fa-bars

Đọc truyện Dung Nham online



Đình Biệt Ly dưới chân núi Vân Vụ.

Bên đình có một tấm bia ghi tên núi Vân Vụ, phía sau bia là con đường lớn duy nhất dẫn lên núi. Chủ nhân của ngọn núi này là một thần y nổi danh trên giang hồ, mọi người đều biết đó là một quái nhân. Người đời vẫn gọi ông ta là Vân Vụ lão nhân.

Vân Vụ lão nhân tính tình kì quái, lại nhiều quy tắc, không phải bệnh nguy kịch không trị, không có hai ngàn lương bạc không trị, nhìn người không thuận mắt không trị. Trừ bệnh nhân ra những người khác không ai được theo lên núi, người xin được chữa bệnh còn phải làm ba việc cho Vân Vụ lão nhân, mà ba việc này tùy lúc lão sẽ thông báo. Lão nhân đó quả thực rất kiêu ngạo.

Hàn Tiếu đứng bên góc đình Biệt Ly, ngước mắt nhìn lên đỉnh núi Vân Vụ. Nàng không hề có hảo cảm với những thần y hám lợi lại ra điều kiện hà khắc như thế. Nhưng giờ nàng đã cùng đường, mọi chuyện đang phải trông chờ người ta, nên chẳng có chuyện gì là không thể được cả. Vì bệnh tình của đệ đệ Hàn Nhạc, Hàn Tiếu đã gửi một bức thư xin cứu chữa lên núi Vân Vụ.Từ khi phong thư đầu tiên được gửi tính đến hôm nay đã là ngày thứ sáu mươi lăm, nhưng tin tức thì chẳng thấy gì. Hàn Tiếu không nổi giận, bởi chỉ cần họ chưa từ chối thì vẫn còn khả năng bức thư đó sẽ được xem qua, rồi có thể Vân Vụ lão nhân sẽ đột nhiên mở lòng từ bi mà đồng ý cứu chữa cho đệ đệ nàng.

Hàn Tiếu năm nay mười bốn tuổi. Ngày mùng bảy tháng năm là vừa tròn sinh nhật mười bốn tuổi của nàng, cũng là ngày nàng cõng đệ đệ trên lưng đi đến được thành Bách Kiều dưới chân núi Vân Vụ. Thành Bách Kiều thật đúng như tên gọi của nó, thành có cả trăm cây cầu thế nhưng nơi này lại nổi danh nhờ vào những y quán có ở nơi đây.

Thành Bách Kiều có rất nhiều danh y. Phần đông các hàng quán, cửa hàng trong thành đều có liên quan đến nghề y. Nghe nói thành chủ Nhiếp Thừa Nham, tuổi trẻ tài cao lại vô cùng quyết đoán, vì thấy tiêu chuẩn xem bệnh hà khắc của Vân Vụ lão nhân không thuận mắt liền vung tiền như rác, xây thành, mở cửa hiệu ngay dưới chân núi, cho mời các danh y đến ở, còn mua cả ngàn mẫu ruộng tốt để gieo trồng thảo dược. Trong thành Bách Kiều, nhà nhà an cư lạc nghiệp, không có những trò trộm cắp, lừa lọc, con người ở đây rất tốt bụng, hay làm việc thiện. Các y quán, tiệm thuốc bắc có giá cả phải chăng. Nhờ công lao to lớn của thành chủ Nhiếp Thừa Nham mà chỉ trong vòng ba, bốn năm, danh tiếng của thành Bách Kiều đã lan xa, rất nhiều người mắc bệnh hiểm nghèo không ngại đường xá xa xôi tìm đến đây chữa trị.

Hàn Tiếu cũng vì nghe danh mà đến, nàng hy vọng tìm được một vị thầy thuốc có thể cứu mạng cho đệ đệ mình, đáng tiếc nàng lại phải thất vọng. Đã đi qua hơn mười y quán trong thành nhưng không ai dám nói có thể trị khỏi cho Hàn Nhạc, ba tháng qua, bệnh của Hàn Nhạc cũng không chuyển biến thêm được chút gì. Mấy vị đại phu đều khuyên Hàn Tiếu nên đi cầu xin Vân Vụ lão nhân, ông ấy tuy xảo quyệt, hà khắc nhưng y thuật lại xuất quỷ nhập thần. Nếu ông ấy chịu ra tay giúp đỡ thì bệnh tình của Hàn Nhạc còn có chút hy vọng.

