Hôm nay bạn muốn đọc gì?

11 tuần yêu - Paradise - Chương 12

Chương 36.

Đến trưa, những viên thuốc đã hết tác dụng, và Matt cảm thấy khá hơn nhiều, mặc dù anh không ngờ là cơ thể mình vẫn còn yếu sau khi anh đi tắm và mặc quần jean. Đằng sau anh, cái giường vẫy tay lôi cuốn, và anh lờ nó đi. Dưới lầu, Meredith rõ ràng là đang làm bữa trưa, và anh có thể nghe tiếng cô di chuyển trong nhà bếp. Anh lấy chiếc dao cạo du lịch bằng điện nhỏ xíu anh đã mua ở Đức ra khỏi hộp, cắm nó vào bộ chuyển đổi dòng điện, nhìn vào gương, và quên bẵng cái dao cạo đang chạy êm ru trong tay anh. Meredith đang ở dưới lầu… Không thể nào! Không thể tưởng tượng được. Nhưng dù sao nó cũng là sự thật. Bây giờ khi anh đã hoàn toàn tỉnh táo, động cơ của cô khi đến đây và sự bình tĩnh chấp nhận của cô đối với bản án về Houston của anh dường như là không thực. Matt biết đó là sự thật, nhưng khi anh bắt đầu cạo râu, đầu óc của anh lướt qua xem xét lại một cách tỉ mỉ những hành động của cô. Hiển nhiên lý do mà anh phải xem xét lại tỉ mỉ hành động của cô là bởi vì anh cảm thấy không thoải mái chút nào nếu không làm điều đó ngay bây giờ. Bên ngoài, tuyết lại đang rơi, và cái lạnh như Bắc Cực lùa qua những cột băng bám vào các nhánh cây. Nhưng trong nhà anh có hơi ấm, và một tình bằng hữu bất ngờ, cùng một sự thật đơn giản là anh không đủ khoẻ để có thể tiếp tục đóng đồ, lại không quá ốm để hài lòng nằm trên giường nhìn chằm chằm vào bức tường. Có sự bầu bạn của Meredith, mặc dù không yên tĩnh nếu suy diễn lung tung theo bất cứ hướng nào, những cũng sẽ là một sự giải trí dễ chịu. Trong bếp, Meredith nghe tiếng anh di chuyển trên đầu cô, rồi mỉm cười khi cô đổ một hộp súp vào tô và bánh sandwich cô đã làm cho anh lên đĩa. Từ khi bàn tay Matt bắt chặt quanh tay cô, một sự yên tâm kỳ lạ đã quét qua người cô, sự yên tâm đó bây giờ bung nở như hoa hồng độ xuân về. Cô nhận ra mình chưa bao giờ thực sự hiểu Matt Farrell, và cô tự hỏi liệu có bất kỳ ai thực sự hiểu anh không. Theo mọi thứ cô đã đọc và nghe về anh, đối thủ kinh doanh của anh sợ và ghét anh; những người điều hành của anh khen ngợi và nể anh. Chủ ngân hàng tìm cách lôi kéo anh, các CEO hỏi lời khuyên của anh, Ủy ban An ninh và Mua bán điều khiển thị trường chứng khoán dò xét anh như một con cú vọ.

Có vài ngoại lệ, cô nhận ra khi nghĩ về câu chuyện mình từng đọc, ngay cả những người ngưỡng mộ anh cũng đôi khi có ấn tượng Matthew Farrell là một dã thú nguy hiểm nên xử lý một cách nhẹ nhàng và không bao giờ nên chọc tức. Và còn nữa, Meredith nghĩ với một nụ cười mỉm khác, lúc này anh đang nằm dài ở trên lầu, vẫn tin rằng cô đã bỏ đứa con của anh một cách lạnh lùng và ly dị anh như thể anh là một kẻ hành khất đáng khinh... vậy mà anh vẫn bắt tay với cô. Anh đã sẵn sàng tha thứ cho cô. Nhớ lại khoảnh khắc ngọt ngào đó, thật là cảm động đến không ngờ. Rõ ràng, Meredith quyết định, tất cả những người nói đến anh với thái độ sợ hãi là vì họ không biết rõ Matt chút nào! Nếu biết rõ anh, họ đã nhận ra anh có khả năng thông cảm thật sự và có lòng trắc ẩn cao cả. Cô bê cái khay và đi lên lầu. Đêm nay, hoặc sáng mai, cô sẽ nói với anh những gì đã xảy ra với đứa con của họ, nhưng không phải ngay bây giờ. Một mặt, cô thiết tha muốn liều lĩnh nói với anh ngay, để loại bỏ hoàn toàn và mãi mãi sự đau khổ, tức giận và hiểu lầm giữa họ trong suốt mười một năm qua. Sau khi mọi chuyện đã rõ ràng; họ có thể tìm thấy hoà bình thực sự với nhau, thậm chí có thể có một tình bằng hữu chân chính, và có thể kết thúc cuộc hôn nhân bất hạnh, hỗn độn này một cách vui vẻ và thông cảm. Nhưng dù mong muốn thế, cô vẫn sợ hãi với cuộc đối đầu thực sự, trong khi trước đây cô chưa bao giờ khiếp sợ bất cứ thứ gì. Sáng nay Matt đã sẵn sàng để cho quá khứ qua đi, nhưng cô không thích nghĩ về phản ứng của anh khi anh khám phá ra sự lường gạt và phản bội của cha cô.

Ngay bây giờ cô bằng lòng để cho anh tiếp tục cảm giác vui vẻ vì không biết gì về những điều sắp tới, và để cho bản thân cô được nghỉ ngơi một lát từ sự căng thẳng kiệt quệ kéo dài suốt hai mươi tư giờ qua... Những gì sắp xảy ra là một cuộc phơi bày đau đớn và quyết liệt đối với cô cũng như anh. Cô chợt nhận ra là mình quá hài lòng với triển vọng trải qua một buổi tối yên tĩnh với sự bầu bạn của anh, nếu anh đỡ hơn... Rốt cuộc, họ đã từng là bạn bè cũ. Và họ đáng có cơ hội này để phục hồi tình bằng hữu của họ. Dừng lại ngoài cánh cửa phòng anh, cô gõ cửa và nói, “Anh đã quần áo chỉnh tề chưa đấy?” Với sự thích thú, Matt cảm nhận theo bản năng là cô đang mang vào cho anh một cái khay khác. “Rồi. Vào đi.” Meredith mở cửa và nhìn thấy anh đang đứng cởi trần trước gương cạo râu. Sững sờ vì sự thân mật kỳ cục này, cô rời ánh mắt mình khỏi tấm lưng màu đồng và các bắp cơ cuồn cuộn của anh. Trong gương, lông mày anh nhướng lên khi anh nhận thấy phản ứng của cô. “Đâu có gì mà em chưa từng nhìn thấy trước đây chứ,” anh nói tỉnh bơ.

