Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Đọc truyện Lá rơi không vết online

Lá rơi không vết

"Một năm đó, tôi 21 tuổi, cũng không chút do dự, gả cho anh. Bởi vì ánh mắt anh lúc nhìn thấy tôi, rất liều lĩnh. Thật giống như anh bị đuối nước, chỉ có tôi mới có thể cứu được anh vậy."

Giản Ám
Từ khóa:Lãng Mạn

Truyện thuộc -Truyện Ngắn- Gồm 3 Chương

Văn án "Lá rơi không vết"

Trích đoạn:

Anh là một người đàn ông tài hoa, tuy rằng xuất thân bần hàn, nhưng anh rất có khí phách, dựa vào điểm này thôi thì đám bạn bè thiếu gia õng ẹo kia có hợp lại cũng không bằng ý chí chiến đấu và nghị lực của riêng anh, anh từng bước đi đến ngày hôm nay, bất quá tôi chỉ muốn nói, anh cũng không phải là dựng nghiệp từ hai bàn tay trắng!

Ngày 24, tháng 5 năm 2002, anh mặc một chiếc áo sơ mi đã sờn cùng với một chiếc quần bò cũ kỹ màu lam, bỗng nhiên lao đến nhà tôi, khi đó chỉ mới chạng vạng, ánh chiều tà xuyên qua cửa sổ, khắc sâu trên khuôn mặt anh, anh hung thần sát ác đứng trước bàn ăn nhà tôi, lúc ấy tôi và cha đang ăn cơm, sau đó anh hét to: "Chúng ta kết hôn đi!"

Một ngày đó, anh bị cha đánh một trận, không lưu tình, bị đánh đến bầm dập mặt mũi.

Một năm đó, tôi 21 tuổi, cũng không chút do dự, gả cho anh.

Bởi vì ánh mắt anh lúc nhìn thấy tôi, rất liều lĩnh. Thật giống như anh bị đuối nước, chỉ có tôi mới có thể cứu được anh vậy.

Hôn lễ của chúng tôi rất long trọng, đây có thể là một loại hư vinh, hoặc cũng có thể là một loại tuyên cáo.

Bạn đọc chương:

Giản Ám

Giản Ám

Câu nói đặc sắc trong truyện của Giản Ám: Một năm đó, tôi 21 tuổi, cũng không chút do dự, gả cho anh. Bởi vì ánh mắt anh lúc nhìn thấy tôi, rất liều lĩnh. Thật giống như anh bị đuối nước, chỉ có tôi mới có thể cứu được anh vậy.


Lá rơi không vết

Lá rơi không vết
Một năm đó, tôi 21 tuổi, cũng không chút do dự, gả ...
3 chương

Thời niên thiếu - Thiếu niên vùng biên

Thời niên thiếu - Thiếu niên vùng biên
Em không muốn rời khỏi anh, em chỉ muốn đi theo an ...
6 chương