fa-bars

Đọc truyện Đồi gió hú online



Trích đoạn :

Thay vì nắm lấy cành cây kia, mấy ngón tay tôi lại nắm phải mấy ngón tay của một bàn tay lạnh như băng. Một nỗi kinh hãi tột độ trỗi dậy trong tôi. Tôi cố rụt cánh tay về, nhưng bàn tay nọ cứ bám chặt lấy, và một giọng thê lương, nức nở thốt lên:

- Cho tôi vào! Cho tôi vào với!

- Ngươi là ai? - Tôi vừa hỏi, vừa cố rụt tay lại.

- Catherine Linton. Tôi là Catherin Linton. - Giọng nói đáp lại - Tôi đã về đến nhà. Tôi đã bị lạc trên vùng đồng hoang.

Trong lúc giọng nói đó vang lên, tôi thấy một khuôn mặt trẻ thơ nhìn qua cửa sổ. Nỗi kinh hoàng khiến tôi trở nên tàn nhẫn. Thấy mình không thể gỡ tay ra khỏi cái sinh linh ấy, tôi kéo cổ tay nó đến bên tấm kính cửa sổ bị vỡ, cứa đi cứa lại cho đến lúc máu chảy thấm đẫm tấm vải trải giường. Tuy vậy, nó vẫn kêu: “Cho tôi vào với!”, và cứ níu chặt mãi, khiến tôi phát điên lên vì sợ.

- Làm sao ta có thể cho ngươi vào? - Rốt cuộc tôi nói - Buông tay ra, nếu ngươi muốn ta để cho ngươi vào.

Mấy ngón tay lạnh như băng nới lỏng ra và tôi giật tay lại, rồi vội vã chồng mấy quyển sách lên, chặn chỗ hở trên cửa sổ. Xong, tôi đưa tay lên bịt tai để khỏi nghe thấy những lời van nài.

Bạn đọc chương :

Emily Bronte

Emily Bronte

  • 1 tác phẩm

Đồi gió hú

Đồi gió hú
Tôi sẽ không bao giờ để Heathcliff biết được tôi y ...
21
Ngôn Tình Cổ Đại

Quảng Cáo

0908746000
 

Liên Hệ

0908746000
 

Quảng Cáo

0908746000