Trừng phạt mình với cách cư xử như một trinh nữ thiếu kinh nghiệm, cô cố nói một chuyện gì đó suồng sã chút đỉnh trong hoàn cảnh này và buột miệng nói ra điều sáo rỗng đầu tiên hiện ra trong đầu cô, “Đúng, nhưng bây giờ em là một phụ nữ đã đính hôn rồi.” Tay anh dừng lại. “Em có một vấn đề đấy,” anh nói nhẹ nhàng sau một phút im lặng. “Một người chồng và một vị hôn phu.” “Hồi nhỏ em rất xấu xí và chẳng được đứa con trai nào ngưỡng mộ,” cô nói đùa, đặt cái khay xuống, “nên bây giờ em đang cố thu nhặt đàn ông để bù lại thời gian đã mất.” Quay về phía anh, cô nói thêm với lưu ý nghiêm trang hơn, “Mà theo như bố anh nói, đâu phải chỉ có em mới có vấn đề với một người bạn đời cùng một vị hôn phu? Rõ ràng là anh cũng đang nghĩ đến chuyện kết hôn với cô gái trong bức hình trên bàn làm việc của anh mà!”

Với vẻ ngoài lãnh đạm, Matt nghiêng đầu và lướt con dao cạo đến quai hàm anh. “Cha tôi đã nói thế sao?” “Đúng. Có đúng không?” “Nó có vấn đề gì hả?”

Cô do dự, khổ sở một cách kỳ lạ với chủ đề đang nói tới, nhưng cô trả lời trung thực. “Không.” Matt rút phích cắm điện dao cạo, cảm thấy hơi yếu và mệt mỏi để thảo luận chuyện tương lai ngay bây giờ. “Tôi có thể xin em một điều không?” “Dĩ nhiên.”

“Tôi đã rất mệt mỏi trong suốt hai tuần nay, và tôi thật sự mong mỏi đi đến đây để tìm một nơi yên tĩnh không ồn ào...” Meredith cảm thấy như thể anh tát vào mặt cô. “Em xin lỗi đã cắt ngang sự yên tĩnh của anh.” Một nụ cười châm biếm nở trên môi anh. “Em đã luôn luôn cắt ngang sự yên tĩnh của tôi, Meredith. Mỗi lần chúng ta nhìn thấy nhau, tất cả vũ trụ như bị phá vỡ. Tôi không có ý muốn em xin lỗi là em đang ở đây, tôi chỉ định nói là tôi muốn trải qua một buổi chiều vui vẻ, thư thái với em, mà không phải đối phó với bất cứ chuyện gì nặng nề ngay lúc này.”

“Em cũng muốn thế, thật đấy.” Trong sự thống nhất hoàn toàn, họ đứng lặng lẽ nhìn nhau, rồi Meredith quay đi và nhặt lên cái áo choàng tắm màu xanh nặng trịch hiệu Neiman-Marcus nằm trên lưng ghế. “Tại sao anh không mặc nó vào, rồi ngồi ở đây ăn bữa trưa của anh?” Matt ngoan ngoãn mặc áo choàng vào và ngồi xuống, nhưng Meredith cảm thấy anh bối rối khi anh nhìn vào những chiếc đĩa được đậy lại. “Cái gì dưới cái tô đó thế?” Anh hỏi một cách thận trọng.

“Một xâu tỏi,” cô giả vờ trịnh trọng, “để anh đeo.” Matt vẫn còn cười khi cô mở nắp ra. “Thậm chí em cũng có thể nấu một hộp súp và quăng miếng thịt vào giữa hai lát bánh mì đấy,” cô thông báo, cười đáp lại anh. “Cảm ơn em,” anh nói một cách chân thành. “Em thật là tốt.” Sau khi anh ăn xong, họ đi xuống dưới lầu và ngồi ở trước lò sưởi mà anh khăng khăng đòi đốt lên. Họ nói chuyện khá thân mật với những cuộc tranh cãi không đâu về chủ đề thời tiết, em gái anh, và sau cùng là những cuốn sách anh đã đọc. Rõ ràng Matt có một sức phục hồi tuyệt vời, nhưng dẫu vậy, Meredith vẫn có thể nhìn thấy anh đang trở nên mệt mỏi. “Anh không muốn trở lại giường sao?” Cô hỏi.

