Đường Thất Công Tử

nguồn sưu tầm

Mỗi bước đi qua sen hồng nở rộ, gọi là bộ sinh liên. Lúc hắn cứu nàng lên từ dưới thân toà Tỏa Yêu Tháp trên tầng trời thứ hai mươi bảy, dưới chân nàng hồng liên quyến rũ nở rộ khắp nơi. Hắn yêu nàng,...

Bộ Bộ Sinh Liên - Đường Thất Công Tử

4 chương

Đọc truyện Tiên Hiệp

Từ khóa

Văn Án

Tỏa Yêu Tháp bị phá hỏng nhất thời gây ra động tĩnh hủy thiên diệt địa, mà lúc này đây trên tầng trời thứ hai mươi bảy lại tĩnh lặng không một tiếng người, chư thần cùng thở dài tản đi, không ai để ý tới vị tiên tử Hồng Liên của Dao Trì vẫn còn bị đè nặng dưới tòa tháp chín tầng.

Nàng bị đau làm tỉnh giấc, mở mắt nhất thời chỉ thấy một mảng máu đỏ rực, hai chân bị Phược Ma Thạch cắt đứt, bức tường đen xì của tòa Tỏa Yêu Tháp đang đổ ngang trước mặt nàng. Vầng trăng lạnh lẽo tỏa thứ ánh sáng mờ mờ xuống, đau đớn như lớp tơ nhện vòng quanh lớp lớp tầng tầng, vây kín lấy nàng giống như một con nhộng không thể phá kén.

Yêu khí chưa bị chư thần cấm cố giống như một con giao long vần vũ trên phía đông bầu trời, làm sắc xanh hóa thành mưa máu mù mịt, biến thành một dải lụa đỏ rực như chu sa vắt ngang giữa biển mây ngân hà. Một giọt nước mưa đỏ rực rơi nhẹ trên mặt nàng, mang theo cảm giác lạnh lẽo thấu nhập da thịt nàng, từng giọt mồ hôi lạnh từ trán nàng tí tách rơi xuống, làm cổ họng nghẹn cứng không thể thốt nên lời. Đau đớn, đau đớn không ngừng không nghỉ. Nàng không biết bây giờ nên cầu sống hay mong được chết, lại càng không cầu ai sống, cầu ai chết. Đau đớn khiến nàng không thể di động được mảy may, ngay cả tự tìm cái chết cũng không thể.

Trong bụi khói mù mịt, nàng lại nghĩ không hiểu vì sao mình lại ở chỗ này, nàng tới hỗ trợ Tang Tịch, cùng hắn tới Tỏa Yêu Tháp cứu người trong lòng của hắn. Tự tiện xông vào Tỏa Yêu Tháp sẽ phải chịu cái tội rất lớn là bị cắt tiên tịch vĩnh viễn, sao nàng lại không biết chứ, chỉ là nàng vẫn trông chờ vào vận khí tốt của mình luôn khiến mọi việc xưa nay đều thuận lợi. Có điều vận may có nhiều tới bao nhiêu đi chăng nữa thì cũng phải có ngày cạn sạch. Lần này đây, người được cứu đã ly khai một cách ổn thỏa tốt đẹp, mà nàng lúc này đã dùng hết sạch vận may, không thể không thế họ nhận đủ nộ ý bị mạo phạm của tòa Cửu Trọng Bảo Tháp. Lúc bảo tháp bị phá hủy, Phược Ma Thạch rơi ầm từ trên đỉnh tháp xuống, hòn đá khổng lồ như một lưỡi búa sắc bổ mạnh xuống như sao băng làm ba tấc đất trước mặt nàng khô cằn trong giây lát, nàng chỉ kịp nói một câu, đừng quay đầu lại. Đừng quay đầu lại. Kỳ thật thời điểm đó, nàng thầm mong hắn quay đầu lại, thậm chí ngay cả mộtnụ cười rạng rỡ để yên lòng người khác nàng cũng đã chuẩn bị tốt. Có điều trong những giây phút cuối lúc Phược Ma Thạch rơi xuống ngăn cản tầm mắt, hắn thận trọng ôm nữ tử kia vào lòng bước qua khói bụi mù mịt, nhưng nàng tuyệt không thấy hắn quay đầu lại.....

Chọn chương

1234