Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Đọc truyện Tước Tích (Tập 1) online

Tước Tích (Tập 1)

"Theo truyền thuyết từ xa xưa kể lại, có một lục địa tên là Odin được chia làm bốn vương quốc chiếm giữ bốn phía Đông – Tây – Nam – Bắc. Thế giới đó đầy rẫy những hồn thuật thần bí khó lường cùng những cuộc chiến tranh đoạt quyền lực ẩn chứa dục vọng mãnh liệt. Ở đây, những nhà hồn thuật thuộc cấp bậc mạnh nhất được gọi là Vương tước. Mỗi vương quốc đều có bảy vị Vương tước đại diện cho sức mạnh và quyền lực tối thượng của cả đất nước. Câu chuyện hào hùng, kỳ ảo đầy kịch tính này được bắt đầu từ đế quốc Aslan phía Tây – một trong bốn vương quốc của lục địa Odin. Kỳ Linh – cậu thiếu niên thường dân đơn thuần và thật thà – vô tình bị cuốn vào cuộc tranh đấu giữa các đế quốc. Chàng trai chưa từng trải qua bất kỳ cuộc huấn luyện hồn thuật nào trước đó lại được tiên đoán sẽ trở thành Sứ đồ của vị Vương tước thứ Bảy. Từ đó, cậu đã sát cánh bên Vương tước của mình trong cuộc chiến vào sinh ra tử. Những hồn thuật hùng mạnh, kỳ ảo vốn chỉ tồn tại trong trí tưởng tượng của con người bắt đầu không ngừng hiện ra trước mắt Kỳ Linh. Những ân oán bị chôn vùi, bao bí mật kinh hoàng giữa những người thống trị đế quốc cũng dần dần bị phơi bày dưới ánh sáng của sự thật. Tuy cùng nhau trải qua vô số trận đấu quyết liệt, nhưng đến cuối cùng, Kỳ Linh vẫn phải li biệt với vị Vương tước vốn gắn bó như hình và bóng với mình rồi đơn độc quay về…"

Quách Kính Minh
Từ khóa:

Truyện thuộc -Cổ Đại- Gồm 12 Chương

Văn án "Tước Tích (Tập 1)"

Lời dẫn: Gặp Thần

    Typer : Châu Anh

    Những bông tuyết nhỏ li ti đang quay cuồng khắp bầu trời, tựa như có một con thú lớn vừa rũ mình khiến đám lông tơ màu trắng bay lả tả che kín cả tầm mắt. Mùa đông đã đến trên vùng đất này.

    Nhiệt độ phía Nam vừa mới bắt đầu hạ xuống nên không dễ gì cảm nhận được ngay,chỉ lúc rạng sáng mới thấy sương giá đọng trên song cửa sổ, nhưng ở đây – vùng đất gần cuối cực Bắc này – đã điêu tàn trong những đợt gió đông đầu mùa miên man bất tận. Những khối núi băng lớn nổi trôi trên mặt biển thỉnh thoảng va vào nhau vang lên tiếng nổ sắc nhọn chói tai, khối băng sụp xuống chìm vào lòng biển khơi, dậy lên những đợt sóng biển trắng xóa. Vùng đất đen lạnh giá sau mấy ngày bão tuyết liên tục đã biến thành một cánh đồng tuyết mù mịt, mênh mông. Đây đã là nơi tận cùng của phía Bắc, sông bang nối liền không dứt giống như con quái thú với hàm răng sắc nhọn cắn chặt lấy nơi giao nhau của đất trời. Đường chân trời dường như cũng biến mất dưới mặt băng trắng lóa đến chói mắt .

    Bầu trời bị những đám mây đen kịt che kín, ánh sáng giống như một lớp bụi mơ hồ, le lói rải mình xuống mặt đất. Gió tuyết vần vũ quét từng trận, từng trận trong không gian trống trải tựa như tiếng sói tru thê lương . Trong đám bông tuyết to như nắm tay người, thấp thoáng bóng dáng một thiếu niên gầy gò lê từng bước từng bước một đến chỗ sông băng sâu thẳm nơi cuối đất trời. Thật ra chính cậu cũng không biết mình đang tìm kiếm điều gì nữa , chỉ là trong tăm tối , có một giọng nói quen thuộc vẫn đang gọi cậu , giống như tiếng u hồn vẳng từ nơi sâu thẳm trong tâm trí, chẳng cách nào xua đi được .