Hàn Tiếu không còn cách nào khác, chỉ có thể cầu y ở núi Vân Vụ, nhưng quá trình này thực sự rất gian nan. Hàn Tiếu không có tiền, sinh sống ở trong thành Bách Kiều toàn bộ đều dựa vào việc giúp các y quán chăm sóc người bệnh, làm lụng cực khổ, vất vả để đổi lấy chút tiền mua thuốc, khám bệnh cho Hàn Nhạc. Muốn lên núi Vân Vụ phải có một ngàn lượng bạc, nàng sợ là cả đời cũng kiếm không ra được số tiền đó. Mà Vân Vụ lão nhân cũng chưa từng xuất đầu lộ diện, cho dù nàng muốn trực tiếp cầu xin cũng chẳng thể làm gì được.

Hàn Tiếu không hề bận tâm, nàng cứ đứng ngóng ở dưới chân núi, chờ lúc xe ngựa Vân Vụ sơn xuống núi, hết lần này đến lần khác quỳ gối cầu xin, hy vọng có thể tìm được biện pháp. Tất nhiên là không có kết quả gì. Nàng lại lén chạy theo xe ngựa, chạy đến giữa sườn núi, hy vọng có thể gặp được Vân Vụ lão nhân nhưng lại bị lạc giữa một rừng cây rất lạ. Lần đó thực sự đáng sợ, nàng cứ quanh quẩn mãi trong rừng mất một ngày một đêm mới tìm thấy đường ra.

Cứ như vậy, mất hơn nửa tháng trời mà ngay cả cạnh cửa của Vân Vụ lão nhân, nàng cũng chẳng sờ đến nổi , nhưng nàng quyết không từ bỏ. Nàng viết một phong thư, nguyện bán mình làm nô mong Vân Vụ lão nhân ra tay chữa trị cho đệ đệ, bức thư tõ rõ sự quyết tâm cùng thành ý của Hàn Tiếu, nàng tự giới thiệu khả năng, kinh nghiệm của bản thân. Nàng nhận biết được các loại dược thảo cũng hiểu sơ về y thuật, đã từng chăm sóc rất nhiều người bệnh, nàng có thể chịu khổ, làm việc cực kì cẩn thận. Nàng không sợ máu, không sợ khổ, không sợ bẩn, không sợ mệt. Phàm là người bệnh đã qua tay nàng chăm sóc không có ai trách móc lấy một lời.

Hàn Tiếu nghĩ, vị đại phu kiêu ngạo trên núi kia cũng trị bệnh cứu người nên chắc chắn sẽ cần đến một chân sai vặt như nàng. Nàng đem thư sao ra thành chục bản, đi khắp thành Bách Kiều, tìm những người có khả năng liên lạc được với Vân Vụ lão nhân, dập đầu cầu xin mong họ có thể giúp nàng chuyển những phong thư đó lên núi Vân Vụ. Nàng thậm chí còn cầu xin chủ của những y quán mà mình đã từng làm việc viết một bức thư giới thiệu nàng, hy vọng người trên núi đó có thể để ý tới nàng một chút.

Tính từ lúc gửi phong thư đầu tiên tới nay đã là ngày thứ sáu lăm, nhìn thấy xe ngựa tiếp nhận người bệnh đang chậm rãi lên núi Vân Vụ, nàng biết hôm nay lại là vô vọng. Hàn Tiếu nhếch miệng, xoa xoa hai má, nở một nụ cười tự nhủ với bản thân: “Đừng nản lòng, đừng nóng vội. Chỉ cần kiên trì thêm một chút nhất định sẽ thành công”. Cổ vũ bản thân xong, nàng nắm chặt tay lại, xoay người đi vào đình Biệt Ly.