“Không, tôi thích ở đây hơn,” Matt trả lời, nhưng anh đã nằm dài ra trên ghế sofa, dựa đầu vào gối. Một giờ sau, khi Matt thức giấc, anh vẫn tưởng rằng mình chỉ vừa mơ thấy Meredith đang ở đây. Nhưng khi anh hơi quay đầu qua và nhìn vào cái ghế mà cô đã ngồi lúc nãy, anh nhận ra đó không phải là một giấc mơ. Cô đang ở đây – đang ghi chép gì đó trên một tập vở màu vàng gác trên đùi, hai chân cô cuộn lại bên dưới. Ánh lửa mạ vàng mái tóc cô, làm cho đôi má mịn màng của cô có vẻ hơi hồng hào, và rọi bóng hàng mi cong dài của cô. Anh nhìn cô khi cô làm việc, mỉm cười trong lòng khi cô trông giống một nữ sinh làm bài tập hơn là vị Tổng giám đốc lâm thời của một hệ thống bán lẻ trên toàn quốc. Thực ra, càng nhìn cô lâu, thì sự thật lại càng có vẻ không thể đúng. Suy nghĩ không đúng đó đã bị bác bỏ ngay khi anh khẽ khàng hỏi, “Em đang làm gì thế?” Thay vì “đại số” hay “hình học,” người phụ nữ trong ghế mỉm cười và nói, “Em đang tóm tắt xu hướng thị trường để trình bày tại buổi họp kế tiếp với hội đồng quản trị – cuộc họp mà em hy vọng sẽ thuyết phục họ chấp thuận cho em mở rộng nhãn hiệu riêng của cửa hiệu. Các cửa hiệu bách hoá,” cô giải thích thêm khi nhìn thấy anh thực sự quan tâm, “đặc biệt với những cửa hiệu như Bancroft, có thể thu được một khoản lợi nhuận lớn từ việc bán hàng với nhãn hiệu riêng, nhưng nó đã không tận dụng được lợi thế đó như Neiman, Bloomingdale hay một vài cửa hiệu khác.” Như tại bữa ăn trưa tuần trước, Matt ngay lập tức bị hấp dẫn bởi phương pháp kinh doanh này của cô, một phần là vì nó trái ngược với những hình ảnh của cô mà anh từng thấy trong quá khứ. “Tại sao họ không tận dụng nó?” Anh hỏi. Vài giờ sau, khi cuộc thảo luận của họ chuyển từ hàng hoá của Bancroft đến hoạt động tài chính của cửa hiệu, những vấn đề về việc mua hàng và kế hoạch mở rộng, Matt không chỉ đơn thuần là bị hấp dẫn, anh thật sự bị ấn tượng... và, một cách mê mẩn, anh cực kỳ tự hào về cô.

Ngồi đối diện với anh, Meredith nhận thức mơ hồ là cô có được sự tán thành của anh, nhưng cô cảm thấy quá kính nể anh vì anh lập tức nắm ngay được những khái niệm phức tạp, đến mức cô đã quên hết thời gian. Trang giấy cô đang viết bây giờ đã đầy những gợi ý của anh, những gợi ý mà cô háo hức muốn nghĩ thêm về nó. Đề nghị cuối cùng của anh, tuy nhiên, là không thể được. “Cửa hiệu không bao giờ có thể làm được việc đó,” cô giải thích khi anh bảo cô xem xét chuyện mua một cơ sở sản xuất quần áo riêng ở Đài Loan hoặc Triều Tiên. “Tại sao lại không? Sở hữu một cơ sở sản xuất riêng em sẽ loại trừ được tất cả những vấn đề về quản lý chất lượng và đánh mất sự tin cậy của người tiêu dùng.” “Anh nói đúng, nhưng em không thể mua nổi nó. Không phải bây giờ và không phải một ngày gần đây.”

Chân mày của anh nhíu lại vì cô rõ ràng là chưa hiểu. “Tôi không bảo em sử dụng tiền riêng của em! Mượn nó từ ngân hàng ấy – đó là lý do có các chủ ngân hàng,” anh bổ sung, nhất thời quên mất hôn phu của cô là chủ ngân hàng. “Các chủ ngân hàng sẽ cho em vay tiền khi họ chắc chắn những gì mà em đang vay để làm là một dự án thành công, sau đó họ tính lãi em trên số nợ đó – và khi số nợ được trả xong, họ sẽ nói với em là em thật may mắn khi họ chấp nhận rủi ro với em!” Meredith cười khanh khách. “Anh gợi cho em nhớ về cô bạn Lisa của em – cô ấy chả ấn tượng chút nào với nghề nghiệp của hôn phu em. Cô ấy nghĩ Parker phải đưa cho em tiền bất cứ khi nào em cần nó mà không khăng khăng đòi vật thế chấp như thông thường.” Nụ cười của Matt nhạt đi khi nghe nhắc đến sự tồn tại của vị hôn phu của cô, rồi chuyển sang choáng váng khi cô bổ sung một cách nhẹ nhàng, “Tin em đi, em đã trở thành một chuyên gia về vay mượn trong thương mại. Trung thực mà nói thì Bancroft đã vay hết mức rồi, và cả em cũng vậy.”

“Em nói vậy nghĩa là gì, cả em cũng vậy?” “Cửa hiệu đã và đang phát triển quá nhanh. Nếu dự án đầu tư vào phố mua sắm đang được mở rộng bởi một người nào khác, chi phí sẽ thấp xuống nhưng lợi nhuận cũng vậy, vì vậy cửa hiệu thường tự phát triển phố buôn bán, rồi cho các nhà bán lẻ khác thuê chỗ. Cần rất nhiều tiền để làm việc đó, và em đang phải mượn tiền để thực hiện.” “Tôi hiểu, nhưng những việc đó có liên quan gì tới cá nhân em?”

“Cần phải có vật thế chấp mới vay được,” cô nhắc anh. “Dĩ nhiên Bancroft & Company đã đưa ra tất cả vật thế chấp nó có, cũng như vốn liếng của cửa hàng. Công ty đã hết vật thế chấp khi xây dựng cửa hiệu ở Phoenix. Em muốn xâm nhập vào Houston và New Orleans, vì vậy em đang dùng cổ phiếu và tài sản tại quỹ đầu tư riêng của em làm vật thế chấp. Một tuần nữa em sẽ tròn ba mươi tuổi, và khoản thừa kế mà ông em đã lập cho em sẽ nằm trong sự kiểm soát của em.” Cô nhìn thấy anh giận dữ và vội vàng nói thêm, “Không có lý do gì phải lo lắng cả. Cửa hiệu mới ở Orleans có thể dễ dàng trả các khoản vay. Miễn là cửa hiệu có thể trả nợ, em chẳng có gì phải lo lắng.” Matt hoàn toàn điếng người. “Không phải em đang nói với tôi là ngoài việc đưa tài sản của riêng mình làm vật thế chấp, em còn đích thân bảo lãnh cho số nợ của cửa hiệu Orleans mới mở chứ?”

“Em phải làm,” cô giải thích một cách bình tĩnh. Matt cố gắng, mà không thành công lắm, để giọng nói của anh nghe không giống một giáo sư giận dữ đang thuyết giảng cho một sinh viên chậm hiểu. “Không bao giờ được làm chuyện đó nữa,” anh cảnh báo cô. “Không bao giờ được đặt tiền của mình ra cho một vụ làm ăn kinh doanh. Tôi đã nói với em, đó là điều mà ngân hàng làm. Họ đã thu lợi nhuận từ lãi suất, vậy thì để cho họ chịu rủi ro! Nếu kinh doanh bị thất bại, và cửa hàng Orleans mới mở không thể trả được nợ, thì em phải trả, và nếu em không thể, ngân hàng sẽ làm cho em sạch túi!” “Không có cách nào khác...”

