Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Đọc truyện Từ bắt đầu đến hiện tại online

Từ bắt đầu đến hiện tại

"“Yêu càng sâu đậm thì càng thương tổn. Từ khi bắt đầu đến hiện tại, có lẽ tất cả đều đã thay đổi, chỉ có tôi yêu em là chưa từng thay đổi.” "

Tình Không Lam Hề

Truyện thuộc -Hiện đại- Gồm 19 Chương

Văn án "Từ bắt đầu đến hiện tại"

Rạng sáng, tháng 7, năm 2010.

Cuối cùng, cô cũng đã tỉnh lại sau hôn mê. Ánh trăng xa xa vừa trong vừa sáng rơi trước cửa sổ giống như rải những mảnh vụn màu bạc đầy nền đất.

Trong phòng bệnh có người, ở một góc lặng lẽ trông chừng, không biết đã đứng đó được bao lâu. Cô chỉ hơi cử động, đối phương ngay lập tức phát hiện, tiến lên hai bước gọi một tiếng: “Thẩm phu nhân”.

Cô hơi ngỡ ngàng, sau đó mới nhớ ra vụ tai nạn ô tô lúc trước.

“Thẩm phu nhân, cô tỉnh rồi. Để tôi đi gọi bác sĩ”.

“…Chờ một lát”. Giọng nói không lưu loát từ trong cổ họng thoát ra, cô cảm thấy có chút khó khăn: “Đã xảy ra chuyện gì?”

“Cô bị tai nạn ô tô”.

“Là tôi hỏi…Tôi bị thương thế nào?”

“Chấn động não nhẹ”. Đối phương đột nhiên dừng lại dường như do dự, lát sau mới tiếp tục nói: “Không có gì đáng ngại”.

Trong lòng cô bỗng nhiên chợt lạnh: “Đứa bé đâu? Có phải tôi không còn mang thai?”

“Đúng vậy”.

Hóa ra, trước khi lên bàn phẫu thuật, cuộc nói chuyện mơ hồ mà cô nghe được không phải nằm mơ.
***
Cô nhắm mắt lại, trong thoáng chốc, toàn thân như bị khoét rỗng. Năng lượng duy nhất trong cơ thể đang gần như trôi mất không còn gì theo sinh mệnh nhỏ bé kia.

Trong phòng bệnh yên lặng như tờ, người đàn ông trẻ tuổi có thị lực tốt, cho dù bên trong khá tối vẫn có thể nhìn rõ vẻ mặt suy sụp của cô lúc này. Vì thế anh ta không dám lên tiếng, chỉ nhất thời đứng im một chỗ.

“Anh ấy đâu?” Cô bỗng nhẹ giọng hỏi.

Người đàn ông giật mình, trả lời: “Ở bên ngoài.”

“Tôi muốn gặp anh ấy”.

“Vâng”

Khi cửa phòng lại một lần nữa bị ai đó đẩy ra, cô mới mở to mắt.

Tuyệt nhiên không cần phải nhìn. Đó là tiếng bước chân của anh. Cho dù nhẹ như vậy nhưng cô vẫn ngay lập tức có thể phân biệt được.

Không biết từ khi nào, ánh trăng bị đám mây che khuất, mà anh mặc bộ quần áo màu đen, lặng lẽ đứng đó, từ khoảng cách giường bệnh không gần không xa tạo thành một mảng như hòa lẫn hoàn toàn trong bóng tối.

Cô không thấy vẻ mặt của anh, chỉ cảm giác không khí thoáng chốc bị nén xuống. Anh luôn có khả năng này, luôn có khí thế đủ để tác động đến người xung quanh.

Từ lúc anh ở ngoài cửa bước vào, tựa như có bàn tay to lớn bóp chặt lấy hơi thở của cô nhưng cô không thể không mở miệng lên tiếng: “Anh có thể buông tha Lâm Liên Thành được không?”

Cô đợi rất lâu, rốt cuộc nhờ ánh sáng yếu ớt mới nhìn thấy đôi môi anh đang giật giật, giọng nói mỉa mai lạnh như băng: “Vợ tôi nửa đêm ở cùng người khác. Tỉnh lại sau tai nạn ô tô, vậy mà câu đầu tiên cô ấy nói với tôi là cầu xin vì hắn?”

Cô thật sự hơi mệt, đầu óc vẫn nặng nề choáng váng khiến giọng nói cũng vì thế mà nhỏ đi, phảng phất sự mệt mỏi vô hạn: “Tôi và anh ấy lúc đó đã sớm không còn bất kỳ quan hệ gì. Nếu không phải anh kiên quyết bức anh ấy dừng xe…”.

Cô chưa kịp nói xong, chỉ thấy trong bóng tối anh cúi đầu cười một tiếng đầy châm biếm.

Cô cảm thấy không vui, dừng lại một lúc mới thấp giọng nói tiếp: “Đứa bé…”

“Mất rồi”. Anh nhìn cô chăm chú, trả lời rất bình thản, không chút tình cảm.

