fa-bars

Đọc truyện Tường Phong Truyền Kỳ - Tây Cương Khúc online



    Đầu thu, Dương Quan. Ánh tà dương trải khắp cánh đồng bát ngát quanh thành lâu nguy nga, đặc biệt trong trẻo nhưng lạnh lùng hiu quạnh. Một chiếc xe bò chậm rãi đi đến trước quan khẩu, người đánh xe kéo cương dừng xe, hướng phía sau hô một tiếng: “Tiểu cô nương, đến nơi rồi !”

    Một cô gái mười bảy tám tuổi nằm trên đống rơm rạ xoa xoa mắt nhập nhèm buồn ngủ, duỗi thân, xoay người nhảy xuống xe, nhìn thành quan. Khuôn mặt tròn tròn bình thường không có gì đặc sắc, khóe môi hơi hơi nhếch lên mang theo độ cong, hai bím tóc tết lại thả xuống bên hông, mặc áo vải thô thông thường màu trứng muối, rõ ràng chính là một cô nương thôn dã bình thường, lại có một đôi mắt đen nháy trí tuệ, dẫn đến cả người cũng nhuộm lên ánh sáng chói mắt, khiến cho người ta không rời tầm mắt.

    Sau khi từ biệt người hảo tâm cho đi nhờ xe, Tường Phong nhổ cọng cỏ ngậm trong miệng ra, cào cào đầu tóc bù dù, vừa đi vừa tò mò đánh giá vùng đất “Tây xuất Dương Quan vô cố nhân” [1]này. Sau đó, nàng thấy được ở cửa thành cách đó không xa cái kẻ hai tay hợp thành chữ thập mỉm cười chờ mình làm sao cũng đá không thoát bám đuôi ——Niêm Hoa đầu trọc.

    [1] Dương Quan ra khỏi ai người cố tri.

    Trích thơ TỐNG NGUYÊN NHỊ SỨ AN TY của Vương Duy

    dịch thơ Tương Như

    Từ lúc rời khỏi Lạc Dương, một đường đi về phía tây, Tường Phong không thiếu ý tưởng dựa theo hồ ly ca Triển Đằng Vân dạy dỗ mình đem bạn học Niêm Hoa đá đi, nhưng không được vài ngày, tên quỷ lắm mồm này lại âm hồn bất tán xuất hiện trên con đường mình nhất định phải đi qua, cười hì hì “A di đà Phật” tiếp tục niệm kinh: “Tường Phong cô nương, nếu Đằng Vân huynh đem trọng trách bảo hộ tiểu tăng lấy kinh xin thuốc phó thác cho cô, cô nên trước sau vẹn toàn, nói phải giữ lời, một đường chém yêu trừ ma, để tránh tiểu tăng giống Tam Tạng pháp sư tiền triều trở thành đối tượng bị dòm ngó. Nếu Tường Phong cô nương cảm thấy đi chung đường tịch mịch, tiểu tăng có thể vì cô nương niệm thanh tâm chú, trừ đi phiền muộn trong lòng…” Vì thế, cho tới bây giờ bạn học Tường Phong chỉ có để cho người khác ấm ức day trán, cũng rốt cục lần đầu tiên sâu sắc cảm nhận được thống khổ đỡ trán ngã xuống.

    Nghĩ đến suốt đường đi bị Niêm Hoa gà mẹ lải nhải tra tấn, Tường Phong nổi cáu muốn đánh người, siết chặt nắm đấm nhỏ sải bước đi về phía y, không đợi Niêm Hoa tiếp tục mở miệng “A di đà Phật “, hung bạo ra tay trước túm vạt áo y: “Bà nội ngươi! Không được lại niệm kinh, ngươi ấy liên tục phá giới thậm chí không phải hòa thượng, ăn thịt uống rượu còn nhiều hơn ta, một miệng niệm di đà, một tay nhấc dao mổ, ra vẻ thuần khiết vô tội cái gì!”

