Hôm nay bạn muốn đọc gì?

11 tuần yêu - Paradise - Chương 26

Chương 50.

Đặt bàn tay lên cánh cổng sắt, Philip đứng nhìn tòa biệt thự nhỏ xinh đẹp mà Caroline Edwards Bancroft đã sống gần ba mươi năm. Nằm trên một ngọn đồi cao, nó nhìn ra cái vịnh lấp lánh xa xa bên dưới, nơi con tàu của ông đã cập cảng sáng sớm nay. Những bông hoa tươi thắm được chăm sóc cẩn thận tắm mình trong ánh nắng hoàng hôn. Hương thơm và sự yên tĩnh tràn ngập nơi này, và ông nhận ra ông gần như không thể tưởng tượng nổi ngôi sao điện ảnh – vợ cũ của ông lại sống hạnh phúc tại một nơi tương đối vắng vẻ như thế. Dominic Arturo, một tình nhân người Ý của bà trước khi họ kết hôn, đã tặng cho bà ngôi nhà này, và bây giờ ông đoán bà chắc đã tiêu hết từng xu nhận được từ vụ ly hôn, hoặc bà không còn sống ở đây nữa. Khối lượng cổ phiếu mà bà sở hữu ở Bancroft & Company được trả cổ tức, nhưng trên pháp lý bà bị cấm bán hoặc chuyển quyền sở hữu tất cả các cổ phiếu đó sang cho bất kỳ người nào khác ngoài ông. Ngoài ra, tất cả những quyền mà bà có thể làm với những cổ phiếu của mình là quyền đi bầu của các cổ phần, và bà luôn luôn bỏ phiếu phù hợp với bất cứ đề nghị nào của hội đồng quản trị. Đó là điều mà Philip biết, vì những năm tháng qua ông đã theo dõi cách bà bỏ phiếu. Bây giờ, khi nhìn vào căn nhà này, ông cho rằng hẳn bà đang rất khó chịu khi chỉ sống nhờ vào một ít cổ tức, bởi vì không có sự nghèo khổ nào có thể thuyết phục người vợ thích tiệc tùng của ông sống như thế này. Philip nhấc tay ra khỏi cánh cổng sắt đen. Ông đã không có ý định đi đến đây, cho đến khi người phụ nữ ngu ngốc tại bàn của thuyền trưởng hỏi ông là ông có dự định đi thăm người vợ cũ của mình hay không. Một khi bà ta đã gieo ý tưởng đó vào đầu ông, ông thấy khó lờ đi chuyện đó. Bây giờ ông đã già, và ông không biết mình còn sống được bao lâu. Đột nhiên có vẻ như là một ý tưởng hay khi làm lành với người phụ nữ mà ông đã từng yêu. Caroline đã ngoại tình, và ông trả đũa bằng cách bắt bà phải sống xa con gái mình rồi buộc bà không bao giờ được đến gần Meredith hoặc ông. Lúc đó có vẻ như đó là công lý. Bây giờ, khi ông đang đối mặt với cái chết không báo trước, nó có vẻ hơi... gay gắt. Có lẽ thế. Tuy nhiên, nhìn cái cách mà Caroline đang sống làm ông quyết định không bước vào sân và gõ cửa. Kỳ lạ thay, lý do của ông là thương hại: ông biết bà là một người kiêu ngạo như thế nào, và ông biết cái tôi của bà sẽ bị tổn thương kinh khủng nếu bà biết ông thấy bà sống thế này. Thỉnh thoảng khi ông nghĩ về Caroline trong ba thập niên vừa qua, ông luôn tưởng tượng bà sống một cuộc sống giàu sang, luôn luôn xinh đẹp, và tham dự những hoạt động quay cuồng của xã hội cùng với những người hâm mộ bà trước khi họ kết hôn. Người phụ nữ sống ở đây chắc chắn đã trở thành một phụ nữ xấu xí và cô độc, không có việc gì để làm ngoài việc năm này qua năm khác ngắm nhìn các con tàu vào cảng hay đi mua sắm ở ngôi làng nhỏ xíu lân cận. Hai vai ông gục xuống cùng một sự tuyệt vọng kỳ lạ về những quãng đời tan vỡ và những giấc mộng đã bị quên lãng từ lâu, Philip quay về phía con đường nhỏ chạy quanh sườn đồi đi xuống bến cảng bên dưới. “Ông đã đi một chặng đường dài chỉ để quay lui thôi sao, Philip?” Một giọng nói không thể quên được cất lên.

