Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Đọc truyện Hạnh Phúc Không Ngừng online

Hạnh Phúc Không Ngừng

"“Cái cây chẳng có lấy một quả nào ngon có thể ăn, cho dù cái cây ấy là do chính bản thân mình lựa chọn”"

Mộc Phạn
Từ khóa:Ngôn tình

Truyện thuộc -Tình Cảm- Gồm 37 Chương

Văn án "Hạnh Phúc Không Ngừng"

“Cái cây chẳng có lấy một quả nào ngon có thể ăn, cho dù cái cây ấy là do chính bản thân mình lựa chọn”

Trên thế giới này, có những người vô tình lướt qua một con phố cũng có thể tìm thấy tình yêu cho riêng mình, bên cạnh đó cũng có những người phải dùng cả tuổi thanh xuân và sức sống của tuổi trẻ chỉ để chạy theo một tình yêu. Phùng Ẩn Trúc chính là một cô gái như thế. Cô đã gặp và yêu một Ngô Dạ Lai quá đỗi trầm lặng, quá đỗi cách xa mình. Nhưng cô luôn cho rằng trên đời này không có việc gì mà con người ta không làm được, chỉ cần cô kiên trì, nỗ lực, rồi sẽ có một ngày anh phải quay đầu lại nhìn cô. Nhưng khi cô đã chính thức trở thành vợ của anh chàng quân nhân Ngô Dạ Lai ấy, cô mới biết rằng cuộc hôn nhân này đối với cô mà nói không phải là thành quả của một quá trình cố gắng trong kiên trì bền bỉ mà chỉ là một sự thử thách mới, một trải nghiệm mới cho những khát khao về một bến bờ hạnh phúc của cô mà thôi.

Hôn nhân không tình yêu chính là như vậy, hay nói cách khác, tình yêu chỉ đến từ một phía chính là như thế, một người cứ dõi theo bóng một người trong nỗi cô quạnh trống trải không ai có thể hiểu được. Chính vì thế, Phùng Ẩn Trúc quyết định tìm một lối thoát mới cho riêng mình, có lẽ quyết định ấy lại là một cột mốc mới cho những trang sử của cuộc đời cô. Được sự giúp đỡ cùng cất nhắc của cấp trên Tiêu Ly, cô rời nhà đến thành phố J làm thư ký cho anh. Kể từ đây, cuộc đời của cô đối mặt với rất nhiều cái mới. Cô bất ngờ phát hiện ra tình cảm của Thẩm Quân Phi - một người bạn thân thiết cùng cô đi qua bao năm tháng của tuổi trẻ, vẫn luôn âm thầm chờ đợi, chăm sóc và che chở cho cô mỗi khi cô yếu đuối nhất. Rồi sau đó lại phát hiện ra tấm hình của người con gái mà chồng mình đã thầm mến trước kia vẫn luôn được anh lưu giữ cẩn thận trong máy tính, sự việc ấy chính là giọt nước tràn ly để Phùng Ẩn Trúc quyết định ly hôn.

Liệu rằng cô còn có thể có được một khởi đầu nữa hay không? Liệu rằng cô còn có đủ dũng khí để tìm thêm cho mình một bến đỗ nữa hay không khi cô có đến ba sự lựa chọn? Một người là người chồng cô đã thầm yêu suốt những năm tháng tuổi trẻ, cô cứ mải miết chạy theo anh mà chẳng còn nhìn thấy được ai khác, sau khi ly hôn anh lại nhận ra mình vẫn yêu cô, muốn níu giữ cuộc hôn nhân ấy. Một người là vị cấp trên ưu tú xuất sắc mà cô vẫn luôn ngưỡng mộ. Một người là người bao năm qua cũng giống như cô, hy sinh cả tuổi trẻ, hy sinh hết sức sống thời thanh xuân tươi đẹp để chờ đợi trái tim cô. Trong ba người ấy, ai sẽ là một chỗ dựa cho mảnh đời còn lại của cô gái Phùng Ẩn Trúc?

Tác giả Mộc Phạn đã gửi gắm vào tác phẩm Hạnh phúc không ngừng con đường tình yêu đầy những gian nan và trắc trở của Phùng Ẩn Trúc để nhắn nhủ với mỗi chúng ta thông điệp rằng: Hạnh phúc không nên vay mượn hay ngóng trông từ bất cứ ai, mỗi một người hãy học được cách tự mang lại hạnh phúc cho chính mình.

Anh đã tặng cho cô sự yêu thương thời niên thiếu, tặng cho cô tình yêu của tuổi thanh xuân, tặng cho cô sự chăm sóc của tuổi trưởng thành, bây giờ anh cần cô đáp lại anh. Còn cô, ngoài việc vui sướng đồng ý, tận sức báo đáp ra còn có thể lựa chọn điều gì khác nữa?

Khi trong người khó chịu, cô có cảm giác chán đời. Sống hết ngày này đến ngày khác, làm một công việc mà mình không thích, nhớ nhung người mà mình không nên nhớ nhung, mang lại phiền phức cho người yêu mình và chỉ có thể đáp lại cho người ta bằng sự thất vọng. Lặng lẽ chết ở tuổi này cũng không phải là việc gì quá tệ chẳng phải thế sao? Nhưng khi cô chắc chắn đúng là có người đang gõ cửa, tiếng gõ cửa đó như đánh hồi chuông thức tỉnh trong trái tim, làm cô cũng như lấy lại được sức sống. Cũng chính vào lúc nhìn thấy cơ hội được sống đó, cô mới biết cô không hề muốn chết một cách ấm ức và lãng nhách như thế.


 


Mộc Phạn

Mộc Phạn

Câu nói đặc sắc trong truyện của Mộc Phạn: “Cái cây chẳng có lấy một quả nào ngon có thể ăn, cho dù cái cây ấy là do chính bản thân mình lựa chọn”


Hạnh Phúc Không Ngừng

Hạnh Phúc Không Ngừng
“Cái cây chẳng có lấy một quả nào ngon có thể ăn, ...
37 chương