Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Đọc truyện Chuyện Xảy Ra Giữa Mùa Thu online

Chuyện Xảy Ra Giữa Mùa Thu

"Chuyện xảy ra... vào một đêm... Chuyện xảy ra... vào một mùa thu... với thứ hương thơm có khả năng làm thức dậy bóng ma của tình yêu dĩ vãng, của những hồi ức ngọt ngào nhất. Hương thơm ấy như định mệnh khiến hai kẻ có tính cách đối nghịch chan chát bị hút chặt vào nhau. Mọi toan tính thoát ra khỏi cơn say đi ngược lý trí của hai kẻ trong cuộc đều vô ích... bởi tình cảm đến nhẹ như lá rơi mà khôn cưỡng."

Lisa Kleypas
Từ khóa:Nóng bỏng

Truyện thuộc -Tình Cảm- Gồm 25 Chương

Văn án "Chuyện Xảy Ra Giữa Mùa Thu"

Luân Đôn, 1843

Hai cô gái trẻ đứng trước ngưỡng cửa tiệm nước hoa, một người sốt ruột kéo cánh tay người kia. “Chúng ta có nhất định phải vào đó không?” cô gái nhỏ hơn lên tiếng cự lại với giọng đều đều mang âm điệu Mỹ khi bị cô kia kéo vào căn phòng mờ tối. “Mấy chỗ kiểu này lúc nào cũng làm em chán đến phát khóc, Lillian - chị mà ở lì trong đó hít hít ngửi ngửi...”

“Vậy đợi trong xe ngựa với người hầu đi.”

“Thế còn chán hơn! Với lại em sẽ không để chị vào đó một mình. Không có em thể nào chị cũng sẽ gặp rắc rối cho mà xem.”

Cô gái cao hơn cười khoái trá không hề ra dáng tiểu thư khi họ đi vào cửa hiệu. “Em đâu có muốn giúp chị tránh khỏi rắc rối, Daisy. Em chỉ không muốn bị bỏ rơi nếu chị thật sự gặp rắc rối thôi.”

“Rủi thay không có chuyến phiêu lưu nào ở một cửa hiệu nước hoa cả,” cô cáu kỉnh đáp.

Một tiếng cười hiền từ hùa theo câu nói vừa rồi, cả hai cô liền quay mặt về phía người đàn ông đeo kính đứng sau quầy gỗ sồi trầy xước chạy dọc cửa hiệu. “Cô có hoàn toàn chắc không, thưa cô?” ông ta mỉm cười hỏi khi họ tiến lại gần. “Có người tin rằng nước hoa ẩn chứa phép màu. Hương thơm chính là tinh hoa của bất kỳ thứ gì. Và một số mùi hương có thể đánh thức bóng ma của tình yêu dĩ vãng và của những hồi ức ngọt ngào nhất.”

“Bóng ma?” Daisy lặp lại vẻ tò mò, cô gái kia thấy thế vội đáp.

“Ông ta không nói theo nghĩa đen đâu em thân mến. Nước hoa không thể gọi hồn. Và nó không thật sự là phép màu. Nó chỉ là sự pha trộn giữa những phân tử mùi truyền đến cơ quan thụ cảm khứu giác mà thôi.”

Ông già Phineas Nettle ngắm nhìn hai cô gái và càng lúc càng thấy thú vị. Không ai trong số họ mang nét đẹp truyền thống, mặc dù cả hai đều nổi bật với nước da tái và mái tóc dày sẫm màu cùng ngoại hình tươm tất phảng phất hơi hướm Mỹ. “Xin mời,” ông ta mời mọc, chỉ vào hàng dãy kệ hàng gần đó, “hai cô cứ thoải mái xem hàng...”

“Bowman,” cô gái lớn tuổi hơn dịu dàng đáp, “Lillian và Daisy Bowman.” Cô liếc nhanh về phía người phụ nữ tóc vàng ăn mặc diêm dúa đang đứng cạnh ông và biết là ông ta chưa thể tiếp họ.

