Teresa Medeiros

nguồn sưu tầm

Bông hồng tàn nắng hạ. Đơn côi khoe sắc thắm. Vườn hồng phai nhuộm nắng. Ánh tà vương sắc hoa....

Lời thì thầm của đóa hồng

34 chương

Đọc truyện Tình Cảm

Từ khóa

Văn Án

Sabrina Cameron nghịch ngợm cọ cọ mũi vào những bông hồng trà mà mẹ cô trồng khắp nơi trong khu vườn. Những hạt phấn hoa nhỏ xíu cù vào lỗ mũi cô bé. Cô bé hắt hơi, vội vã bụm bàn tay mũn mĩn che miệng và chui tọt vào trong bờ giậu.
Cái người MacDonnell đó đang đến, và chỉ cần một cử động bất cần thôi là cuối ngày có thể thấy cảngười cô bé tan ra trong nồi thịt hầm của nhà Cameron cho mà xem.

Cô bé rùng mình kinh hãi. Những người nhà MacDonnell thường xuyên ghé thăm hầu hết những cơn ácmộng trong những năm tuổi đời còn rất ít ỏi của cô bé. Họ là những tên khổng lồhung tợn, giọng nói của những người anh trai Sabrina thì thầm qua ánh nến, mangtrong mình một nửa đàn ông và một nửa dã thú. Những sinh vật phủ đầy lông lá đibằng hai chân và không mặc gì ngoại trừ những tấm da thú mới lột. Bọn trẻ trongthung lũng Cameron run lên hãi hùng vì chúng, và những người đàn ông trưởng thànhcẩn thận không đi lang thang ra khỏi làng sau lúc nhá nhem tối.
Vào những đêmkhông trăng, khi bầy chó săn gầm gừ và tru lên quanh những bức tường của trangviên, là lúc người ta kể rằng có một tên MacDonnell đang đi săn trong những khurừng tăm tối, tìm kiếm các cậu bé hoặc các cô bé không vâng lời để mang về hangđộng của hắn.

Sabrina nhón tayvén những tán lá cây rậm rạp và quan sát. Mẹ cô đang quỳ bên lối vào khu vườn,xới đất xung quanh những bụi hồng với chiếc bay bằng bạc. Tia nắng phản chiếuqua những đám mây trĩu nặng hơi nước chuyển thành ánh đỏ đổ tràn trên mái tóctrải dài. Một đàn những chú chó con mặt nhăn như khỉ nép vào chiếc áo choàng bỏđi của bà.

Âm thanh càunhàu lẫn trong tiếng cười rúc rích nghe như một lời cảnh báo khi cánh cổng sắtmở cái rầm và các anh trai của Sabrina chạy rầm rập vào trong vườn. Brian cưỡilên vai của Alexander, hét toáng lên và đánh anh trai bằng một cành thanh lươngtrà. Những tiếng rú của Alex chuyển sang rên rỉ. Cậu cong lưng, hất đứa em trainhỏ lên đám cỏ trơn mượt. Hai cậu bé lăn tròn, khóa chặt lấy nhau trong cuộcchiến, rồi lao thẳng vào gấu váy của mẹ chúng.

ElizabethCameron gỡ cả đống những búi tóc xoăn màu dâu tây vô tổ chức với kỹ năng đã trởnên thuần thục trong suốt mười năm. Những cậu bé bị mắc vào áo chẽn của nhauthành ra phải bẽn lẽn đầu hàng.

Người mẹ laychúng dịu dàng, trọng âm trong giọng Anh của bà hầu như không rõ khi buông lờiphiền muộn. “Mẹ nên đập hai cái đầu nhỏ bé ương bướng này vào nhau mới phải.Các con muốn em gái các con học theo những trò tinh nghịch này sao?”

Bà chùi vết bẩnlên bãi cỏ sau khi dùng tay lau sạch chúng khỏi phần đầu gối của những chiếcquần ngắn vải sọc sặc sỡ mà các con bà đang mặc. Brian đỡ đần mẹ bằng cách phunnước bọt lên lòng bàn tay rồi kì cọ vết bùn dính trên má mẹ.

Alex dập gótgiầy, đứng nghiêm và buông giọng trầm trầm như thể đang truyền đạt mệnh lệnhquan trọng. “Papa gửi chúng con đến với một lời nhắn. Cái tên MacDonnell đóđang đến mẹ ạ.”

Brian thả vào bờrào đang rung rung một cái liếc nhẹ. “Và họ nói rằng hắn ta đang đói. Khẩu vịưa thích của hắn là những bé gái tóc đen.”
Sabrina trườn rakhỏi chỗ ẩn náu. “Anh có nhìn thấy hắn không? Người hắn phủ đầy lông từ đầu tớichân à?”
“Ừa, và hắn cónhững cái răng nanh nhọn hoắt, xòe tua tủa nữa, máu đỏ lòm còn nhỏ tong tỏng từđó nữa nhé”. Alex co tay thành hình móng vuốt và nhe răng ra dọa cô bé.

“Alex!” người mẹgắt. “Hãy dừng ngay việc nhồi đầy những chuyện tầm phào vào đầu em con đi”.
“Nghe lời mẹ đicon trai.” Giọng nói trầm trầm của một người đàn ông phủ lên đôi tai họ. “Đôitai bé nhỏ của công chúa của cha giờ rõ ràng đã đầy những lời tầm phào rồi”.

