Guillaume Musso

nguồn sưu tầm

Câu chuyện về nỗi sợ của chúng ta Câu chuyện về cuộc đời chúng ta là câu chuyện về nỗi sợ của chúng ta. 1971 - Đừng sợ, Arthur. Nhảy đi! Bố sẽ đỡ con. - Bố… bố chắc chứ? Tôi năm tuổi. Tôi đang ngồi tr...

Giây Phút Này

5 chương

Đọc truyện Hiện đại

Từ khóa

Văn Án

Một ngọn hải đăng cũ. Một căn phòng cấm. Một lời nguyền xuyên qua ba thế hệ.

Một cuộc gặp định mệnh. Một tình yêu bùng cháy. Một trận chiến khốc liệt.

Một cuốn tiểu thuyết hồi hộp đến nghẹt thở. Một cái kết không thể dò đoán. Một tuyệt phẩm của Guillaume Musso.

“Một cuốn tiểu thuyết cực kỳ hiệu quả, dành để đọc trong vòng 24 giờ và sẽ là có tội nếu ta tiết lộ trước đoạn kết.”


Tình yêu có răng và những vết cắn của nó không bao giờ lành nổi.

“Một Musso tuyệt vời!”


“Stephen King của nước Pháp khiến chúng ta sửng sốt trên từng trang sách.”


“Một cơn lốc xoáy đáng sợ kết thúc một cách hết sức bất ngờ.”


“Một cảm giác hồi hộp lôi cuốn đến khủng khiếp.”


“Cuốn tiểu thuyết siêu thực kết hợp với lãng mạn cuốn hút độc giả ngay từ những trang đầu.”


Câu chuyện về nỗi sợ của chúng ta

Câu chuyện về cuộc đời chúng ta là câu chuyện

về nỗi sợ của chúng ta.

1971

- Đừng sợ, Arthur. Nhảy đi! Bố sẽ đỡ con.

- Bố… bố chắc chứ?

Tôi năm tuổi. Tôi đang ngồi trên tấm đệm cao nhất trong chiếc giường tầng thường ngủ cùng anh trai, chân buông thõng. Hai cánh tay dang rộng, bố đang nhìn tôi bằng ánh mắt hiền từ.

- Nhảy đi nào, chàng trai lớn đùng của bố!

- Nhưng con sợ…

- Bố sẽ đỡ con, bố nói rồi đấy thôi. Con tin tưởng bố của con chứ, chàng trai lớn đùng của bố?

- À vâng ạ…

- Vậy thì nhảy đi nào, nhà vô địch!

Tôi vẫn lắc lư cái đầu tròn lủng của mình thêm vài giây nữa. Rồi tôi cười ngoác miệng, lao mình vào không trung, sẵn sàng đu bám vào cổ người đàn ông mình yêu thương nhất trần đời.

Nhưng vào tích tắc cuối cùng, bố tôi, Frank Costello, cố tình lùi lại một bước, và tôi rơi bịch xuống. Hàm và đầu va vào sàn nhà đau điếng. Choáng váng, tôi mất một lúc mới đứng dậy được. Đầu tôi quay cuồng còn xương gò má hõm lại. Trước khi tôi kịp nước mắt ngắn nước mắt dài, bố đã dạy cho tôi một bài học mà tôi sẽ không bao giờ quên:

- Trên đời này, con không nên tin tưởng một ai, con hiểu chứ, Arthur?

Tôi khiếp đảm nhìn bố.

- KHÔNG MỘT AI! Ông nhắc lại với vẻ buồn rầu pha lẫn cơn giận bản thân. Kể cả bố của con!

Chọn chương

12345