fa-bars

Đọc truyện Tình thương thi yêu online



Lần đầu gặp tại tử vụ thụ hải, nàng mang theo nụ cười ấm áp như ánh mặt trời sáng lạn nhào vào lòng hắn, ngọt ngào gọi: "Ca ca....."

Lúc ấy ban đầu gặp, nàng là do ánh trăng sáng rực trong tử vụ thụ hải ngưng tụ thành một thi yêu, là vật mà thiên hạ luôn cấm kỵ. Đủ để thấy hết mọi mặt trên thiên hạ. Một đóa Mạn Châu Sa Hoa giống như máu, cái ấn ký này nhất định sẽ theo càng cả đời cùng máu và nước mắt. Mặc cho nội tâm nàng giống như một đứa trẻ, mắt trong suốt như nước. Lần đầu gặp đã định số kiếp nàng một đời bi thương.

Trên núi Bắc Thần, nàng rưng rưng nước mắt nhào vào ngực hắn nói : "Ca ca, đau, rất đau."

Khi đó, bọn họ chạy trốn đến Bắc Thần sơn, nửa đêm bừng tỉnh, nàng đau đớn cuộn mình thành một khối, nàng nói: "Ca ca, đau...."

Ở địa lao của Vọng Nguyệt U Lâu, nàng do dự viết trên tay hắn......mười người.

Khi đó, hắn bị giam cầm trong lao. Nàng ngây ngốc, từng bị hắn tặng cho người khác, đã bị tra tấn đến mức không nói nổi.

Hắn hỏi: "Nàng vào đây bằng cách nào?" Giọng nói của hắn rất thấp, sắc mặt vẫn lãnh khốc như cũ, nàng chần chừ không trả lời hắn. Hắn lạnh giọng hỏi lại một lần nữa, nàng viết lên tay hắn "mười người". Sau đó cai ngục liền đến giục nàng: "Đi mau, đi mau, ngươi muốn chết chúng ta còn chưa muốn chết đâu. Tuy nói là chết dưới hoa mẫu đơn, thành quỷ cũng phong lưu, nhưng mà ai Tm lại muốn thật sự đi tìm chỗ chết chứ."

Nàng đứng dậy rời đi, Nam Cung vào lúc nàng bước ra khỏi cửa lao, lưng qua thân đi. Trung Thu năm đó, ánh mắt nàng ưu thương mà né tránh: "Ngươi.....Là tới dẫn ta đi sao?"

Nam Cung Ngạo để mặc cho nàng dựa vào, vân vê mái tóc dài đen của nàng, thật lâu sau nàng mới ngẩng đầu lên, giống như cầu xin lại giống như hỏi:" Ngươi....muốn dẫn ta đi sao?"

Trong lòng Nam Cung Ngạo đau xót, kiềm chế hôn lên chóp mũi nàng nói :" hiện tại không được. Ly Nhi ráng đợi ta thêm một thời gian ngắn nữa, ta nhất định sẽ mang ngươi rời khỏi nơi này, được không?"

Hắn không đành lòng nhìn váo ánh mắt buồn bã của nàng, nàng thì cúi đầu rúc vào ngực hắn, cúi đầu nói :" Uhm." Lúc đó trên người nàng đầy vết thương bị bạo hành, nhưng vẻ mặt trong sáng vẫn nhìn hắn mỉm cười ngọt ngào, từng chữ từng chữ gọi tên hắn:" Nam - Cung - Ngạo."


" Ngươi có thể nói hắn đừng đánh vào đầu ta được không? Đầu ta đau quá, ta sợ có một ngày cái gì ta cũng không thể nhớ nỗi."

Khi đó, Trung Thu một năm nữa, một nam nhân đưa hắn đến nơi đó với nàng một đêm, hắn nói:" Ly Nhi có nguyện vọng gì Nam Cung Ngạo có thể hoàn thành giúp nàng."

" Thật có thể sao?" Nàng không dám xác định hỏi, cho đến khi Nam Cung Ngạo gật đầu khằng định, nàng lại rũ mi mắt xuống, một lúc lâu sau mới ngẩng đầu, vẻ mặt thật chờ mong nhìn hắn:" Này.......Ngươi có thể nói hắn đừng đánh vào đầu ta được không? Nam Cung Ngạo đầu ta rất đau, thật sự rất đau, ta sợ có một ngày cái gì ta cũng không thể nhớ nổi....."