Ông quay đầu lại, và ông thấy bà, đứng im dưới một tán cây trên sườn đồi bên trái ông, một giỏ hoa trên cánh tay bà. Caroline bắt đầu đi về phía ông, bước đi của bà dài và duyên dáng, mái tóc vàng ẩn dưới tấm khăn choàng cổ kiểu dân dã không hiểu sao nhìn rất đẹp trên người bà. Ông nhận ra bà không hề trang điểm khi bà đi đến gần hơn, bà trông già hơn, và – không hiểu sao – đáng yêu hơn. Sự bồn chồn trên khuôn mặt bà bây giờ đã biến mất; thay vào đó là sự thanh thản bình tĩnh mà bà chưa bao giờ thể hiện vào lúc trẻ. Một cách kỳ lạ, bây giờ bà gợi cho ông nhớ về Meredith nhiều hơn khi bà ở tuổi Meredith. Và bà vẫn có một đôi chân đẹp tuyệt. Ông nhìn chằm chằm vào bà, cảm giác con tim không đáng tin cậy của ông đập hơi nhanh hơn bình thường, và ông không thể nghĩ được mình nên nói gì. Điều đó khiến cho ông cảm thấy vụng về, rồi làm ông xoay sang giận chính bản thân ông. “Bà trông có vẻ già hơn,” ông nói một cách thẳng thừng.

Bà trả lời với nụ cười dịu dàng và không chút ác ý, “Ông nói chuyện thật dễ nghe.” “Tôi chỉ là đang đi ngang qua đây...” Ông gật đầu về phía con tàu đậu trong cảng, nhận thức những lời nói của mình nghe thật ngớ ngẩn, và cau có với bà vì dường như bà đang cười sự lúng túng của ông. “Chuyện gì đã làm cho ông rời khỏi cửa hàng vậy?” Bà nói, đặt bàn tay lên cánh cổng nhưng không mở nó.

“Tôi đã nghỉ phép. Tim tôi không được tốt lắm.” “Tôi biết ông đang bệnh. Tôi vẫn đọc báo Chicago.” “Tôi vào được chứ?” Philip hỏi mà không biết ông đang nói gì, và sau đó ông nhớ là luôn có đàn ông vây quanh bà. “Hay là bà đang đợi ai?” Ông nói thêm với vẻ chế nhạo không giấu giếm.

“Thật hay khi biết rằng trong khi mọi thứ và tất cả những người khác trên thế giới này dường như luôn thay đổi,” bà nói bằng giọng chua chát, “thì ông và chỉ một mình ông vẫn tiếp tục giữ lấy sự ghen tuông và đa nghi.” Bà mở cánh cổng, và ông đi theo, thật sự hối hận là mình đã đến đây. Nền căn biệt thự làm bằng đá, đôi chỗ được phủ bằng những tấm thảm rực rỡ và những chậu khổng lồ trồng các loại hoa từ vườn của bà. Bà gật đầu ra hiệu đến một cái ghế trong căn phòng lớn gấp hai lần phòng khách và tiền sảnh. “Ông có muốn uống gì không?” Philip gật đầu, nhưng thay vì ngồi, ông đi đến cửa sổ lớn rồi nhìn ra bến cảng. Ông đứng đó cho đến khi ông buộc phải quay lại và nhận lấy ly rượu mà bà đang đưa ra cho ông. “Bà khoẻ chứ?” Ông hỏi một cách khập khiễng. “Rất khỏe, cảm ơn ông.”

