Đường Thất Công Tử

nguồn sưu tầm

Nghe nói trên đời này có một loài hoa, hàng năm đơm bông hai lần, một lần nở rộ vào cuối thu hiu quạnh, một lần nở rộ ở đầu hạ xanh tươi, một đóa hoa nở vào tháng mười, một đóa hoa nở vào tháng sáu....

Năm tháng là đóa hoa hai lần nở

28 chương

Đọc truyện Hiện đại

Từ khóa

Văn Án

Nghe nói trên đời này có một loài hoa, hàng năm đơm bông hai lần, một lần nở rộ vào cuối thu hiu quạnh, một lần nở rộ ở đầu hạ xanh tươi, một đóa hoa nở vào tháng mười, một đóa hoa nở vào tháng sáu.

Rất nhiều năm sau, Nhan Tống nghĩ lại, năm tháng là đóa hoa nở hai lần, cô sinh đứa bé này thoáng chốc đã tám năm, giữa hai lần hoa nở, rốt cuộc là dài hay ngắn?

Gặp người thoáng qua rồi lãng quên, làm cả đời ta chẳng thể nào bình lặng!

“Sự quên lãng khi đi lướt qua anh, đã trở thành sóng to gió lớn hãi hùng trong suốt cả cuộc đời em!”



Cuộc sống của cô bắt đầu từ năm 16 tuổi, bởi trước đó, ký ức của cô chỉ là một màu trắng xóa.

18 tuổi, gặp anh, yêu anh, mất cả gia đình, thậm chí suýt nữa là cả sinh mạng này cũng là vì anh, vì tình yêu dành cho anh. Anh khi đó - một chàng trai giống như tuyết trắng trên những ngọn trúc xanh - đã yêu cô bằng một tình yêu tàn nhẫn như thế, vậy mà khi đối diện với cô của năm năm sau, tại sao tình yêu của anh lại trở nên tĩnh lặng như vậy, âm thầm như vậy? Đối diện với tình yêu không lời ấy, Lâm Kiều, anh muốn cô sẽ phải làm sao đây?

Lãng quên anh, cô có thể không?

Quên một người giống như một điều gì đó xảy ra khiến mọi ký ức về người đó đều biến mất, giống như cuộc sống lại một lần nữa bắt đầu lại, giống như tuổi 16 của cô bắt đầu với một ký ức trắng xóa. Giống như khi đó, cô cũng đã quên một người…

Tình yêu đầu tiên…

Hạnh phúc đầu tiên…

Đau thương đầu tiên…

Tần Mạc, cứ nghĩ rằng cuộc chiến ở Tây Phi đã mang anh đi xa mãi mãi, để cô đau lòng vùi tất cả yêu thương và kỷ niệm trong một màu trắng xóa vô hồn, vô thức quên đi anh là ai và bắt đầu lại một lần nữa với tuổi 16 trống rỗng.

Có ngờ đâu, một ngày của tám năm sau, anh lại một lần nữa ào vào cuộc sống của cô, bất chấp mọi sức mạnh của sự quên lãng.

Vậy tình yêu của cô, cuối cùng rồi sẽ thế nào?

Tình yêu ấy, là quá khứ không thể chịu đựng nổi của năm năm trước hay là sự quan tâm chăm sóc tới nhau một cách thầm lặng của năm năm sau?

Tình yêu ấy, là ký ức còn sót lại của tám năm trước, hay là sự vấn vương không thể dứt bỏ của tám năm sau?