Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Đọc truyện Vân Trung Ca (Tập 1): Hẹn ước online

Vân Trung Ca (Tập 1): Hẹn ước

"Tây Hán từ khi Cao Tổ Lưu Bang dựng nước, trải qua các đời Văn Đế, Cảnh Đế, đến khi Hán Vũ Đế lên ngôi, “Nhà Hán hưng hơn sáu mươi năm, bốn bể yên bình, thóc lúa đầy kho”. (Hán Thư – truyện Công Tôn Hoằng, Bốc Thức, Nhi Khoan.) Trong lúc Hán Vũ Đế tại vị, dù hùng tài đại lược nhưng lại thích lập công to, cực kỳ hiếu chiến, cuộc sống hằng ngày hết sức xa xỉ. Bởi vì “Bên ngoài tấn công bốn di, bên trong ăn chơi hưởng lạc, nhiều lần trưng tập, trăm họ túng quẫn” (Hán Thư – Hình pháp chí), đến những năm cuối thời Hán Vũ Đế, nhà Hán đã “quốc lực suy vi, dân số chỉ còn một nửa”. (Hán Thư – Chiêu Đế kỉ.) Hán Vũ Đế chinh chiến nhiều năm không ngừng, cuộc sống xa hoa, dẫn đến quốc khố hư không. Để bù đắp chi phí, Hán Vũ Đế cho phép mua quan và cho người phạm pháp dùng tiền chuộc tội. “Chi phí không đủ, liền thi hành cải cách tạm thời, người phạm pháp được chuộc tội, người nộp ngũ cốc được làm quan lại, vì thế thiên hạ xa xỉ, quan loạn dân nghèo, trộm cướp nổi lên, nhiều người mất mạng.” (Hán Thư – truyện Cống Vũ.) Quan lại cai trị hỗn loạn, người giàu càng giàu, người nghèo càng nghèo, mâu thuẫn xã hội ngày càng gay gắt, các nơi tới tấp khởi nghĩa. “Bách tính túng quẫn, dân nghèo phạm pháp.” (Hán Thư – Hình pháp chí.) “Đạo tặc sinh sôi, Nam Dương có Mai Miễn, Bách Chính, Sở có Đoàn Trung, Đỗ Thiếu, Tề có Từ Bột, giữa Yên và Triệu có Kiên Lư, Phạm Chủ. Có toán đông đến mấy ngàn người, tự xưng hiệu, công thành ấp, cướp kho binh, thả tử tù, bắt quận thủ, đô úy, giết quan viên, viết hịch yêu cầu huyện chuẩn bị đồ ăn, toán nhỏ thì vài trăm người, còn cướp bóc nhỏ lẻ ở thôn xã thì không đếm xuể.” (Hán Thư – Truyện ác quan Hàm Tuyên.) Chính sách Hán Vũ Đế dùng là ủy nhiệm các ác quan Trương Thang, Triệu Vũ, Vương Ôn Thư, Hàm Tuyên, Doãn Tề, Dương Bộc, thực hiện chính sách áp bức tàn khốc. Trước thời Hán Vũ Đế, từ Cao Tổ đến Cảnh Đế, trải qua bốn đời hoàng đế, truyện ác quan trong Hán Thư chỉ ghi lại hai ác quan, mà riêng trong thời Vũ Đế đã có mười một ác quan. Hình phạt không ngừng tăng cao. Pháp lệnh từ chín chương thời Lưu Bang tại vị tăng đến ba trăm năm mươi chín chương, riêng tử hình đã có bốn trăm lẻ chín điều, một ngàn tám trăm tám mươi hai việc. Luật hình theo án lệ khung tử hình lên tới mười ba ngàn bốn trăm bảy mươi hai việc. “Công văn chất đầy mấy gác, người tra không thể tìm được.” (Hán Thư – Hình pháp chí.) Ngay cả hình phạt nghiêm khắc như vậy cũng vẫn không ngăn cản được bách tính đến bước đường cùng đứng lên khởi nghĩa. Hán Vũ Đế vẫn hy vọng thần phục bốn di, nhưng đến tận lúc Hán Vũ Đế chết, vấn đề bốn di vẫn chưa được giải quyết. Bởi vì nhà Hán có loạn trong, các ngoại tộc như Hung Nô, Tây Khương, Tây Nam Di, Ô Hoàn cũng không ngừng gây họa ngoài. Lúc Hán Vũ Đế về già, đối mặt với thiên hạ Đại Hán nguy cơ tứ bề, nghĩ đến vết xe đổ của triều Tần chết vì dân nghèo khởi nghĩa, mới ý thức được tội lỗi của đời mình, ban chiếu tự trách tội mình với thiên hạ. “Từ khi trẫm lên ngôi tới nay, hành vi cuồng ngạo khiến thiên hạ sầu khổ, trẫm không thể không hối hận.” Có điều, tuy Hán Vũ Đế có lòng sửa đổi nhưng tuổi tác đã cao nên không còn sức thực hiện, chỉ có thể giao lại xã tắc Đại Hán đang bấp bênh cho Hán Chiêu Đế mới tám tuổi. Chuyện tôi muốn kể xảy ra trong bối cảnh loạn trong giặc ngoài này. Đây chỉ là một câu chuyện, chỉ có thể xin lỗi các bạn đọc am hiểu lịch sử, lại muốn nghiêm khắc tuân thủ lịch sử. Chuyện chỉ là chuyện, xin được trích lời của Alexandre Dumas: “Lịch sử là gì đối với tôi? Nó chỉ là cái đinh để tôi treo các bức họa của mình.”"