“Tôi hết sức ngạc nhiên là Arturo không thể mang lại cho bà cái gì đó tốt hơn cái này. Nơi này nhỏ như một túp lều.” Bà không nói gì, và điều đó thúc đẩy Philip nói đến người tình cuối cùng của bà, kẻ đã gây ra cuộc ly hôn của họ. “Spearson không bao giờ làm được chuyện gì cả, bà có biết chuyện đó không, Caroline? Ông ta vẫn còn cố sống tằn tiện bằng cách huấn luyện ngựa và dạy cưỡi ngựa.” Không tin nổi, bà cười với chuyện đó và quay lại, tự rót rượu cho mình. Trong sự im lặng bà nhấp một ngụm, đôi mắt to màu xanh quan sát ông qua gọng kính. Bị bắt gặp lúc không cảnh giác và cảm thấy mình ngu ngốc và cay cú, Philip thản nhiên nhìn bà chằm chằm. “Chắc chắn là ông còn chưa kết thúc?” Bà lặng lẽ nói sau một hồi lâu. “Ông chắc là có cả hàng tá ý tưởng về việc không chung thuỷ và hành động vô ý của tôi để ném vào mặt tôi. Rõ ràng là, chúng vẫn còn làm cho ông khó chịu sau ba mươi năm.”

Hít một hơi thật sâu, Philip ngửa đầu ra và nói với một tiếng thở dài. “Tôi xin lỗi,” ông nói một cách thật lòng. “Tôi không hiểu tại sao tôi lại bắt đầu với bà như vậy. Những gì bà làm không dính dáng gì đến tôi.” Bà mỉm cười, vẫn nụ cười thanh thản, điềm tĩnh làm cho ông thấy lúng túng. “Ông đã bắt đầu như vậy với tôi,” bà nói, “vì ông vẫn hoàn toàn không biết sự thật.” “Sự thật gì?” Ông hỏi mỉa mai.

“Dennis Spearson không phá vỡ cuộc hôn nhân của chúng ta, Philip, và cả Dominic nữa. Ông đã làm điều đó.” Sự tức giận bùng ra trong mắt ông và bà lắc đầu, giọng bà dịu dàng. “Ông không thể tránh được điều đó. Ông giống như một cậu bé khiếp sợ đến chết là có người sẽ lấy cái gì đó hay ai đó khỏi ông, và là người không chịu được nỗi sợ hãi cũng như không biết chắc những gì đang xảy ra. Và do vậy, thay vì chỉ ngồi ở đó và bất lực chờ nó xảy ra, ông nắm lấy nó trong tay mình và buộc nó phải xảy ra – để ông có thể vượt qua nỗi đau. Ông bắt đầu bằng cách áp đặt những luật lệ với những người mà ông yêu – những luật lệ mà họ không chịu được, và cuối cùng khi họ phá vỡ một luật lệ của ông, ông cảm thấy bị phản bội và giận dữ. Sau đó ông trả thù – với chính những người mà ông nghĩ đã làm cho ông thương tổn, và vì ông không phải là một cậu bé, mà là một người đàn ông với quyền lực và tiền, sự trả thù của ông đối với những kẻ phạm tội mà ông tưởng tượng ra thật kinh khủng. Bố ông gần như cũng làm như vậy với ông.” “Bà học được ở đâu cái mảnh tâm lý rác rưởi đó – từ vài cuộc tình với những nhà tâm lý học của bà à?” Ông hỏi một cách gay gắt. “Tôi học được nó từ những cuốn sách mà tôi đã đọc để cố gắng hiểu ông,” bà trả lời, ánh mắt của bà cũng gay gắt như ông.

“Và đó là điều mà bà muốn tôi tin là đã xảy ra với cuộc hôn nhân của chúng ta à? Là bà vô tội còn tôi là một lão chồng ghen tuông và sở hữu không biết lý lẽ à?” Ông hỏi, uống hết ly rượu của ông. “Tôi sẽ vui mừng nói cho ông biết tất cả sự thật nếu ông nghĩ sức khoẻ của ông có thểchịu nổi.” Philip cau mày với Caroline, ngạc nhiên bởi sự bình tĩnh kiên định và nụ cười đẹp dịu dàng của bà. Bà đã rất quyến rũ ở tuổi đôi mươi; giờ đây ở tuổi năm mươi bà đã có vài nếp nhăn ở khoé mắt và một số nếp nhăn trên trán; khuôn mặt bà in hằn dấu vết thời gian và nó làm cho bà quyến rũ hơn một cách kỳ lạ. Và hoàn toàn làm cho ông nguôi giận.

