Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Đọc truyện Hoàng Tử Kim Khí online

Hoàng Tử Kim Khí

"Trong thế giới ngầm màu nhiệm của thành phố Luân Đôn thời Victoria, Tessa thấy được bình yên bên các Thợ Săn Bóng Tối. Nhưng an toàn cũng chẳng được tày gang khi Ông Chủ sẽ không từ bất cứ cách nào để có thể dùng quyền năng của Tessa cho mục đích xấu xa của mình.Với sự giúp đỡ của anh chàng Will đẹp trai nhưng kì cục cùng Jem tốt bụng và tận tâm, Tessa phát hiện ra rằng động cơ của Ông Chủ là vì tư thù. Để vén tấm màn quá khứ, bộ ba du hành từ Yorkshire mờ sương tới một trang viên che giấu những bí mật khủng khiếp. Khi họ đối đầu với người máy truyền lời cảnh báo dành cho Will, họ nhận thấy Ông Chủ biết mọi đường đi nước bước của họ - trong số họ có gián điệp. Tessa càng ngày càng bị Jem thu hút, nhưng nỗi mong ngóng Will lại khiến lòng dạ cô không yên. Nhưng ở Will có gì đó đổi khác. Liệu tìm thấy Ông Chủ có thể giải thoát Will khỏi những bí mật và cho Tessa câu trả lời về con người cô không? Khi cuộc tìm kiếm đưa họ vào nguy hiểm chết người, Tessa nhận ra rằng bí mật và dối trá có thể vấy bẩn trái tim trong sạch nhất."

Cassandra Clare
Từ khóa:Viễn tưởng

Truyện thuộc -Hiện đại- Gồm 21 Chương

Văn án "Hoàng Tử Kim Khí"

MỞ ĐẦU: HỒN MA BÓNG QUẾ

Sương mù dày đặc đã che mờ khung cảnh và bóp méo mọi âm thanh. Qua nơi màn sương rẽ lối, William Herondale có thể thấy con đường dốc lên phía trước trơn trượt, ướt đẫm và sẫm lại vì nước mưa; cùng với đó, anh nghe được tiếng của người chết.

Không phải mọi Thợ Săn Bóng Tối đều có thể nghe thấy tiếng nói của các hồn ma, trừ khi chúng muốn thế, nhưng Will là một trong số ít người có khả năng đó. Càng đến gần nghĩa địa cổ, giọng họ dần vang lên thành những tràng rền rĩ; nào là tiếng ỉ ôi than thở van lơn, nào là khóc lóc và gào rú. Nghĩa địa này không thanh bình, nhưng Will biết chứ; đây không phải lần đầu tiên anh ghé thăm nghĩa địa Cross Bones gần cầu Luân Đôn. Anh gắng sức lờ chúng đi, cố so vai rụt cổ để cái cổ áo che tai; anh cắm cúi bước, mặc cho sương rơi dày làm đẫm ướt mái tóc đen.

Lối vào cách nghĩa địa khoảng nửa khu nhà; tại bức tường đá cao cao có một đôi cánh cổng bằng sắt uốn, và bất cứ người phàm nào đi qua khu này sẽ chẳng thấy gì ngoài một bãi đất cỏ mọc cao ngút đầu, thuộc một khu công trường không biết của nhà thầu nào. Khi Will tới gần cổng, một vật không người thường nào thấy được bỗng hiện lên giữa màn sương; một miếng gõ cửa lớn bằng đồng hình bàn tay có ngón dài xương xẩu. Khẽ nhăn mặt, Will đưa bàn tay đeo găng nhấc miếng gõ cửa, dộng xuống một, hai rồi ba lần, để âm thanh lanh lảnh khô khốc vang khắp màn đêm.

Bên kia cổng, sương từ dưới dốc lên như hơi nước che khuất đám lửa lân tinh nhảy nhót trên mặt đất mấp mô. Sương dần tụ lại, hình thành một quầng sáng xanh dương quái lạ. Will đặt tay lên chấn song cổng; cái lạnh của kim loại thấm qua đôi găng tay vào tận xương và khiến anh rùng mình. Đấy không phải là cái lạnh bình thường. Khi ma xuất hiện, chúng rút sạch năng lượng xung quanh, khiến không khí không còn lấy một chút hơi ấm. Tóc gáy Will dựng đứng khi màn sương xanh từ từ hóa ra một mụ già mặc váy rách tươm đeo tạp dề trắng. Mụ đang cúi đầu.

“Chào già Mol,” Will nói. “Hôm nay trông bà tuyệt hơn mọi hôm đấy nhé.”

