Hôm nay bạn muốn đọc gì?

11 tuần yêu - Paradise - Chương 27

Chương 51.

Matt đang đi tới đi lui trong tiền sảnh căn hộ của anh thì Meredith cuối cùng cũng đến vào lúc bảy giờ tối – trễ ba mươi phút. Anh mở cửa, kéo cô vào vòng tay mình rồi nói một cách giận dữ, “Mẹ kiếp, nếu em sẽ đến trễ, và các quả bom đang sắp sửa nổ tung vung vãi khắp nơi, thì em phải gọi cho anh biết là em đã ổn chứ!” Anh đẩy cô ra, muốn lắc mạnh cô, và ngay lập tức hối tiếc vì đã tỏ ra giận dữ. Cô trông hoàn toàn kiệt sức. “Em xin lỗi,” cô nói. “Em đã không nghĩ anh tưởng tượng được bất cứ thứ gì như thế.” “Rõ ràng là trí tưởng tượng của anh rất phong phú khi có liên quan đến em”. Matt nói một cách gượng gạo, mỉm cười để lấy đi sự châm chích ra khỏi lời chào đón của anh. Anh đưa cô lên những bậc thang để vào phòng khách vì đó là nơi ấm cúng nhất của căn hộ, và vì tầm nhìn từ góc cửa sổ là tuyệt nhất.

“Hầu như cả buổi chiều em đã ở đồn cảnh sát,” cô giải thích khi ngồi xuống ghế sofa, “cố gắng cung cấp bất cứ thông tin gì mà em có để giúp họ tìm ra kẻ nào đã đặt bom các cửa hàng. Khi em về nhà thay đồ và đi đến đến đây, Parker gọi đến, và chúng em đã nói chuyện trên điện thoại suốt cả tiếng đồng hồ.” Meredith dừng lại, nhớ lại cuộc gọi của Parker. Không ai đề cập đến chuyện anh đã ở nguyên đêm với Lisa. Parker không phải là một kẻ nói dối, và việc anh cố ý không đưa ra lời giải thích là một sự xác nhận trong im lặng đêm đó hai người họ đã thực sự ngủ với nhau. Cô có cảm giác thật kỳ lạ khi tưởng tượng đến chuyện đó – lạ lẫm nhưng hầu như nhẹ nhõm, vì Meredith yêu thương cả hai. Trước khi gác máy, Parker đã chúc cô hạnh phúc, nhưng anh có vẻ hơi nghi ngờ và lo lắng về khả năng cô được hạnh phúc với Matt. Parker ít nói về Matt – ngoại trừ anh lấy làm tiếc đã bắt đầu vụ đánh đấm với Matt. “Điều duy nhất mà anh hối tiếc,” Parker nói bằng giọng chua chát, “là anh đã hụt cú đấm của mình.”

Phần còn lại câu chuyện của họ là về công việc kinh doanh, và nó không làm cho cô yên lòng hay vui vẻ gì. Kéo mình ra khỏi sự mơ màng, cô nói, “Em xin lỗi nếu em có vẻ lơ đãng. Hôm nay là một ngày khác thường.” “Em có muốn nói về nó không?”

Meredith nhìn anh, chú ý đến âm điệu chỉ huy, quyền năng tuyệt đối bao quanh anh. Xuề xoà trong chiếc quần đen với áo trắng hở cổ và cổ tay áo xắn lên trễ nải, rõ ràng Matthew Farrell toát ra sức mạnh của quyền lực và sự bất khuất. Nó được tạc vào quai hàm và hiện rõ qua mỗi nét mặt cứng rắn, dứt khoát của anh. Tuy nhiên, cô nghĩ với nụ cười vô thức, trên giường cô có thể làm cho người đàn ông táo bạo, mạnh mẽ này rên rỉ với những đòi hỏi và hướng về cô trong ham muốn mãnh liệt. Cô yêu thích khi biết được điều đó. Cô yêu anh. Câu hỏi của anh làm cho những suy nghĩ vui vẻ của cô khựng lại: “Em không muốn cố gắng quên đi chuyện ngày hôm nay sao?”

