Hôm nay bạn muốn đọc gì?

11 tuần yêu - Paradise - Chương 13

Chương 37.

Vào nửa đêm Matt vẫn còn thức, mắt anh nhắm lại, tâm trí anh bị ám ảnh với việc Meredith đang ngủ ở dưới hành lang. Mười hai giờ rưỡi, anh vẫn trở mình liên tục, và với sự bực bội, anh mở chai thuốc lấy một viên thuốc gây buồn ngủ. Lúc 1 giờ 15 phút anh giật mạnh chai thuốc và lấy thêm một viên khác. Chúng đưa anh vào giấc ngủ, nhưng trong trạng thái mê man vì thuốc, anh mơ thấy cô... những giấc mơ bất tận, nóng bỏng, khi Meredith bước vào vòng tay anh, trần trụi và ham muốn, ve vuốt khắp người anh, làm cho anh rên rỉ đầy khoái cảm. Anh làm tình với cô hết lần này đến lần khác cho đến khi anh làm cho cô sợ vì anh không thể dừng lại. “Matt, dừng lại đi, anh đang làm cho em sợ đấy!” Anh đâm vào cô sâu hơn và sâu hơn, trong khi cô vẫn cầu xin anh, “Matt, làm ơn dừng lại đi!”

Trong khicô nói với anh là anh đang mơ. “Dừng lại đi, anh đang nằm mơ đấy Matt!” Và đe doạ sẽ gọi bác sĩ... “Nếu anh không thức dậy, em sẽ gọi bác sĩ đấy!” Anh không muốn bác sĩ, anh muốn cô. Anh cố lăn tròn lên trên người cô, nhưng cô ôm anh xuống, đặt bàn tay cô lên trán anh... rồi đưa cho anh ly cà phê... “Làm ơn thức dậy đi! Em mang cà phê đến cho anh này!”

Cà phê? Và tiếng thì thầm nhẹ nhàng rót vào tai anh... “Mẹ kiếp, anh đang nằm mơ! Anh đang mỉm cười trong giấc ngủ của anh đấy! Thức dậy đi nào!” Lời nguyền rủa đó đánh thức anh. Meredith không bao giờ chửi thề, vì vậy có cái gì đó không đúng với giấc mơ này. Cái gì đó không đúng...

Anh buộc mắt mình mở ra và nhìn chằm chằm vào khuôn mặt xinh đẹp của cô, cố gắng trấn tĩnh lại. Cô đang cúi xuống nhìn anh, tay nắm chặt vai anh, và trông cô rất lo lắng. “Có chuyện gì vậy?” Anh hỏi. Meredith buông lỏng tay cô và thả người xuống cạnh anh trên giường với tiếng thở dài nhẹ nhõm. “Anh đang lăn lộn xung quanh và nói mơ nhiều đến nỗi em nghe được tiếng anh từ ngoài hành lang. Khi em không thể đánh thức anh, em bắt đầu hoảng sợ, nhưng đầu của anh rất mát. Đây, em có mang đến cho anh một ít cà phê,” cô nói thêm, nghiêng đầu về phía cái tách trên bàn đầu giường. Matt ngoan ngoãn buộc mình ngồi dậy. Dựa lưng vào đầu giường, anh cào tay qua mái tóc, cố giũ hết vết tích còn sót lại của giấc ngủ. “Là mấy viên thuốc đó,” anh giải thích. “Hai viên đó chắc chứa sức công phá của một đầu đạn hạt nhân.”

Cô cầm lọ thuốc lên và đọc chỉ dẫn bên ngoài. “Cái này nói anh chỉ có thể uống một viên thôi.” Không trả lời, Matt với lấy tách cà phê và uống gần hết, sau đó anh ngả đầu lên tấm ván đầu giường và nhắm mắt lại vài phút để cho chất caffeine thực hiện ma thuật của nó, thư giãn trong êm ái và không quan tâm đến những điều đã làm cho anh mệt mỏi hồi đêm. Nhớ lại thói quen của anh là không muốn nói chuyện trong vài phút đầu tiên sau khi thức dậy, Meredith đứng lên và lơ đãng sắp xếp lại những thứ trên bàn đầu giường, sau đó nhặt lên cái áo choàng của anh và đặt nó ở chân giường. Khi cô quay trở lại, mắt anh đã có thần hơn, khuôn mặt anh thả lỏng và gần như rất trẻ con. Và rất đẹp trai nữa. “Anh cảm thấy đỡ hơn không?” Cô hỏi, mỉm cười.

“Đỡ hơn nhiều. Em pha cà phê rất ngon.” “Mỗi người phụ nữ nên có một món ăn sở trường của cô ta để có thể khoe khoang với bất cứ ai mỗi khi có cơ hội.” Anh bắt gặp sự thích thú trong mắt cô và cười toe toét một cách uể oải. “Ai nói vậy?”

