Hôm nay bạn muốn đọc gì?

11 tuần yêu - Paradise - Chương 15

Chương 39.

"Chào buổi sáng,” Phyllis nói, trán cô nhăn lại với cái cau mày lo lắng khi Meredith đi ngang qua cô vào sáng thứ Hai mà không chào hỏi như thường lệ, lại còn đi làm trễ hai tiếng đồng hồ. “Có chuyện gì không ổn hả?” Cô hỏi, đứng dậy từ bàn làm việc mới của mình bên ngoài văn phòng Tổng giám đốc và đi theo Meredith vào bên trong. Bà Pauley, người đã làm thư ký cho Philip Bancroft trong hai mươi năm, đã quyết định lấy kỳ nghỉ phép lẽ ra đã phải có từ lâu trong khi ông chủ của bà đang nghỉ phép. Meredith ngồi vào bàn làm việc của cô, chống khuỷu tay lên bàn và đưa tay xoa bóp thái dương. Mọi thứ đều không ổn. “Không có gì, thật đấy. Tôi hơi bị nhức đầu thôi. Tôi có tin nhắn qua điện thoại nào không?” “Cả đống,” Phyllis nói. “Tôi sẽ đi lấy, và sẽ đem cho cô một chút cà phê luôn. Nhìn cô thì có vẻ như cô chỉ uống được một tí cà phê thôi.”

Meredith nhìn Phyllis đi ra khỏi phòng rồi ngả người trên ghế, cảm thấy như thể cô đã già đi cả trăm tuổi kể từ khi cô rời khỏi văn phòng này vào ngày thứ Sáu. Bên cạnh đó, trải qua mấy ngày cuối tuần biến động lớn nhất trong đời cô, cô cũng phá hủy luôn sự kiêu hãnh của mình khi lên giường với Matt, phản bội hôn phu của cô, rồi còn tăng thêm những hành động sai trái bằng cách bỏ chạy và rời khỏi Matt chỉ với một lời nhắn. Tội lỗi và xấu hổ đã ám ảnh cô suốt quãng đường về, và đoạn kết khá hay ho – cô thực sự nghĩ là mình đã bị một gã cảnh sát tuần tra loạn trí ở Indiana theo dõi. Gã cảnh sát này có thể chặn cô lại bất cứ lúc nào, và cũng dừng lại đổ xăng khi cô đổ xăng, rồi chạy theo phía sau xe cô cho đến khi cô chỉ còn cách căn hộ của cô vài dãy nhà thì mới chịu biến mất. Cả quãng thời gian trên đường về nhà cô luôn cảm thấy quá sợ hãi, xấu hổ và tội lỗi – và đó là trước khi cô mở máy thu âm tự động và nghe những lời nhắn từ Parker. Anh đã gọi vào tối thứ Sáu, nói rằng anh nhớ cô và cần nghe giọng nói của cô. Tin nhắn sáng thứ Bảy của anh có vẻ hơi bối rối vì cô đã không gọi lại cho anh. Tối thứ Bảy anh đã lo lắng bởi sự im lặng của cô, và anh đã hỏi thăm là bố cô có bị ốm trong chuyến du lịch của ông ấy hay không. Sáng Chủ nhật anh nói là anh lo sợ và sẽ gọi cho Lisa. Thật không may, Lisa đã giải thích rõ ràng là Meredith đã đi tìm Matt vào ngày thứ Sáu để kể cho Matt nghe sự thật và làm rõ mọi chuyện. Tin nhắn tối Chủ nhật của Parker rất tức giận và bị tổn thương: “Gọi lại cho anh, mẹ kiếp!” Anh nói. “Anh muốn tin là em có lý do chính đáng để trải qua những ngày cuối tuần với Farrell, nếu đó là điều mà em đã làm, nhưng anh không tìm được lý do nào khác nữa.” Nhưng Meredith tiếp nhận câu này còn khá hơn những lời kế tiếp hoàn toàn lộn xộn và dịu dàng của anh, “Em yêu, thật ra em ở đâu? Anh biết em không ở chung với Farrell. Anh xin lỗi đã nói vậy, trí tưởng tượng của anh đang suy diễn lung tung. Anh ta có đồng ý ly hôn không? Anh ta giết chết em rồi hả? Anh thật sự lo lắng cho em.” Meredith nhắm mắt lại, cố tống đi cảm giác có tội để cố gắng hoàn thành ngày làm việc hôm nay. Lời nhắn mà cô đã để lại cho Matt là hèn nhát và trẻ con, và cô không thể hiểu tại sao cô không thể ở lại đó cho đến khi anh thức dậy rồi tạm biệt anh như một người trưởng thành. Mỗi lần đến gần Matt Farrell, cô đều nói và làm những điều mà cô chẳng bao giờ làm trong những tình huống bình thường – ngu ngốc, sai lầm, và nguy hiểm! Trong vòng chưa đầy bốn mươi tám giờ với anh, cô đã ném đi sự thận trọng của mình và quên mất những thứ quan trọng đối với mình, như sự đoan trang và nguyên tắc. Thay vào đó, cô đã lên giường với một người đàn ông cô không yêu, và cô đã phản bội Parker. Lương tâm của cô đang giận dữ.

