Đinh Mặc

nguồn sưu tầm

Tạ Cẩn Tri mặc áo khoác mỏng, quần dài màu đen và đi đôi giày thể thao, rảo bước nhanh trên con đường núi. Cô móc mười đồng mua vé thắng cảnh, đi qua cổng chùa. Khi ngẩng đầu, cô liền nhìn thấy bậc th...

Người láng giềng của ánh trăng

52 chương

Đọc truyện Viễn Tưởng

Từ khóa

Văn Án

Ánh nắng nhàn nhạt chiếu xuống triền núi, rừng cây xanh tươi lấp lánh tia sáng vàng. Ngôi chùa tọa lạc trên đỉnh núi, lặng lẽ nhìn xuống thành phố cách đó không xa. Cánh cổng của ngôi chùa có màu vàng xỉn, lối đi lát đá cũ kỹ và sạch sẽ, trong sân trồng không ít hoa cỏ. Bởi vì còn sớm nên xung quanh tĩnh lặng, không một bóng người.

Tạ Cẩn Tri mặc áo khoác mỏng, quần dài màu đen và đi đôi giày thể thao, rảo bước nhanh trên con đường núi. Cô móc mười đồng mua vé thắng cảnh, đi qua cổng chùa. Khi ngẩng đầu, cô liền nhìn thấy bậc thang trắng và quần thể kiến trúc hoành tráng ở trên cao. Cô thầm thở dài một tiếng trong lòng.

Đi mấy bước, điện thoại đổ chuông, đồng nghiệp cũng là cô bạn thân Nhiễm Dư gọi tới: “Cẩn Tri, cậu đã đỡ chút nào chưa? Có cần mình mang cơm trưa cho cậu không?”

Tạ Cẩn Tri cười đáp: “Không cần đâu. Mình không sao.”

Xung quanh yên tĩnh, chỉ có tiếng chim hót véo von. Nhiễm Dư nghe thấy nên tò mò hỏi: “Cậu đang ở đâu thế?”

“À...” Cẩn Tri tiếp tục leo cầu thang: “Mình đang ở chùa Bảo An.”

Nghe bạn nói vậy, Nhiễm Dư tỏ ra sốt ruột: “Chẳng phải tối qua cậu bảo khó chịu trong người hay sao? Bị ốm còn không ở nhà nghỉ ngơi, lên núi làm gì thế? Lẽ nào định xin Bồ Tát phù hộ? Cậu là người theo chủ nghĩa vô thần cơ mà?”

Cẩn Tri đã đi tới cửa chính điện, cô từ tốn mở miệng: “Yên tâm đi! Mình khỏi rồi, ra ngoài càng dễ chịu hơn. Mình đúng là người theo chủ nghĩa vô thần. Tuy nhiên, đối với những sự vật chưa biết rõ, mình cũng có chút kính sợ.”