Trong lúc vị khách thiếu quyết đoán quanh quẩn bên mấy lọ nước hoa Nettle vừa mang ra thì hai cô gái Mỹ rảo quanh những kệ hàng chất đầy nước hoa, nước thơm, sáp thơm, sáp ong, kem, xà phòng và các loại mỹ phẩm khác. Có dầu tắm trong lọ thủy tinh đậy kín, những hũ thuốc mỡ thảo mộc và kẹo thơm màu tím giúp hơi thở the mát đựng trong hộp nhỏ xíu. Kệ bên dưới có một kho tàng đủ loại mực, nến thơm, túi muối thơm nồng mùi đinh hương, bát hoa khô, hương liệu, hũ bột thơm và nhựa thơm. Tuy nhiên, Nettle nhận thấy cô em Daisy quan sát mọi thứ với vẻ hờ hững, còn cô chị Lillian thì dừng bước trước quầy tinh dầu và chiết xuất hương thơm tinh khiết. Hoa hồng, hoa đại, hoa nhài, cam chanh, và nhiều nhiều nữa. Cầm những chai thủy tinh màu hổ phách lên, cô cẩn thận mở nắp ra ngửi thử, rõ là đang đánh giá.

Ngay khi người phụ nữ tóc vàng quyết định mua một lọ nước hoa nhỏ rồi rời khỏi tiệm thì tiếng chuông réo rắt vui tai báo hiệu đến giờ nghỉ bán.

Lillian quay ra nhìn theo dáng người phụ nữ vừa rời đi, trầm ngâm lẩm bẩm, “Không hiểu sao nhiều phụ nữ tóc vàng có mùi hổ phách thế...”

“Ý chị là nước hoa mùi hổ phách hả?” Daisy hỏi.

“Không - da của họ kia. Hổ phách, và thỉnh thoảng là mật ong...”

“Ý chị là sao?” cô em hỏi, đoạn cười bối rối. “Con người không có mùi gì cả, trừ khi họ cần phải tắm.”

Cả hai cùng nhìn nhau ngạc nhiên. “Có chứ,” Lillian nói. “Mọi người đều có mùi... đừng nói là em không nhận ra đó nha? Người thì da có mùi quả hạnh đắng, hoặc violet, người thì lại...”

“Người thì lại có mùi giống quả mận, dầu cọ, hoặc cỏ tươi,” Nettle nhận xét.

Lillian liếc qua ông già, mỉm cười hài lòng. “Đúng, chính xác!”

Nettle tháo kính cẩn trọng quan sát họ, trong lúc tâm trí ông có bao câu hỏi. Có lẽ nào? Có thể nào cô gái này cũng có khả năng cảm nhận mùi hương tự nhiên của con người? Bản thân ông có thể - nhưng đó là khả năng hiếm có, và ông chưa từng gặp người phụ nữ nào có năng lực này.

Rút một mảnh giấy từ chiếc túi xách kết hạt lủng lẳng trên cổ tay ra, Lillian Bowman đến gần ông già. “Tôi có công thức của một loại nước hoa,” cô nói và đưa ông mảnh giấy, “có điều tôi không chắc tỷ lệ của những thành phần trong đó là thích hợp. Ông có thể pha chế cho tôi không?”

Nettle mở giấy đọc danh sách, hàng chân mày xám bạc khẽ nhướng lên. “Một sự kết hợp lạ thường. Nhưng rất thú vị. Tôi nghĩ nó có thể thành công đấy.” Ông liếc nhìn cô gái với vẻ thích thú rõ rệt. “Tôi có thể hỏi làm thế nào mà cô có được công thức này không, thưa cô Bowman?”

“Nó chợt nảy ra trong đầu tôi.” Nụ cười không kiểu cách làm nét mặt cô trở nên dịu dàng. “Tôi cố tìm ra những mùi hương tuyệt vời nhất trong khả năng hiểu biết của mình. Dù vậy, cũng phải khó khăn lắm tôi mới tìm ra được tỷ lệ.”

Cụp mắt che giấu vẻ hoài nghi, Nettle đọc công thức thêm một lần nữa. Thông thường khách hàng sẽ đến nhờ ông pha trộn những mùi nổi bật như hoa hồng hoặc hoa oải hương, nhưng không ai ném cho ông một bản danh sách như thế này. Thú vị hơn nữa là những thành phần chọn lọc ấy vừa bất thường vừa hòa hợp với nhau. Có lẽ cô ta chỉ tình cờ sáng tạo ra cách kết hợp đặc biệt này thôi.

“Cô Bowman,” ông nói, tò mò không biết năng lực của cô cao đến chừng nào, “liệu tôi có được phép chỉ cho cô xem vài loại nước hoa của tôi không?”