“Hãy nói sự thật cho tôi nghe thử,” ông nói khô khốc. “Được thôi,” bà nói, đi lại gần ông. “Chúng ta hãy xem liệu bây giờ ông có đủ trưởng thành và đủ nhận thức để tin khi ông nghe sự thật không. Tôi có cảm giác ông sẽ tin.” Philip đã có sẵn một quyết đinh hoàn toàn trái ngược. “Tại sao vậy?”

“Bởi vì,” bà trả lời, dựa vai trái vào cửa sổ, “ông sẽ nhận ra rằng tôi tuyệt đối không được gì hay mất gì khi thừa nhận tất cả với ông, đúng không?” Bà đợi, buộc ông phải thừa nhận chuyện đó. “Đúng, có lẽ là không.” “Vậy thì, đây là sự thật,” bà nói một cách bình tĩnh. “Khi chúng ta gặp nhau, tôi hoàn toàn bị ông làm cho loá mắt. Ông không phải là một kẻ giả mạo ở Hollywood; ông không giống bất cứ người đàn ông nào mà tôi từng biết trước đây. Ông có học thức, có phong cách, và thuộc giai cấp thượng lưu. Tôi đã yêu ông vào lần hẹn hò thứ hai của chúng ta, Philip.” Bà nhìn thấy cú sốc và sự hoài nghi thoáng qua khuôn mặt ông liền sau đó, nhưng bà tiếp tục với sự kiên định. “Tôi đã quá yêu ông, và vì vậy tràn đầy sự bất an và cảm thấy thấp kém đến nỗi tôi không thể thở được khi chúng ta ở bên nhau, vì sợ hãi với những lỗi lầm của tôi. Thay vì nói với ông sự thật về quá khứ của tôi và những người đàn ông tôi đã từng ngủ, tôi đã bịa đặt với ông về xuất thân của tôi mà bộ phận quảng cáo tại phim trường đã dựng lên. Tôi đã kể cho ông nghe tôi lớn lên trong trại trẻ mồ côi, và tôi đã có một chuyện tình nhỏ khi tôi còn là một cô thiếu nữ ngu ngốc.”

Khi ông không nói gì, bà hít một hơi thở xúc động và nói, “Sự thật mẹ tôi là một gái điếm không biết ai là cha tôi, và tôi đã bỏ nhà đi năm mười sáu tuổi. Tôi đi xe buýt đến Los Angeles và tìm được việc làm trong một nhà hàng rẻ tiền, nơi một gã khốn nạn làm việc như một người đưa tin cho hãng phim đã phát hiện ra tôi. Tôi đã diễn thử cho hắn trên ghế sofa trong văn phòng ông chủ của hắn đêm đó. Hai tuần sau tôi gặp mặt sếp hắn và lại thử vai nữa – cùng cách đó. Tôi không thể diễn xuất, nhưng tôi ăn ảnh, cho nên sếp hắn đã đưa tôi đến một đại lý người mẫu, và tôi bắt đầu kiếm tiền bằng cách thực hiện quảng cáo cho những cuốn tạp chí. Tôi đi học trường diễn xuất, và cuối cùng tôi có được một vài cảnh trong phim, dĩ nhiên là sau khi đã thử vai trên giường của ai đó. Sau đó tôi có vài vai tốt hơn, và tôi gặp ông.” Caroline chờ đợi phản ứng của Philip, nhưng tất cả những gì ông làm là nhún vai và nói một cách lạnh lùng, “Tôi biết tất cả những chuyện đó, Caroline. Tôi đã điều tra bà một năm trước khi tôi thật sự xin ly hôn. Bà không nói cho tôi biết thêm bất cứ thứ gì mà tôi chưa tìm hiểu hoặc tự đoán được.” “Không, nhưng tôi sắp nói. Lúc gặp ông, tôi đã có chút ít thành công và tự tin, và tôi đã không còn ngủ với những người đàn ông chỉ bởi vì tôi tuyệt vọng hoặc quá yếu đuối để từ chối.”