Bóng ma ngẩng đầu. Già Molly là một trong những linh hồn mạnh nhất Will từng gặp. Kể cả khi ánh trăng chiếu qua khoảng hở giữa các đám mây, mụ trông cũng không trong suốt lắm. Cơ thể mụ đặc, tóc xoắn thành búi dày màu xám vàng vắt qua một bên vai, còn đôi bàn tay sần sùi, ửng đỏ chống cành hông. Mụ không có mắt, thay vào đó là hai ngọn lửa xanh dương giống hệt nhau nhảy nhót trong hốc mắt.

“William Herondale,” mụ nói. “Quay lại sớm thế?”

Mụ tiến về cổng theo đúng cái kiểu lả lướt đặc trưng của hồn ma. Chân mụ để trần và bẩn thỉu, dù giờ chúng chẳng bao giờ chạm đất nữa.

Will dựa vào cổng. “Bà biết tôi nhớ khuôn mặt xinh đẹp của bà mà.”

Mụ cười tươi roi rói, mắt hấp háy, và anh thoáng thấy cái đầu lâu đằng sau nước da có phần trong suốt. Trên trời, mây đã tụ lại, che khuất mặt trăng. Will bỗng vẩn vơ nghĩ không biết Già Molly đã làm gì để ra nông nỗi bị chôn ở đây, cách xa khu nghĩa địa của nhà thờ. Hầu hết những tiếng ỉ ôi của người chết nơi đây thuộc về gái làng chơi, những kẻ đã tự tử, và trẻ chết lưu – những xác chết bị ruồng bỏ không được phép chôn cất trong đất nhà thờ. Nhưng Molly biết cách khiến “cuộc sống” của mụ không đến nỗi nào, hoặc có lẽ mụ chẳng thèm bận lòng.

Mụ đang cười khúc khích. “Vậy mi muốn gì, hả nhóc Thợ Săn Bóng Tối? Độc quỷ Malphas nhé? Ta có móng vuốt quỷ Morax bóng lừ, độc dính trên chóp vuốt hoàn toàn không màu…”

“Không,” Will nói. “Tôi không cần cái đó. Tôi cần bột quỷ Foraii, loại thượng hạng.”

Molly quay đầu sang bên kia và nhổ toẹt một đốm lửa xanh. “Này, sao một cậu trai trẻ như mi lại muốn thứ đó?”

Will thầm thở dài; cứ lần nào cò kè mua bán là Già Molly lại cự nự phản đối. Magnus đã bảo Will tới mua đồ chỗ Già Molly vài lần, một lần mua mấy cây nến đen sì bốc mùi tanh tưởi đã dính rịn vào da anh như nhựa đường, lần khác mua xương trẻ chết lưu, và có lần thì tới mua một túi mắt tiên (nó nhểu máu vào áo anh). So đi tính lại, bột quỷ Foraii còn tốt chán.

“Mi tưởng tau ngu,” Molly tiếp tục. “Đây là bẫy, phòng Nephilim tụi mi sẽ xông ra bắt quả tang tau bán ba cái thứ đồ đó, và thế là tiêu đời Già Molly.”

“Đằng nào bà cũng đã chết rồi mà.” Will gắng không tỏ vẻ bực bội. “Tôi chẳng biết giờ Clave có thể làm gì bà nữa.”

“Ha.” Đôi mắt trống rỗng của mụ lại nảy lửa. “Xà lim dưới lòng đất của hội Tu Huynh Câm có thể nhốt cả người sống lẫn kẻ chết. Mi thừa biết mà, Thợ Săn Bóng Tối.”

Will giơ tay lên trời. “Bà ơi, tôi có lừa gì đâu. Chắc bà đã nghe được mấy chuyện đồn đãi trong Thế Giới Ngầm rồi. Clave còn nhiều chuyện khác phải lo nên chẳng hơi đâu mà đi quản những hồn ma buôn lậu bột quỷ và máu quỷ đâu.” Anh đổ người về trước. “Tôi sẽ trả giá hậu.” Anh rút một cái túi vải lanh mịn từ trong túi áo và đung đưa trong không khí. Trong túi vang ra tiếng lọc xọc như tiếng đồng xu đập vào nhau. “Giống hệt mô tả của bà đấy nhé, Mol.”

Vẻ hau háu xuất hiện trên gương mặt người chết, và mụ hiện hình rõ hơn để lấy cái túi từ anh. Mụ thọc tay vào và lôi ra một vốc nhẫn – nhẫn cưới bằng vàng, có khắc họa tiết nút thắt tình yêu. Già Mol, giống như nhiều hồn ma khác, luôn tìm kiếm một thứ dạng như bùa cầu may, một mảnh hồi ức – thứ mỏ neo neo mụ lại thế giới này. Nếu tìm ra nó, mụ sẽ thật sự được nhắm mắt xuôi tay. Và với Molly, thứ bấy lâu nay mụ tìm kiếm là nhẫn cưới. Magnus bảo Will rằng hầu hết mọi người cho rằng cái nhẫn đó đã mất từ thời tám hoánh nào rồi, bị chôn vùi dưới lòng sông Thames nhão nhoét bùn sình, nhưng dù vậy mụ vẫn nhận bất kỳ túi đựng đầy nhẫn nào với hy vọng trong số đó sẽ có chiếc nhẫn thuộc về mình.

