Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Đọc truyện Khuynh Thế online

Khuynh Thế

" Hắn nghe giọng nói yếu ớt của nàng vang lên:“Tế công chúa Khuynh Thế, từ biệt...... cùng chàng.” Lời này tựa như một xiềng xích, khóa chặt cả đời Liễu Vân Thịnh, cả đời.."

Cửu Lộ Phi Hương
Từ khóa:Ngôn tình

Truyện thuộc -Cổ Đại- Gồm 8 Chương

Văn án "Khuynh Thế"

Giá y màu đỏ phất phơ theo gió, nàng đứng trên Kì Thiên Đài, ánh mắt xuyên qua tấm mạn che bằng tơ vàng trên đầu, lạnh nhạt nhìn trăm quan cúi đầu. Ánh mắt lưu chuyển, rơi xuống trên người một thị vệ đứng bên phải Kì Thiên Đài. Thị vệ kia mặc giáp bạc giày đen, không giống với những kẻ khác, bên hông đeo ngọc bội màu xanh đặc trưng của phủ Công chúa.

Đó là thị vệ trưởng phủ công chúa, là......người nàng yêu.

Thị tỳ bên cạnh dâng nàng ba chén rượu thánh, nàng không động, chỉ hơi ngẩng đầu, thần sắc cao ngạo nhìn chằm chằm người kia. Trong trường hợp này không ai dám thúc giục nàng, nhưng lễ tế trời bị ngừng lại, trăm quan dưới đài bắt đầu huyên náo.

Những âm thanh này cuối cùng cũng kinh động đến thị vệ trưởng đầu gỗ kia. Hắn quay đầu, ánh mắt giao với ánh mắt công chúa. Phượng quan hà bí¹, công chúa của hắn là người đẹp nhất thế gian. Nhưng hắn vĩnh viễn cũng không thể đụng vào công chúa, chỉ nhìn thôi cũng đã là vượt qua khuôn phép.

Tay Vân Thịnh nắm chặt thành quyền, mặt hắn không chút thay đổi quay đầu đi, kiên quyết cắt đứt tầm mắt đụng vào nhau, chỉ cúi đầu nhìn mặt đất dưới chân.

Bức rèm ngọc che đi khóe môi cong như cánh cung, tựa như khổ tựa như đau, vừa tựa như bất đắc dĩ chấp nhận số phận. Tay áo phất qua chiếc khay khắc hoa văn hình rồng, nàng giơ chén rượu thứ nhất lên, quốc sư sau lưng cao giọng:“Bái trời!”

Nàng giơ cao chén rượu qua đầu, vẩy chén rượu lên trời xanh, sắc mặt nàng trầm ổn, mang theo hào khí của nam tử nói:“Từ biệt đất nước.”

“Bái đất!”.

“Từ biệt dân chúng.”

“Bái tổ!”.

“Từ biệt gia đình.”

Nghi thức hoàn thành, công chúa Vĩnh Minh của Đại Tề ngồi lên xa giá đi về Việt quốc phía nam, từ đây công chúa Khuynh Thế của Đại Tề khó có thể trở về Đại Tề một lần nữa.

Tỳ nữ bên cạnh muốn tới đỡ nàng, Khuynh Thế lại vung ống tay áo lên, để tỳ nữ lui sang một bên. Nàng gỡ mũ phượng tơ vàng trên đầu tiện tay ném thẳng xuống chân Vân Thịnh. Vân Thịnh hoảng sợ chợt ngẩng đầu lên, lại thấy Khuynh Thế rút ra một chiếc trâm cài đầu, kì thật là một lưỡi dao mỏng. Đó là vật hắn tự tay làm tặng nàng vào lễ cập kê năm nàng mười lăm tuổi, để cho nàng nếu gặp phải lúc nguy hiểm có thể tự cứu mình. Cho tới nay, nàng luôn cất giấu tựa như bảo bối, không ngờ lần đầu tiên dùng lại là tại nơi này, trong lúc này...

Vân Thịnh tưởng nàng định làm chuyện dại dột, sợ đến mức gan mật như vỡ ra nhưng còn chưa đến được bên người nàng, đã thấy Khuynh Thế xõa tóc dài xuống, dùng đao nhỏ cắt đứt tóc dài, tiện tay vung lên. Tóc đen như tơ bay đầy trời.

Trăm quan kinh hãi, hoàng đế xem lễ cũng đứng dậy, nô bộc thị vệ trên đài quỳ đầy đất, chỉ có Vân Thịnh ngây người đứng đó, ánh mắt si ngốc nhìn vào trong mắt Khuynh Thế, không cách nào thoát ra được. Hắn nghe giọng nói yếu ớt của nàng vang lên:“Tế công chúa Khuynh Thế, từ biệt...... cùng chàng.”