Cô nghĩ về cách cô hưởng ứng với anh ở trên giường, và gò má nhợt nhạt của cô bỗng đỏ bừng lên. Ở tuổi mười tám, cô đã sợ hãi bởi việc Matt dường như biết tất cả những nơi cần chạm vào cô, những lời thì thầm vào tai cô, để có thể làm cho cô điên cuồng ham muốn đến mức không thể cưỡng lại. Khi cô đã hai mươi chín tuổi, sự thật rằng anh vẫn có thể làm như vậy – thậm chí còn thành thục hơn trước kia – làm cho cô đầu hàng một cách đáng xấu hổ. Hôm qua cô đã gần như van xin anh đưa cô lên đến đỉnh điểm khoái lạc – cô, một người bình thường chưa bao giờ đạt đến đỉnh điểm khi ở trên giường với hôn phu của mình. Meredith hít một hơi ngắn. Những lời buộc tội này, những suy nghĩ này không công bằng cho cả Matt lẫn cô. Những gì cô kể cho anh nghe ngày hôm qua đã làm cho anh chấn động. Họ đã ngủ với nhau như là cách để... để an ủi nhau. Anh không đơn thuần sử dụng nó như là một lý do để lên giường với cô. Ít nhất, cô nghĩ với chút đắn đo, dường như nó không giống như vậy vào lúc đó. Cô lại như vậy nữa rồi – cô nhận biết trong sự thất vọng đáng báo động – đánh mất sự chú tâm, lại vẩn vơ nghĩ về tất cả những chuyện không đứng đắn. Thật là phản tác dụng khi cứ ngồi đây, đầy hối hận và ám ảnh với bất cứ chuyện gì ngu ngốc như sự thành thạo trong lĩnh vực tình dục của anh. Cô cần phải hành động, phải làm điều gì đó để tống khứ sự hoảng loạn kỳ lạ không tên đang lớn dần lên bên trong người cô kể từ khi cô rời khỏi giường Matt. Vào lúc bốn giờ sáng ngày hôm đó cô đã đi đến một kết luận chắc chắn, và cô có một quyết định. Bây giờ cô cần ngưng suy nghĩ về những vấn đề đó và làm theo quyết định của mình.

“Tôi phải chờ để pha một bình cà phê mới,” Phyllis nói, hướng về bàn của Meredith với cái tách đang bốc khói nghi ngút trong một tay và một nắm tin nhắn màu hồng trong tay kia. “Đây là các lời nhắn của cô. Đừng quên hôm nay cô có một cuộc họp với ban điều hành lúc mười một giờ nhé.” Meredith cố không tỏ ra vẻ bị quấy rầy và khổ sở. “Được rồi, cám ơn. Cô có thể gọi điện thoại cho Stuart Whitmore giùm tôi không? Và cô xem thử có thể gọi được cho Parker tại khách sạn của anh ấy ở Sans-serif không? Nếu anh ấy không có trong phòng, thì để lại lời nhắn nhé.” “Cô muốn làm việc gì trước?” Phyllis hỏi với vẻ nhiệt tình thường trực.

“Stuart Whitmore,” Meredith nói. Trước tiên cô sẽ nói cho Stuart quyết định của cô. Kế tiếp cô sẽ nói với Parker, và cố giải thích. Giải thích gì đây? Cô nghĩ một cách khổ sở. Cố gắng nghĩ về một chuyện gì đó ít chán nản hơn, cô nhặt xấp tin nhắn và lơ đãng đọc lướt qua chúng. Cái thứ năm làm cho cô dừng lại, tim cô bắt đầu đập thình thịch. Lời nhắn nói rằng ông Matthew Farrell đã gọi vào lúc 9 giờ 10 phút sáng. Tiếng điện thoại của hệ thống liên lạc nội bộ đột ngột reo lên làm Meredith giật mình, và cô thấy cả hai đường dây của cô đều có người gọi, nút giữ cuộc gọi đang nhấp nháy đèn. “Ông Whitmore trên đường dây số một,” Phyllis nói khi Meredith trả lời hệ thống liên lạc nội bộ, “và Matthew Farrell trên đường dây số hai. Anh ta nói là chuyện khẩn cấp.”

