Hôm nay bạn muốn đọc gì?

11 tuần yêu - Paradise - Chương 30

Chương 54.

Dư âm của nụ cười vẫn đọng lại trên môi Meredith cho đến sáng hôm sau khi cô với lấy tờ báo nằm bên ngoài cánh cửa căn hộ của mình. MATTHEW FARRELL BỊ HỎI CUNG TRONG VỤ MƯU SÁT STANISLAUS SPYZHALSKI

Tim nện thình thịch, cô cầm tờ báo lên và đọc bài viết kèm theo. Nó bắt đầu bằng việc kể lại toàn bộ tội lỗi của gã luật sư giả mạo đã cung cấp những tài liệu ly hôn giả mạo và kết thúc với lời tuyên bố đáng ngại là Matt đã bị cảnh sát hỏi cung chiều qua. Meredith nhìn chằm chằm vào tờ báo trong cơn sốc lạnh toát người. Matt đã bị chất vấn hôm qua. Hôm qua! Và đêm qua anh không chỉ giữ bí mật với cô, anh còn không tỏ vẻ hoặc hành động như thể có gì không ổn! Điếng người bởi bằng chứng rành rành này về khả năng che giấu cảm xúc của anh, để đánh lừa ngay cả cô, cô bước từng bước vào căn hộ và chuẩn bị để đi làm, định sẽ gọi cho anh từ văn phòng. Lisa đang đi tới đi lui khi cô đến. “Meredith, tớ phải nói chuyện với cậu,” Lisa nói khi cô đóng cửa văn phòng Meredith lại.

Meredith nhìn người bạn thuở thơ ấu, mỉm cười do dự. “Tớ đang phân vân khi nào cậu sẽ làm chuyện đó.” “Ý của cậu là gì?” Meredith bâng quơ nhìn Lisa. “Ý tớ là về Parker.”

Chuyện đó dường như thay đổi vẻ sốt ruột của Lisa thành sự tuyệt vọng lo lắng. “Parker ư? Ôi, Chúa ơi, tớ rất muốn nói với cậu về chuyện đó, chỉ là tớ vẫn chưa có can đảm. Meredith,” Lisa van xin, giơ cao tay và để chúng rơi xuống một cách bất lực, “tớ biết cậu sẽ nghĩ tớ là một kẻ ngụy biện và nói dối đê tiện nhất thế giới với cái cách tớ đã trêu chọc anh ấy với cậu, nhưng tớ thề là tớ không làm chuyện đó để cố ngăn cản cậu kết hôn với anh ấy. Tớ đã cố tự kiềm chế mình về chuyện muốn anh ấy, cố gắng tự thuyết phục mình anh ấy chẳng là gì ngoài một... một chủ ngân hàng bảo thủ. Và, mẹ kiếp, cậu không thực sự yêu anh ấy – hãy xem cậu đã bị đốn ngã vào tay Matt nhanh cỡ nào khi anh ta trở lại.” Sự bướng bỉnh giả tạo của Lisa sụp đổ. “Ôi, làm ơn đi, đừng ghét tớ vì chuyện này. Xin đừng, Meredith,” Lisa nói, và giọng cô òa vỡ, “tớ yêu cậu hơn cả chị em ruột của mình, và tớ ghét bản thân tớ vô cùng vì đã yêu người mà cậu muốn...” Bất ngờ họ lại trở về kỷ niệm hồi lớp Tám – hai cô bé tranh cãi và đấu chọi nhau trên sân trường St. Stephen, nhưng bây giờ họ đã lớn, đã khôn ngoan, và họ biết giá trị tình bằng hữu của họ. Lisa nhìn Meredith, nước mắt nhạt nhòa mắt cô, tay cô bóp chặt thành hai nắm tay bất lực bên hông. “Làm ơn,” Lisa thì thầm. “Đừng ghét tớ.” Meredith hít một hơi thở nhẹ. “Tớ không thể ghét cậu,” cô nói, nụ cười của cô run run. “Tớ cũng yêu cậu, với lại, tớ không có người chị em nào…” Với tiếng cười nghẹn lại Lisa lao vào vòng tay Meredith, và như họ làm cách đây đã lâu hồi vẫn còn là những nữ sinh, họ ôm nhau, cười và cố không khóc. “Cậu không thấy nó có vẻ hơi… loạn luân sao?” Lisa hỏi với nụ cười e dè khi họ đứng giang ra. “Chuyện tớ ở chung với Parker ấy?”

