Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Đọc truyện Buông Tay Để Níu Kéo online

Buông Tay Để Níu Kéo

"Cô nghĩ nếu như mình có thể khắc sâu hình bóng một người tận đáy lòng trong phút chốc, vậy chắc chắn ông trời đã rất ưu ái với cô. Và cô đã nhận ra anh là tình yêu định mệnh của đời mình."

Mã Kì Đóa

Truyện thuộc -Hiện đại- Gồm 10 Chương

Văn án "Buông Tay Để Níu Kéo"


Hôn nhân đích thực là gì? Là cuộc sống hạnh phúc mà người phụ nữ mong muốn?

Chính vì nghĩ như vậy nên nhiều năm qua anh vẫn luôn nỗ lực làm việc.

Cho đến khi vợ anh bỗng nhiên yêu cầu sống li thân, anh mới nhận ra mọi chuyện không giống như anh tưởng.

Ngày ngày làm việc đến tối muộn, anh muốn nàng công chúa trong lòng được hưởng thụ một cuộc sống tốt nhất, nhưng cô lại trách anh không quan tâm đến cô, ngay cả đến thời gian nói chuyện với nhau cũng không có.

Không nỡ để cô đi công tác nước ngoài, không muốn cô vì việc nhà mà vất vả, nên sau khi thành đạt anh thuê hai người giúp việc tới để cô không phải động chân động tay nữa.

Không ngờ cô lại nói hành động của anh khiến cô mất đi giá trị tồn tại của bản thân.

Hôn nhân biến thành gông cùm, cô cảm thấy mình giống như một thú cưng được anh nuôi dưỡng.

Đối mặt với những lời trách móc của cô, anh hoang mang bối rối, hết lần này đến lần khác thấy cô kiên quyết, anh chỉ đành buông tay.

Không có cô bên cạnh, anh ăn cơm cũng thấy mệt mỏi, cuối cùng vì quá phiền muộn mà ngã bệnh.

Nhìn cô nước mắt lưng tròng vội vã chạy tới chăm sóc mình, anh không khỏi mừng thầm. Nhưng đáng tiếc, anh biết con đường cùng cô tái hợp rất gian khổ, mờ mịt.

Bởi vì cô giấu anh một chuyện đau lòng, còn anh cũng giữ kín một bí mật động trời. Nếu biết được mọi chuyện, cô nhất định sẽ vô cùng tức giận.

Tiết tử

Đó là một buổi hoàng hôn cuối hè.

Mặt trời như một lòng đỏ trứng gà chậm rãi di chuyển về phía cuối chân trời, không khí oi bức ngột ngạt, thỉnh thoảng có cơn gió thổi qua mang theo cảm giác mát mẻ xua tan cái nóng bức của ngày hè.

Đối với Nghiêm Lập Cương cả ngày làm việc trong nhà máy nóng bức mà nói, làm cho anh cảm thấy cả người dễ chịu tuyệt đối không phải vì cơn gió kia, mà là cô gái đứng trên ban công gian phòng ở tầng hai.

Giữa những tán lá cây xanh biếc, cô gái mặc một chiếc áo màu trắng và chiếc váy màu xanh, gương mặt mỉm cười, trên tay cầm một chiếc bình nước đang chăm chú tưới hoa, mái tóc dài bay bay theo gió, làn da trắng nõn ửng hồng.

Mặt trời đã gần như khuất bóng, ánh nắng tuy nhạt dần nhưng vẫn khiến anh nheo mắt lại, giật mình khi thấy dáng vẻ hạnh phúc tươi cười của cô gái ấy.

Người đàn ông trung niên dõi theo ánh mắt của anh, đáy mắt ánh lên sự thấu hiểu và tự hào, đột ngột cất tiếng: "Đó là con gái của tôi, trông rất giống mẹ nó, một cô gái dịu dàng và xinh đẹp."

Nghiêm Lập Cương im lặng không lên tiếng, bởi anh không biết ông ấy đang khen con gái mình hay đang tự hào về vẻ đẹp của vợ mình.

Thu hồi ánh mắt, gương mặt anh bình thản trở lại, nhưng chỉ anh mới hiểu rõ những rung động vừa rồi.

Hơn hai mươi năm quá khứ u tối của cuộc đời, lần đầu tiên anh nhìn thấy hình ảnh rực rỡ như vậy, trong khoảnh khắc nụ cười ngọt ngào ấy đã vĩnh viễn in sâu vào tâm trí anh.

Nhưng điều đó chẳng có liên quan gì, nụ cười ngọt ngào ấy cũng không dành cho một thằng nghèo kiết xác như anh.

Hiện tại anh chỉ cần đứng ở một góc xa ngước mắt nhìn một chút cũng đủ thỏa mãn.

Những tưởng rằng khoảng khắc ấy chỉ là rung động thoáng qua, nhưng Nghiêm Lập Cương không hề biết trong lòng mình đó lại là ký ức không thể nào quên.

Lịch Vọng Quốc nhìn con gái đi vào trong nhà, quay sang người đàn ông bên cạnh, nói tiếp: "Chúng ta có thể bàn kĩ việc kia..."

Vừa nghe đến chuyện quan trọng, Nghiêm Lập Cương lập tức thu hồi tâm tư hỗn loạn, vẻ mặt nghiêm túc nhìn về phía Lịch Vọng Quốc, hai người từ từ bước tới căn phòng trước sân bắt đầu thảo luận.

Lúc này, cô gái ở ban công đứng sau rèm cửa sổ, gương mặt ửng đỏ lén lút nhìn hai người đang nói chuyện ở dưới lầu.

Không ai biết lúc người đàn ông kia nhìn cô, cô cũng sớm chú ý tới anh rồi.

Cô vuốt ngực, không thể khống chế nhịp tim của mình, khuôn mặt đầy vẻ thẹn thùng.

Nghiêm Lập Cương...cô sẽ nhớ kĩ cái tên này, mỗi lần thầm gọi tên anh trong lòng, dường như trái tim lại đập nhanh hơn.

Cô nghĩ nếu như mình có thể khắc sâu hình bóng một người tận đáy lòng trong phút chốc, vậy chắc chắn ông trời đã rất ưu ái với cô.

Và cô đã nhận ra anh là tình yêu định mệnh của đời mình.

Bạn đọc chương:

Mã Kì Đóa

Mã Kì Đóa

Câu nói đặc sắc trong truyện của Mã Kì Đóa: Cô nghĩ nếu như mình có thể khắc sâu hình bóng một người tận đáy lòng trong phút chốc, vậy chắc chắn ông trời đã rất ưu ái với cô. Và cô đã nhận ra anh là tình yêu định mệnh của đời mình.


Trêu chọc tướng quân

Trêu chọc tướng quân
Thế nhưng sau khi lao ra khỏi cơn bão, các cô lại ...
21 chương

Buông Tay Để Níu Kéo

Buông Tay Để Níu Kéo
Cô nghĩ nếu như mình có thể khắc sâu hình bóng một ...
10 chương