    “Thiện tai thiện tai, Phật ở trong lòng tiểu tăng, cần gì phải câu nệ hình thức. Chính cái gọi là từ xưa anh hùng xuất từ thế hệ chúng ta, không ra vẻ mới là hòa thượng chân chính. Tường Phong cô nương cần gì phải chống đối người ở xa ngàn dặm, cô nương cứ yên tâm đi, tiểu tăng đối với cô nương cũng không có suy nghĩ không an phận, cái gọi là sắc tức là không, không cũng là sắc, cô nương ở trong mắt tiểu tăng, chính là một đống hồng nhan bạch cốt, bạch cốt hồng nhan, a di đà Phật…”

    “Ngừng lại ngừng lại!” Tường Phong ôm đầu đau khổ ngồi xổm xuống, nhíu mày mếu mặt ngẩng đầu, “Ta nói Ma Giới à, không đúng, Sắc Giới? Toản Giới[2]? Hình như vẫn không đúng, Bát Giới?”

    [2]Nhẫn kim cương.

    “Khụ khụ, tiểu tăng pháp danh Ngộ Giới.”

    “Ngộ Giới đại sư à, xin ngài thương xót, buông tha cho tiểu nhân đi. Ngài võ công mạnh hơn ta, bản lãnh lớn hơn ta, một chiêu toái chủy thần công có thể tàn phá đánh sập một vùng, căn bản không cần ta hộ tống. “Tường Phong đứng thẳng dậy, chống nạnh nhìn Niêm Hoa, “Ta xem như nhìn thấu, cái gọi là võ lâm công tử các ngươi, quả thực là khắc tinh trong đời ta, ta không thể trêu vào trốn tránh còn không được sao.” Nói xong nhanh chóng chạy về hướng cửa thành.

    “A di đà Phật, tiểu tăng biết Tường Phong cô nương mới gặp tình kiếp, trong lòng không thoải mái, nhưng Phật viết, phổ độ chúng sinh, tiểu tăng càng muốn điểm hóa cô nương nhiều hơn, để tránh cô miên man suy nghĩ buồn bực mà chết.”

    “Cám ơn, ta không cần tỷ tỷ tri âm, cũng không có hứng thú đổi nghề làm ni cô, ngươi đi phổ độ người khác đi.”

    “Nhưng mà người khác trên người không có Tương tư cổ vương, muốn tìm giải dược Tiêu Dao Tán cứu người, tiểu tăng tự nhiên chỉ có đi theo cô nương .”

    “Đây mới là trọng điểm. Ngươi chính là muốn dùng ta ép buộc thử thuốc, nói cho ngươi biết, không có cửa đâu.”

    “Tiểu tăng từng đến Tây Vực, hiểu biết phong thổ địa phương, có thể làm dẫn đường cho cô nương.”

    “Ta còn vượt qua kỳ thi tứ cấp ngôn ngữ Thổ Hỏa La đấy, có thể tự mình đi được, không cần ngươi.”

    “Hiện nay xuất quan kiểm tra cực kỳ chặt chẽ, mà tiểu tăng có văn điệp[3]xuất quan, một đường không trở ngại vĩnh viễn có hiệu lực, cô nương sẽ không phải nửa đêm mạo hiểm trèo tường xuất quan .” Nghe vậy, bước chân Tường Phong dần dần chậm lại.

    [3] Giấy phép, giấy thông hành.

    “Muốn tìm Tương tư cổ vương chỉ có cách là đến được Ly Thiên giáo, Ly Thiên giáo ở cảnh nội nước Lâu Nam, hành tung bí ẩn, nhưng mà, rất may mắn, tiểu tăng đúng là Lâu, Nam, quốc, sư, danh, tiếng.” Niêm Hoa thừa thắng xông lên, thêm đòn nặng.

    Tường Phong đột nhiên dừng bước quay đầu, chỉ thấy Niêm Hoa ung dung vân vê tràng hạt gỗ đàn hương trong tay, bày ra cái mặt béo trắng trẻo thuần khiết cười đến vô cùng chân thành, chu sa màu đỏ giữa mi cũng tiên diễm ướt át…

    ( Đường Tăng biệt hiệu Niêm Hoa công tử bạn học Ngộ Giới)



Bạn đọc chương :

Gia Lăng Công Tử

Gia Lăng Công Tử

  • 2 tác phẩm

Tường Phong Truyền Kỳ - Tây Cương Khúc

Tường Phong Truyền Kỳ - Tây Cương Khúc
“Ngừng lại ngừng lại!” Tường Phong ôm đầu đau khổ ...
22
Kiếm Hiệp
Gian Phi Khó Làm

Gian Phi Khó Làm
Trẻ không cố gắng, già sẽ bi thương, xuân miên bất ...
42
Cổ Đại

Quảng Cáo

0908746000
 

Liên Hệ

0908746000
 

Quảng Cáo

0908746000