fa-bars

Đọc truyện Hộ Tâm (Quyển 1) online



Mở đầu


Hôm Nhạn Hồi bị đuổi khỏi núi Thần Tinh, nàng đã làm cho cảnh tượng lúc ấy có chút khó coi.

Thật ra nàng vốn định yên lặng ra đi, không muốn sinh sự nữa, nhưng chuyện trên thế gian này đâu dễ dàng được như ý nguyện.

Khi Nhạn Hồi nhìn chén đũa nàng đã từng ăn, chăn nệm nàng từng ngủ, còn có kinh thư nàng từng chép bao nhiêu năm nay bị Tử Nguyệt sư tỷ dùng chiếu cỏ gói lại, giơ chân đá xuống ba ngàn bậc thang dài, “loảng xoảng” lăn xa, thật ra nàng cũng chẳng nổi giận.

Nàng chỉ than thở trong lòng rằng, Tử Nguyệt sư tỷ này đấu đá với nàng bao nhiêu năm qua mà sao vẫn chẳng có đầu óc gì cả… Nàng đã bỏ những thứ đó lại thì chắc chắn chắn đó là đồ bỏ đi, Tử Nguyệt trút giận lên những đồ bỏ đi đó đúng là rỗi hơi.

Tử Nguyệt đứng trước cửa núi, giống như một con khỉ đầu chó đánh thắng trận, đắc ý hếch mũi nhìn nàng.

Nhạn Hồi ngáp một hơi rồi xua tay, “Tỷ vui là được!” Nàng quay người đi mất.

Tử Nguyệt hừ lạnh, “Đứng lại, còn chưa xong đâu!” Nói xong nàng ta bỗng vứt ra một thứ, một cây trâm ngọc lướt qua bên cạnh Nhạn Hồi, rơi trên thềm đá, kêu lên một tiếng giòn giã rồi gãy thành mấy đoạn, sau đó leng keng lăn đi mất.

Nhạn Hồi ngây người, bước chân khựng lại, nàng khom người nhặt một đoạn trâm ngọc rơi gần mình nhất.

Sao nàng lại không nhớ thứ này nhỉ…

“Năm xưa lúc mất nó ngươi cuống quít thế nào, kẻ khác không biết chứ ta biết cây trâm này là đồ của ai.” Nụ cười trên khóe môi Tử Nguyệt đậm đầy nét khinh khi ghét bỏ, “Tưởng không ai nhìn thấu chút tâm tư đó của ngươi sao? Bao nhiêu năm nay nhìn ngươi khiến ta cảm thấy ghê tởm chết được.”

Nhạn Hồi nắm đoạn trâm gãy đứng một hồi, bỗng cong khóe môi cười, “Sư tỷ, phiền tỷ ghê tởm bao nhiêu năm nay, nhưng hôm nay tỷ lại ném vỡ nó trước mặt ta, sao, tỷ muốn khiến ta buồn à?”

Không chờ Tử Nguyệt lên tiếng, ánh mắt Nhạn Hồi bỗng lạnh đi, “Đáng tiếc, đến hôm nay ta chẳng màng buồn nữa, nhưng chúc mừng tỷ đã thành công chọc giận ta.”

Nhạn Hồi vừa xắn tay áo vừa đi về phía Tử Nguyệt, “Tới đây, chúng ta nói cho rõ nào.”

Tử Nguyệt nuốt nước bọt, “Đứng lại, không được đến gần ta.” Nhạn Hồi chẳng buồn để ý nàng ta nói gì, vẻ mặt Tử Nguyệt bắt đầu trở nên khó coi, “Ngươi còn lại gần nữa thì ta sẽ kêu lên, đến lúc ấy sẽ có người nhìn thấy cây trâm gãy này đó!”

“Tỷ tưởng ta còn sợ mọi người biết à?” Nàng cười khẩy, bóp khớp tay răng rắc, “Ta thật nghĩ không thông, ta sắp đi rồi tỷ còn chọc giận ta làm gì.”

Tử Nguyệt vô thức lui lại, tay sờ lên đốc kiếm, “Nhạn Hồi, cửa hậu sơn có nhiều đệ tử trông coi lắm, ngươi đừng hòng ra tay với ta.”

Nhạn Hồi không có kiếm, kể từ thời khắc bị sư phụ đuổi ra khỏi sư môn, kiếm của nàng đã bị thu mất, nhưng điều này chẳng trở ngại nàng xử lý Tử Nguyệt.

