Hồ Điệp Seba

nguồn sưu tầm

Ta rất yêu Tiên Tâm, hắn cũng rất yêu ta. Hắn thông minh, trầm tĩnh, nhưng không có kinh nghiệm gì trong tình yêu. Cho nên hắn cứ theo bản năng mà làm, mà thử nghiệm......

Man Cô nhi - Thái Nhi

10 chương

Đọc truyện Xuyên Không

Từ khóa

Văn Án

Trích đoạn :

Sự tình đến nông nỗi này, chỉ có thể trách cô bác sĩ đã tự tử kia.

Sau khi xảy ra chuyện, ta chỉ biết ngây người như phỗng, nói đúng ra, lúc đó là do ta bị cái bóng đen quỷ mị kia làm cho đầu óc không kịp hoạt động. Thẳng thắn mà nói, nếu ta được xem mấy bộ tiểu thuyết xuyên không nhiều nhiều một chút thì đã không đến mức như thế này rồi, nhưng đứa em gái của ta chỉ biết nổ đến nước miếng văng tá lả mà lúc đến thăm bệnh ta lại chả mang được một quyển truyện nào, thế cho nên đúng vào lúc quan trọng nhất ta lại không kịp phản ứng, mãi đến khi tỉnh lại mới giật mình nhận ra rằng mình đã xuyên không.

Nói đến phải kể lại từ đầu, mọi chuyện xảy ra kể từ khi vị nữ bác sĩ bị hôn mê bất tỉnh kia được nhét vào căn phòng bệnh nhân đã có sẵn ba người, bao gồm luôn cả ta.

Trong mỗi bệnh viện đều có một phòng tối tăm nhất dành cho loại bệnh nhân ít có khả năng bình phục mà xuất viện nhất, chứ bệnh thường thì ai nấy đều muốn mau lẹ mà rời khỏi nơi này. Ta đã ở trong căn phòng tối tăm này được hơn một năm nay, lúc trước còn có thể cố gắng lê la thân hình bữa đực bữa cái đến trường. Nhưng vừa xong trung học phổ thông là ta đã hết pin, bởi vì hai chân của ta đã cứng đờ không thể đi lại được nữa...Chân chính được xếp vào hàng ngũ tàn tật.

Những tưởng nằm tại nhà dưỡng bệnh là được rồi, nhưng ai ngờ sau năm năm...căn bệnh bại liệt nay đã lan từ đôi chân lên đến thắt lưng. Căn bệnh bại liệt hiếm thấy này coi vậy chứ cũng khá lành, cũng không chết liền...chỉ là từng chút từng chút một chậm rãi lan truyền toàn thân, chờ đến khi lan lên đến tim thì về chầu trời thôi. Lần lữa kéo dài đến giờ khi ta được hai mươi ba, hai mươi bốn tuổi cũng là do thành quả kiệt lực của cha mẹ ta rồi.

Thật ra ta cũng rất biết chấp nhận sự thật, chỉ là nghĩ đến sau này khi ta được hỏa táng, không biết thi thể của ta có được thiêu trọn vẹn một cách sạch sẽ sảng khoái hay không, nghĩ mà có chút phát rầu.

Chọn chương

12345678910