“Em cảm thấy có lỗi vì cứ là gánh nặng cho anh,” Meredith nói, cho dù cô đang khao khát lời khuyên của anh và có lẽ cả sự trấn an. Môi Matt cong lên, và rõ ràng là có ánh đam mê trong mắt anh. “Lại có em làm gánh nặng cho anh là một ý nghĩ thật lạ kỳ khiến anh không ngủ được cho đến sáng.” Anh quan sát sự ám áp không thể che giấu hiện ra trong đôi mắt cô khi cô nhận thức được những gì anh đang nói và nhớ lại những kỷ niệm trước đây. Anh mỉm cười, cố không làm cho cô rối bời thêm nữa. Nghiêm trang, anh nói, “Chúng ta hãy nghe về ngày hôm nay của em nào.” Meredith cố gắng kéo mình ra khỏi những hình dung đến đam mê nóng bỏng với anh. “Mọi chuyện đã qua,” cô nói, gập đôi chân bên dưới cô và hướng chúng về phía anh. “Nhưng cổ phiếu của cửa hiệu bị xuống ba điểm vào lúc đóng cửa chiều nay.”

“Nó sẽ lại lên một khi chuyện dọa bom lắng xuống,” Matt nói. Gật gù, cô tiếp tục, “Sáng nay, Chủ tịch Hội đồng quản trị gọi em. Họ muốn em giải thích về chuyện ẩu đả tối thứ Bảy. Em đang nói chuyện với ông ấy thì cuộc gọi đầu tiên thông báo có bom đến, vì vậy câu chuyện giữa em và ông ấy đành bỏ dở.” “Các vụ doạ bom sẽ làm cho họ phân tâm một thời gian.”

Với một cố gắng hài hước yếu ớt, cô bổ sung, “Có lẽ trong cái rủi vẫn có cái may.” Tránh ánh mắt trầm tĩnh chăm chú của Matt, cô nhìn đăm đăm ra cửa sổ. “Còn chuyện gì khác làm cho em lo lắng không?” Rõ ràng Matt biết còn có chuyện khác và anh mong đợi được nghe về nó. Cảm thấy vô cùng đau khổ, cô nhìn anh và nói, “Anh có thể cho em thêm thời gian thu xếp tài chính để mua miếng đất Houston không? Parker đã thu xếp một ngân hàng khác cho em vay tiền vì ngân hàng của anh ấy không thể. Hôm nay, khi người cho vay đó nghe về các vụ doạ bom, họ đã gọi cho Parker và rút khỏi vụ làm ăn. Họ nói họ muốn chờ xem chuyện gì sẽ xảy ra với Bancroft trong một vài tháng tới.”

“Reynolds thật là tốt khi đổ tất cả nhưng chuyện đó vào em hôm nay,” Matt chế nhạo. “Anh ấy gọi để chắc chắn là em an toàn và xin lỗi về những chuyện đã xảy ra vào tối thứ Bảy. Phần còn lại – liên quan đến tiền bạc – được nói đến vì ngày mai em và anh ấy sẽ có một cuộc họp để thương lượng điều khoản cho vay với người cho vay mới. Parker phải nói cho em biết người cho vay mới đã hủy hỏ cuộc họp.” Một tiếng bíp ồn ào từ máy nhắn tin của cô làm Meredith ngừng lại và với lấy cái ví. Cô lấy máy nhắn tin ra, đọc tin nhắn, và với một tiếng kêu tuyệt vọng cô ngả vật ra ghế sofa, mắt nhắm chặt lại. “Đây là cái em cần để làm cho ngày hôm nay trở thành hoàn hảo!” “Có chuyện gì vậy?”

“Là bố em,” cô nói với một tiếng thở dài, miễn cưỡng nhìn Matt. Sự ấm áp biến mất khỏi mắt anh khi nghe nhắc đến bố cô, và quai hàm của anh sít lại. “Bố em muốn em gọi cho ông ấy. Bây giờ là hai hoặc ba giờ sáng ở Ý. Hoặc là ông ấy muốn nói lời chào vào lúc nửa đêm, bằng không ông ấy cuối cùng cũng đã nhìn thấy một tờ báo. Em có thể sử dụng điện thoại của anh không?” Philip đang ở sân bay Rome, đợi một chuyến bay để về nhà, và khi giọng ông bùng nổ qua điện thoại, Matt giận dữ còn Meredith thì chùn bước. “Con đang làm cái quái gì thế!” Ông la to ngay khoảnh khắc người trực tổng đài nối dây cho ông. “Bố làm ơn bình tĩnh lại đi,” Meredith bắt đầu, nhưng không xoa dịu được ông.