Vốn dĩ trong số các đệ tử đời này, nàng là người xuất sắc nhất.

Nhạn Hồi cười lạnh, không chút mảy may để tâm, “Được thôi, kêu họ ra đây đi.”

Tử Nguyệt thấy Nhạn Hồi từng bước ép gần, nàng ta vừa run rẩy rút kiếm ra khỏi vỏ, vừa hét về phía sau: “Cứu… cứu với! Tên phản đồ Nhạn Hồi muốn giết người!”

Cửa phía sau mở toang, vài đệ tử vội vàng từ trong chạy ra, Nhạn Hồi oai phong đưa tay búng, cửa núi bỗng nổi lên một ngọn lửa, bức mấy người kia phải quay trở vào.

“Ối, sư tỷ ơi! Nóng quá!”

“Tóc… cháy tóc ta rồi!”

“Dập lửa đi!”

“Tu vi của cô ta cao hơn bọn đệ, đệ không dập lửa được!”

Cửa núi khép lại, chặn hết tiếng chó sủa gà kêu bên trong.

Nhạn Hồi đứng trước mặt Tử Nguyệt, giờ đây đang dựa vào vách núi không còn đường lui, trợn to mắt nhìn nàng, “Ngươi đừng ỷ pháp thuật cao hơn bọn ta mấy phần thì có thể ăn hiếp người khác! Ta cho ngươi biết, chút nữa các sư phụ biết được động tĩnh ở cửa núi, nhất định sẽ không tha cho ngươi đâu!”

Nhạn Hồi bật cười, khóe miệng bên phải lộ ra chiếc răng khểnh nho nhỏ, vẻ mặt đượm mấy phần tà ác, “Hôm nay ta cứ ăn hiếp tỷ đó thì đã sao, xem thử họ không tha cho ta thế nào.” Nhạn Hồi đưa tay lên, Tử Nguyệt vội vung kiếm chém nàng, chiêu thức hỗn loạn cuống cuồng, chỉ mới mấy chiêu Nhạn Hồi đã đánh rơi kiếm trong tay nàng ta. Nàng xách cổ áo nhấc nàng ta lên, tiếp đó co năm ngón tay lại, kiếm của Tử Nguyệt dưới đất bị nàng nắm trong tay.

Trường kiếm trong tay Nhạn Hồi vẽ một bông hoa, xuyên qua lớp vải trên vai nàng ta cắm vào vách đá, phát ra tiếng “keng” vang dội, “Biết tính ta không tốt mà còn giở trò chọc giận ta.”

Tử Nguyệt sợ hãi hoa dung thất sắc.

Thái độ của Nhạn Hồi tựa như đang đùa bỡn, nhưng Tử Nguyệt lại cảm thấy từng luồng sát khí xộc vào mặt, khiến nàng ta sợ hãi mềm nhũn tay chân, bên tai là tiếng của Nhạn Hồi: “Sư tỷ, tỷ ăn hiếp ta bao nhiêu năm nay, phải chăng bây giờ nên nói với ta một tiếng xin lỗi?”

“Bao nhiêu năm nay ngươi có ngoan ngoãn để ta ăn hiếp đâu?”

Nhạn Hồi rút kiếm, “keng” một tiếng nữa, mũi kiếm cắm bên cổ, từng luồng từng luồng khí lạnh luồn vào cổ Tử Nguyệt, nàng ta hoảng hốt la lớn, nhưng giọng Nhạn Hồi vẫn dửng dưng, “Bản lĩnh không cao còn oán trách người bị ăn hiếp không chịu phối hợp, sư tỷ thật chẳng ngoan chút nào.”

Tử Nguyệt hoảng hốt bật khóc, “Hu hu, sư phụ, đại sư huynh! Nhạn Hồi lại ra tay đánh người!”

Nhạn Hồi lại rút kiếm, lần này kiếm cắm bên tai Tử Nguyệt, tiếng lưỡi kiếm ma sát với vách đá lọt vào tai nàng ta rất rõ ràng, không cần Nhạn Hồi lên tiếng, Tử Nguyệt đã hét lên: “Nói nói nói, ta xin lỗi! Xin lỗi! Xin lỗi!”

Lúc này Nhạn Hồi mới buông tay, mặc Tử Nguyệt nhũn người khuỵu xuống đất, sợ hãi khóc rưng rức. Nàng ném kiếm thở dài, “Để ta yên lặng ra đi không được sao, coi tỷ làm gì kìa!”