“Bà đã làm điều đó vì bà thích nó!” Ông phun ra. “Và không phải với một người, mà là với hàng trăm người!” “Không tới hàng trăm,” bà sửa lại với nụ cười buồn, “nhưng với rất nhiều người. Đó chỉ là… chỉ là cái gì đó mà tôi đã làm. Đó là một phần của chuyện kinh doanh, như bắt tay là chuyện mà đàn ông các ông vẫn làm.” Bà nghe ông khịt mũi với vẻ coi thường và lờ đi nó. “Rồi tôi gặp ông, và tôi đã yêu, và lần đầu tiên trong đời tôi có cảm giác xấu hổ – xấu hổ với những gì mình đã làm. Vì thế tôi cố thay đổi quá khứ của mình bằng cách tái tạo nó cho hợp với tiêu chuẩn của ông, dĩ nhiên, là một nỗ lực vô vọng.”

“Vô vọng,” ông đồng ý ngay. Mắt bà dịu dàng nhìn ông, giọng của bà nghe có vẻ chân thành và trầm tĩnh. “Ông nói đúng. Nhưng những gì tôi có thể thay đổi – và đã thay đổi – là hiện tại. Philip, không người đàn ông nào chạm vào tôi ngoài ông kể từ ngày chúng ta gặp nhau.” “Tôi không tin bà,” ông cáu kỉnh.

Nhưng Caroline chỉ mỉm cười rộng hơn và lắc đầu. “Ông phải tin tôi – vì ông đã đồng ý là tôi tuyệt đối không được gì khi nói dối ông. Sao tôi phải tự hạ mình như thế này chứ? Đó là sự thật đau buồn,” bà tiếp tục, “tôi đã thật sự nghĩ là mình có thể chuộc lỗi cho quá khứ bằng cách sống cuộc sống hiện tại tốt đẹp hơn. Meredith là con gái của ông, Philip. Tôi biết ông vẫn nghĩ nó là con của Dominic hay của Dennis Spearson, nhưng tất cả những gì Dennis từng đem đến cho tôi là những bài học cưỡi ngựa. Tôi muốn hoà hợp với giai cấp của ông, và tất cả những người phụ nữ đó đều biết cách cưỡi ngựa, vì vậy tôi đã lén lút ra ngoài với Spearson để học cưỡi ngựa.” “Đó là lời nói dối mà bà đã nói lúc đó.” “Không, tình yêu của tôi,” bà nói mà không suy nghĩ, “đó là sự thật. Tôi sẽ không giả vờ là tôi không có cuộc tình nào với Dominic Arturo trước khi tôi gặp ông. Anh ấy cho tôi căn nhà này như là một cách đền bù cho sự ngu ngốc, say xỉn của anh ấy khi ông nhìn thấy anh ấy với tôi.”

“Đó không phải là say xỉn!” Philip rít lên, “Hắn ở trên giường của chúng ta khi tôi về nhà sớm một ngày từ chuyến đi công tác!” “Tôi không có ở đó với anh ấy!” Bà phản kích. “Và anh ấy đã bị ngất.” “Đúng, bà không có ở đó với hắn ta,” ông đồng ý một cách chế nhạo. “Bà đã lẻn ra ngoài với Spearson, rời khỏi ngôi nhà đầy khách khứa, tất cả những người đang bàn tán xôn xao về sự vắng mặt của bà.”

Philip bị sốc khi thấy bà cười nhạo cho chuyện đó – một nụ cười buồn, như tiếng nhạc – và một cách cả tin bà hỏi, “Đó không phải là mỉa mai sao khi tôi chưa bao giờ bị bóc trần câu chuyện bịa đặt về quá khứ? Ý tôi là, mọi người trên thế giới đều tin câu chuyện cổ tích mồ côi của tôi, và những cuộc tình tôi đã có trước khi chúng ta kết hôn chưa bao giờ lộ ra.” Bà lắc đầu, làm cho mái tóc dày dài ngang vai của mình lung linh trong ánh hoàng hôn. “Tôi thoát khỏi quá khứ mà không hề bị tổn thương khi tôi có tội, nhưng khi tôi thực sự vô tội, ông kết tội tôi bằng những chứng cớ gián tiếp. Ông có nghĩ như vậy là sự trừng phạt công bằng không?” Philip không thốt nên lời – ông không thể tin bà, cũng không thể hoàn toàn nghi ngờ bà. Không phải những chuyện mà bà kể cho ông nghe khiến ông tin bà vô tội, mà là thái độ của bà đối với tất cả những chuyện đó – bình thản chấp nhận số phận, không có oán hận, sự trung thực và sự thẳng thắn trong đôi mắt bà. Câu hỏi tiếp theo của bà làm ông quay về phía bà theo phản xạ với vẻ bất ngờ. “Ông có biết tại sao tôi đã kết hôn với ông không, Philip?” “Chắc là bà muốn sự bảo đảm về tài chính và địa vị mà tôi có thể cho bà.”