“Con bị điên rồi à!” Ông la ầm ầm như sấm dậy. “Bố mới để con một mình trong vài tuần mà mặt con đã tràn đầy trên báo bên cạnh bộ mặt của thằng khốn khiếp đó và rồi chúng ta còn bị dọa bom nữa!” Lờ đi vấn đề của Matt trong lúc này, Meredith cố làm dịu ông về các vụ hăm dọa đánh bom ngày hôm nay, cô nghĩ ông đã khám phá ra. “Bố đừng để bị nhồi máu cơ tim vì chúng,” cô khẩn khoản, cố gắng giữ bình tĩnh và thần kinh cô căng ra. “Tất cả ba quả bom đã được tìm thấy mà không ai bị thương...” “Ba à!” Ông gầm rú. “Ba quả bom à? Con đang nói chuyện gì thế?”

“Thế bố đang nói về chuyện gì?” Cô hỏi, nhưng quá muộn. “Bố đang nói về vụ doạ bom giả ở New Orleans,” ông nói, và cô có thể cảm thấy ông đang cố gắng kìm chế mình. “Có ba quả bom được phát hiện à? Khi nào? Ở đâu?” “Hôm nay. Ở New Orleans, Dallas, và ở đây.”

“Chuyện gì đã xảy đến với doanh thu bán hàng của chúng ta?” “Không thể tránh được điều xảy ra,” cô nói và khích lệ. “Chúng ta phải đóng cửa trong ngày hôm nay, nhưng chúng ta sẽ lấy lại được sau này. Con đã bắt đầu sắp xếp một số Chương trình khuyến mãi đặc biệt – Bộ phận quảng cáo muốn gọi nó là ‘giảm giá những đồ bị dọa bom’ thay vì ‘giảm giá những đồ bị cháy,” cô cố đùa. “Chuyện gì đã xảy ra với cổ phiếu của chúng ta?”

“Nó rớt ba điểm vào lúc đóng cửa ngày hôm nay.” “Còn Farrell thì sao?” Ông lại hỏi với sự giận dữ. “Có chuyện gì xảy ra với hắn vậy? Con nên tránh xa thằng đó ra. Không có cuộc họp báo nào nữa cả – không gì cả!” Ông nói ầm ĩ đến nỗi Matt có thể nghe thấy ông, và Meredith nhìn anh với vẻ khiếp đảm bất lực, nhưng thay vì mang lại cho cô một nụ cười động viên hoặc bất kỳ hành động nào như chỗ dựa tinh thần, Matt chờ cô từ chối mệnh lệnh của cha cô, và khi cô không làm nó ngay, anh quay gót đi đến cửa sổ, đứng quay lưng về phía cô.

“Bố, hãy nghe con nói,” Meredith yêu cầu cha cô bằng một giọng run run, bình tĩnh, “chẳng ích gì khi phải bực dọc và bị một cơn đột quỵ khác vì những chuyện này.” “Đừng nói chuyện với bố như thể bố là một kẻ ngốc!” Ông cảnh báo, nhưng giọng ông đang căng thẳng và cô tin chắc là ông vừa ngừng lại để nuốt một viên thuốc. “Bố đang đợi nghe câu trả lời về Farrell.” “Chúng ta không nên thảo luận chuyện này trên điện thoại.”

“Đừng trì hoãn nữa, mẹ kiếp!” Ông mắng mỏ, và Meredith nhận ra rằng có lẽ nên xử lý vấn đề ngay bây giờ thay vì cố gắng trì hoãn nó, vì ông dường như đang trở nên căng thẳng nhiều hơn bởi sự lảng tránh của cô. “Được rồi, tốt thôi,” cô nói lặng lẽ, “chúng ta sẽ xử lý nó ngay bây giờ, nếu đó là điều bố muốn.” Cô ngừng lại, điên cuồng suy nghĩ tìm ra cách tốt nhất để nói chuyện đó. Có vẻ sẽ khôn ngoan hơn nếu trước tiên cố gắng xoa dịu ông khỏi sự lo âu mà ông sẽ chắc chắn cảm thấy cho dù cô có phát hiện ra sự lừa dối của ông vào mười một năm trước hay không, vì vậy cô bắt đầu bằng việc đó. “Con biết là bố yêu con và bố đã làm điều mà bố tin là tốt nhất cách đây mười một năm...” Sau đó là sự im lặng căng thẳng, vì vậy cô nói thêm một cách thận trọng, “Con đang nói về bức điện mà bố đã gửi cho Matt nói rằng con đã phá thai. Con biết về nó…” “Con đang ở chỗ quái nào vậy?” Ông hỏi một cách nghi ngờ.