“Nhạc Nhạc, chúng ta về thôi!”. Thời tiết hôm nay rất đẹp, trời thu tháng mười, cỏ cây xanh tốt, hồng trĩu nặng cây, một đường từ thành Bách Kiều đến núi Vân Vụ, phong cảnh rất hữu tình. Cho nên hôm nay Hàn Tiếu bớt chút thời giờ mang theo đệ đệ đến dưới chân núi Vân Vụ cầu may. Dù là bị bệnh, dù không thể đi bằng đôi chân của mình nhưng đưa đệ đệ ra ngoài thay đổi không khí một chút cũng rất tốt.

Hàn Nhạc nghe thấy tiếng gọi của tỷ tỷ, vội vàng mỉm cười, cáo biệt cụ già ngồi kế bên sau đó nhoài người về phía trước đề tỷ tỷ cõng mình về.

“Tỷ tỷ, lúc nãy vị gia gia kia cho đệ một đĩnh bạc vụn!”.

“A, vô duyên vô cớ sao lại nhận bạc của người ta?”.

“Vị gia gia đó đang đợi con của mình, Vân Vụ lão nhân đang trị bệnh cho con của ông ấy, hôm nay là ngày xuống núi. Đệ nói ông ấy thật may mắn, còn nói mình thật đáng thương, bị bệnh mà không có tiền để chữa trị. Ông ấy đang vui, lại nghe đệ nói vậy liền móc bạc ra cho”. Hàn Nhạc hư quá, lại lừa người để kiếm chút lợi, hơn nữa lần này còn là bạc vụn, hắn chưa từng xin người ta nhiều đến vậy. Chuyến đi này dựa vào chiêu trò đó của Hàn Nhạc cũng giảm bớt phần nào gánh nặng cho Hàn Tiếu.



Bạn đọc chương :

Minh Nguyệt Thính Phong

Minh Nguyệt Thính Phong

  • 11 tác phẩm

Dung Nham

Dung Nham
Hàn Tiếu không hề bận tâm, nàng cứ đứng ngóng ở dư ...
85
Cổ Đại
Vạn dặm tìm chồng - Tập 3

Vạn dặm tìm chồng - Tập 3
Một cô gái chẳng chút lãng mạn mạn lại ế chỏng ế c ...
14
Lãng Mạn
Vạn dặm tìm chồng - Tập 2

Vạn dặm tìm chồng - Tập 2
Nói đi là đi, lợi dụng lúc cô ngủ mà đạp cô sang m ...
10
Lãng Mạn
Vạn dặm tìm chồng - Tập 1

Vạn dặm tìm chồng - Tập 1
Một cô gái chẳng chút lãng mạn mạn lại ế chỏng ế c ...
11
Lãng Mạn
Heo yêu Diêm Vương

Heo yêu Diêm Vương
Tiình yêu vốn nhiều ngoại lệ, nhưng một chú heo li ...
50
Huyễn Huyễn
Này chớ làm loạn

Này chớ làm loạn
Đúng là loạn hết cả rồi. "Giám đốc! Tôi tuyệt đối ...
64
Hiện Đại
Rồng bay phượng múa

Rồng bay phượng múa
Dư nương điều ba huynh đệ chúng ta đi rồi, sau đó ...
80
Cổ Đại
Chạy đâu cho thoát - Tập 2

Chạy đâu cho thoát - Tập 2
Trong trái tim mỗi người đàn ông đều có một đứa bé ...
10
Hiện Đại
Chạy đâu cho thoát - Tập 1

Chạy đâu cho thoát - Tập 1
Hóa ra trái tim người đàn ông cũng giống trái tim ...
9
Hiện Đại
Bài học yêu của tiểu ma vương - Tập 2

Bài học yêu của tiểu ma vương - Tập 2
Mẹ nói yêu đương rất đơn giản, nhưng mà sống cả mộ ...
38
Huyễn Huyễn
Bài học yêu của tiểu ma vương - Tập 1

Bài học yêu của tiểu ma vương - Tập 1
Tâm ngữ giả cũng có thể có người thật lòng yêu thư ...
40
Huyễn Huyễn

Quảng Cáo

0908746000
 

Liên Hệ

0908746000
 

Quảng Cáo

0908746000