" Nam Cung Ngạo, ngươi thích Ly Nhi có phải không?" Bên trong cặp mắt nàng tràn đầy hi vọng hỏi hắn.



Ngày đó, Nguyệt Ngận Viên, gió rất ấm áp. Hắn, cuối cùng cũng mang nàng đi.



" Người này, trên đời quả thực có thi yêu sao?"



" Nam Cung công tử, hay là, trói lại thiêu có được không?"



" Cũng tốt."



" Cứu nó, cứu nó, hãy cứu nó."



Vào lúc đó, hắn đoạn tuyệt vứt bỏ tình yêu, nhìn nàng bị ngọn lửa thiêu đốt, mặt nàng bị lửa đốt nhìn như Tu La, nhưng trong tay nàng vẫn còn ôm che chở cho đứa nhỏ đã chết. Ánh mắt tuyệt vọng nhưng trong suốt vô oán vô hối. Cảnh tượng thứ nhất



Du Bạch đôi khi cũng sẽ lắc đầu cảm thán, cảm thấy nữ nhân này chân thực hiếm thấy, bị nhiều nam nhân trêu đùa biến đổi đa dạng, mà nàng vẫn có thể thanh thuần trong sáng như cũ.



Cảnh tượng thứ hai



Hạ Hoài Chi mơn trớn khuôn mặt bị thương nhìn khủng khiếp của Ly Nhi, khó thể nhìn ra đó là khuôn mặt nàng. Hạ Hoài Chi đột nhiên có cảm giác có chút thương cảm cho nàng, nữ nhân này mỗi một nam nhân đùa bỡn qua đều rất thích, đều tham luyến, nhưng có ai thật sự trân trọng nàng?



Cảnh tượng thứ ba.



Nước mắt chảy vào lòng bàn tay đau đớn, máu màu đỏ chảy từ ống tay áo chảy xuống, trên da thịt như hoa như ngọc, ba chữ Nam Cung Ngạo rậm rạp được khắc lên như bùa chú, vết khắc nhìn thấy ghê người như vậy, khắc vào trên người của nàng, cũng từ thời khắc này máu tươi rơi khắc vào trong tim hắn.

Tiếng gọi không lưu loát vẫn còn bên tai, ba năm chờ đợi, nàng quên chính mình, quên đi ngôn ngữ, quê toàn bộ thế giới, nhưng lại giống như in khắc vào trí nhớ của nàng, nhớ kỹ tên hắn - Nam Cung Ngạo.

Bạn đọc chương :

Nhất Độ Quân Hoa

Nhất Độ Quân Hoa

  • 9 tác phẩm

Bách hoa tiên tử oai truyền

Bách hoa tiên tử oai truyền
Trên thế giới này, chung quy cũng có một số thứ ch ...
27
Huyễn Huyễn
Kim chủ, bị lừa rồi

Kim chủ, bị lừa rồi
Chẳng qua chọc hắn thôi... Vương thượng của chúng ...
79
Cổ Đại
Thủy Chử Đại Thần

Thủy Chử Đại Thần
Hy vọng bọn họ chẳng bao giờ gặp nhau. Hy vọng bọ ...
76
Cổ Đại
Phế hậu tướng quân

Phế hậu tướng quân
Ngoài Chúc Lương, nào ai được hóa thành hồ điệp? K ...
13
Cổ Đại
Nữ hái hoa tặc Ngoại truyện

Nữ hái hoa tặc Ngoại truyện
Hái hoa? Tin tưởng chuyên nghiệp, tin cậy Lưu Ly đ ...
39
Ngôn tình Xuyên Không
Gia là nhân yêu Gia sợ ai

Gia là nhân yêu Gia sợ ai
Khi đó tôi còn có một thứ tên là lòng trắc ẩn, khô ...
83
Cổ Đại
Phiếu cơm

Phiếu cơm
Tận thế, kẻ làm mưa làm gió khắp thành phố E – Đườ ...
98
Huyễn Huyễn
Tình thương thi yêu

Tình thương thi yêu
Tiếng gọi không lưu loát vẫn còn bên tai, ba năm c ...
35
Tiên Hiệp
Lãnh Diện Lâu Chủ

Lãnh Diện Lâu Chủ
Ai, nắm lấy tay ta, che ta nửa đời điên loạn. Ai, ...
40
Cổ Đại

Quảng Cáo

0908746000
 

Liên Hệ

0908746000
 

Quảng Cáo

0908746000