“Con đang ở tại căn hộ của Matt.” Giọng của ông run lên vì tức giận và có gì đó Meredith nghe như nỗi sợ hãi. Hoảng sợ. “Bố đang chuẩn bị về nhà. Máy bay của bố sẽ rời khỏi đây trong ba tiếng đồng hồ nữa. Tránh xa khỏi thằng đó! Đừng tin nó. Con không biết người đàn ông đó đâu, bố nói cho con biết!” Quay trở lại với giọng điệu rõ ràng là nhạo báng, ông nói thêm, “Để bố xem thử con có thể xoay xở được và không làm cho chúng ta bị phá sản không cho đến khi bố về đến đó.” Ông dập mạnh điện thoại xuống. Meredith từ từ gác máy, sau đó cô nhìn Matt, lưng anh vẫn còn xoay lại với cô, như thể buộc tội cô đã không thể đấu tranh một cách mạnh mẽ hơn. “Hôm nay đúng là một ngày hoàn hảo,” cô nói chua chát. “Anh giận dữ vì em đã không nói thẳng ra và cho ông ấy biết thêm về chúng ta đúng không.”

Không xoay người lại, Matt đưa tay lên và mệt mỏi xoa bóp cơ bắp căng thẳng sau ót anh. “Anh không tức giận, Meredith,” anh nói bằng một giọng vô cảm, đều đều. “Anh đang cố thuyết phục mình là em sẽ không rút lui khi ông ấy về đến đây, rằng em sẽ không bắt đầu nghi ngờ anh hoặc bản thân em, hoặc, tệ hơn – bắt đầu cân đong những gì em đạt được khi ở chung với anh so với những gì em sẽ phải mất nếu em làm vậy.” “Anh đang nói về chuyện gì thế?” Cô nói, đi đến gần anh. Anh liếc ngang nhìn cô với cái nhìn khắc nghiệt. “Những ngày qua anh đang cố gắng đoán – đoán những gì ông ấy sẽ làm khi ông ấy quay về đây và phát hiện em muốn quay lại với anh. Anh vừa mới hình dung ra.”

“Em lặp lại,” cô nói nhẹ nhàng “anh đang nói về chuyện gì vậy?” “Bố em sẽ chơi quân át chủ bài của ông. Ông sẽ buộc em chọn: anh hay ông ấy; Bancroft & Company cùng với văn phòng Tổng giám đốc – hoặc không gì cả nếu em chọn anh. Và anh không rõ,” anh bổ sung với một hơi thở đứt quãng, “là em sẽ chọn con đường nào.” Meredith quá mệt mỏi, quá kiệt sức để suy nghĩ về một vấn đề mà cô còn chưa đối mặt. “Nó sẽ không đến mức đó đâu,” cô nói, vì cô thành thật tin là mình có thể, với thời gian, thuyết phục cha chấp nhận Matt. “Em là tất cả những gì ông ấy có, và ông ấy yêu em theo cách riêng của ông ấy,” cô nói, mắt cô khẩn cầu anh đừng làm cho mọi chuyện trở nên khó khăn hơn với cô. “Và bởi vì ông ấy yêu em, ông ấy sẽ bớt gay gắt hơn dù ông ấy có giận dữ đến mức nào. Em đã nghĩ nhiều về những gì ông ấy từng làm với chúng ta. Matt, làm ơn, thử đặt mình vào vị trí của ông ấy,” cô nài nỉ. “Giả sử anh có đứa con gái mười tám tuổi mà anh luôn bảo vệ nó khỏi những thứ xấu xa, hãy nghĩ xem nó gặp một người lớn tuổi hơn, người mà anh thực sự tin là một… kẻ đào mỏ, người đó đã lấy đi sự trong trắng của nó và làm cho nó mang thai. Anh sẽ cảm thấy như thế nào về người đó?”