Caroline cười khúc khích ngay sau đó và lắc đầu. “Ông đã tự đánh giá thấp mình. Tôi vừa nói cho ông biết là tôi đã bị vẻ ngoài và phong cách học thức của ông cuốn hút, và tôi yêu ông, nhưng tôi sẽ không bao giờ kết hôn với ông nếu không phải còn có một điều khác nữa.” “Điều gì?” Philip hỏi bất chấp một phần trong ông ngăn lại. “Tôi tin,” bà thú nhận một cách ủ rũ, “tôi thật sự tin là tôi có cái gì đó cho ông – cái gì đó ông cần. Ông có biết đó là gì không?”

“Tôi không thể tưởng tượng.” “Tôi nghĩ tôi có thể dạy cho ông biết cười và yêu đời.” Sự im lặng bao trùm trong phòng một hồi lâu, sau đó bà nhìn ông từ dưới hàng mi dày và giọng nói của bà có vẻ buồn cười khi bà khẽ hỏi, “Anh đã học được cách cười chưa, anh yêu?”

“Đừng gọi tôi như vậy!” Phillip gần như hét lên, nhưng ngực của ông có cảm giác như bị bóp chặt với cảm xúc mà ông không muốn cảm thấy – cũng như không hề cảm thấy trong mấy thập niên qua – và ông đặt mạnh cái ly rỗng xuống bàn. “Tôi nên đi thôi.” Bà gật đầu. “Hối hận là một gánh nặng khủng khiếp. Ông rời khỏi đây càng sớm, thì ông sẽ càng sớm thuyết phục được mình là ông thật sự đã đúng cách đây ba mươi năm. Nhưng nếu ông ở lại, ai biết được chuyện gì sẽ xảy ra?” “Không gì sẽ xảy ra cả,” ông nói, ám chỉ đến chuyện lên giường với bà, giật mình khi ý nghĩ đó thậm chí còn đến với ông.

“Tạm biệt,” bà nói lặng lẽ. “Tôi yêu cầu ông trao tình thương của tôi đến Meredith, nhưng ông sẽ không làm, phải không?” “Không.” “Nó không cần điều đó,” Caroline nói với nụ cười quyến rũ. “Từ những gì tôi đã và đang đọc, nó thật xuất sắc và tuyệt vời. Và,” bà nói thêm với vẻ hãnh diện, “dù là ông có thích hay không, có một phần của tôi ở trong nó. Nó… biết cách cười.”

Philip nhìn chằm chằm vào bà mà hoàn toàn bối rối. “Ý bà là gì, từ những gì bà đã và đang đọc? Bà đang nói về chuyện gì vậy?” Caroline nghiêng đầu về đống báo Chicago và cất tiếng cười khúc khích khàn khàn. “Tôi đang nói đến cách nó xử lý cuộc hôn nhân với Matthew Farrell và đính hôn với Parker Reynolds...” “Làm thế nào mà bà biết được chuyện đó?” Philip bùng nổ, khuôn mặt ông tái lạnh đi.

“Nó đăng đầy trên báo kìa,” Caroline bắt đầu, rồi bà lúng túng nhìn ông xăm xăm đi đến đống báo và giật mạnh chúng lên. Toàn bộ cơ thể ông rung lên giận dữ khi ông chộp lấy tờ báo có tin Stanislaus Spyzhalski bị bắt, rồi ông nhìn chằm chằm vào tấm hình Meredith, Matt, và Parker trên trang bìa bài báo về vụ doạ bom ở cửa hàng New Orleans, và nó trượt khỏi những ngón tay của ông. “Thằng con hoang đó đã cảnh báo tôi những gì nó sẽ làm cách đây mười một năm,” ông nói với lời thì thầm bị nghẹn lại, với ông hơn là với bà. “Nó đã cảnh báo tôi, và nó đang làm chuyện đó!” Ông nhìn lên Caroline, mắt ông đầy cuồng nộ. “Điện thoại gần đây nhất là ở đâu?”.