Mụ bỏ đám nhẫn trở vào túi, rồi nó biến vào đâu đó trong thân xác mụ. Sau đó, Già Molly đưa cho anh một túi bột. Anh nhét nó vào túi áo khoác đúng lúc bóng ma bắt đầu rung rinh mờ đi. “Đợi đã Mol. Hôm nay tôi đến không chỉ vì thứ này.”

Linh hồn chớp lóe khi lòng tham chiến đấu với cơn sốt ruột và rõ ràng mụ phải cố lắm mới duy trì được hình dạng. Cuối cùng mụ càu nhàu, “Được rồi. Vậy mi muốn gì nữa?”

Will lưỡng lự. Đây không phải là thứ Magnus sai anh mua; đây là chuyện anh muốn tìm hiểu. “Tình dược…”

Già Molly cười khành khạch. “Tình dược cơ đấy? Cho Will Herondale sao? Không phải tau không thích tiền, dưng mà bất kỳ chàng trai nào được ngoại hình như mi sẽ không cần đến tình dược. Và điều tau nói là thật.”

“Không phải,” Will nói, một chút tuyệt vọng len lỏi vào giọng anh. “Tôi đang tìm một thứ ngược lại, thật đấy – một thứ gì đó khiến người ta ngừng yêu.”

“Hận dược phỏng?” Mol vẫn còn cao hứng.

“Tôi muốn thứ gì đó đại loại như làm người ta hờ hững, dửng dưng ấy.”

So với một hồn ma, mụ khụt khịt mũi giống con người kinh khủng. “Tau không muốn nói với mi điều này, Nephilim, dưng nếu mi muốn tụi con gái ghét mi, có đầy cách dễ dàng, Mi không cần tau giúp bằng thứ tội nghiệp đó.”

Nói tới đó mụ biến mất trong màn sương giăng giăng trên các nấm mồ. Will nhìn theo và thở dài. “Không phải cho cô ấy,” anh thì thầm dù giờ chẳng còn ai lắng nghe anh nữa, “mà là cho tôi.” Đoạn, anh ngả đầu tì vào cái cổng sắt lạnh lẽo.

Bạn đọc chương:

Cassandra Clare

Cassandra Clare

Câu nói đặc sắc trong truyện của Cassandra Clare: Trong thế giới ngầm màu nhiệm của thành phố Luân Đôn thời Victoria, Tessa thấy được bình yên bên các Thợ Săn Bóng Tối. Nhưng an toàn cũng chẳng được tày gang khi Ông Chủ sẽ không từ bất cứ cách nào để có thể dùng quyền năng của Tessa cho mục đích xấu xa của mình.Với sự giúp đỡ của anh chàng Will đẹp trai nhưng kì cục cùng Jem tốt bụng và tận tâm, Tessa phát hiện ra rằng động cơ của Ông Chủ là vì tư thù. Để vén tấm màn quá khứ, bộ ba du hành từ Yorkshire mờ sương tới một trang viên che giấu những bí mật khủng khiếp. Khi họ đối đầu với người máy truyền lời cảnh báo dành cho Will, họ nhận thấy Ông Chủ biết mọi đường đi nước bước của họ - trong số họ có gián điệp. Tessa càng ngày càng bị Jem thu hút, nhưng nỗi mong ngóng Will lại khiến lòng dạ cô không yên. Nhưng ở Will có gì đó đổi khác. Liệu tìm thấy Ông Chủ có thể giải thoát Will khỏi những bí mật và cho Tessa câu trả lời về con người cô không? Khi cuộc tìm kiếm đưa họ vào nguy hiểm chết người, Tessa nhận ra rằng bí mật và dối trá có thể vấy bẩn trái tim trong sạch nhất.


Thành phố xương - Vũ Khí Bóng Đêm tập 1 - City of Bones

Thành phố xương - Vũ Khí Bóng Đêm tập 1 - City of Bones
Tôi hát về Hỗn mang và Đêm dài vĩnh cửu. Bài hát đ ...
23 chương

Thành phố tro tàn - City of Ashes

Thành phố tro tàn - City of Ashes
Ta tin mình đang nơi Địa ngục, nhờ thế ta mới tồn ...
21 chương

Hoàng Tử Kim Khí

Hoàng Tử Kim Khí
Trong thế giới ngầm màu nhiệm của thành phố Luân Đ ...
21 chương

Thành Phố Pha Lê

Thành Phố Pha Lê
Để cứu mẹ, Clary phải đột nhập vào Thành Phố Pha L ...
2 chương