Hôm nay bạn muốn đọc gì?

11 tuần yêu - Paradise - Chương 28

Chương 52.

Inquest, cơ quan điều tra mà Intercorp sở hữu, có trụ sở chính ở Philadelphia và được điều hành bởi một cựu nhân viên của Cục tình báo Trung ương Hoa Kỳ, Richard Olsen. Olsen đang chờ ở khu vực tiếp tân khi Matt ra khỏi thang máy lúc 8 giờ 30 phút sáng hôm sau. “Rất vui được gặp anh, Matt,” ông nói khi họ bắt tay nhau. “Tôi sẽ gặp anh trong vòng năm phút nữa,” Matt hẹn. “Trước khi chúng ta bắt đầu, tôi cần gọi một cuộc gọi.” Đóng cánh cửa văn phòng lại sau lưng, Matt ngồi vào bàn làm việc và gọi một số điện thoại riêng đến bàn một chủ tịch ngân hàng lớn ở Chicago. Đích thân vị chủ tịch ngân hàng đó trả lời ngay tiếng reo đầu tiên. “Matt đây,” anh nói mà không mào đầu. “Reynolds Mercantile đang rút ra khỏi vụ cho vay với Bancroft, như chúng ta dự tính. Và cả người cho vay khác mà họ đã thu xếp cho Bancroft cũng vậy.”

“Nền kinh tế đang bấp bênh và người cho vay đang lo lắng,” chủ ngân hàng nhận xét. “Hơn nữa, Reynolds Merc có hai khoản nợ lớn không có khả năng thu hồi trong quý này, vì vậy họ sẽ tìm kiếm thêm nguồn tiền trong một thời gian.” “Tôi biết tất cả những chuyện đó,” Matt trả lời sốt ruột. “Những gì tôi muốn biết là liệu các vụ dọa bom có đủ để khiến họ quyết định Bancroft & Company trở nên rủi ro, và bắt đầu bán đi một vài khoản nợ mà họ đang nắm không.” “Chúng ta có nên thử không?”

“Làm ngay vào hôm nay,” Matt ra lệnh. “Cùng phương pháp mà chúng ta đã thảo luận trước đây à?” Chủ ngân hàng xác nhận lại. “Chúng ta sẽ mua hết số nợ của Bancroft & Company với tư cách là Collier Trust và anh sẽ sắp xếp thu mua lại từ chúng tôi trong vòng sáu mươi ngày?” “Đúng.”

“Nếu đề cập tên Collier với Reynolds có ổn không? Anh ta sẽ không tìm thấy sự liên quan giữa cái tên đó với anh chứ?” “Nó là họ của mẹ tôi trước khi kết hôn,” Matt nói, “sẽ không ai biết nó liên quan với tôi.” “Nếu vụ dọa bom này kết thúc mà không gây ra thiệt hại nghiêm trọng cho tổng giá trị của Bancroft & Company,” chủ ngân hàng nói thêm, “chúng tôi có thể nghĩ đến chuyện giữ lại những khoản nợ cho mình – một khi chúng ổn định.”

“Trong trường hợp đó, chúng ta sẽ thảo luận về các điều khoản sau,” Matt đồng ý. “Còn lúc này, một khi anh đề nghị mua những khoản nợ từ tay của Reynolds, phải nói cho anh ta nghe là Trust cũng muốn tài trợ cho dự án Houston của Bancroft. Làm cho anh ta phải gọi Meredith Bancroft ngay và báo với cô ấy điều đó. Tôi muốn cô ấy biết là có ngân quỹ dành sẵn cho cô ấy.” “Chúng tôi sẽ xử lý chuyện đó.” Sau khi gác máy, Matt yêu cầu Eleanor đưa Richard Olsen vào văn phòng mình. Anh đợi với sự căng thẳng kiên nhẫn khi Olsen cởi bỏ áo choàng, nhưng trước khi ông ngồi xuống chiếc ghế đối diện với anh, Matt đã hỏi câu hỏi làm anh bận tâm nhất: “Cảnh sát biết được điều gì về vụ đánh bom?”