Lời này tựa như một xiềng xích, khóa chặt cả đời Liễu Vân Thịnh, cả đời..

Khuynh Thế dứt khoát xoay người, cúi đầu lạy hoàng đế: “Lần này Khuynh Thế đi không bao giờ có thể trở về, nguyện lấy tóc thay người lưu lại Đại Tề! Chúc cho xã tắc trường tồn, mong cho quốc gia trường an!” Dập đầu ba cái, dường như khiến cho ba ngàn dặm quốc thổ Đại Tề rung động.

Trăm quan yên lặng, hoàng thượng trầm ngâm.

Khuynh Thế đứng dậy, đứng thẳng sống lưng, ánh mắt không do dự nữa, dứt khoát đi xuống kiệu hoa đã chờ dưới Kì Thiên Đài. Không có nửa phần lưu luyến.

Giá y bởi vì lễ bái mà dính bụi bậm, mái tóc nàng xốc xếch, trên trán chảy ra chút tơ máu, nhưng ở trong mắt Vân Thịnh, Khuynh Thế như vậy mới thật sự Khuynh Quốc Khuynh Thế. Trên đời này sẽ không bao giờ có một cô gái như nàng nữa, sẽ không bao giờ còn.......

(1) Phượng quan hà bí: mũ phượng có rèm che bằng ngọc trai

Bạn đọc chương:

Cửu Lộ Phi Hương

Cửu Lộ Phi Hương

Câu nói đặc sắc trong truyện của Cửu Lộ Phi Hương: Hắn nghe giọng nói yếu ớt của nàng vang lên:“Tế công chúa Khuynh Thế, từ biệt...... cùng chàng.” Lời này tựa như một xiềng xích, khóa chặt cả đời Liễu Vân Thịnh, cả đời..


Tình kiếp tam sinh (Tam sinh, Vong Xuyên bất tử)

Tình kiếp tam sinh (Tam sinh, Vong Xuyên bất tử)
“Em có thể đến nhân gian để quyến rũ chàng không?” ...
19 chương

Trần Tiên Sinh Và Trình Phu Nhân

Trần Tiên Sinh Và Trình Phu Nhân
NGÔN KHINH HƯU KHUYẾN NHÂN,LỰC TIỂU HƯU LẠP GIÁ. L ...
3 chương

Bảy kiếp xui xẻo

Bảy kiếp xui xẻo
Hai ngươi đã phá hỏng tương lai của những người có ...
11 chương

Nhẫn Đông

Nhẫn Đông
Chờ bàn tay trong tay mình dần trở nên lạnh lẽo, H ...
10 chương

Tang Ca

Tang Ca
Quân vương tâm kế thật quá mức tàn nhẫn. ...
4 chương

Phu đào huyệt

Phu đào huyệt
Khi bạn tin tưởng một ai đó mà không nghi ngờ bất ...
9 chương

Đào Yêu

Đào Yêu
Một đoạn tình cảm dây dưa ngoài ý muốn. Hai người ...
3 chương

Mười năm không xa

Mười năm không xa
Hạnh phúc không dễ kiếm tìm, trên nẻo đường đời, c ...
6 chương

Bổn vương ở đây

Bổn vương ở đây
Bước đường của tình yêu chân thật chẳng bao giờ bằ ...
76 chương

Khuynh Thế

Khuynh Thế
Hắn nghe giọng nói yếu ớt của nàng vang lên:“Tế c ...
8 chương

Béo mới đẹp

Béo mới đẹp
Ánh trăng lạnh lẽo càng tôn lên gương mặt trắng bệ ...
47 chương

Tuyết Thảo

Tuyết Thảo
Không có bắt đầu sẽ không có kết thúc, trời cao nh ...
9 chương

Vài lần hồi mộng

Vài lần hồi mộng
Tay của Thương Tiêu vuốt ve lưng nàng hơi hơi cứng ...
70 chương

Hộ Tâm (Quyển 1)

Hộ Tâm (Quyển 1)
Vì yêu lầm mà mất đi tính mạng Vì thương lầm mà ki ...
35 chương

Ma Tôn (Tập 1)

Ma Tôn (Tập 1)
“Không khống chế được xao động trong nội tâm, khôn ...
33 chương

Ma Tôn (Tập 2)

Ma Tôn (Tập 2)
Hoa lan nhỏ dường như dùng hết sức lực cuối cùng, ...
31 chương

Ma Tôn (Tập 3)

Ma Tôn (Tập 3)
Đông Phương Thanh Thương còn chưa gật đầu đồng ý t ...
18 chương