“Vâng, tất nhiên rồi,” Lillian hồ hởi đáp. Cô nhích lại gần quầy hàng khi Nettle mang ra một chai thủy tinh nhỏ chứa đầy chất lỏng nhàn nhạt lóng lánh. “Ông làm gì vậy?” cô hỏi khi thấy ông ta vẩy vài giọt nước hoa vào một chiếc khăn tay lanh sạch.

“Không nên ngửi trực tiếp nước hoa từ chai,” Nettle vừa giải thích vừa đưa khăn tay cho cô. “Trước hết cô phải để mùi cồn bay bớt... như thế và sẽ chỉ còn mùi hương nguyên chất. Cô Bowman, cô xác định được những hương liệu nào từ chiếc khăn này?”

Ngay cả các chuyên gia nước hoa lão luyện nhất cũng phải hết sức nỗ lực mới phân loại được thành phần của một hỗn hợp nước hoa... phải mất vài phút hoặc thậm chí vài giờ ngửi liên tục nếu muốn phân biệt rõ ràng từng loại nguyên liệu.

Lillian cúi đầu hít hà mùi thơm từ chiếc khăn tay. Không chút ngập ngừng, cô làm Nettle kinh ngạc bằng cách nhận biết thành phần với sự sành sỏi của một nghệ sĩ dương cầm đang dạo đàn. “Hoa cam... dầu hoa cam... long diên hương, và... rêu?” Cô ngừng lại, hàng mi ngước lên phô bày cặp mắt nâu sẫm thoáng chút bối rối. “Rêu trong nước hoa ư?”

Nettle nhìn cô chằm chằm với vẻ sửng sốt không giấu giếm. Đối với người bình thường, khả năng nhận định thành phần của một mùi hương phức tạp chỉ có hạn. Có lẽ anh ta có thể nhận ra những thành phần cốt lõi, rõ ràng như hoa hồng, chanh, bạc hà, nhưng những lớp hương và tinh chất của một hương thơm đặc biệt thì vượt xa khả năng nhận biết của hầu hết mọi người.

Lấy lại vẻ thản nhiên, Nettle cười yếu ớt trước câu hỏi của cô. Ông thường điểm xuyết nước hoa của mình với những hương thơm lạ thường nhằm tăng độ sâu và kết cấu, nhưng trước giờ chưa ai đoán ra được ông dùng thứ gì. “Những mùi này vẫn còn đơn giản, ít bất ngờ ẩn giấu... đây, thử loại khác xem.” Ông lấy một chiếc khăn mới và vẩy loại nước hoa khác lên.

Lillian hoàn tất nhiệm vụ vẫn với sự dễ dàng đến diệu kỳ. “Cam chanh... hoa huệ... trầm...” Cô lưỡng lự, ngửi thêm lần nữa, lần này là một hơi đầy vào hai lá phổi. Một nụ cười rạng ngời nở trên môi cô. “Một ít cà phê.”

“Cà phê?” Daisy ré lên, cúi đầu xuống chai nước hoa. “Trong này làm gì có cà phê.”

Lillian liếc nhìn Nettle với ánh mắt dò hỏi, ông bèn cười, xác nhận dự đoán của cô. “Đúng, có cà phê.” Rồi ông lắc đầu tỏ vẻ vô cùng ngưỡng mộ. “Cô có một tài năng thiên phú, cô Bowman ạ.”

Lillian nhún vai, nhăn nhó đáp, “Tài năng không giúp gì nhiều cho việc kiếm chồng, tôi e là vậy. Chỉ là vận may đưa đẩy cho tôi có một tài năng vô ích. Tôi thà có giọng nói thánh thót, hoặc vẻ đẹp kiêu sa còn hơn. Theo cách mẹ tôi nói, một quý cô mà cứ thích đi hít ngửi mọi thứ thì không được lịch sự.”

“Trong cửa hàng của tôi thì không thế,” Nettle đáp.

Họ tiếp tục thảo luận về nước hoa như những người trao đổi suy nghĩ về nghệ thuật trong viện bảo tàng: hương thơm ngọt dịu, âm u, tràn trề nhựa sống của khu rừng sau vài ngày mưa, làn gió biển thơm mùi mạch nha, hơi ẩm mốc nồng nặc từ nấm cục, hơi lạnh tươi mát của bầu trời tuyết trắng. Nhanh chóng mất hết hứng thú, Daisy đi lòng vòng quanh những kệ mỹ phẩm. Cô đã bị hắt hơi khi mở nắp một hộp phấn. Sau cô chọn một hộp kẹo thơm và cắn rôm rốp.

