fa-bars

Đọc truyện Một hồ sen xanh đợi trăng lên online



Ban đầu Lam Hạo Nguyệt không thích chàng thiếu niên ấy.

Chàng cao ngạo tự kiêu, không để ý tới cảm nhận của người khác, thậm chí chưa bao giờ nhìn thẳng vào mắt nàng một lần.

Mãi đến đêm trăng hôm ấy, nàng ngã trong rừng, quần áo xốc xếch, chàng thiếu niên nghe tiếng mà tới, nhưng lại chẳng hề tránh né, đi thẳng đến.

Lam Hạo Nguyệt trách móc, giận chàng ngạo mạn vô lễ.

Lúc này chàng mới thản nhiên đáp: “Cô yên tâm, mắt tôi đã mù.”

Dưới núi Nga Mi, nàng ngạc nhiên hỏi: “Tại sao sư huynh, sư tỷ của anh đều là xuất gia?”

Chàng vẫn bình tĩnh như trước, hỏi ngược lại: “Chẳng lẽ cô không biết Thần Tiêu cung vốn là nơi Đạo gia thanh tu?”

Chàng không cha không mẹ, chẳng biết tại sao có mặt trên đời, cũng không hiểu tình yêu là gì, chỉ biết luyện kiếm, tu đạo.

Như hồ sen xanh, tĩnh mịch lững lờ.

Thơ rằng:

Không dùng hai mắt nhìn tục nhân,

Năm sông bốn biển, vẫn một thân.

Sâu thẳm động tiên, không người đến,

Đào trên lạch kia, đã mấy xuân.

 



Bạn đọc chương :

Tử Ngọc Khinh Sương

Tử Ngọc Khinh Sương

  • 1 tác phẩm

Một hồ sen xanh đợi trăng lên

Một hồ sen xanh đợi trăng lên
Không dùng hai mắt nhìn tục nhân, Năm sông bốn bi ...
112
Tình Cảm

Quảng Cáo

0908746000
 

Liên Hệ

0908746000
 

Quảng Cáo

0908746000