“Đúng, thật ra mà nói nó có vẻ ‘loạn luân’ thật – vào buổi sáng tớ gọi cho cậu, và hai người rõ ràng là ở trên giường. Với nhau.” Lisa bắt đầu cười, sau đó cô đột ngột nghiêm trang. “Thực ra tớ không đi lên đây để nói về Parker. Tớ đến hỏi cậu về chuyện cảnh sát chất vấn Matt hôm qua. Tớ đã đọc trong tờ báo buổi sáng và tớ…” cô quay mặt đi, ánh mắt cô lướt quanh căn phòng, “và tớ, ờ thì, có lẽ tớ đi lên đây để tìm kiếm một lời cam đoan. Ý tớ là… cảnh sát nghĩ anh ấy giết chết Spyzhalski sao?” Cố gắng đè nén sự giận dữ dâng trào bởi lòng trung thành với Matt, Meredith nói một cách bình tĩnh, “Tại sao họ lại nghĩ vậy chứ? Quan trọng hơn, tại sao cậu lại nghĩ vậy?”

“Tớ không có,” Lisa phản đối với vẻ khổ sở. “Chỉ là tớ cứ nhớ mãi vào buổi sáng cuộc họp báo của cậu, khi Matt đang nói chuyện với luật sư của anh ấy trên loa điện thoại, Matt đã rất tức giận với Spyzhalski, bất kỳ ai cũng có thể thấy, và quyết tâm một cách tuyệt vọng giữ cậu ra khỏi vụ bê bối. Và sau đó anh ấy nói một điều có vẻ... kỳ lạ và... thậm chí là đe doạ ngay lúc đó.” “Cậu đang nói về chuyện gì thế?” Meredith hỏi lại, lúc này cảm thấy nôn nóng hơn là khó chịu. “Tớ đang nói về những gì Matt đã nói khi luật sư của anh ấy cảnh báo Spyzhalski là một tên lừa đảo muốn trình diễn một màn biểu diễn lớn trong phòng xử án. Matt bảo luật sư của anh ấy tẩy não Spyzhalski đi và đưa hắn ra khỏi thành phố. Rồi Matt nói rằng anh ấy sẽ ‘chăm sóc hắn’ sau. Cậu không nghĩ,” Lisa kết thúc, ánh mắt sợ hãi tìm kiếm trên khuôn mặt Meredith, “cách Matt nói ‘chăm sóc hắn’ có thể là đập hắn nhừ tử và quăng xác hắn xuống mương không?”

“Đó là chuyện vô lý nhất, điên khùng nhất mà tớ từng nghe!” Meredith nói bằng một giọng thì thào giận dữ, nhưng giọng bố cô vang lên làm cho cả hai xoay lại. “Bố không nghĩ cảnh sát sẽ thấy một lời nhận xét như thế là vô lý,” ông nói từ cánh cửa thông với hội trường. “Hơn nữa, bổn phận của con là thông báo cho họ biết về nó.” “Không,” Meredith nói, bắt đầu hoảng sợ với cách cảnh sát có thể phân tích lời nhận xét của Matt, rồi một ý tưởng chợt đến. Bớt căng thẳng, cô mỉm cười, “Con là vợ Matt, con không có bổn phận nhắc lại chuyện đó, ngay cả trong phòng xử án.”