Qua cuộc trò chuyện, Nettle biết được cha cô gái sở hữu một công ty ở New York chuyên sản xuất xà phòng và hương liệu. Từ những lần ghé thăm nhà máy và phòng thí nghiệm của công ty, Lillian đã có một nền tảng kiến thức về hương thơm và cách pha trộn. Cô thậm chí đã giúp phát triển một mùi hương mới cho xà phòng Bowman. Dù cô không được chỉ bảo, nhưng đối với Nettle, rõ ràng những gì cô đã làm thật là phi thường. Tuy nhiên, tài năng đó sẽ mãi bị chôn vùi vì giới tính của cô.

“Cô Bowman,” ông nói, “tôi có một hương liệu muốn cho cô xem. Cô vui lòng đợi tôi vào lấy nhé!”

Cơn tò mò nổi lên, Lillian gật đầu và đặt khuỷu tay lên quầy, trong lúc Nettle biến mất sau màn cửa dẫn vào kho hàng sau cửa hiệu. Căn phòng chứa đầy công thức, giá trưng bày sản phẩm chưng cất, chiết xuất và cồn thuốc, ngăn kệ thì đầy dụng cụ, phễu, chai lọ, ly tách để đong đếm nằm ngổn ngang - mọi thứ cần cho nghề nghiệp của ông ta. Trên ngăn cao nhất là mấy cuốn sách có bìa bọc vải lanh viết bằng tiếng Pháp và Hy Lạp cổ về nghệ thuật chế tạo nước hoa. Một nhà điều chế nước hoa giỏi vừa là nhà giả kim, vừa là họa sĩ và cũng là phù thủy nữa.

Leo lên chiếc thang gỗ, Nettle tìm được một hộp gỗ thông nhỏ ở kệ trên cùng liền mang xuống. Quay ra cửa hiệu, ông đặt chiếc hộp lên quầy. Cả hai chị em Bowman chăm chú nhìn chiếc hộp trong lúc ông mở cái chốt đồng thau tí xíu để lộ một cái chai nhỏ được niêm phong bằng chỉ và sáp ong. Khoảng mười lăm gam chất lỏng gần như không màu trong đó là hương liệu đắt giá nhất Nettle từng điều chế.

Tháo bỏ niêm phong, ông nhỏ một giọt quý giá xuống khăn rồi đưa cho Lillian. Lần ngửi đầu tiên nhẹ và êm, gần như không thấy gì. Nhưng khi nó lên đến mũi thì cảm giác kích thích chực chờ bùng nổ, và mãi sau khi chấn động ban đầu lắng dịu thì hương thơm ngọt ngào vẫn còn dai dẳng.

Lillian quan sát ông qua mép khăn với nét mặt đầy băn khoăn. “Đây là gì thế ạ?”

“Loài lan hiếm có chỉ tỏa hương vào ban đêm,” Nettle đáp. “Cánh hoa có màu trắng tinh khiết, mỏng manh hơn hẳn hoa nhài. Không thể lấy tinh chất bằng cách đun cánh hoa - chúng quá mỏng manh.”

“Vậy là tách lạnh phải không?” Lillian thì thầm, ám chỉ quá trình ướp cánh hoa quý giá trong những lớp mỡ cho đến khi mỡ thấm đẫm hương thơm, rồi dùng dung môi gốc cồn để lấy tinh chất.

“Đúng.”

Cô ngửi mùi hương độc đáo thêm lần nữa. “Tên của loại lan này là gì?”

“Nữ hoàng Bóng đêm.”

Daisy cười rúc rích. “Nghe giống tên một quyển tiểu thuyết mẹ đã cấm em đọc.”

“Tôi muốn đề nghị cô dùng hương lan này thay thế oải hương trong công thức của cô,” Nettle nói. “Có lẽ đắt hơn, nhưng theo ý kiến riêng của tôi thì đây là lớp hương nền hoàn hảo, nhất là khi cô muốn dùng hổ phách làm thuốc hãm.”

“Đắt hơn nhiều không?” Lillian hỏi, rồi trợn tròn mắt lên khi ông nói giá. “Lạy Chúa lòng lành, nó còn đắt hơn vàng.”