“Một cuốn tạp chí em đọc trong văn phòng của nha sĩ,” cô trả lời, cười khúc khích. “Sở trường nấu nướng của em là cà phê. Bây giờ, anh có cảm thấy muốn ăn điểm tâm không?” “Điều đó phụ thuộc vào việc em có định phục vụ nó với các chai lọ như hôm qua không,” anh nói đùa. “Nếu em là anh, em sẽ cẩn thận hơn về chuyện sỉ nhục đầu bếp. Có vài chất bột tẩy rửa dưới bồn rửa chén sẽ trông giống y như đường nếu em bỏ nó vào món ngũ cốc của anh đấy.”

Vai Matt rung lên cười ngặt nghẽo,và anh uống hết tách cà phê của mình. “Nghiêm túc đấy,” cô nói, cười đáp lại anh từ chân giường, trông cô như một nữ thần dát vàng trong quần chiếc jean xanh; một thiên thần với ma thuật trong đôi mắt. “Anh thích ăn gì vào bữa sáng nào?” ‘Em’, Matt nghĩ, và sự ham muốn bắt đầu gầm rú qua toàn bộ cơ thể anh. Anh muốn cô cho bữa điểm tâm. Anh muốn vươn ra phía trước và kéo cô vào giường mình, để lùa tay vào mái tóc như lụa của cô và gắn liền cơ thể anh với cơ thể cô. Anh muốn cảm thấy tay cô trên người anh, anh muốn chôn mình bên trong cô và làm cô rên lên vì thèm khát. “Em nấu gì cũng được,” anh nói, kéo chăn che giấu sự xáo động trong lòng. “Tôi sẽ xuống dưới lầu sau khi tắm xong.”

Khi cô rời khỏi phòng, Matt nhắm mắt và nghiến chặt răng anh lại, bị giằng xé giữa sự tức giận và không thể tin. Mặc cho mọi việc đã xảy ra trước đây, cô vẫn có thể làm điều này với anh! Nếu tất cả cảm giác anh có với cô là dục vọng, anh có thể tha thứ cho mình, nhưng anh không thể tha thứ cho sự khao khát tuyệt vọng một cách đột ngột như thế này, muốn lại là một phần của cô... và được cô yêu thương. Cách đây mười một năm anh đã yêu cô hầu như ngay khoảnh khắc nhìn thấy cô, và trong nhiều năm sau đó, cuộc sống của anh bị ám ảnh bởi tiếng cười kiêu kỳ, nghiêm trang của một cô gái mười tám tuổi. Hơn mười năm qua, anh đã lên giường với hàng tá phụ nữ, tất cả bọn họ đều có nhiều kinh nghiệm giường chiếu hơn Meredith. Với họ, quan hệ tình dục là một hành động để làm thỏa mãn nhau. Với Meredith, nó là một hành động hết sức đẹp đẽ. Tinh tế. Đau đớn. Ma thuật... Ít nhất, đó là cảm giác của anh trước kia – có lẽ thế, vì anh đã quá mất trí với cô đến nỗi anh không biết sự khác nhau giữa tưởng tượng và hiện thực. Cô đã quyến rũ anh ở tuổi mười tám, nhưng ở tuổi hai mươi chín này cô càng nguy hiểm hơn đối với sự yên tĩnh trong tâm trí anh bởi vì cô đã thay đổi, những thay đổi hấp dẫn và mời gọi. Sự tinh tế trẻ trung vốn có cộng thêm vẻ ngoài thanh nhã nhưng cũng dễ bị tổn thương trước kia vẫn còn toả sáng trong đôi mắt cô, và nụ cười của cô vẫn thay đổi từ khêu gợi đến rực rỡ theo tâm trạng. Mà cô lại có vẻ hoàn toàn hờ hững với, hoặc không biết tới vẻ đẹp của mình. Hôm qua, cô không dừng lại lần nào để trang điểm trước tấm gương trong phòng ăn, hay nhìn lướt qua nó khi cô đi ngang qua. Trái với những người phụ nữ xinh đẹp khác mà anh biết, cô không làm dáng, điệu đà hay vuốt những ngón tay qua mái tóc lộng lẫy của mình để thu hút sự chú ý. Sắc đẹp của cô đã hoàn thiện và dáng người cô đã chín muồi hấp dẫn khiến cô nhìn hết sức quyến rũ trong chiếc quần jean và chiếc áo len, cũng như trong cái áo choàng lông chồn và bộ đầm đen cô mặc tại bữa ăn trưa ngày hôm đó.