Mạch của Meredith đập nhanh gấp đôi. “Phyllis,” cô run rẩy nói, “tôi không muốn nói chuyện với Matt Farrell. Cô có thể nói với anh ta rằng tôi muốn chúng tôi liên lạc với nhau qua luật sư kể từ bây giờ không? Cũng như nói cho anh ta là tôi định đi khỏi thành phố trong một hay hai tuần. Phải lịch sự với anh ta,” cô nói thêm một cách bồn chồn, “nhưng phải cứng rắn.” “Tôi hiểu.” Meredith gác máy, tay cô run rẩy, nhìn ánh đèn trên dây số hai vẫn sáng, nhưng không còn nhấp nháy. Phyllis đang truyền đạt lời nhắn cho Matt. Cô bắt đầu với lấy điện thoại; cô nghĩ ít ra mình cũng nên nói chuyện với anh và tìm hiểu xem anh muốn gì, rồi cô vội rụt tay lại. Không, cô không nên! Không quan trọng. Ngay khi Stuart nói cho cô nghe nơi nào có thể thực hiện một vụ ly hôn nhanh, hợp pháp, thì dù Matt muốn gì cũng không quan trọng nữa. Rõ ràng giải pháp của cô là một cuộc ly hôn ở Reno – hoặc nơi nào đó tương tự – vào một buổi sáng sớm, và nó nghe thật có lý. Bây giờ khi không còn thù hằn giữa họ, cô biết Matt sẽ không nghĩ đến việc thực hiện những lời đe doạ trong xe của anh ngay sau buổi ăn trưa hôm đó. Tất cả đã là chuyện của quá khứ.

Ánh đèn trên đường dây của Matt tắt ngấm, và cô không thể ngưng hồi hộp. Cô nhấn điện thoại và yêu cầu Phyllis vào phòng cô. “Anh ta nói gì?” Meredith hỏi. Phyllis ráng kiềm một nụ cười khó hiểu trong khi Meredith hoàn toàn mất đi sự bình tĩnh. “Anh ta đã nói là anh ta hoàn toàn hiểu.” “Vậy thôi sao?”

“Sau đó anh ta hỏi chuyến đi của cô có phải là đột ngột không, và tôi bảo với anh ta đúng vậy. Ổn chứ?” “Tôi không biết,” Meredith nói một cách bất lực. “Anh ta có nói bất cứ chuyện gì khác khi cô nói chuyến đi của tôi là đột ngột không?” “Không hẳn là như thế.”

“Nghĩa là sao?” “Những gì anh ta đã làm là cười, nhưng không lớn. Tôi nghĩ cô sẽ gọi nó là tiếng cười khúc khích – kiểu cười trầm và sâu. Sau đó anh ta cảm ơn tôi và nói lời tạm biệt.” Không hiểu sao toàn bộ phản ứng của Matt làm cho Meredith cảm thấy rất lo lắng. “Còn chuyện gì khác không?” Cô hỏi khi Phyllis vẫn còn nấn ná ở ngưỡng cửa.

“Tôi chỉ thắc mắc,” cô thư ký trả lời hơi có vẻ rụt rè. “Ý tôi là, cô có nghĩ anh ta đã thật sự cặp bồ với Micheal Preiffer và Meg Ryan không, hoặc cô có nghĩ các tạp chí điện ảnh chỉ thêu dệt lên những chuyện đó không?” “Tôi chắc chắn là anh ta đã từng làm chuyện đó,” Meredith nói, cố gắng giữ cho giọng nói và vẻ mặt của mình hoàn toàn tỉnh bơ. Gật gù, Phyllis nhìn lướt qua điện thoại. “Cô quên Stuart Whitmore vẫn còn trên đường dây của cô hả?”

Choáng váng, Meredith vồ lấy cái điện thoại và yêu cầu Phyllis đóng cửa phòng cô lại. “Stuart, em xin lỗi vì bắt anh phải đợi,” cô bắt đầu, bối rối vuốt tóc ra khỏi trán. “Em đang có một buổi sáng không mấy tốt đẹp.” Câu trả lời của Stuart có vẻ hài hước. “Tôi thì lại có một buổi sáng thú vị, và phải cám ơn em vì điều đó.” “Ý của anh là gì?”