Sau một lúc im lặng Matt nói ngắn gọn, “Anh sẽ ghét cay ghét đắng anh ta,” và khi Meredith nghĩ cô đã thắng, anh nói thêm, “nhưng anh sẽ tìm cách chấp nhận anh ta vì nó. Và anh chắc chắn là sẽ không ép nó bằng cách làm cho nó nghĩ rằng anh ta đã ruồng bỏ nó. Anh cũng sẽ không cố gắng dùng tiền để buộc anh ta làm chuyện đó.” Meredith nuốt nước bọt. “Ông ấy đã cố làm chuyện đó à?” “Đúng. Vào cái ngày anh đưa em về nhà với ông ấy.”

“Anh đã nói gì?” Matt nhìn chằm chằm vào đôi mắt mở to bối rối của cô, anh mỉm cười một cách trấn an và ôm choàng lấy cô. “Anh đã bảo với ông ấy,” anh thì thầm khi môi anh áp vào môi cô trong một nụ hôn dài, đê mê, “là anh nghĩ ông ấy không nên can thiệp vào đời tư của chúng ta. Nhưng,” anh thì thầm khàn khàn, hôn tai cô khi cô đã mềm nhũn tựa vào người anh, “anh không hoàn toàn diễn đạt đúng như thế.” Đã nửa đêm khi Matt đưa cô xuống xe của cô. Kiệt sức từ những biến cố trong ngày và mềm nhũn cả người từ cuộc mây mưa với anh, Meredith gieo mình xuống ghế lái chiếc Jaguar. “Em có chắc là em đủ tỉnh táo để lái không?” Anh hỏi, tay đặt trên cánh cửa đang mở.

“Hơi hơi,” cô nói với nụ cười uể oải, đề máy xe. “Anh sẽ tổ chức một buổi tiệc cho các diễn viên của vở kịch Phantom of the Opera vào đêm thứ Sáu,” anh nói. “Nhiều người mà em biết cũng đến. Em gái anh cũng sẽ ở đấy, và anh nghĩ anh nên mời luật sư của em. Có khi hai người đó sẽ thích nhau đấy.” Khi anh do dự như thể sợ phải hỏi, Meredith nói một cách trêu chọc, “Nếu đó là lời mời, câu trả lời của em là đồng ý.”

“Anh sẽ không yêu cầu em đến dự như một người khách.” Bối rối và lúng túng, Meredith nhìn lướt qua vô lăng. “Ồ.” “Anh mong em sẽ làm nữ chủ nhân của anh, Meredith.”

Cô nhận ra lý do làm anh ngần ngại. Anh đang yêu cầu cô phần nào công khai rằng họ là một đôi. Cô nhìn đôi mắt màu xám hấp dẫn của anh và mỉm cười bất lực. “Đó là một bữa tiệc thắt cà vạt đen à?” “Ừ, nhưng sao?” “Bởi vì,” cô nói với cái liếc nhìn khoái chí, “nó rất quan trọng đối với nữ chủ nhân vì cô ta phải ăn mặc cho đúng.”

Với một tiếng nửa cười, nửa như rên, Matt kéo cô ra khỏi xe vào vòng tay anh, tóm lấy môi cô trong nụ hôn dài của lòng biết ơn và nhẹ nhõm. Anh vẫn còn hôn cô khi phóng viên trên radio tuyên bố rằng thi thể của Stanislaus Spyzhalski, kẻ đã bị bắt giữ vì giả mạo làm luật sư đại diện cho khách hàng, trong đó có cả Matthew Farrell và Meredith Bancroft, đã được tìm thấy trong một cái mương trên con đường bên ngoài Belleville, Illinois. Meredith lùi lại và nhìn chằm chằm vào Matt trong cơn sốc. “Anh có nghe không?”

“Hôm nay anh đã nghe chuyện đó rồi.” Sự thờ ơ của anh và việc anh đã không đề cập đến nó làm Meredith thấy hơi kỳ quặc, nhưng sự kiệt sức đã tước đi khả năng suy nghĩ hợp lý của cô, và môi Matt lại đặt trên môi cô..