    Gió rét như cắt thổi bay mũ trùm màu bạc trên đầu cậu , viền áo choàng xanh thẳm khảm bạc trắng sang trọng bị gió thổi thốc,quay cuồng phần phật. Tròng mắt màu hổ phách dưới hang mi ánh kim dày rậm như lông vũ của cậu liên tục lóe sáng lấp lánh . Gió như lưỡi dao vút qua làn da trắng nõn. Gương mặt cậu thiếu niên mười hai,mười ba tuổi đáng ra phải ửng hồng nhưng giờ phút này lại chỉ còn là một màu tái nhợt , thẳm sâu đôi mắt kia run lên nỗi khiếp sợ tột cùng .

    Vách đá sừng sững hai bên sông băng ở phía trước dần dần tiến sát vào nhau,tạo thành một khe núi càng ngày càng hẹp.Tại nơi cùng trời cuối đất xa xôi ấy,sông băng và vách đá nối liền với nhau,chỉ để lộ ra một hang động âm u tối tăm không thấy đáy, không biết thông đến nơi nào. Bông tuyết quay cuồng trong trời đất như bị một nguồn sức mạnh thần bí hút lấy, mạnh mẽ cuốn vào hang động màu đen kia, để rồi biến mất trong khoảng không tĩnh lặng như tờ, dường như bị thứ gì đó nuốt chửng …

    Ken….két

    Ken….két

    Âm thanh vọng lại từ hang động sâu thặm tựa như tiếng rít gào của loài côn trùng khổng lồ bước ra từ địa ngục. Mỗi một tiếng vọng thảm thiết lướt qua màng nhĩ đều khiến người ta sởn gai ốc. Loại âm thanh này nghe qua như tiếng kêu của con nhện khổng lồ trước khi bị thiêu chết, nhưng nghe lâu lại lộ ra một loại khoái cảm ghê rợn, giống như trạng thái hung phấn tột cùng mà tiếng thét của một cô gái đem lại cho kẻ thù ác. Tiếng thét huyền ảo này là sự pha trộn giữa nỗi đau kịch liệt và niềm vui sướng cực điểm!

    Cậu thiếu niên đã đứng trước cửa hang động. Đến đây , bão tuyết đã mất đi âm thanh. Tất cả tiếng vần vũ đều như bị hang động khổng lồ này nuốt chửng. Trong sự yên tĩnh mênh mang, chỉ thi thoảng còn sót lại tiếng rít như kim loại mài vào nhau vang vọng thấu buốt. Đôi mắt cậu thiếu niên ngập tràn thứ ánh sáng hỗn độn, vẻ mặt cậu trông vô cùng hoảng sợ nhưng xen lẫn nỗi khao khát tột độ, nhìn vào chỉ khiến sống lung lạnh ngắt. Hai tròng mắt vẫn run rẩy giống như hai vũng sơn vàng nóng chảy.

    Đôi mắt cậu thiếu niên mở to, con ngươi màu hổ phách phản chiếu bức màn tối tăm giữa lòng hang động sâu hun hút. Trong bầu không khí yên tĩnh đầy áp lực, đột nhiên truyền đến một tiếng vang nặng nề nhưng rất nhỏ, nghe như tiếng máu ào ạt len lỏi qua mạch máu chật hẹp. Cậu thiếu niên cúi đầu, khuôn mặt trắng trẻo đã lạnh cóng. Một thứ màu xanh đen gồ ghề, vặn vẹo trong hang động chậm rãi trườn đến bên chân cậu, giống như một tĩnh mạch nhỏ màu đen đang chảy quanh co dưới mặt băng. Cậu ngồi xổm xuống, cúi đầu, dường như có một lực hấp dẫn kì lạ kéo cả người cậu đến gần tĩnh mạch màu đen này. Cậu dí sát mặt xuống, như muốn nhìn rõ ràng hơn thứ kì lạ kia, khuôn mặt cứ từ từ tiến gần mặt băng, còn thân thể bé nhỏ thì đang trong một tư thế vặn vẹo. Nhưng cậu lại chẳng hề biết khuôn mặt trắng trẻo của mình đang dần dần hiện lên chi chit các mạch máu, giống như những con giun đan mình vào nhau, càng ngày càng nhiều, càng ngày càng dày đặc và càng ngày càng rõ nét. Giữa lúc khuôn mặt cậu đang tiến sát đến mặt băng, con ngươi màu hổ phách dần đà chuyển thành màu đen ma quái, trông giống như có mấy con cá đen nhánh đang bơi lội trong đó.