“Ý tôi là luật sư của Farrell đột ngột muốn đánh cược. David Levinson gọi tôi lúc chín rưỡi sáng nay với đầy thiện chí mà em sẽ gần như nghĩ là gã con hoang kiêu ngạo đã có một bài học tôn giáo sâu sắc vào cuối tuần.” “Chính xác là ông ta đã nói gì?” Meredith hỏi, sự lo lắng của cô tăng lên. “Đầu tiên Levinson chiêu đãi tôi một bài thuyết giáo về sự thiêng liêng của hôn nhân, đặc biệt là trong Công giáo, và truyền đạt bằng giọng điệu của một người rất sùng đạo. Meredith,” Stuart chỉ ra với một giọng cười tắc nghẹn, “Levinson là gã Do thái chính thống đã trải qua bốn cuộc hôn nhân và có tới cô tình nhân thứ sáu! Chúa ơi, tôi không thể tin nổi sự táo tợn của ông ta!”

“Anh trả lời sao?” “Tôi nói cho ông ta nghe là tôi không thể tin nổi sự táo tợn của ông ta,” Stuart nói, sau đó anh ngừng lại, cố làm cho cô nhận ra vẻ hài hước của tất cả những chuyện đó vì anh cảm thấy là cô không thể. “Được rồi, đừng để ý đến những chuyện đó. Theo Levinson, thân chủ của ông ta bất ngờ sẵn sàng chịu ly hôn, điều này làm cho tôi cảm thấy kì cục, và những gì kì cục luôn làm tôi lo lắng.” “Chuyện này không có gì kì cục đâu,” Meredith nói nhỏ, lờ đi sự đau đớn và những ý nghĩ phi lý là Matt đang rũ bỏ cô với sự xấu hổ đột ngột sau khi cô đã lên giường với anh. Anh chỉ là đang làm một chuyện đàng hoàng bằng cách chấm dứt sự thù hằn ngay lập tức. “Em đã gặp Matt vào cuối tuần này, và đã nói chuyện với anh ấy.”

“Về chuyện gì?” Khi cô do dự, anh nói, “Đừng giữ bí mật với luật sư của em. Sự háo hức đột ngột của Levinson với một cuộc gặp mặt đang bắt đầu mở tung tất cả các chuông báo động trong đầu tôi. Tôi ngửi thấy một cuộc mai phục.” Biết là không công bằng hoặc thông minh nếu không nói cho Stuart biết những gì đã xảy ra vào cuối tuần vừa rồi, cô kể cho anh nghe mọi chuyện – từ chuyện cô khám phá ra là Matt đã mua miếng đất Houston đến cuộc đối đầu sóng gió giữa cô với bố của Matt. “Matt quá ốm nên không thể nghe được chuyện gì khi em đến trang trại,” cô tiếp tục, “nhưng hôm qua em đã kể cho anh ấy nghe sự thật về những gì cha em đã làm, và anh ấy tin em.” Cô không nói cho Stuart biết chuyện cô đã lên giường với Matt; đó là điều mà không ai có quyền biết, ngoại trừ, có lẽ là, Parker. Khi cô nói xong, Stuart im lặng một lúc lâu làm cho cô lo sợ anh đang đoán ra sự thật, nhưng khi anh cất lời, tất cả những gì anh nói là, “Sự kiềm chế của Farrell tốt hơn tôi. Nếu là tôi thì tôi sẽ bắn bố em.”

Meredith vẫn còn phải giải quyết chuyện này với bố cô khi ông trở về, và cô bỏ qua lời nhận xét đó. “Bất luận thế nào,” cô nói, “đó rõ ràng là lý do tại sao Matt đã quyết định chịu hợp tác.” “Anh ta còn hơn là hợp tác,” Stuart nói bằng giọng chua chát. “Theo Levinson, Farrell rất quan tâm về cuộc sống của em. Anh ta muốn thoả thuận về tài sản bằng cách chuyển một khoản tiền cho em. Anh ta cũng tình nguyện bán cho em miếng đất Houston với điều khoản dễ dãi – cho dù lúc đó tôi không hiểu miếng đất mà Levinson đang nói đến là miếng đất nào.” “Em không muốn, cũng không có quyền nhận tiền của anh ấy,” Meredith nói một cách dứt khoát. “Nếu Matt sẵn sàng bán cho cửa hiệu miếng đất ở Houston thì thật là tốt, nhưng không cần phải gặp mặt luật sư của Matt. Em đã quyết định bay đến Reno hoặc một nơi nào khác để ly hôn ngay. Đó là lý do tại sao em gọi cho anh – em muốn hỏi em có thể đến nơi nào để giải quyết việc ly hôn nhanh và hợp pháp?”

