James Dashner

nguồn sưu tầm

Thomas và các bạn chưa bao giờ hình dung điều gì ghê gớm hơn các thách thức đã gặp phải trong Mê cung. Chúng đã lầm. Trí nhớ khiếm khuyết của bọn trẻ khiến chúng không biết đến những gì đã và đang diễ...

Thử Nghiệm Đất Cháy

65 chương

Đọc truyện Viễn Tưởng

Từ khóa

Văn Án

Con bé nói chuyện với nó trước khi mọi thứ sụp đổ tan tành.

    Này, cậu vẫn đang ngủ hả?

    Thomas cựa mình trên giường, cảm thấy bóng tối xung quanh tựa như không khí đặc quánh lại, ép chặt người mình. Lúc đầu nó hoảng hốt mở choàng mắt, tưởng mình lại ở trong Hộp – khối kim loại lạnh lẽo kinh khủng đã đem nó tới Trảng và Mê cung. Nhưng có một chút ánh sáng nhè nhẹ, rồi những bóng hình mờ ảo dần hiện lên trong gian phòng rộng lớn. Những chiếc giường tầng. Mấy cái tủ. Những nhịp thở nhẹ và tiếng ngáy o o của đám con trai đang say ngủ.

    Nó thấy nhẹ cả người. Giờ đây nó đã an toàn, sau khi được cứu thoát và đưa đến phòng ngủ tập thể này. Không còn lo âu. Không còn Nhím sầu. Cũng chẳng còn chết chóc nữa.

    Tom ơi

    Một giọng nói vang lên trong đầu nó. Giọng con gái. Không ra âm thanh, cũng chẳng thành hình thù, nhưng nó vẫn nghe thấy mặc dù không bao giờ có thể giải thích cho người khác làm thế nà chuyện này xảy ra được.

    Hít một hơi thật sâu, nó thả lỏng đầu trên chiếc gối, các dây thần kinh nhạy bén dịu xuống sau khoảng khắc hoảng sợ thoáng qua. Nó đáp lại bằng cách dùng suy nghĩ hình thành các câu chữ.

    Teresa hả? Mấy giờ rồi?

    Không biết, con bé đáp. Nhưng tớ không ngủ được. Hình như tớ gà gật được chừng một tiếng đống hồ hay sao đó. Có lẽ lâu hơn. Tớ đang hi vọng cậu còn thức để nói chuyện cho đỡ buồn.

    Thomas cố gắng không mỉm cười. Ngay cả khi Teresa không nhìn thấy, chuyện này vẫn thật xấu hổ. Cậu có cho tớ quyền lựa chọn gì đâu ? Ngủ nghê thế quái nào được khi bị người khác nói thẳng vào trong đầu?

    Hứ. Vậy cậu ngủ lại đi.