Máu của Matt sôi sùng sục, bàn tay anh ngứa ngáy muốn khám phá và vuốt ve những đường cong mới của cô. Đột nhiên đầu óc luôn thay đổi của anh hiện lên một giải pháp: nếu anh có được cô chỉ một lần nữa, anh có thể làm nguội lạnh sự khát khao về cô và đẩy cô ra khỏi người anh hoàn toàn... Lẩm bẩm chửi thề, Matt thức dậy và khoác áo choàng vào. Anh đúng là điên mới nghĩ đến việc ân ái với cô lần nữa. Một lần nữa? Anh dừng lại. Lần đầu tiên kể từ lúc cô đến đây, anh có thể suy nghĩ mà không bị kiệt sức bởi ảnh hưởng của cơn bệnh hoặc những viên thuốc chết tiệt. Tại sao cô lại đến trang trại này? Cô đã tự trả lời câu hỏi đó: cô muốn một thoả thuận ngừng bắn.

Tốt, anh đã tán thành thoả thuận ngừng bắn của cô. Vậy thì vì sao cô vẫn ở đây? Meredith không đến để chơi với anh, đó là một sự chắc chắn chết tiệt – vậy thì tại sao cô cứ quanh quẩn ở đây, mang đến cho anh cà phê trên giường, mê hoặc anh một cách có hiệu quả và tước đi vũ khí của anh? Câu trả lời đánh vào đầu anh như một xô nước đá, khiến anh điếng người với sự ngu ngốc của mình: ‘Em muốn miếng đất Houston cho Bancroft,’ cô đã nói, ‘nhưng không thể trả nổi cái giá ba mươi triệu.’ Chúa ơi, cô giống như thuốc gây mê! Cô đã hoàn toàn khiến cho tâm trí anh mê muội. Meredith muốn miếng đất Houston với cái giá ban đầu, và cô hiển nhiên sẵn sàng làm bất cứ việc gì để có nó, bao gồm xoa dịu anh. Lời xin lỗi khiêm tốn, sự ước ao về thoả thuận ngừng bắn, thái độ như một người vợ của cô vào cuối tuần này – đó là tất cả những động tác giả để đánh lừa anh! Hoàn toàn ghê tởm với sự giả dối của cô và sự cả tin của anh, Matt đi đến bên cửa sổ và kéo rèm cửa ra, nhìn tuyết đã chất đống trên đường lái xe vào nhà, trong khi tâm trí anh chỉ thấy hình ảnh cô đứng một cách nhu mì bên cạnh giường: ‘Em sẽ chấp nhận chuyện đó như sự hối lỗi...’

Hối lỗi? Anh nghĩ một cách giận dữ. Sự nhu mì? Meredith không có sự nhu mì trong cơ thể cô; cô và cha cô áp chế bất cứ ai chắn ngang đường của họ, như thể họ có quyền làm vậy! Điều duy nhất thay đổi ở Meredith là cô đã học được tính kiên trì. Hiển nhiên, cô sẽ leo lên giường với anh nếu cô nghĩ nó sẽ giúp cô lấy lại miếng đất đó, anh nghĩ với nỗi khiếp sợ. Xoay gót, Matt nhặt lên cặp táp của anh từ sàn nhà, mở nó ra và rút mạnh cái điện thoại di động anh luôn luôn giữ bên mình. Khi Sue O’ Donnell trả lời cuộc gọi của anh ở trang trại kế bên, Matt sốt ruột trả lời những câu hỏi thăm của cô về gia đình anh, sau đó anh nói, “Tôi bị kẹt ở đây không ra ngoài được. Cô có thể yêu cầu Dale tới dọn tuyết trên đường lái xe ngay không?” “Được thôi,” cô đồng ý ngay lập tức. “Anh ấy sẽ về đến nhà chiều nay, và tôi sẽ bảo anh ấy đến đó ngay.”

Tức giận với sự chậm trễ, nhưng không thể nghĩ ra được giải pháp thay thế, Matt gác máy và đi vào phòng tắm. Trước khi dục vọng khiến anh làm một việc sẽ lấy nốt đi chút kiêu hãnh và lòng tự trọng còn sót lại, anh sẽ đuổi Meredith ra khỏi đây! Việc duy nhất anh phải hoàn thành bây giờ là tìm cho ra chùm chìa khóa xe của cô. Anh mơ hồ nhớ lại là cô đã xuống xe vào cái đêm cô đến, rồi cúi xuống tìm kiếm gần lốp trước bên phía ghế lái. Anh sẽ tìm chìa khóa của cô ở gần đó. Viễn cảnh phải mò mẫm loanh quanh trong tuyết còn đỡ khó chịu hơn là ở cùng cô dưới mái nhà này thêm một ngày nữa. Hay một đêm nữa. Nếu anh không thể tìm ra chúng, anh sẽ nối dây nóng để khởi động xe mà không cần đến cái chìa khóa chết tiệt đó. Cho tay vào trong bồn tắm, anh bật nước, tự hỏi liệu cô có lắp hệ thống báo động điện tử trên xe hay không. Nếu cô có, anh sẽ nghĩ đến thứ khác, nhưng bằng cách này hay cách khác, anh sẽ đuổi cô ra khỏi đây. Ngay khi đường lái xe được dọn sạch tuyết, anh sẽ cho cô năm phút để thu dọn đồ và đi ra khỏi nhà anh..