“Nếu ngân hàng của em nói với em như vậy thì nó là đồ cà chớn,” anh ngắt lời cô. “Bancroft & Company là một tập đoàn có uy tín, có lợi nhuận. Ngân hàng chỉ có quyền yêu cầu em đích thân bảo đảm khoản vay cho doanh nghiệp hoặc đưa ra tài sản riêng của em làm vật thế chấp khi em là một ẩn số không có lịch sử hoạt động tín dụng đàng hoàng.” Cô mở miệng để phản đối, và Matt ngăn cô lại bằng cách đưa tay cao lên. “Tôi biết họ sẽ cố gắng khiến em phải ký tên,” anh thừa nhận, “họ thích có năm mươi người ký trong một vụ thế chấp mua nhà bình thường nếu họ có thể làm được, vì nó loại bỏ nguy cơ của họ. Nhưng không bao giờ, không bao giờ đồng ý ký tên của em cho các khoản vay của Bancroft nữa. Em có biết những người điều hành của General Motors đã bị những người cho vay yêu cầu ký tên cho khoản vay của công ty General Motors không?” “Không, dĩ nhiên không. Nhưng trường hợp của em hơi khác một chút mà.” “Ngân hàng nào chẳng cố gắng nói với em như thế. Ai là chủ ngân hàng của Bancroft?”

“Hôn phu của em... Reynolds Mercantile Trust,” cô giải thích, quan sát cú sốc và sau đó là sự khó chịu hiện lên trên khuôn mặt anh dưới ánh lửa. “Đó là một vụ giao dịch lớn mà hôn phu của em đã làm cho em đấy à?” Anh nói một cách chế nhạo. Meredith tự hỏi liệu có phải lời nhận xét đó bắt nguồn từ sự cạnh tranh của những người đàn ông với nhau hay không. “Anh đang nói chuyện không có lý lẽ,” cô lặng lẽ nói với anh. “Có một điều mà anh đang quên. Có những thẩm định viên ngân hàng xem xét kĩ lưỡng các khoản cho vay của ngân hàng, và bây giờ, khi các ngân hàng bị phá sản khắp nơi, các thẩm định viên đang cau mày với những ngân hàng đã đầu tư quá nhiều vào bất kỳ người đi vay nào. Bancroft & Company đang mắc nợ Reynolds Mercantile cả trăm triệu. Parker không thể tiếp tục cho cửa hiệu vay tiền, nhất là bây giờ khi em và anh ấy đã hứa hôn, mà không muốn bị chỉ trích – trừ phi cửa hiệu có đủ tài sản thế chấp.”

“Chắc phải có vài hình thức tài sản thế chấp khác mà em có thể sử dụng. Các cổ phiếu của em trong cửa hàng thì sao?” Cô cười khúc khích và lắc đầu, “Em đã thế chấp chúng rồi, và cha em cũng vậy. Chỉ có một cổ đông chủ yếu trong gia đình trong Bancroft & Company đã không thế chấp cổ phiếu của bà.” “Là ai?”

Meredith thật lòng ao ước có cách nào chuyển hướng cuộc đàm thoại này, và anh vừa mới cho cô cơ hội đó. “Mẹ em.” “Mẹ em à?” “Em cũng có một người mẹ, anh biết đó,” cô nhắc nhở anh bằng giọng chua chát. “Bà có một khối lượng cổ phiếu lớn sau vụ ly hôn.”

“Tại sao mẹ em không đưa cổ phiếu của bà ta ra cho ngân hàng? Bà ta sẽ được thu được lợi nhuận mà? Giá trị cổ phiếu của bà ta đang tăng lên hàng ngày khi Bancroft & Company tiếp tục mở rộng và phát triển mạnh.” Bỏ tập giấy qua một bên, Meredith nhìn anh. “Bà không làm vậy vì bà đã không được yêu cầu.” “Em có cảm thấy thoải mái khi nói cho tôi biết tại sao không?” Matt hỏi, hy vọng cô sẽ hiểu là anh đang cố gắng giúp cô, chứ không phải tọc mạch.

“Bà đã không được hỏi vì bà sống ở một nơi nào đó trên đất Ý, và ngay cả bố em hay em cũng không có bất cứ liên hệ nào với bà từ hồi em một tuổi.” Khi anh nghe điều đó mà không thể hiện cảm xúc nào, Meredith đột ngột quyết định kể cho anh nghe một việc mà cô thường muốn quên. Quan sát phản ứng của anh, cô nói với nụ cười, “Mẹ của em là… là Caroline Edwards!” Cặp lông mày đen của anh chau lại, và cô nói thêm, “Hãy nghĩ về một bộ phim cũ của Cary Grant, khi ông ấy ở bên bờ biển Riviera, và một cô công chúa của một vương quốc thần thoại đã bỏ trốn...” Từ nụ cười của anh, cô biết chính xác là khi nào thì anh nhớ ra bộ phim – và nữ diễn viên chính. Tựa vào lưng ghế sofa, anh nhìn cô với nụ cười bất ngờ. “Bà là mẹ em à?”

Meredith gật đầu. Trầm ngâm lặng lẽ, Matt so sánh sự hoàn hảo sang trọng đặc trưng của Meredith với ngôi sao trong phim trong trí nhớ của anh. Mẹ Meredith rất xinh đẹp, nhưng Meredith còn hơn thế. Cô có một sự rực rỡ tỏa ra từ bên trong và chiếu sáng đôi mắt biểu cảm của cô; một vẻ thanh lịch tự nhiên không hề học từ trường diễn xuất. Cô có cái mũi đẹp mà các nhà điêu khắc phải ghen tị, đôi gò má mịn màng và bờ môi lãng mạn khiến người đàn ông nào cũng muốn hôn, nhưng cùng lúc đó tất cả những điểm khác từ cô lại cảnh báo người đàn ông hãy tránh xa cô ra. Dù người đàn ông đó là chồng cô.