Thực ra sau khi việc mổ cấp cứu kết thúc, đều là vệ sĩ canh chừng trong phòng bệnh, đây là lần đầu tiên anh nhìn thấy cô.

Anh đã thẫn thờ gần như cả đêm trong bệnh viện, cũng là lần đầu tiên anh giáp mặt với cô.

Trên chiếc giường bệnh chật hẹp, cô cứ im lặng như vậy nằm một chỗ, nhìn nhợt nhạt và yếu ớt. Mặc dù đắp chăn nhưng toàn thân có vẻ gầy gò.

Thị lực của anh vô cùng tốt, tuy khoảng cách vừa tối vừa xa vẫn nhìn thấy khuôn mặt ủ rũ mang theo sự bi thương của cô.

Cô đã thực sự rất đau khổ.

Nhiều năm như vậy, anh chưa từng thấy dáng dấp của cô như lúc này, cô đơn, bất lực, điềm đạm đáng yêu, tựa như đứa trẻ cần được an ủi. Khóe mắt hình như còn có nước, trong bóng tối lấp lánh lay động.

Cô hiếm khi khóc. Từ khi bắt đầu biết cô, số lần nhìn thấy cô khóc thật ít để có thể đếm được.

Hai tay đút túi quần, anh kết thúc sự yên lặng, giọng nói nghe không ra vui buồn hay phẫn nộ: “Cô cầu xin quá sớm. Sao không nghĩ, Lâm Liên Thành có thể đã chết trong vụ tai nạn ô tô?”

Anh vừa dứt lời, cô liền nghi ngờ ngước mắt nhìn lên, ngay cả hô hấp cũng không khỏi ngừng trệ.

Ngữ khí nhẹ nhàng bâng quơ như vậy, chẳng qua là vì, một người sống hay chết đối với người đàn ông này xem ra chỉ là chuyện tầm thường. Cho nên, trong một khoảng thời gian ngắn, cô không thể phân biệt được thật giả.

Thực ra, phản ứng của cô đã làm anh bị kích động, cất tiếng cười giận dữ: “Xem ra cô thật sự lo lắng cho hắn”.

Cô không lên tiếng, mi mắt lại mệt mỏi rũ xuống.

“Nghe nói vị hôn thê của Lâm Liên Thành đã vội vã đi suốt đêm đến đây. Tôi e là cô không còn được nhìn thấy hắn”. Hình như anh không muốn nói thêm với cô, liền xoay người rời khỏi.

“Anh đừng gây khó dễ cho anh ấy nữa”. Cô nằm đó, không thể không mở miệng lần thứ hai.

Anh dừng bước, dáng người nghiêng về phía ánh sáng mờ mờ càng lộ vẻ cao gầy với những đường nét lạnh lùng: “Cô dùng lập trường gì để nói những lời đó?”

Cô cắn chặt răng: “Từ trước đến nay tôi chưa từng cầu xin anh, hãy coi như chỉ một lần này thôi”.

“Thật cảm động”. Anh hờ hững cảm khái, trong bóng tối lẳng lặng nhìn cô giây lát rồi không quay đầu lại, mở cửa rời đi.

Bạn đọc chương:

Tình Không Lam Hề

Tình Không Lam Hề

Câu nói đặc sắc trong truyện của Tình Không Lam Hề: “Yêu càng sâu đậm thì càng thương tổn. Từ khi bắt đầu đến hiện tại, có lẽ tất cả đều đã thay đổi, chỉ có tôi yêu em là chưa từng thay đổi.”


Từ bắt đầu đến hiện tại

Từ bắt đầu đến hiện tại
“Yêu càng sâu đậm thì càng thương tổn. Từ khi bắt ...
19 chương

Nơi cuối con đường

Nơi cuối con đường
Những hồi ức đã qua đều bị thời gian bào mòn dần t ...
46 chương

Gần như vậy xa đến thế

Gần như vậy xa đến thế
Hạnh phúc, tưởng như ở rất xa, nhưng hoá ra ...
23 chương

Không chỉ trong lời nói

Không chỉ trong lời nói
Rõ ràng có hàng nghìn hàng vạn ngày đêm, nhưng tại ...
19 chương

Tìm về dấu yêu

Tìm về dấu yêu
Vẫn nghĩ rằng, trong thế giới tình yêu không hề có ...
29 chương

Sự chờ đợi của Lương Thần

Sự chờ đợi của Lương Thần
Cũng như lúc này, đi bên nhau, cùng bước trên nhữn ...
23 chương

Mưa gió thoáng qua, tôi yêu em

Mưa gió thoáng qua, tôi yêu em
Tình cảm là một vở diễn, ai là người diễn tốt nhất ...
20 chương

Ánh hoàng hôn mỏng manh

Ánh hoàng hôn mỏng manh
Một mối tình bắt đầu từ hận thù. Cô đã đến bên anh ...
68 chương