    “Thình thịch!…”

    Đột nhiên, một luồng âm thanh tựa nhịp đập vang lên, thứ giống như tĩnh mạch mảnh khảnh dưới mặt băng từ từ bành trướng, mở rộng từ nơi sâu hun hút trong hang động đến vị trí mặt băng ngay dưới chân cậu thiếu niên, biến thành vật thể hình ống màu đen to bằng cánh tay. Trước mắt cậu đột ngột tối đen như mực, chưa kịp nhìn cho rõ ràng thì mắt đã hoa lên, một dòng xoáy ùa đến, cuốn lấy thân thể, phút chốc đã kéo cậu ra xa khỏi hang động. Cậu thiếu niên chỉ kịp nghe tiếng gió rít ù tai, hoàn toàn không còn thấy rõ được chuyện gì đang xảy ra ở phía đằng trước nữa, chỉ cảm giác có vô số vòng khí trong suốt tựa mũi kiếm sắc bén cắt vào không khí hệt như đang cắt một tấm vải lụa.

    “Cậu có biết mình vừa suýt chết hay không ?”

    Trong dòng xoáy mạnh truyền đến tiếng người. Không cảm nhận được cảm xúc, không đoán định được tuổi tác, âm thanh tinh khiết giống như dòng nước và không khí, là tiếng của một người đàn ông rất ôn hòa, nhưng phảng phất đâu đó là sự lạnh lùng khôn tả nên mang lại ấn tượng là một người lớn tuổi.

    Thiếu niên áo xanh ngước khuôn mặt vẫn còn ngợp vẻ kinh hoàng lên, con ngươi từ đen nhánh hỗn độn dần ngưng tụ lại thành màu hổ phách óng ánh. Sau khi ánh mắt tập trung lại lần nữa, cậu nhận thấy hiện lên giữa dòng khí hỗn loạn đang từ từ tiêu tan là một thiếu niên tóc ngắn màu bạc xấp xỉ tuổi mình, đang lạnh lùng nhìn cậu. Gió thổi lay động mái tóc mềm, vài sợi tóc bay phất phơ trước trán cậu ta, thấp thoáng để lộ một đoạn mão buộc tóc màu đen cẩn kim cương sáng lấp lánh, vừa nhìn đã biết là trang sức quý giá của những người mang thân phận tôn quý. Trong cơn bão tuyết rét căm căm, thiếu niên tóc bạc chỉ mặc trường bào lụa trắng, giống như không hề sợ hãi giá lạnh. Áo choàng trắng trên người như đám mây không trọng lượng, bay lơ lửng xung quanh thân thể, cậu chẳng mảy may quan tâm đến cơn bão đang tàn phá xung quanh.

    Thiếu niên tóc bạc quay người lại, đưa lung về phía cậu. Cậu cũng nương theo bóng lưng cậu ta để nhìn về phía cửa hang động – nơi mà mình mới vừa ngồi cách đó không lâu. Giờ phút này, trước mặt cậu là một bàn tay cháy đen phá mặt băng trồi lên với bộ dạng kinh khủng như oan hồn đến từ địa ngục, đông lại trong gió tuyết. Nếu như vừa rồi không được người thiếu niên này cứu, chắc giờ này bàn tay cháy đen kia đã bóp gãy cổ họng cậu rồi.

    Nhìn kĩ càng thì thấy bàn tay kia không giống với bàn tay người, chỉ có bốn ngón, trên mỗi ngón là móng tay đen sì, nhọn hoắt, vặn vẹo và sắc bén; làn da như bị thiêu cháy, chỉ còn lại một lớp màng màu đỏ đang mưng mủ, chất dịch nhớp nhúa trên đó hệt như máu.

    “Lẽ nào kế hoạch kia đã bắt đầu rồi ư?… Nhưng sao lại sớm như thế?…”

    Thiếu niên tóc bạc nhìn cửa hang động tối âm u, khẽ thì thầm, không biết là đang tự lẩm bẩm hay là nói với ai đó còn chưa hiện thân. Nhìn từ bóng lung, không tài nào đoán ra vẻ mặt của cậu, nhưng trong giọng nói ôn hòa phảng phất lộ ra một nỗi u khuất và kinh sợ khó bề che giấu. Cậu quay người, đi đến trước mặt thiếu niên áo xanh rồi ngồi xuống, nhìn thẳng vào khuôn mặt trắng trẻo sắc sảo và đôi mắt màu hổ phách rồi nhẹ nhàng mỉm cười.

    Được nụ cười anh tuấn này tô điểm, khuôn mặt thiếu niên tóc bạc trở nên cuốn hút như pha lê đủ sắc màu. Ánh nắng chiếu xuống mái tóc bạc thoáng để lộ mão buộc tóc màu đen khảm kim cương đang lấp loáng vô số vầng sáng rực rỡ, chiếu sáng đôi mắt mơ màng của cậu. Đáy mắt cậu như chứa đầy những hạt kim cương lớn có nhỏ có. Tóc cậu như băng tuyết trắng xóa, trông tựa như một vị thiên sứ thuần khiết.