Nettle đưa chai nước hoa ra ngoài ánh sáng làm nó sáng bừng và lung linh như kim cương. “Tôi e rằng phép màu không thể không đắt.”

Lillian cười, dù vẫn mê mẩn dõi theo chai nước hoa. “Phép màu cơ à?” cô chế giễu.

“Loại nước hoa này sẽ làm nên phép màu,” ông khẳng định và mỉm cười với cô. “Thực ra tôi sẽ tăng hiệu quả của nó bằng một thành phần bí mật.”

Bị quyến rũ nhưng rõ ràng không tin, Lillian đề nghị với Nettle rằng nội ngày hôm nay cô sẽ quay lại lấy nước hoa. Cô trả tiền cho hộp kẹo của Daisy cũng như những hương liệu đầy hứa hẹn, rồi ra về cùng em gái. Liếc sơ mặt Daisy cũng đủ biết sức tưởng tượng của cô em gái - vốn rất bay bổng, đang ráo riết chạy theo những ý tưởng về công thức nhiệm màu và thành phần bí mật.

“Lillian... chị sẽ cho em thử một ít nước hoa kỳ diệu đó chứ?”

“Không phải chị luôn chia sẻ với em sao?”

“Không.”

Lillian cười toe toét. Bất chấp những lần cãi nhau ầm ĩ và đối địch giả vờ, hai chị em là những đồng minh đáng tin cậy và cũng là đôi bạn tâm giao. Chẳng có ai yêu thương Lillian như Daisy, người mê mệt những con chó lạc xấu xí nhất, những đứa trẻ ương bướng nhất, và những thứ cần được sửa chữa hoặc vứt bỏ thẳng tay.

Song dù có thân đến đâu thì họ vẫn khá khác biệt. Daisy là một cô gái mơ mộng, nhìn đời bằng đôi mắt màu hồng, một người vừa mang nét tính cách trẻ con thất thường lại vừa thông minh sắc sảo. Lillian tự biết bản thân là một cô gái miệng lưỡi cay độc, tự dựng một pháo đài phòng thủ ngăn cách mình với phần còn lại của thế giới - một cô gái với tính cách hoài nghi thâm căn cố đế cùng khiếu hài hước chua ngoa. Cuộc sống của cô hầu như chỉ bó hẹp trong phạm vi vài người thiết thân, đặc biệt là nhóm gái ế, một nhóm các cô gái đã gặp gỡ nhau khi phải đứng ngoài mọi cuộc dạ hội và khiêu vũ mùa trước. Lillian, Daisy, và bạn họ là Annabelle Peyton cùng Evangeline Jenner đã thề sẽ giúp đỡ nhau kiếm chồng. Nỗ lực của họ đã được đền đáp bằng cuộc hôn nhân thành công của Annabelle với Simon Hunt chỉ mới cách đây hai tháng. Bây giờ đến lượt Lillian. Mà họ vẫn chưa nhắm được chàng trai sẽ sa lưới tiếp theo, cũng như chưa có kế hoạch cụ thể để chiếm giữ chàng.

“Tất nhiên chị sẽ để em thử loại nước hoa đó,” Lillian nói. “Song có trời mới biết em mong chờ gì ở nó.”

“Nó sẽ khiến cho một công tước đẹp trai thật lòng yêu em điên cuồng,” Daisy đáp.

“Bộ em không nhận thấy là giới quý tộc có rất ít người trẻ tuổi và ưa nhìn hay sao?” Lillian nhăn mặt hỏi. “Hầu hết bọn họ đều ngớ nga ngớ ngẩn, bảo thủ, và sở hữu một khuôn mặt đáng có một cái móc trong miệng.”

Daisy cười khúc khích, choàng tay qua thắt lưng chị gái. “Những quý ông phù hợp đang ở ngoài kia,” cô nói. “Và chúng ta sẽ tìm được họ.”

“Sao em chắc chắn quá vậy?” Lillian cau có hỏi.

Daisy cười tinh quái. “Vì chúng ta có phép màu chứ sao.”


 


Lisa Kleypas

Lisa Kleypas

Câu nói đặc sắc trong truyện của Lisa Kleypas: Chuyện xảy ra... vào một đêm... Chuyện xảy ra... vào một mùa thu... với thứ hương thơm có khả năng làm thức dậy bóng ma của tình yêu dĩ vãng, của những hồi ức ngọt ngào nhất. Hương thơm ấy như định mệnh khiến hai kẻ có tính cách đối nghịch chan chát bị hút chặt vào nhau. Mọi toan tính thoát ra khỏi cơn say đi ngược lý trí của hai kẻ trong cuộc đều vô ích... bởi tình cảm đến nhẹ như lá rơi mà khôn cưỡng.