Matt đẩy ý nghĩ đó ra khỏi đầu ngay khoảnh khắc nó xuất hiện. Họ đã kết hôn với nhau vì tình thế ép buộc; còn thật ra, họ là hai người xa lạ. Những người lạ thân mật, con quỷ trong tâm trí anh nhắc nhở anh, và Matt đột ngột phải buộc mình không nhìn xuống bên dưới cổ chiếc áo len vàng rực của cô. Anh không cần nhìn. Anh đã từng khảo sát tỉ mỉ và hôn mọi ngóc ngách của cặp vú đang bó chặt trong chiếc áo len khiêu khích kia. Anh vẫn nhớ chính xác chúng nằm trong tay anh như thế nào, sự mịn màng của làn da cô, sự căng cứng của núm vú cô, mùi hương... Bực mình với sự lôi cuốn thể xác dai dẳng đang cám dỗ, anh cố gắng tự nhủ nó chỉ đơn thuần là một phản ứng tự nhiên của bất cứ giống đực nào khi đối diện với một cô gái có khả năng quyến rũ với vẻ ngoài vừa ngây thơ vừa khêu gợi trong chiếc áo len đơn giản. Nhận ra rằng mình đang nhìn cô mà không nói gì, anh quay về với chủ đề đang thảo luận. “Tôi đã luôn tự hỏi em thừa hưởng khuôn mặt xinh đẹp này từ đâu – Chúa biết bề ngoài của em không thể nào là thừa hưởng từ bố em.” Choáng váng bởi lời khen chưa từng có của anh và rất vui vì anh rõ ràng đã nghĩ cô có một khuôn mặt xinh đẹp ngay cả trong lúc này, khi cô đang gần ba mươi tuổi, Meredith đáp lại lời khen ngợi với một nụ cười và cái nhún vai nhẹ, vì cô thực sự không biết nên nói gì. “Sao bây giờ tôi mới biết mẹ em là ai nhỉ?”

“Trước kia chúng ta đâu có nhiều thời gian để nói chuyện!” Bởi vì chúng ta quá bận làm tình, tâm trí của anh trả lời, gợi cho anh nhớ về những đêm nóng bỏng, bất tận, những đêm anh đã ôm cô trong tay anh, gắn liền cơ thể anh với cơ thể cô, cố gắng đáp ứng sự đòi hỏi mà anh đã cảm thấy để làm cô hài lòng và ở gần cô. Meredith nhận thấy giãi bày tâm sự với anh là một sự dễ chịu đáng ngạc nhiên, và vì vậy cô kể cho anh nghe một chuyện khác: “Anh đã bao giờ nghe về Seaboard Consolidated Industries chưa?”

Trong đầu Matt sàng lọc những cái tên và các sự kiện rời rạc mà anh đã tích luỹ theo năm tháng. “Tôi nghĩ có một Seaboard Consolidated ở đâu đó phía đông nam Florida. Nó là một công ty mẹ ban đầu sở hữu một vài công ty hoá chất lớn, rồi sau đó đa dạng hóa với các lĩnh vực khai mỏ, hàng không vũ trụ, sản xuất linh kiện máy tính, và chuỗi các hiệu thuốc.” “Chuỗi các siêu thị,” Meredith chỉnh anh với nụ cười kiêu hãnh đáng yêu từng làm anh nóng lòng muốn kéo cô vào và hôn nó ra khỏi môi cô. “Seaboard được ông em sáng lập.” “Và bây giờ nó thuộc về em à?” Matt nói, đột ngột nhớ lại người đứng đầu Seaboard là một phụ nữ.

“Không, nó được bà nội kế của em và hai người con trai của bà ta thừa hưởng. Ông em kết hôn với thư ký của ông bảy năm trước khi ông chết. Sau đó ông nhận hai người con trai của bà ta làm con nuôi, và khi ông chết ông để lại Seaboard cho họ.” Matt bị ấn tượng. “Bà ta phải là một nữ doanh nhân giỏi giang lắm – bà ta đã xây dựng Seaboard thành một tập đoàn lớn và rất có lợi nhuận!” Meredith không thích bà nội kế của cô nên cô phủ nhận bất cứ sự ca ngợi thái quá nào đối với bà ta, và khi làm vậy cô để lộ ra nhiều hơn những gì cô định nói. “Charlotte đã mở rộng nó, nhưng công ty đã luôn đa dạng hóa ngay từ đầu. Thực ra, Seaboard sở hữu mọi thứ mà gia đình em đã thu mua suốt mấy thế hệ, còn Bancroft & Company còn ít hơn một phần tư tổng số tài sản của ông em. Anh thấy đó, không phải là bà ta đã xây dựng lên Seaboard từ con số không.”

Meredith thấy vẻ mặt bất ngờ của Matt. Cô biết là anh đang nhận ra việc phân chia bất động sản của ông cô có vẻ rất không công bằng. Ở bất cứ một thời điểm nào khác, cô sẽ không nói những chuyện riêng tư nhiều như thế này, nhưng hôm nay có cái gì đó đặc biệt. Niềm vui được ngồi đối diện với Matt trong tình bằng hữu yên bình sau bao năm; ấm áp khi biết rằng cô đang hàn gắn lại mối quan hệ lẽ ra đã chấm dứt với sự thù hằn ngay từ đầu; và vui sướng khi nhận ra anh dường như rất quan tâm tới bất cứ điều gì cô nói. Tất cả những điều đó, cùng với sự ấm cúng của ngọn lửa reo tí tách trong lò sưởi khi tuyết rơi dày trên cửa sổ, tạo ra một bầu không khí rõ ràng là khuyến khích những giãi bày. Kể từ lúc anh lịch sự kìm chế tọc mạch hơn nữa vào vấn đề mà họ đang thảo luận, Meredith tự nguyện cung cấp câu trả lời. “Charlotte và cha em ghét nhau, và khi ông em cưới bà ta, nó gây ra một vết nứt giữa hai người đàn ông chưa bao giờ thực sự được hàn gắn. Về sau – có lẽ là để trả đũa cha em vì đã xa lánh ông, ông em nhận hai người con trai của Charlotte làm con nuôi hợp pháp. Chúng em thậm chí không biết ông đã làm chuyện đó cho đến khi bản di chúc của ông được công bố. Ông chia tài sản của mình thành bốn phần bằng nhau, để lại một phần cho bố em và phần còn lại cho Charlotte cùng các con trai của bà ta, dĩ nhiên là do bà ta kiểm soát cổ phần của họ.” “Hình như tôi luôn thấy sự chỉ trích trong giọng nói của em mỗi lần em nhắc đến bà ta?” “Có lẽ là vậy.”