“Không được,” Stuart nói thẳng thừng. “Nếu em cố gắng làm chuyện đó, đề nghị của Farrell sẽ bị huỷ bỏ.” “Sao anh lại nói vậy?” Meredith la lên, cảm giác như một cái bẫy vô hình đang đóng quanh cô. “Bởi vì Levinson đã nói rất rõ ràng. Có vẻ như thân chủ của ông ta muốn làm chuyện này theo đúng nguyên tắc, đầy đủ thủ tục, hoặc là không có gì cả. Nếu ngày mai em từ chối gặp anh ta, hay là cố làm một cuộc ly hôn nhanh, lời đề nghị bán cho em miếng đất Houston sẽ bị thu hồi vĩnh viễn. Levinson đã ám chỉ rằng những hành động như thế sẽ được thân chủ của ông ta hiểu như là một lời từ chối cá nhân đối với thiện chí của anh ta. Nó làm tôi do dự,” Stuart kết thúc với sự mỉa mai, “khi khám phá ra rằng tiếng đồn về sự nhẫn tâm lạnh lùng của Farrell chỉ là một cái vỏ để che giấu trái tim nhạy cảm của anh ta, phải không?”

Meredith ngồi xuống ghế, sự chú ý của cô trong giây lát chuyển sang hướng những thành viên của ban điều hành đang đi ngang qua văn phòng cô để vào hội trường ngay bên cạnh. “Em không hiểu chuyện đó bao lâu nay, em không biết anh ấy thật ra là người như thế nào.” “Tốt,” Stuart vui vẻ thông báo cho cô, “chúng ta sẽ biết được vào ngày mai, lúc bốn giờ. Farrell muốn một cuộc họp tại văn phòng của anh ta, với luật sư của anh ta, tôi, và em phải có mặt. Tôi có thể hủy bỏ một cuộc hẹn. Tôi nên gặp em ở chỗ anh ta, hay em muốn tôi đón em?” “Không! Em không muốn đi. Anh có thể đại diện cho em.”

“Không. Em phải đi đến đó. Levinson đã nói thân chủ của ông ta không sẽ không thay đổi thời gian, địa điểm, hoặc người tham dự. Rất cứng rắn,” Stuart nhận xét với vẻ châm biếm, “là nét đặc trưng kỳ quặc của người đàn ông có tấm lòng khoan dung độ lượng và hào hiệp phi thường này – luật sư của anh ta đang thuyết phục chúng ta tin như vậy.” Lo lắng, Meredith nhìn lướt qua đồng hồ của cô. Cuộc họp sẽ bắt đầu ngay bây giờ. Cô không muốn từ bỏ miếng đất Houston nếu Matt muốn bán nó lại cho cô, và hầu như không sẵn lòng chịu đựng những cảm xúc khi phải thoả thuận với anh mặt đối mặt. “Cho dù là em có được một vụ ly hôn ở Reno,” Stuart nhắc nhở cô khi cô không nói gì, “em vẫn còn phải xử lý vấn đề tài sản khi trở lại đây. Có một mớ bòng bong của mười một năm về bất động sản ngay ở đây mà có thể dễ dàng giải quyết nếu Farrell sẵn sàng – còn không, anh ta có thể kéo dài nó tại tòa trong nhiều năm nếu như anh ta không chịu.”

“Chúa ơi, đúng là hỗn độn,” cô nói một cách yếu ớt. “Được rồi, em sẽ gặp anh ở đại sảnh Intercorp vào lúc bốn giờ ngày mai nhé. Em không muốn lên đó một mình.” “Tôi hiểu,” Stuart nói một cách tử tế. “Gặp em vào ngày mai. Đừng suy nghĩ về những chuyện này cho đến lúc đó nhé.” Meredith cố gắng, rất khó khăn, để làm theo lời khuyên của Stuart khi cô ngồi vào đầu bàn hội nghị. “Chào buổi sáng,” cô nói với nụ cười rạng rỡ giả tạo. “Mark, anh có muốn bắt đầu không? Có vấn đề gì để báo cáo từ bộ phận bảo an không?”