Worth Any Price

Worth Any Price
Tôi muốn tìm hiểu xem cô gái ấy là người như thế n ...
17 chương

A Wallflower Christmas

A Wallflower Christmas
Xin thành thật và thật lòng khi nói câu “I love yo ...
15 chương

Against the odds

Against the odds
Khi định mệnh ban cho họ một cơ hội ở một mình tro ...
6 chương

Because You're Mine

Because You're Mine
Nhưng trước hết cả Madeline và Logan phải can đảm ...
17 chương

Anh Mãi Yêu Em - Forever My Love

Anh Mãi Yêu Em - Forever My Love
Hãy giữ tình yêu mãi trong tim bạn! Cuộc sống khôn ...
16 chương

Bí Mật Đêm Hè - Secrets Of A Summer Night

Bí Mật Đêm Hè - Secrets Of A Summer Night
Bốn quý cô gia nhập xã hội thượng lưu Luân Đôn với ...
27 chương

Dreaming Of You

Dreaming Of You
Nhưng khi tình yêu đến: nhận thức rằng mình không ...
13 chương

Hạnh Phúc Bất Ngờ - Suddenly You

Hạnh Phúc Bất Ngờ - Suddenly You
Khi anh xuất hiện ở ngưỡng cửa nhà cô, cô tin rằng ...
17 chương

Hẹn Ước - Promises

Hẹn Ước - Promises
Anh không hứa với nàng những điều đao to búa lớn, ...
6 chương

Love, Come To Me

Love, Come To Me
Định mệnh đã trói buộc tương lai của Lucinda. Nàng ...
13 chương

Married By Morning

Married By Morning
Sự nguy hiểm mà Cat luôn phải cố gắng vượt qua đó ...
32 chương

Ngoài vòng tay anh là bảo tố

Ngoài vòng tay anh là bảo tố
Ngay đêm vớt cô lên từ cái giá buốt của sông Thame ...
38 chương

Người Tình Của Tiểu Thư Sophia - Lady Sophias Lover

Người Tình Của Tiểu Thư Sophia - Lady Sophias Lover
Hai con người ấy chẳng có điểm gì chung, ngoại trừ ...
18 chương

Nơi Khởi Đầu Của Những Giấc Mơ - Where Dreams Begin

Nơi Khởi Đầu Của Những Giấc Mơ - Where Dreams Begin
Hay tất cả cũng chỉ là một cơn mơ, tuy thật ngọt n ...
18 chương

Prince Of Dreams

Prince Of Dreams
Không phải bởi sự đam mê ngẫu nhiên đột ngột mà ch ...
12 chương

Seduce Me At Sunrise

Seduce Me At Sunrise
Sau đó khi cô quay trở lại Anh, chỉ để nhận ra rằn ...
24 chương

Tempt Me At Twilight

Tempt Me At Twilight
Nhưng Harry là người đàn ông của rất nhiều bí mật, ...
26 chương

Từ Khi Anh Đến - Then Came You

Từ Khi Anh Đến - Then Came You
Táo bạo và phóng túng, Lily Lawson xinh đẹp vui th ...
15 chương

Ước Nguyện Mùa Xuân - Scandal In Spring

Ước Nguyện Mùa Xuân - Scandal In Spring
Cha nhận được một kết quả nghèo nàn cho sự đầu tư ...
24 chương

Đêm trước giáng sinh ở Harbor - Christmas eve at Friday Harbor

Đêm trước giáng sinh ở Harbor - Christmas eve at Friday Harbor
Ông già Noel kính mến! Năm nay cháu chỉ ước muốn ...
14 chương

Crystal Cove

Crystal Cove
Một cô gái mang lời nguyền không bao giờ tìm thấy ...
29 chương

Người Tình Hoạt Ngôn

Người Tình Hoạt Ngôn
Tôi mới nhận ra rằng trong tất cả phụ nữ từng quen ...
24 chương

Chuyện Xảy Ra Giữa Mùa Thu

Chuyện Xảy Ra Giữa Mùa Thu
Chuyện xảy ra... vào một đêm... Chuyện xảy ra... v ...
25 chương