Hồ Điệp Seba

nguồn sưu tầm

Ta đã sớm biết, tình yêu là một thứ không thể dời đổi. Nếu như một ngày thay đổi, tất phiền muộn sẽ sinh, kéo theo đó là rất nhiều những sự thay đổi khác....

Lại Trán Mai

18 chương

Đọc truyện Xuyên Không

Từ khóa

Văn Án

“Ta đã sớm biết, tình yêu là một thứ không thể dời đổi. Nếu như một ngày thay đổi, tất phiền muộn sẽ sinh, kéo theo đó là rất nhiều những sự thay đổi khác.”

Nàng, vốn là kẻ vô tâm. Hai kiếp làm người, trong con tim ấy đã chằng chịt đau thương khôn kể.

Đợi cho hoa thơm tàn hết, mới lặng lẽ trổ bông muộn mằn.

Lần đầu tiên gặp mặt, y dường không hề hay đến ngọn mai hồng rực cháy cả một góc trời kia, mà chỉ có trong mắt duy nhất bóng dáng nổi bật của người thiếu nữ đứng bên ao sen đã cạn khô, trên cây cầu vòm cong cong ấy.

Chỉ thấy nàng thân khoác bộ áo kỳ dị của dân Hồ*, thắt eo, buộc tay áo. Không thướt tha, cũng chẳng duyên dáng, toàn thân chỉ một sắc đen như mực, dường như càng tương phản với màu da trắng tai tái. Tóc mây bồng bềnh, đứng bên ao sen đóng băng gần hết, dưới tàng mai hồng rực như lửa, lại trở nên nổi bật đến thế, thực chẳng khác nào một linh hồn cô độc ngạo đời.

Ấy, chính là Lưu nương tử, người không danh(tên gọi) cũng chẳng có tự(tên chữ).

Y vốn đã biết, cô gái thông minh tinh nhạy, ngạo mạn bất cần tựa mai đỏ rực trời này, chính là Thập Tứ nương. Nàng luôn dùng nét mặt lạnh nhạt hờ hững đáp lại những lời phỉ báng của thế gian.

Nhưng cũng mặc thôi, cứ thành thân cái đã, thành thân rồi y sẽ từ từ chinh phục con tim của nàng. Y cũng chẳng phải con người vĩ đại gì mà đi thành toàn cho người ta. Đây là Ngôn Nhi của riêng y, là Lưu Viên của riêng y, là Thập Tứ nương của riêng y, y tuyết đối không bao giờ giao nàng cho bất kỳ kẻ nào khác!