“Một tin đặc biệt thú vị,” Mark nói, “cách đây năm phút cửa hàng New Orleans nhận được lời đe doạ đánh bom. Họ đang giải tán cửa hàng, và đội gỡ bom đang trên đường đi đến đó.” Mọi người ở bàn đều đổ dồn sự chú ý. “Tại sao tôi không được thông báo?” Meredith chất vấn.

“Cả hai đường dây điện thoại của cô đều bận, cho nên cửa hàng trưởng làm theo thủ tục và gọi tôi.” “Tôi còn một đường dây riêng trực tiếp.” “Tôi biết và cả Michaelson cũng biết. Không may là, anh ta quá hoảng sợ đến nỗi không thể tìm được số điện thoại.”

Lúc 5 giờ 30 phút chiều hôm đó, sau một ngày hoàn toàn căng thẳng và chờ đợi một cách bất lực, Meredith cuối cùng cũng nhận được cuộc điện thoại mà cô mong đợi. Đội gỡ bom ở New Orleans đã không tìm thấy dấu vết của chất nổ và sẽ dỡ bỏ rào chắn quanh cửa hàng. Đó là tin vui. Tin xấu là cửa hàng đã thất thu vào ngày hôm nay vào mùa quan trọng nhất trong năm. Ủ rũ vì nhẹ nhõm và kiệt sức, Meredith thông báo với Mark Braden tin này, sau đó cô xếp đầy vào cặp những công việc cần giải quyết và đi về nhà. Parker chưa trả lời cuộc gọi của cô, nhưng cô biết anh sẽ gọi cô ngay khi nhận được lời nhắn của cô. Về đến căn hộ, cô bỏ áo choàng, găng tay và chiếc cặp lên ghế, rồi đi đến máy trả lời tự động để kiểm tra tin nhắn của mình, nghĩ là Parker có thể đã gọi, nhưng đèn đỏ không sáng. Tuy nhiên bà Ellis đã ở đấy, và để lại một tin nhắn bên cạnh điện thoại nói là bà đã đi chợ hôm nay thay vì thứ Tư vì bà có hẹn với bác sĩ vào sáng thứ Tư.

Sự im lặng kéo dài của Parker làm cho Meredith càng lúc càng không yên, và khi cô bước vào phòng ngủ, cô bắt đầu tưởng tượng anh đang ở trong một bệnh viện Thụy Sĩ, hoặc, tệ hơn, xoa dịu tình cảm bị thương tổn của mình bằng vài phụ nữ khác, khiêu vũ trong một hộp đêm nào đó. Dừng lại, dừng lại ngay! Cô cảnh báo mình. Đến gần Matthew Farrell khiến cho cô bắt đầu nghĩ là thảm hoạ đang xảy ra với cô mọi lúc mọi nơi. Thật là ngu ngốc, cô biết, nhưng với những ký ức cùng Matt, điều này hoàn toàn dễ hiểu. Cô tắm xong và đang cho vạt áo sơ mi lụa vào trong quần thì tiếng gõ cửa làm cho cô xoay lại bất ngờ. Người nào đó đã có chìa khóa để vượt qua bảo vệ ở tầng dưới, có nghĩa là chỉ có bà Ellis, vì Parker đang ở Thụy Sĩ. “Bà quên cái gì đó à, bà…” cô cất tiếng khi mở cửa, và rồi cứng đờ người khi thấy nét mặt dữ tợn đầy sát khí của Parker. “Anh đang tự hỏi phải chăng em mới là người quên cái gì đó,” anh nói sẵng, “như chuyện em có hôn phu chẳng hạn?”

Chìm ngập trong sự ăn năn khi anh đã thực sự bay về nhà, Meredith lao mình vào vòng tay anh, nhận ra sự do dự của anh trước khi ôm choàng lấy cô. “Em không quên,” cô nói, hôn má anh. “Em thật lòng xin lỗi!” Cô nói rồi kéo anh vào căn hộ. Cô cho là anh sẽ cởi áo choàng, nhưng tất cả những gì anh làm là quan sát cô với vẻ bề ngoài lạnh lùng, do dự. “Em xin lỗi về chuyện gì vậy, Meredith?” Cuối cùng thì anh cũng hỏi. “Vì chuyện đã làm cho anh lo lắng đến nỗi phải rời khỏi hội nghị và bay về nhà! Chẳng phải anh nhận được tin nhắn ở khách sạn sáng nay sao? Em đã nhắn lại cho anh vào lúc mười giờ ba mươi phút của chúng ta đấy.” Khi Parker trả lời cô, vẻ cứng nhắc không còn, nhưng vẻ mệt mỏi mà cô chưa bao giờ thấy trước đây hiện lên trên mặt anh, “Không, anh không nhận được. Anh muốn uống một cái gì đó,” anh nói rồi cởi áo choàng ra. “Thứ gì cũng được, miễn là rượu mạnh.”