Đồng Hoa
Từ khóa:Ngôn tình

Truyện thuộc -Cổ Đại- Gồm 18 Chương

Văn án "Vân Trung Ca (Tập 1): Hẹn ước"

Nằm trong hệ liệt “Đại Hán tình duyên”, Vân Trung Ca là câu chuyện kể về Vân Ca - con gái của Hoắc Khứ Bệnh và Ngọc Cẩn trong tác phẩm “Đại Mạc Dao” – cùng với ba người đàn ông đã đem lòng yêu thương nàng và cũng là những người đã để lại những đau đớn hằn sâu trong trái tim của Vân Ca.

Hán Chiêu Đế Lưu Phất Lăng, vị hoàng đế thông minh kiệt xuất, bảy tuổi đã phải mang trên vai gánh nặng quốc gia mà bước lên ngai vàng. Năm tám tuổi bị truy sát, chạy trốn đến tận miền hoang mạc và đã được Vân Ca cứu thoát, cậu bé Phất Lăng lạnh lùng khi đó đã bị sự hồn nhiên của cô gái bé nhỏ Vân Ca lay động và một lời ước hẹn bằng chiếc giày thêu trẻ con đã ràng buộc hai số phận lại với nhau: Trường An, ngày gặp lại và không ai biết rằng phía sau đó là một định mệnh đau thương.

10 năm sau, cô bé Vân Ca ngày nào giờ đã trở thành một thiếu nữ xinh đẹp, nàng thực sự đến Trường An theo hẹn ước ngày nào để gặp Lăng ca ca của mình, nhưng số phận trêu đùa, Vân Ca lại gặp Lưu Bệnh Dĩ và nhận nhầm chàng trai này thành Lưu Phất Lăng. Lúc này, chứng kiến Lăng ca ca của mình đã có một người con gái ở bên và quên đi lời hẹn ước khi xưa khiến Vân Ca đau đớn, nàng muốn rời khỏi Trường An và trở về Đại Mạc thì lại bất ngờ gặp gỡ với Mạnh Giác.

Mạnh Giác, chàng trai tuấn mỹ và dịu dàng đã mang đến cho Vân Ca cảm giác yên bình, khi ấy nàng đã lựa chọn Mạnh Giác và quyết định quên đi ước hẹn chiếc giày thêu năm nào. Với người con trai này, Vân Ca cứ ngỡ rằng “người đã đúng và thời điểm cũng đúng”, nào đâu biết hóa ra nàng cũng chỉ là một quân cờ trên bàn cờ của y. Khi Mạnh Giác lưỡng lự giữa Vân Ca và quyền lực thì cũng là lúc nàng chọn buông tay.

Tình yêu là gì, liệu có cần phải mang đến nhiều đau khổ như vậy không?

Lưu Phất Lăng, vị hoàng đế chung tình, vì một lời ước hẹn năm xưa mà từ khi trưởng thành đến nay vẫn để hậu cung trống rỗng ngoài một vị hoàng hậu trên danh nghĩa. Chàng vẫn luôn chờ đợi, chờ cho đến ngày người con gái ấy đến Trường An. Liệu cuối cùng, số mệnh có mang Vân Ca đến với chàng? Và Vân Ca, liệu khi tìm thấy Lăng ca ca thực sự của mình thì trái tim nàng còn có thể rung động trở lại?

Hoàng cung sóng gió, quyền lực tranh đoạt, liệu vòng xoáy vương quyền sẽ cuốn số phận của Vân Ca đi đến đâu?

“Ta sẽ đợi muội ở Trường An.”

“Chúng mình ngoắc tay, không ai được nói mà không giữ lời.”