“Họ chưa biết được nhiều,” Olsen nói, mở cặp lấy một tập hồ sơ rồi mở nó ra trên đùi. “Tuy nhiên họ đã vẽ ra vài kết luận thú vị, và cả tôi cũng vậy.” “Nghe xem nào.” “Ngay từ đầu, cảnh sát đã nghĩ thủ phạm cố ý để các quả bom bị phát hiện trước khi chúng nổ – vì những lời cảnh báo đã được gọi đến cảnh sát trước thời điểm phát nổ rất lâu, và những quả bom được đặt tại nơi dễ tìm. Những quả bom là tác phẩm của những tay chuyên nghiệp. Theo cảm nhận của tôi thì đây không phải là một trò hù dọa điên rồ của một kẻ muốn trả đũa vì bị Bancroft làm nhục hay xúc phạm. Nếu cảnh sát nói đúng – và tôi nghĩ họ đúng – thì bất cứ kẻ nào cài đặt các quả bom đó rõ ràng không có ý định gây thiệt hại cho cửa hàng hoặc bất kỳ người nào. Như thế, chỉ có một động cơ còn lại hợp lý là làm giảm lợi nhuận của cửa hàng bằng cách làm người đi mua sắm sợ hãi. Tôi biết doanh số bán hàng của Bancroft & Company đã tụt xuống trên toàn quốc vào hôm qua và giá trị của cổ phiếu của họ đã rớt xuống đáng kể. Bây giờ, câu hỏi là, ai muốn gây ra chuyện đó và tại sao?”

“Tôi không biết,” Matt nói, cố gắng nén lại sự bực bội trong giọng nói của anh. “Hôm qua tôi đã kể cho anh nghe tin đồn về một công ty khác ngoài tôi đã và đang cố gắng thu mua họ. Bất kỳ người đó là ai, họ cũng đang lặng lẽ mua hết cổ phần của Bancroft. Khi tôi cũng vào trò chơi và bắt đầu mua, tôi làm cho giá cổ phiếu của Bancroft tăng lên. Có lẽ có một công ty khác đang rình rập ở ngoài kia, quyết định hoặc là làm cho tôi sợ mà bỏ cuộc với các vụ đánh bom hỗn độn và rủi ro với lợi nhuận của Bancroft, hoặc là họ chỉ cố gắng làm giảm giá của cổ phiếu xuống để có thể chộp chúng với giá rẻ hơn.” “Anh có nghĩ ra bất kỳ ai hay công ty nào có thể làm như vậy không?” “Không có. Có kẻ nào đó muốn Bancroft đến nỗi họ không hề suy nghĩ sáng suốt. Con số nợ của Bancroft là một đầu tư rủi ro trong ngắn hạn.”

“Rõ ràng là anh cũng không quan tâm đến chuyện đó.” “Tôi không mua nó vì lợi nhuận,” Matt trả lời. Với tính tình bộc trực Olsen hỏi, “Vậy tại sao anh lại mua cổ phiếu của họ vậy?” Khi câu hỏi của ông được trả lời với cái nhìn trấn áp và hoàn toàn im lặng, Olsen đưa tay lên. “Tôi đang tìm các động cơ khác ngoài lợi nhuận, Matt. Nếu tôi biết động cơ của anh, tôi có thể tìm ra người nào khác với động cơ tương tự hoặc các động cơ sẽ mang lại cho tôi vài manh mối.”

“Động cơ ban đầu của tôi là trả thù Philip Bancroft,” Matt nói khi ước muốn giữ kín chuyện này phải nhường chỗ cho ước muốn giải quyết xong chuyện này. “Có bất cứ người nào khác – có nhiều tiền – cũng muốn trả thù ông ta không?” “Làm thế quái nào mà tôi biết được?” Matt nói, đứng dậy và bắt đầu đi tới đi lui. “Ông ta là một kẻ kiêu ngạo khốn kiếp. Tôi không thể chỉ là kẻ thù duy nhất của ông ta.”

“Được rồi. Chúng ta sẽ bắt đầu từ đó – chúng ta sẽ tìm kiếm những kẻ thù của ông ta, người đang thấy đây là cơ hội trả thù lâu dài và tìm kiếm lợi nhuận, và người có đủ khả năng để theo đuổi đến cùng bằng cách tiếp quản Bancroft & Company.” “Rõ ràng là buồn cười.” “Không buồn cười chút nào khi anh nhận ra sự thật là chẳng có một tập đoàn hợp pháp nào chỉ vì tìm kiếm lợi nhuận một cách chính đáng mà phải nhờ vào những lời đe doạ đánh bom như thể đó là phương tiện để làm suy yếu con mồi.”

“Nó vẫn nghe rất buồn cười,” Matt cãi. “Sớm muộn gì họ cũng sẽ phải lộ ý đồ của họ ra, và ngay khi họ làm vậy, họ sẽ bị nghi ngờ là dính líu vào các vụ dọa bom.” “Bị nghi ngờ thì không có nghĩa là có tội trừ phi có bằng chứng,” Olsen nói thẳng thừng..