“Bởi vì bà ta có trong bàn tay ba phần tư tài sản của ông em,” Matt phỏng đoán, “thay vì là một nửa?” Meredith nhìn lướt qua đồng hồ, nhận ra cô cần làm thứ gì đó cho bữa tối, và vội vã nói luôn phần giải thích còn lại của cô. “Đó không phải là lý do em không thể chịu đựng nổi bà ta. Charlotte là người đàn bà cứng rắn nhất, lạnh lùng nhất mà em từng biết, và em nghĩ bà ta cố tình mở rộng vết nứt giữa cha em và ông nội. Không cần nhiều nỗ lực từ phía bà ta”. Meredith kết luận với nụ cười gượng gạo. “Cha em và ông em là hai người cứng đầu và nóng tính – họ có quá nhiều điểm giống nhau để có thể có một mối quan hệ tốt đẹp và hoà bình. Có một lần, khi họ cãi nhau về cách cha em điều hành cửa hiệu, em nghe ông em quát cha em rằng chuyện thông minh duy nhất mà cha em từng làm trong đời là kết hôn với mẹ em – và sau đó ông làm hỏng nó như ông đang làm hỏng cửa hiệu.” Với vẻ tiếc rẻ liếc nhìn đồng hồ, cô đứng lên rồi nói, “Muộn quá rồi, chắc anh cũng đang đói. Em sẽ chuẩn bị thứ gì đó để dùng cho bữa tối.” Matt nhận ra là anh đói gần chết, và anh cũng đứng lên. “Bộ cha em thật sự đã làm hỏng cửa hiệu à?” Anh hỏi khi họ đi vào trong bếp.

Meredith cười và lắc đầu, “Không, em tin chắc ông ấy đã không làm vậy. Ông em mê gái đẹp. Ông quá say mê mẹ em và luôn giận dữ vì vụ ly hôn của cha em. Thực ra chính ông đã đưa cho mẹ em số cổ phiếu của Bancroft. Ông đã nói đó là điều đúng đắn cha em nên làm vì ông biết mỗi lần cửa hiệu thu được một đồng lợi nhuận, thì bà cũng được thêm một ít cổ tức.” “Có vẻ ông em là một người đàn ông rất hay,” Matt nói một cách chế nhạo. Đầu óc của Meredith đã chuyển qua bữa ăn tối, và cô mở tủ, cố nghĩ xem anh có thể ăn gì. Matt đi thẳng đến tủ lạnh và lấy thịt bò ra. “Cái này thì sao?”

“Bò bít tết à? Anh muốn ăn một thứ khó tiêu như vậy à?” “Tôi nghĩ vậy. Tôi đã không được ăn một bữa đầy đủ trong mấy ngày rồi.” Mặc dù đang rất đói, Matt miễn cưỡng một cách kỳ lạ khi cuộc trò chuyện của họ kết thúc, có lẽ vì cuộc nói chuyện như thế này giữa hai người như trong tiểu thuyết vậy. Gần giống như tiểu thuyết, nhưng không hoàn toàn khó tin, khi có cô ở đây bây giờ, đóng vai trò một người vợ tận tụy, ân cần chăm sóc người chồng đang ốm. Khi Matt mở gói thịt, anh quan sát cô đứng ngang vai anh, cố cột cái khăn qua vòng eo nhỏ để làm một cái tạp dề tạm thời. Hy vọng cô nói chuyện lại với anh, anh đùa, “Cha em có nói với em rằng em đang làm hỏng cửa hiệu không?” Lấy ra ổ bánh mì, cô tặng cho anh một nụ cười, nhưng nó hoàn toàn khác với vẻ biểu cảm trong đôi mắt cô. “Chỉ khi nào ông ấy ở trong một tâm trạng tốt khác

thường thôi.” Meredith nhìn thấy sự cảm thông thoáng qua trong mắt anh, và cô lập tức hết sức cố gắng để chứng tỏ cho anh thấy điều đó không cần thiết. “Thật là xấu hổ khi ông ấy lên mặt dạy dỗ em trong cuộc họp với những người điều hành của cửa hiệu, nhưng bây giờ tất cả bọn họ đã quen với chuyện đó. Với lại, bọn họ cũng phải chịu trận với ông ấy, mặc dù là không thường xuyên hay giống như cách em thường nhận được. Anh thấy đó, họ biết cha em là một loại đàn ông… ghét phải đương đầu với sự thực là người khác hoàn toàn có khả năng để đạt được điều gì đó mà không cần tới lời khuyên hay sự can thiệp của ông ấy. Ông ấy thuê những người giỏi, am hiểu với ý tưởng hay, sau đó ông lại bắt nạt họ khi họ góp ý vào ý tưởng của ông. Nếu ý tưởng được thực hiện thành công, ông ấy được tiếng; còn nếu nó thất bại, họ là người chịu tội thế ông ấy. Những người không sợ ông và vẫn làm việc theo quan điểm của họ thì được thăng chức và tăng lương nếu ý tưởng của họ thành công, nhưng họ không được công nhận hoặc biết ơn. Và họ cũng gặp một trận chiến tương tự mỗi khi họ muốn làm điều gì với sáng kiến mới.” “Và em,” Matt hỏi, dựa vai vào bức tường bên cạnh cô, “bây giờ em xử lý những thứ này ra sao khi em đang điều hành cửa hiệu?”

Meredith ngừng lại khi đang lấy thìa dĩa từ ngăn kéo và nhìn anh, cô nhớ lại cuộc họp trong văn phòng anh vào ngày cô đến đó. Thật không may, cô bị phân tâm bởi lồng ngực trần của anh đang hiện ra rõ ràng ngay tầm mắt. Làn da bóng như đồng và săn chắc với một ít lông xoăn sẫm màu ấy làm cho cô thấy bất an... Với hơi thở bị hụt đi một cách buồn cười, cô đưa mắt nhìn chằm chằm vào mắt anh và cảm giác đó lắng xuống, nhưng không làm giảm bớt sự gần gũi của khoảnh khắc này. “Em giải quyết mọi việc theo cách anh làm,” Meredith nói khẽ, không buồn giấu đi sự ngưỡng mộ mà cô đã cảm thấy. Anh nhướng một chân mày lên. “Làm sao em biết được tôi giải quyết công việc theo cách nào?” “Em đã quan sát anh vào cái ngày em đến văn phòng của anh. Em luôn biết có cách hay hơn để làm việc với những người điều hành so với cái cách mà cha em làm, nhưng em không chắc liệu có bị hiểu lầm là yếu đuối và nữ tính không nếu em nói chuyện cởi mở hơn với họ khi em trở thành Tổng giám đốc.”