“Ngoắc tay, thắt cổ, một trăm năm, không thay đổi.”

“Ai thay đổi người đó là lợn con.”

Lăng ca ca, muội chưa từng quên lời hứa, muội không phải lợn con, huynh mới là lợn con!

Sau mười năm đằng đẵng, muội đã đến tìm huynh rồi đây, muội muốn chúng ta cùng ngắm sao, cùng kể chuyện. Đáng tiếc, huynh quên lời hứa năm xưa mất rồi…

Vân Ca, là muội sao? Nếu là muội, vì sao đã gần Trường An như vậy mà không đến tìm huynh? Nếu không phải là muội thì tại sao huynh lại thấy quen thuộc như vậy?

Vân Ca, vì sao đêm nay, tiếng hát của muội lại cất lên?

Trăng tròn có thể giúp người ta đoàn tụ không? Chính Hằng Nga cũng chỉ có thể múa lượn một mình, còn có thể bận tâm đến buồn vui, tan hợp của nhân gian hay sao?

Bạn đọc chương:

Đồng Hoa

Đồng Hoa

Câu nói đặc sắc trong truyện của Đồng Hoa: Tây Hán từ khi Cao Tổ Lưu Bang dựng nước, trải qua các đời Văn Đế, Cảnh Đế, đến khi Hán Vũ Đế lên ngôi, “Nhà Hán hưng hơn sáu mươi năm, bốn bể yên bình, thóc lúa đầy kho”. (Hán Thư – truyện Công Tôn Hoằng, Bốc Thức, Nhi Khoan.) Trong lúc Hán Vũ Đế tại vị, dù hùng tài đại lược nhưng lại thích lập công to, cực kỳ hiếu chiến, cuộc sống hằng ngày hết sức xa xỉ. Bởi vì “Bên ngoài tấn công bốn di, bên trong ăn chơi hưởng lạc, nhiều lần trưng tập, trăm họ túng quẫn” (Hán Thư – Hình pháp chí), đến những năm cuối thời Hán Vũ Đế, nhà Hán đã “quốc lực suy vi, dân số chỉ còn một nửa”. (Hán Thư – Chiêu Đế kỉ.) Hán Vũ Đế chinh chiến nhiều năm không ngừng, cuộc sống xa hoa, dẫn đến quốc khố hư không. Để bù đắp chi phí, Hán Vũ Đế cho phép mua quan và cho người phạm pháp dùng tiền chuộc tội. “Chi phí không đủ, liền thi hành cải cách tạm thời, người phạm pháp được chuộc tội, người nộp ngũ cốc được làm quan lại, vì thế thiên hạ xa xỉ, quan loạn dân nghèo, trộm cướp nổi lên, nhiều người mất mạng.” (Hán Thư – truyện Cống Vũ.) Quan lại cai trị hỗn loạn, người giàu càng giàu, người nghèo càng nghèo, mâu thuẫn xã hội ngày càng gay gắt, các nơi tới tấp khởi nghĩa. “Bách tính túng quẫn, dân nghèo phạm pháp.” (Hán Thư – Hình pháp chí.) “Đạo tặc sinh sôi, Nam Dương có Mai Miễn, Bách Chính, Sở có Đoàn Trung, Đỗ Thiếu, Tề có Từ Bột, giữa Yên và Triệu có Kiên Lư, Phạm Chủ. Có toán đông đến mấy ngàn người, tự xưng hiệu, công thành ấp, cướp kho binh, thả tử tù, bắt quận thủ, đô úy, giết quan viên, viết hịch yêu cầu huyện chuẩn bị đồ ăn, toán nhỏ thì vài trăm người, còn cướp bóc nhỏ lẻ ở thôn xã thì không đếm xuể.” (Hán Thư – Truyện ác quan Hàm Tuyên.) Chính sách Hán Vũ Đế dùng là ủy nhiệm các ác quan Trương Thang, Triệu Vũ, Vương Ôn Thư, Hàm Tuyên, Doãn Tề, Dương Bộc, thực hiện chính sách áp bức tàn khốc. Trước thời Hán Vũ Đế, từ Cao Tổ đến Cảnh Đế, trải qua bốn đời hoàng đế, truyện ác quan trong Hán Thư chỉ ghi lại hai ác quan, mà riêng trong thời Vũ Đế đã có mười một ác quan. Hình phạt không ngừng tăng cao. Pháp lệnh từ chín chương thời Lưu Bang tại vị tăng đến ba trăm năm mươi chín chương, riêng tử hình đã có bốn trăm lẻ chín điều, một ngàn tám trăm tám mươi hai việc. Luật hình theo án lệ khung tử hình lên tới mười ba ngàn bốn trăm bảy mươi hai việc. “Công văn chất đầy mấy gác, người tra không thể tìm được.” (Hán Thư – Hình pháp chí.) Ngay cả hình phạt nghiêm khắc như vậy cũng vẫn không ngăn cản được bách tính đến bước đường cùng đứng lên khởi nghĩa. Hán Vũ Đế vẫn hy vọng thần phục bốn di, nhưng đến tận lúc Hán Vũ Đế chết, vấn đề bốn di vẫn chưa được giải quyết. Bởi vì nhà Hán có loạn trong, các ngoại tộc như Hung Nô, Tây Khương, Tây Nam Di, Ô Hoàn cũng không ngừng gây họa ngoài. Lúc Hán Vũ Đế về già, đối mặt với thiên hạ Đại Hán nguy cơ tứ bề, nghĩ đến vết xe đổ của triều Tần chết vì dân nghèo khởi nghĩa, mới ý thức được tội lỗi của đời mình, ban chiếu tự trách tội mình với thiên hạ. “Từ khi trẫm lên ngôi tới nay, hành vi cuồng ngạo khiến thiên hạ sầu khổ, trẫm không thể không hối hận.” Có điều, tuy Hán Vũ Đế có lòng sửa đổi nhưng tuổi tác đã cao nên không còn sức thực hiện, chỉ có thể giao lại xã tắc Đại Hán đang bấp bênh cho Hán Chiêu Đế mới tám tuổi. Chuyện tôi muốn kể xảy ra trong bối cảnh loạn trong giặc ngoài này. Đây chỉ là một câu chuyện, chỉ có thể xin lỗi các bạn đọc am hiểu lịch sử, lại muốn nghiêm khắc tuân thủ lịch sử. Chuyện chỉ là chuyện, xin được trích lời của Alexandre Dumas: “Lịch sử là gì đối với tôi? Nó chỉ là cái đinh để tôi treo các bức họa của mình.”