Nàng xoa xoa cổ tay, quay đầu nhìn bức tường lửa vẫn cháy hừng hực ở cửa núi, đang định dập lửa, bỗng nhiên ở cửa núi lóe lên một pháp trận băng tuyết, ngọn lửa lập tức bị trấn áp.

Một luồng sáng trắng xoẹt qua trước cửa núi, tiên nhân áo trắng vẻ mặt trầm tĩnh đứng trước cửa, y bào to rộng bị gió thổi vô cùng phiêu dật.

Tử Nguyệt gào khóc bò dậy, loạng choạng chạy về phía người đó, tức tưởi cáo trạng.

Ánh mắt của tiên nhân rơi trên người Nhạn Hồi.

Tiếp xúc với ánh mắt lạnh lẽo của người đó, Nhạn Hồi biết, người đó đang âm thầm trách mắng nàng bướng bỉnh ngông cuồng.

Trước đây nàng sợ nhất là nét mặt này, nhưng giờ có còn liên quan gì nữa đâu, dù sao người đó cũng đâu còn là sư phụ nàng.

Nhạn Hồi bĩu môi: “Lăng Tiêu đạo trưởng, ta đã không còn là người của núi Thần Tinh, mong đạo trưởng quản thúc đệ tử cho tốt, đừng sinh sự với ta.” Nhạn Hồi vẫy tay, “Xin từ biệt.” Nàng quay đầu, tung vạt áo, bước xuống bậc đá xanh, quay lưng với cửa núi cao to quen thuộc, đi ngược với ngọn gió mát nơi chân trời thổi tới, dấn bước vào chốn hồng trần thế tục.

Một thân một mình, không hề lưu luyến.



Bạn đọc chương :

Cửu Lộ Phi Hương

Cửu Lộ Phi Hương

  • 14 tác phẩm

Hộ Tâm (Quyển 1)

Hộ Tâm (Quyển 1)
Vì yêu lầm mà mất đi tính mạng Vì thương lầm mà ki ...
35
Cổ Đại
Vài lần hồi mộng

Vài lần hồi mộng
Tay của Thương Tiêu vuốt ve lưng nàng hơi hơi cứng ...
70
Huyễn Huyễn
Tuyết Thảo

Tuyết Thảo
Không có bắt đầu sẽ không có kết thúc, trời cao nh ...
9
Cổ Đại
Béo mới đẹp

Béo mới đẹp
Ánh trăng lạnh lẽo càng tôn lên gương mặt trắng bệ ...
47
Ngôn tình Xuyên Không
Khuynh Thế

Khuynh Thế
Hắn nghe giọng nói yếu ớt của nàng vang lên:“Tế c ...
8
Cổ Đại
Bổn vương ở đây

Bổn vương ở đây
Bước đường của tình yêu chân thật chẳng bao giờ bằ ...
76
Huyễn Huyễn
Mười năm không xa

Mười năm không xa
Hạnh phúc không dễ kiếm tìm, trên nẻo đường đời, c ...
6
Truyện Ngắn
Đào Yêu

Đào Yêu
Một đoạn tình cảm dây dưa ngoài ý muốn. Hai người ...
3
Tiên Hiệp
Phu đào huyệt

Phu đào huyệt
Khi bạn tin tưởng một ai đó mà không nghi ngờ bất ...
9
Truyện Kinh Dị
Tang Ca

Tang Ca
Quân vương tâm kế thật quá mức tàn nhẫn. ...
4
Truyện Ngắn
Nhẫn Đông

Nhẫn Đông
Chờ bàn tay trong tay mình dần trở nên lạnh lẽo, H ...
10
Cổ Đại
Bảy kiếp xui xẻo

Bảy kiếp xui xẻo
Hai ngươi đã phá hỏng tương lai của những người có ...
11
Huyễn Huyễn
Trần Tiên Sinh Và Trình Phu Nhân

Trần Tiên Sinh Và Trình Phu Nhân
NGÔN KHINH HƯU KHUYẾN NHÂN,LỰC TIỂU HƯU LẠP GIÁ. L ...
3
Lãng Mạn
Tình kiếp tam sinh (Tam sinh, Vong Xuyên bất tử)

Tình kiếp tam sinh (Tam sinh, Vong Xuyên bất tử)
“Em có thể đến nhân gian để quyến rũ chàng không?” ...
19
Tiên Hiệp

Quảng Cáo

0908746000
 

Liên Hệ

0908746000
 

Quảng Cáo

0908746000