“Và?” Anh thêm vào, hơi cười toe toét. “Và anh đã làm đúng cái cách đó với các nhân viên của mình – nhưng không ai buộc tội anh là yếu đuối hay nữ tính cả. Và vì vậy,” cô kết thúc trong tiếng cười ngượng ngùng khi cô quay lại với cái ngăn kéo để thìa dĩa, “Em quyết định là sẽ làm giống như anh khi em trở thành Tổng giám đốc!” Sự im lặng lơ lửng trong phòng dường như có sự sống và hơi thở – Meredith cảm thấy lúng túng, còn Matt càng hài lòng bởi những lời khen của cô hơn là những gì anh muốn thừa nhận. “Thật là hãnh diện,” anh nói một cách trang trọng. “Cảm ơn em.”

“Không có gì. Bây giờ, sao anh không ngồi xuống và em sẽ dọn bữa tối ra?” Sau bữa tối, họ quay lại phòng khách. Meredith lang thang đến tủ sách, xem xét các trò chơi và những cuốn sách cũ. Cô đã có một ngày tuyệt vời đáng nhớ, và thực tế đó đang làm cho cô cảm thấy có lỗi với Parker và hơi day dứt về... về cái gì đó cô hoàn toàn không biết gọi là gì. Đúng, cô có thể, cô nghĩ với sự trung thực, cô có thể dễ dàng nói nó là cái gì, nhưng cô không thể hiểu tại sao nó đang tác động đến cô. Có quá nhiều sức hấp dẫn của đàn ông trong ngôi nhà này với đầu óc yên tĩnh của cô, quá nhiều sức quyến rũ của đàn ông, quá nhiều kỷ niệm đang bắt đầu trỗi dậy. Cô đã không liệu trước điều đó khi đi đến đây. Cô đã không mong nhìn thấy cận cảnh bộ ngực trần của Matt để bắt đầu sống lại những ký ức của mười một năm về trước – khi cô nằm dưới Matt, khi anh vào sâu bên trong cô. Meredith lướt ngón tay từ từ dọc theo những gáy sách bụi bặm mà không thật sự nhìn thấy tựa đề của chúng, và cô vẩn vơ tự hỏi có bao nhiêu người đàn bà khác đã chia sẻ những kỷ niệm thân mật đó khi cơ thể của Matt kết hợp với cơ thể của họ. Hàng chục, cô quyết định, không, là hàng trăm, có lẽ vậy. Và với vẻ khôi hài, đơn thuần vô tư, cô không còn lên án Matt với những tiếng đồn xấu xa về thành tích tình dục nữa, cô cũng không còn khinh thường những người phụ nữ dâng hiến thân thể cho anh nữa. Bây giờ, như một người phụ nữ trưởng thành, cô nhận biết một cách trọn vẹn những gì cô không thể hiểu khi chỉ là một cô gái trẻ: Matt Farrell rõ ràng là tỏa ra sức cám dỗ tình dục và nam tính rất mạnh. Chỉ riêng điều đó đã là một sự thu hút chết người, cộng thêm số của cải khổng lồ mà anh đã tích luỹ được và quyền lực mà anh đang có bây giờ, cô có thể hiểu được là tại sao sự kết hợp đó hoàn toàn không cưỡng lại nổi đối với hầu hết phụ nữ.

Bản thân cô không gặp nguy hiểm với nó. Không một chút nào! Cô chưa bao giờ muốn trong đời một lực sĩ tình dục đào hoa và được nhiều phụ nữ khao khát. Cô thích một người đàn ông đáng tin cậy, có đạo đức nhiều hơn. Như Parker. Nhưng cô thích sự bầu bạn của Matt – cô thừa nhận rằng như vậy thì quá tham lam đối với mình. Có thể, cô đang thích quá nhiều thứ. Trên ghế sofa, Matt ngắm nhìn cô, hy vọng cô sẽ tìm được một cuốn sách và sẽ cố tập trung vào nó trong thời gian còn lại của buổi tối. Khi cô nán lại trước cái kệ có những trò chơi cũ ở phía trên, anh nghĩ có lẽ cô đang nhìn trò Monopoly... và nhớ lại lần cuối cùng họ đã chơi. “Em có muốn chơi không?” Anh hỏi. Cô quay lại, vẻ mặt dè dặt của cô không thể giải thích được. “Chơi cái gì?”

“Tôi nghĩ là em đang nhìn một trong những trò chơi ở trên cùng.” Meredith nhìn thấy nó, trò chơi Monopoly, và tất cả nỗi lo cùng sự bận tâm của cô biến mất với mong muốn trải qua một vài giờ kế tiếp làm một việc hoàn toàn nhẹ nhàng và đơn giản như chơi Monopoly với anh. Cô mỉm cười với anh rồi với tay lấy nó. “Anh có muốn không?” Matt đột ngột muốn chơi trò đó. “Tôi nghĩ chúng ta có thể chơi,” anh nói, rồi kéo ngay tấm chăn khỏi ghế sofa để họ có thể ngồi ở đó với tấm bảng trò chơi giữa họ.

Hai giờ sau, Matt đã sở hữu Boardwalk, Park Place, toàn bộ bất động sản xanh, đỏ, vàng, tất cả bốn đường xe lửa, cả hai hãng dịch vụ – và bàn cờ đã phủ đầy những ngôi nhà cùng khách sạn của anh, còn Meredith phải trả tiền thuê cho mỗi lần con cờ của cô đi vào khu vực của anh. “Em nợ tôi hai ngàn đô-la cho bước đi vừa rồi,” anh chỉ ra, hoàn toàn hài lòng với buổi tối của anh – và hoàn toàn bị mê hoặc bởi người phụ nữ có thể biến trò chơi Monopoly thành một đêm thú vị nhất mà anh chưa từng có trong nhiều năm. “Trả đi.” Meredith tặng cho anh cái vẻ ngoài ngây thơ làm cho anh cười khúc khích thậm chí trước khi cô nói, “Em chỉ có năm trăm thôi. Anh sẽ xem xét đến chuyện cho vay chứ?” “Không có cơ hội đó đâu. Tôi đã thắng. Trả tiền nào!”