Bộ Bộ Kinh Tâm

Bộ Bộ Kinh Tâm
“Vì yêu mà giận, vì yêu mà hận, vì yêu mà khờ, vì ...
125 chương

Đại Mạc Dao - Tập 1

Đại Mạc Dao - Tập 1
Không phải mỗi đóa hoa đều sẽ kết quả, nhưng chúng ...
61 chương

Đại mạc dao - Tập 2

Đại mạc dao - Tập 2
Không phải mỗi đóa hoa đều sẽ kết quả, nhưng chúng ...
61 chương

Trường Tương Tư - Tập 1

Trường Tương Tư - Tập 1
Tương tư là một chén rượu ngon có độc, vào cổ họng ...
17 chương

Từng thề ước - Tập 1

Từng thề ước - Tập 1
Nhưng có ý nghĩa gì, nếu mọi lời thề ước, chỉ đơn ...
18 chương

Từng thề ước - Tập 2

Từng thề ước - Tập 2
Đã không giữ lời, sao còn thề hẹn? ...
21 chương

Đoá mạn đà la của cô dâu xứ Lâu Lan

Đoá mạn đà la của cô dâu xứ Lâu Lan
Nguyện lòng kiếp sau, luôn vì thê quân, tốt xấu ...
8 chương

Nửa thời gian ấm áp

Nửa thời gian ấm áp
Tuy biết rõ rằng, Cuối cùng sẽ có một ngày, Tất cả ...
21 chương

Trường Tương Tư (Tập 1)

Trường Tương Tư (Tập 1)
Chàng là gió thoảng mặt hồ, Thiếp là sen nở bên bờ ...
17 chương

Trường Tương Tư (Tập 2): Tình sầu

Trường Tương Tư (Tập 2): Tình sầu
Chàng là gió thoảng mặt hồ, Thiếp là sen nở bên bờ ...
16 chương

Vân Trung Ca (Tập 1): Hẹn ước

Vân Trung Ca (Tập 1): Hẹn ước
Tây Hán từ khi Cao Tổ Lưu Bang dựng nước, trải qua ...
18 chương

Vân Trung Ca (Tập 2): Nước mắt hợp hoan

Vân Trung Ca (Tập 2): Nước mắt hợp hoan
Tình yêu là gì, liệu có cần phải mang đến nhiều đa ...
20 chương

Vân Trung Ca (Tập 3): Mây trắng bay về đâu

Vân Trung Ca (Tập 3): Mây trắng bay về đâu
Vân Ca, từ nay nàng như cánh chim cô độc giữa trời ...
21 chương