    Thiếu niên áo xanh hỏi : “Anh là ai?”

    Thiếu niên tóc bạc đưa tay, kéo anh ta đứng lên khỏi mặt đất rồi ngắn gọn giới thiệu : “Tôi tên Bạc Y Tư.”

    Gió xung quanh như ngừng thổi, mùi hương tỏa ra từ người cậu thiếu niên tóc bạc giống như một loại thương hiệu thanh khiết của cảng A Lộc Tư, nhã nhặn và tôn quý. Loại hương liệu này chắc hẳn rất quý giá.

    “Cậu là ai? Sao lại chạy đến vùng cực Bắc này?”

    Chàng trai Bạc Y Tư đứng trên mặt băng trắng xóa, giống như một vị thiên sứ khoảng mười lăm, mười sáu tuổi. Cậu như được sinh ra từ thế giới băng tuyết này, tinh khiết và đơn thuần, toàn thân lấp lánh những mảnh sáng của kim cương

    “Tôi tên Ngải u Tư…”

    Thiếu niên áo xanh nhỏ giọng trả lời. Một cơn gió nhè nhẹ thổi đến từ phía sau Bạc Y Tư. Khoảnh khắc đó, mũi cậu tràn ngập mùi hương liệu hòa lẫn hương tuyết trắng, ánh sáng chói chang và thiêng liêng soi nghiêng xuống đỉnh đầu hệt như đang bao bọc một sinh mệnh lớn lao.

    Ngại u Tư nhìn thiếu niên tóc bạc trước mắt, phía sau cậu ta là hang động màu đen khổng lồ , trông như quái thú đến từ lòng đất đang chuẩn bị nuốt chửng chàng trai tóc bạc. Nụ cười của cậu ta vừa ấm áp vừa đẹp đẽ , trong vẻ dịu dàng vốn có dường như toát ra nỗi bi thương man mác , từa tựa mùi thơm êm dịu như hương liệu của cảng A Lộc Tư phảng phất từ người cậu ta, cứ thế nồng đượm trong gió.

    Nhiều năm sau, mỗi lần Ngải u Tư nhớ lại cảnh tưởng ngày hôm ấy đều cảm thấy giống hệt như một chỉnh thể hòa hợp giữa lời tiên tri u ám và màn đêm đen kịt.

Bạn đọc chương:

Quách Kính Minh

Quách Kính Minh

Câu nói đặc sắc trong truyện của Quách Kính Minh: Theo truyền thuyết từ xa xưa kể lại, có một lục địa tên là Odin được chia làm bốn vương quốc chiếm giữ bốn phía Đông – Tây – Nam – Bắc. Thế giới đó đầy rẫy những hồn thuật thần bí khó lường cùng những cuộc chiến tranh đoạt quyền lực ẩn chứa dục vọng mãnh liệt. Ở đây, những nhà hồn thuật thuộc cấp bậc mạnh nhất được gọi là Vương tước. Mỗi vương quốc đều có bảy vị Vương tước đại diện cho sức mạnh và quyền lực tối thượng của cả đất nước. Câu chuyện hào hùng, kỳ ảo đầy kịch tính này được bắt đầu từ đế quốc Aslan phía Tây – một trong bốn vương quốc của lục địa Odin. Kỳ Linh – cậu thiếu niên thường dân đơn thuần và thật thà – vô tình bị cuốn vào cuộc tranh đấu giữa các đế quốc. Chàng trai chưa từng trải qua bất kỳ cuộc huấn luyện hồn thuật nào trước đó lại được tiên đoán sẽ trở thành Sứ đồ của vị Vương tước thứ Bảy. Từ đó, cậu đã sát cánh bên Vương tước của mình trong cuộc chiến vào sinh ra tử. Những hồn thuật hùng mạnh, kỳ ảo vốn chỉ tồn tại trong trí tưởng tượng của con người bắt đầu không ngừng hiện ra trước mắt Kỳ Linh. Những ân oán bị chôn vùi, bao bí mật kinh hoàng giữa những người thống trị đế quốc cũng dần dần bị phơi bày dưới ánh sáng của sự thật. Tuy cùng nhau trải qua vô số trận đấu quyết liệt, nhưng đến cuối cùng, Kỳ Linh vẫn phải li biệt với vị Vương tước vốn gắn bó như hình và bóng với mình rồi đơn độc quay về…


Tước Tích (Tập 1)

Tước Tích (Tập 1)
Theo truyền thuyết từ xa xưa kể lại, có một lục đị ...
12 chương