Đồng Hoa

nguồn sưu tầm

“Vì yêu mà giận, vì yêu mà hận, vì yêu mà khờ, vì yêu mà chấp. Rời xa rồi mới thấy, giận khờ hận chấp, tấc tấc đều hoá thành nỗi nhớ tương tư…"...

Bộ Bộ Kinh Tâm

125 chương

Đọc truyện Tình Cảm

Từ khóa

Văn Án

“Đời người như mộng, biến đổi khôn lường.
Đúng đúng sai sai, ân ân oán oán, đến cuối cũng chỉ còn lại tháng năm im lìm, nước trôi mải miết mà thôi.
Có chăng tận cùng vấn vương sót lại, là chút tình si chấp niệm!
Ngày người đạm nhiên nói ra một chữ “Muốn”, là ngày chạm tới chìa khoá mở tim ta.
Lúc người dang tay ném ô đứng cạnh ta dưới gió mưa vần vũ, một nỗi đau cùng chia, hai tâm tình cùng chịu, trái tim ta vốn đã rộng mở vì người.
Khoảnh khắc người vì ta lấy chính lưng mình làm bia đỡ tiễn, ta đã biết rằng cả đời này chẳng thể quên người được nữa.
Sau dù có bao nhiêu dùng dằng dây dưa, cũng chỉ là càng lún càng sâu, vốn không cách chi thoát được.”