Meredith gật đầu, nhưng cô do dự, sự lo lắng hằn sâu trên khuôn mặt đẹp của anh do mệt mỏi và căng thẳng. “Em không thể tin là anh bay về nhà vì anh không thể gặp được em.” “Đó là một trong hai lý do anh bay về nhà.” Cô nghiêng đầu qua một bên. “Còn lý do nữa là gì?”

“Morton Simonson sắp khai phá sản theo điều khoản số 11 vào ngày mai. Anh nghe được tin đó ở Sans-serif đêm qua.” Meredith không rõ tại sao anh lại cảm thấy cần về nhà vì một hãng sản xuất sơn công nghiệp sắp bị phá sản, và cô đã nói vậy khi cô quay lại để chuẩn bị đồ uống cho anh. “Ngân hàng của anh đã cho họ vay hơn một trăm triệu,” Parker nói. “Nếu họ phá sản, ngân hàng sẽ mất gần hết số tiền đó. Ngoài ra, kể từ khi anh sắp sửa ở bên bờ vực sắp bị mất đi hôn thê,” anh nói thêm, “anh quyết định bay về nhà để xem có thể làm được những gì để thu hồi lại được một hoặc cả hai.”

Bất kể cố gắng tỏ ra khiếm nhã của anh, bây giờ Meredith hiểu được tầm quan trọng vấn đề của Morton Simonson, và thậm chí cô còn cảm thấy tệ hơn khi mình đã góp thêm vào sự lo lắng của Parker. “Anh không bao giờ ở trên bờ vực bị mất em,” cô nói một cách đau đớn. “Vì cái quái gì mà em không gọi điện lại cho anh? Em đã ở đâu vậy? Chuyện gì đang xảy ra với Farrell? Lisa đã nói cho anh biết những gì em tìm hiểu được từ cha của anh ta. Cô ta nói em đã lái xe đi Indiana tìm Farrell vào đêm thứ Sáu để kể cho anh ta nghe sự thật và làm cho anh ta phải đồng ý ly hôn.”

“Em đã nói với anh ấy sự thật,” Meredith nói nhẹ nhàng, trao cho Parker ly rượu của anh, “và anh ấy đã đồng ý ly hôn. Ngày mai Stuart Whitmore và em sẽ gặp Matt và luật sư của anh ấy.” Parker gật đầu, quan sát cô trong im lặng suy đoán. Câu hỏi tiếp theo của anh là câu hỏi mà cô đã sợ, “Em đã ở cùng anh ta suốt những ngày cuối tuần à?” “Vâng. Anh… anh ấy quá ốm đến nỗi không thể lắng nghe bất cứ điều gì vào đêm thứ Sáu.” Chợt nhớ lại là Parker không biết Matt đã mua miếng đất ở Houston nhằm trả đũa cho việc yêu cầu quy hoạch của anh bị phủ nhận, Meredith kể cho anh nghe. Kế tiếp, cô giải thích tại sao cô cần được Matt đồng ý với thoả thuận ngừng bắn trước khi cô kể cho anh nghe chuyện mình bị sẩy thai. Khi kết thúc, cô nhìn chằm chằm xuống tay mình, tội lỗi thiêu đốt tâm can cô vì những gì cô đã không nói với Parker. Cô không chắc thú nhận là một cách ích kỷ để giải toả nỗi lòng mình, hay đó chỉ là một việc làm đúng đạo đức và hợp lẽ. Nếu trường hợp sau là đúng, và cô vẫn cảm thấy rằng nó đúng, dường như bây giờ không phải là thời gian thích hợp để kể cho anh nghe – nhất là khi anh vừa bị một cú đánh mạnh từ Morton Simonson.

Cô vẫn còn đang cố quyết định nên làm như thế nào thì Parker nói, “Farrell hẳn là giận dữ lắm khi biết bố em đã lường gạt anh ta về chuyện sẩy thai của em.” “Không,” Meredith nói, nghĩ về sự đau đớn mất mát và hối tiếc trên khuôn mặt Matt. “Bây giờ thì chắc anh ấy tức giận với bố em, nhưng lúc đó anh ấy đã không giận. Em đã bắt đầu khóc khi kể cho anh ấy nghe về đám tang của Elizabeth, và em nghĩ Matt đã rất cố gắng để không khóc. Dù sao thì đó cũng không phải là lúc thích hợp để tức giận.” Tội lỗi vì những gì đã xảy ra sau đó hiện lên trong mắt cô, và Parker nhìn thấy điều đó.