“Đúng là gã chủ cho thuê các căn nhà ổ chuột không tim!” Cô nói, và quẳng số tiền vào lòng bàn tay đang mở ra của anh. Cô giả bộ cằn nhằn và cuối cùng mỉm cười với anh. “Lẽ ra em nên biết từ lần cuối cùng chúng ta chơi trò này – là khi anh đã mua hết mọi thứ trước mắt và lấy tiền của mọi người, anh sẽ trở thành một nhà tài phiệt nổi tiếng và giàu có.” Thay vì mỉm cười, anh nhìn cô trong chốc lát và rồi nhẹ nhàng hỏi, “Nó sẽ khác đi nếu như em biết trước chứ?” Tim của Meredith lỗi nhịp với câu hỏi quan trọng bất ngờ như vậy. Cố gắng một cách tuyệt vọng để vượt qua vấn đề một cách nhẹ nhàng và không làm mất đi không khí hiện có giữa họ, cô nhìn anh với cái nhìn hài hước của một người phụ nữ vừa bị phỉ báng một cách đau thương và bắt đầu dọn dẹp trò chơi. “Cảm ơn anh vì đã không ám chỉ em từng là một kẻ hám lợi hồi còn trẻ, ngài Farrell. Anh đã đủ làm cho em bẽ mặt đêm nay khi thắng tất cả tiền bạc của em.”

“Em nói đúng,” Matt đáp lại tương tự với giọng nói nhẹ nhàng của cô, nhưng anh hết sức ngạc nhiên là mình đã nói câu đó quá lớn và giận dữ với bản thân mình khi đột nhiên anh nghĩ đến việc có thể làm gì để khiến cô vẫn muốn kết hôn với anh. Đứng lên, anh dập tắt ngọn lửa trong lò sưởi để chắc chắn là nó sẽ không bùng lên trong khi họ ngủ. Cho đến lúc làm xong, anh đã bình tĩnh lại. “Nói đến tiền,” anh nói khi cô đặt trò chơi lại trên kệ sách, “nếu em từng bảo lãnh cá nhân cho việc vay mượn của cửa hiệu, ít nhất em phải yêu cầu cái ngân hàng của hôn phu em đồng ý hủy bỏ sự bảo lãnh đó sau hai hoặc ba năm. Thời gian đó đủ lâu để cho họ có bằng chứng đảm bảo là khoản vay được an toàn.” Nhẹ nhõm bởi sự thay đổi đề tài, Meredith quay lại. “Các ngân hàng có làm như vậy à?”

“Hỏi hôn phu của em ấy!” Matt nghe thấy sự nhạo báng trong giọng nói của anh, và anh ghét cơn ghen tị kỳ cục đã gây ra điều đó. Và trong khi anh vẫn còn nhiếc móc mình với những gì vừa nói, anh còn nói thêm, “Và nếu anh ta không đồng ý, thì nên tìm cho mình một chủ ngân hàng khác.” Meredith biết là cô đột ngột bị dao động, nhưng cô không hiểu sao mình lại bị như vậy. “Reynolds Mercantile,” cô giải thích một cách kiên nhẫn, “đã là ngân hàng của Bancroft gần một thế kỷ nay. Em tin chắc nếu anh biết chi tiết tình hình tài chính của cửa hiệu, anh sẽ đồng ý là Parker đã giúp đỡ rất nhiều.” Bực bội một cách vô lý bởi cô khăng khăng bảo vệ Parker, anh cố tình nói một điều mà anh đã muốn nói suốt đêm nay. “Anh ta là người chịu trách nhiệm với chiếc nhẫn em đang đeo trên bàn tay trái của em đấy à?”

Cô gật đầu, nhìn anh một cách cảnh giác. “Mắt thẩm mỹ của anh ta thật tệ. Nó quá xấu.” Matt nói câu đó với vẻ khinh bỉ cao thượng, và những điều anh nói về chiếc nhẫn rất đúng, đến nỗi Meredith cảm thấy khó mà kìm chế được tiếng cười đang dâng lên bên trong cô. Anh đứng yên, lông mày nhướng cao thách thức, thách thức cô phủ nhận điều đó, và cô cắn chặt môi, cố không cười khúc khích. “Nó là vật gia truyền đấy.”

“Nó quá xấu xí.” “Một vật gia truyền là một...” “Nó là bất cứ vật gì,” Matt nói thẳng tuột, “chỉ có giá trị về tình cảm, còn lại thì quá xấu xí đến mức không thể bán và quá quý báu để vứt đi.”

Thay vì giận dữ như anh mong đợi, Meredith cười khanh khách rồi ngồi sụp xuống dựa vào tường. “Anh nói đúng,” cô cười. Nhìn cô, Matt cố gắng để nhớ rằng cô chẳng có ý nghĩa gì đối với anh nữa, sau đó anh rời mắt khỏi khuôn mặt đỏ bừng, khêu gợi của cô và liếc nhìn đồng hồ trên mặt lò sưởi. “Đã hơn mười một giờ rồi,” anh nói. “Tốt nhất chúng ta nên đi ngủ.” Giật mình bởi sự cộc cằn trong giọng nói của anh, Meredith nhanh chóng tắt đèn cạnh ghế sofa. “Em xin lỗi. Em không nhận ra là đã trễ đến vậy.”

Giống như cỗ xe ma thuật của Cinderella biến thành trái bí ngô vào lúc nửa đêm, tâm trạng vui vẻ đã hoàn toàn biến mất khi họ bước đến gần cầu thang để đi ngủ. Meredith cảm nhận được nó, nhưng cô không hiểu tại sao nó đang xảy ra. Matt cảm nhận được nó, và anh biết chính xác tại sao nó đang xảy ra. Với vẻ lịch sự lãnh đạm, anh đưa cô đến phòng của Julie và chúc cô ngủ ngon..