Sidney Sheldon

nguồn sưu tầm

Hãy mạnh mẽ đủ để đứng một mình, thông minh đủ để biết khi nào mình cần sự giúp đỡ và đủ ... dũng cảm để hỏi xin sự giúp đỡ đó!...

Sáng, Trưa, Đêm

35 chương

Đọc truyện Trinh Thám

Từ khóa

Văn Án

Nửa giờ sau, tại phi trường Nice, chiếc Boeing 727 chậm rãi lăn bánh trên đường băng tới điểm xuất phát. Trên đài chỉ huy, nhân viên kiểm soát bay nói: - Rõ là họ đang vội lên đường. Viên phi công đã yêu cầu được cất cánh ba lần rồi.
- Chiếc máy bay đó của ai? - Harry Stanford.

- Chắc hắn đang đi kiếm thêm vài ba tỉ gì đó. - Viên kiểm soát bay quay nhìn chiếc Learjet cất cánh rồi nhấc microphone và nói: - Boeing tám chín năm Cha, phòng kiểm soát cất cánh sân bay Nice đây. Các anh được phép cất cánh. Còn năm phút nữa. Sau khi cất cánh, lượn phải về hướng một bốn không.

Viên lái chính và lái phụ của Stanford nhìn nhau nhẹ nhõm. Lái chính ấn nút microphone: - Roger đây. Boeing tám chín năm Cha sẵn sàng cất cánh. Sẽ lượn ngay sang hướng một bốn không. Tích tắc sau, chiếc phi cơ khổng lồ gầm máy trên đường băng và lao vút vào trời đêm. Viên lái phụ lại nói vào microphone: - Cất cánh, Boeing tám chín năm Cha đang ra khỏi ba ngàn để lên mức bay bảy không.

- Anh ta quay sang lái chính. - Hô, ông già Stanford chắc lo chúng ta không cất cánh nổi lắm, đúng không? Lái chính nhún vai: - Việc của chúng ta không phải là luận xem tại sao. Việc của chúng ta là hoặc làm hoặc chết. Nó ra sao ở phía sau? Viên phụ lái đứng lên bước tới ngưỡng cửa nhìn sang khoang hành khách rồi ngoảnh lại nói vào khoang lái: - Nó đang nghỉ.
Từ trong xe họ gọi đài chỉ huy sân bay:

- Máy bay của ông Stanford còn dưới mặt đất không? - Không, thưa ông. Nó đã cất cánh rồi.

- Phi công có lưu lại kế hoạch bay không? - Dĩ nhiên là có, thưa ông.