“Ừ, anh cũng nghĩ nó không đúng lúc.” Parker ngồi hơi co lại phía trước, cánh tay anh tì trên đôi chân, giữ cái ly giữa đầu gối, và ngắm nhìn cô. Bây giờ anh rời mắt khỏi khuôn mặt của cô và bắt đầu vu vơ lăn tròn cái ly trong lòng bàn tay, hàm dưới của anh siết chặt. Và trong phút im lặng kéo dài bất tận, Meredith biết – cô biết anh đoán là cô đã lên giường với Matt. “Parker,” cô nói run rẩy, chuẩn bị thú tội, “nếu anh đang suy nghĩ xem là Matt và em có...” “Đừng có nói với anh là em đã lên giường với anh ta, Meredith!” Parker thốt ra. “Nói dối anh đi nếu em phải làm, và sau đó làm cho anh tin nó, nhưng đừng có bảo với anh là em đã ngủ với anh ta. Anh không thể chịu đựng nổi điều đó đâu.”

Parker đã xét xử cô và để cho cô tự sám hối, và Meredith chỉ muốn nói ra sự thật, làm cho anh hiểu và mong một ngày nào đó anh sẽ tha thứ cho cô – nó có vẻ như là một bản án chung thân. Anh đợi một phút, để cả hai có thời gian cho vấn đề được ngủ yên, sau đó anh đặt cái ly xuống. Vỗ nhẹ cánh tay quanh vai cô, anh kéo cô lại gần và nâng cằm cô lên, cố mỉm cười vào đôi mắt buồn bã của cô. “Từ những gì em kể cho anh nghe về cuộc điện thoại của em với Stuart sáng nay, có vẻ như Farrell sẽ nói lý lẽ đàng hoàng về tất cả những chuyện này.” “Vâng.” Meredith nói, nhưng tội lỗi và đau khổ làm chao đảo nụ cười của cô. Parker hôn lên trán cô. “Vậy là gần xong rồi. Đêm mai chúng ta sẽ ăn mừng cuộc đàm phán ly hôn thành công của em và thậm chí có khi còn mua lại được miếng đất Houston mà em rất muốn.” Lúc này anh đã tỉnh táo hẳn, và những điều anh nói làm cho Meredith nhận biết một cách muộn màng là anh lo lắng đến mức nào về những vấn đề ở ngân hàng. “Anh có thể phải liên lạc xung quanh và tìm cho em một người cho vay khác để tài trợ cho cửa hiệu và miếng đất. Morton Simonson là chủ nợ lớn thứ ba khai phá sản theo điều khoản số 11 của ngân hàng anh trong sáu tháng vừa rồi. Nếu ngân hàng không thu được tiền về thì không thể cho vay trừ phi mượn từ ngân hàng trung ương, mà ngân hàng anh đã vay quá nhiều.”

“Em không biết anh đã có hai chủ nợ lớn khác gặp vấn đề.” “Nền kinh tế đang làm cho anh rất lo lắng. Đừng để ý đến,” Parker nói thêm, rồi anh đứng lên và kéo cô đứng lên theo, mỉm cười trấn an. “Ngân hàng sẽ không bị sụp đổ đâu. Ngân hàng anh còn mạnh hơn hầu hết các đối thủ khác. Dù vậy em có thể làm cho anh một việc không?” Anh hỏi gần như có vẻ nghiêm trọng. “Bất cứ việc gì,” cô nói mà không do dự.

Anh cười toe toét và ôm choàng lấy cô với một nụ hôn chúc ngủ ngon. “Em có thể đảm bảo Bancroft & Company sẽ tiếp tục trả số tiền vay Reynolds Mercantile Trust đúng thời hạn không?” “Chắc chắn!” Meredith trả lời rồi mỉm cười âu yếm với anh. Rồi anh hôn cô, một nụ hôn dài, mệt mỏi, dịu dàng mà Meredith đáp lại với sự nhiệt tình hơn bao giờ hết. Khi anh rời khỏi, cô phản đối việc so sánh nụ hôn đó với nụ hôn đòi hỏi, nóng bỏng, nồng nàn của Matt. Nụ hôn của Matt tràn đầy đam mê. Còn nụ hôn của Parker mang đến yêu thương..