Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Đọc truyện Irish Coffee online

Irish Coffee

"Có nhiều người cho rằng, “Cà phê Ireland” là một bước ngoặt rõ rệt trong quá trình sáng tác của tôi. Tôi đã soi gương rất kỹ, hình như đúng vậy. Cứ thử so sánh như vầy đi, những sáng tác của tôi trước “Cà phê Ireland”, giống như chạy bộ; Còn sau đó, giống như leo núi."

Thái Trí Hằng
Từ khóa:Lãng Mạn

Truyện thuộc -Hiện đại- Gồm 8 Chương

Văn án "Irish Coffee"

Một tháng trước khi viết “Cà phê Ireland”, tôi thường đi về trên chuyến tàu đêm giữa Đài Nam và Đài Bắc. Trên tàu không có việc gì làm, rất dễ tự đẩy mình vào tình trạng suy nghĩ lung tung. Nếu không ngủ được, tôi sẽ suy nghĩ những tình tiết của “Cà phê Ireland”.

Mệt thì ngủ, tỉnh lại tiếp tục nghĩ. Dù là lúc ngủ hay lúc thức, mắt tôi thường vẫn nhắm. Vì thế tôi không tài nào phân biệt được, dòng chữ nào được viết khi tỉnh táo? Dòng chữ nào là những lời trong mơ?

Tôi chỉ biết để mặc cho hương vị cà phê Ireland trong trí nhớ, dẫn tôi vào thế giới của Cà phê Ireland.

Lần đầu tiên uống cà phê Ireland là năm 1999. Khi đó ở gần nơi tôi ở, đầu ngõ có một quán ăn nhanh. Gọi là quán ăn nhanh, nhưng đó quả là một nơi rất được.

Mỗi lần tôi vào quán ăn này, ánh mắt tôi lại bị đủ thứ ly tách treo trên quầy bar thu hút.

Vì ở gần nên tôi thường vào đó ăn cơm. Nếu gọi đồ ăn nhanh của quán, còn được tặng thêm một thứ đồ uống sau khi ăn – trà hoặc cà phê. Tôi không phải là người ham của lạ, nên thường gọi những loại cà phê thường gặp như Blue Mountain hay Mandheling. Cà phê Ireland trong ấn tượng cứ trốn vào một góc của Menu, giống như sợ bị người ta phát hiện. Không biết những người hay phải ăn cơm bên ngoài có cảm giác giống tôi không. Tôi cứ cảm thấy trong Menu, màu sắc trong tên của những món ăn hay đồ uống thường xuyên được chọn sẽ sáng hơn. Còn những món ít được chọn, màu sắc của chúng rõ ràng là tối tăm hơn nhiều. Cũng giống như khí sắc của người phi tử trong hậu cung. Người phi ít được hoàng đế đoái hoài khí sắc sẽ âm u. Trong Menu của quán ăn này, vị trí của cà phê Ireland xem ra đúng là lãnh cung.

Cho tới một đêm mưa mùa đông, tôi phóng xe máy đội mưa từ trường về nhà. Ngang qua quán ăn này, dừng xe vào ăn tối. Tôi còn nhớ, hôm đó tâm trạng của tôi không tốt lắm, lúc treo mũ bảo hiểm lên gương chiếu hậu, dùng lực rất mạnh. Cái xe của tôi còn vì thế mà lắc lư một hồi. Vào quán, tôi mới phát hiện người mình hơi ướt.

Lúc ngồi xuống mới bắt đầu thấy lạnh. Tôi nghĩ chắc tôi lạnh tới mức đầu óc đông cứng, nên đã gọi một món chưa từng ăn bao giờ. Lúc gọi đồ uống, cũng gọi luôn một loại cà phê hoàn toàn xa lạ - cà phê Ireland.

Bạn đọc chương:

Thái Trí Hằng

Thái Trí Hằng

Câu nói đặc sắc trong truyện của Thái Trí Hằng: Có nhiều người cho rằng, “Cà phê Ireland” là một bước ngoặt rõ rệt trong quá trình sáng tác của tôi. Tôi đã soi gương rất kỹ, hình như đúng vậy. Cứ thử so sánh như vầy đi, những sáng tác của tôi trước “Cà phê Ireland”, giống như chạy bộ; Còn sau đó, giống như leo núi.


4.55

4.55
Em... em hình như không thể quên anh ấy được. Nhất ...
2 chương

Lãng quên

Lãng quên
“Em phải sớm quay trở lại, được chứ?” – Giọng nói ...
5 chương

Lần đầu bên nhau - Lần Đầu Tiên Thân Mật

Lần đầu bên nhau - Lần Đầu Tiên Thân Mật
Nếu tôi có 10 triệu, tôi sẽ mua một ngôi nhà. Tôi ...
19 chương

Khổng tước rừng sâu

Khổng tước rừng sâu
Tôi rất thích câu nói của thầy giáo ở cuối cuốn ti ...
65 chương

Irish Coffee

Irish Coffee
Có nhiều người cho rằng, “Cà phê Ireland” là một b ...
8 chương

Hoa hồng đêm

Hoa hồng đêm
Hoa hồng gợi nhớ cố nhân. Người xa hương sắc vẫn g ...
20 chương

Diệc Thứ và Kha Tuyết

Diệc Thứ và Kha Tuyết
Bởi vì khoa học theo đuổi sự thật, nghệ thuật theo ...
13 chương

Chỉ gọi tên em

Chỉ gọi tên em
Cái gì có thể đem lại niềm hạnh phúc giản dị đến v ...
15 chương

Áo Mưa

Áo Mưa
“Ngày về Đại Phản còn chưa hay Mưa phùn liên miên ...
3 chương