“Papa!” Sabrinanhào vào lòng người đàn ông đứng ở cổng.
Sự xuất hiện củathủ lĩnh Cameron dường như choán hết lối đi sát tường khi ông cúi xuống đón côcon gái độc nhất nhảy vào lòng mình. Cô bé là bản sao nhỏ xíu của ông như thểông đã tự điêu khắc cô bé bằng chính đôi tay của ông vậy. Đôi mắt xanh thẫm củacô bé lấp lánh dưới hàng mi màu khói xám. Khi Sabrina hôn đánh chụt vào bộ râucủa ông, ông nháy mắt với vợ mình qua những lọn tóc đen mượt của con gái.

Sabrina xoắnxoắnđám lông ngực lọt ra khỏi chiếc áo chẽn của cha. “Papa, có thật là nhữngngười MacDonnell đều có những chùm lông vĩ đại trên bàn chân và tất cả những cáithìa của họ được đẽo từ xương người không ạ?”
Alex và Brianthụi lẫn nhau, những tiếng cười khúc khích tắc nghẹn.

“Có lẽ con nênhỏi vị khách của chúng ta khi cậu ấy đến”. Thủ lĩnh Cameron nhìn trừng trừngvào hai đứa con trai. “Cho đến lúc ấy, đừng dể ý đến chuyện nhảm từ mấy đứangốc nghếch này nghe con”.

Khi ông cúixuống nhìn Sabrina, cô bé ngước lên nhìn ông, một lời thì thầm thoát ra từ niềmhi vọng ngây thơ sau thẳm trong tâm trí của cô bé về cái người MacDonnell ấy.Nhưng ông đã bước về phía vợ mình.

Ông nhẹ ngàngđặt một nụ hôn lên đôi môi người vợ. “Anh nợ em, Beth, bởi đã đồng ý cho cậu béđó đến. Nếu thủ lĩnh MacDonnell có thể tin anh nuôi dưỡng được con trai ông tatrong suốt mùa hè, có lẽ ông ta cũng có thể học được cách tin anh trong nhữngvấn đề khác”.

Alex lấy quechọc một con giun. “Papa lệnh cho bọn con phải đối xử tốt với thằng bé đó. Cha nóirằng chúng con phải làm cho cậu ta cảm thấy thoải mái và không được đề cập đếnsự thật là cha của cậu ta là một tên khốn xảo trá đã tìm các moi ruột một ngườiđàn ông đang ngủ và nướng ruột của ông ta lên như...”

Trước ánh mắtsửng sốt của vợ, thủ lĩnh Cameron vội vã che miệng Alex. “Anh chưa bao giờ nóithế. Thằng bé hẳn phải nghe được từ một trong những chiến binh của anh”.

Brian nhận lấycơ hội Alex bị giữ chặt để véo một cái đau điếng vào đùi anh trai. Alex ôm lấycậu, những quả đấm bay vèo vèo. Sabrina bước lững thững khỏi con đường mòn vàtrượt chân ngã lộn nhào vào ổ chó con đang ngủ, chúng thức dậy với một dàn hợpxướng ăng ẳng điếc lỗ tai.
Nằm sõng soàitrên cỏ, lần đầu tiên Sabrina trong thấy cậu bé ấy. Sự im lặng của cậu ấy làtuyệt đối. Cô bé không tài nào biết được cậu ta đã đứng ở đây bao lâu, quan sáthọ từ lúc nào. Có lẽ đã lâu đến mức quai hàm của cậu bạnh ra cứng ngắc.

Sự hiếu kì trongSabrina đã chiến thắng nỗi sợ hãi. Cô bé lồm cồm bò dậy. Cái người MacDonnellnày có rát nhiều lông, nhưng hầu hết chúng rũ xuống thành một góc hoang dại,màu hung hung qua vai cậu ta. Chiếc áo da lông thú của cậu không phải còn tươinguyên hay nhỏ tong tỏng máu, mà có mùi và thủng lỗ chỗ. Mồ hôi và đất bám lêngương mặt và đôi chân trần cáu bẩn thò ra bên dưới chiếc xà cạp. Một chiếc túirách rưới đeo lệch một bên vai. Với Sabrina, cái người MacDonnell này trôngkhông hề hung dữ.

Nhưng khi cô bérón rén lại gần cậu ta, cô bé đã nhận ra mình sai. Sức lực hoang dã tiềm tàngcuồn cuộn lên trong thế đứng của cậu ta. Cậu ta làm cô bé nhớ tới một con thú,hoang dã và nguy hiểm hơn nhiều khi bị dồn tới chân tường. Mũi cô bé chun lại trướcmùi thơm sinh động của cậu ta. Cậu ta có mùi tươi mát của đất nồng và ánh nắngnhư thể cậu ta đã dành hơn một đêm ngủ dưới những tán thông vậy. Da cậu ta nâubóng, đôi mắt xanh lá mướt màu của những thảm cỏ vào những ngày mùa hạ. Đôi mắtdâu ấy cũng ánh lên vẻ thông minh không thể chối cãi.