Philip nhìn Lisa. “Con đã nghe chuyện đó, và con không có kết hôn với đồ con hoang đó!” Lisa nhìn Meredith và thấy sự khẩn cầu trong mắt cô. Không ngần ngại, Lisa ủng hộ Meredith. “Thực sự thì, bác Bancroft,” cô nói dối với một nụ cười hối tiếc, “rốt cuộc cháu không nghĩ đó là những gì Matt đã nói. Vâng, cháu chắc chắn là nó không phải vậy. Bác biết trí tưởng tượng phong phú của cháu mà,” cô bổ sung, rút khỏi văn phòng, “đó là lý do tại sao cháu trở thành một nhà thiết kế xuất sắc đến như vậy ở đây – một trí tưởng tượng rất sống động!” Khi bố cô chuyển ánh mắt trừng trừng thất vọng sang cô, Meredith chỉ ra cho ông một điều mà cô vừa mới nhận ra. “Bố biết đó,” cô nói lặng lẽ, “trong sự tuyệt vọng của bố để đổ mọi tội lỗi cho Matt, bố đang vấp phải một sai lầm. Một mặt, bố buộc tội anh ấy không có tình cảm với con, và sử dụng con đơn thuần để trả thù bố. Nếu điều đó là đúng, sao bố lại tin là anh ấy đã thực sự giết chết Spyzhalski để giữ con khỏi vụ bê bối?” Cô đã ghi điểm với lý lẽ đó, cô biết, vì cha cô chỉ chửi thề lầm bầm rồi bỏ đi, nhưng ngay lập tức tim Meredith đập loạn lên khi nhớ ra một điều khác mà Matt đã nói cứ ám ảnh cô. Cùng cái đêm thi thể Spyzhalski được tìm thấy, cô trêu chọc anh về đề nghị anh sẽ đánh lạc hướng đám phóng viên trong khi cô lái xe vào bãi đỗ xe tại căn hộ của anh. ‘Anh sẽ làm vậy à? Chỉ cho em sao?’ Cô đùa, nhưng câu trả lời của anh không phải là đùa, nó được nói với vẻ nghiêm túc chết người. ‘Em không hình dung được,’ anh đã trả lời, ‘anh sẽ làm nhiều chuyện đến thế nào đâu – chỉ cho em thôi…’

Meredith đi đến bàn của cô và lắc đầu, đẩy suy nghĩ đó qua một bên. “Dừng lại đi!” Cô lớn tiếng cảnh báo mình. “Mi đang để cho những nghi ngờ của tất cả những người khác làm mi khó chịu!” Tuy nhiên, lúc sáu giờ, cô gần như không thể làm được điều đó. “Đây là hai mảnh chứng cứ đầu tiên của con, Meredith,” cha cô công bố, đi vào với Mark Braden và giận dữ quăng hai bản báo cáo lên bàn cô. Đột nhiên linh tính thấy điềm gở, Meredith từ từ đẩy hồ sơ ngân sách quảng cáo mà cô đang xem qua một bên, nhìn lướt qua nét mặt dữ tợn đầy sát khí của hai người đàn ông, và kéo bản báo cáo tới trước mặt mình. Bản báo cáo đầu tiên là bản điều tra dài dòng mà Mark đã tìm hiểu được về Matt. Trên đó, Mark đã khoanh đỏ tên các công ty mà Matt sở hữu, mỗi doanh nghiệp kinh doanh hợp pháp anh có dính líu đến, và có hàng tá công ty. Tám trong số những cái tên đó có chữ X đỏ lớn bên cạnh. Cô nhìn bản báo cáo còn lại, đó là tên của những người, tổ chức, và công ty gần đây đã mua hơn một nghìn cổ phiếu của Bancroft, và tim cô bắt đầu sợ hãi: tám cái tên với chữ X đỏ trên bản báo cáo điều tra về Matt cũng xuất hiện trên danh sách cổ đông mới. Kết hợp hai bản báo cáo, Matt đã mua một khối lượng khổng lồ cổ phiếu của Bancroft & Company, tất cả chúng đều được mua dưới những cái tên khác của anh hay Intercorp.

“Đó mới chỉ là sự khởi đầu,” cha cô nói. “Đây chưa phải là danh sách cổ đông mới nhất, và bản báo cáo điều tra về Farrell cũng chưa đầy đủ. Có trời mới biết hắn đã mua thêm bao nhiêu cổ phần hoặc dưới những cái tên gì. Khi giá cổ phiếu của chúng ta tăng lên, Farrell rõ ràng đã quyết định đặt một vài quả bom vào cửa hiệu để hạ giá xuống, để hắn có thể mua chúng rẻ hơn. Bây giờ,” ông nói, chống tay lên bàn làm việc của cô, “con sẽ thừa nhận rằng hắn đứng đằng sau những chuyện đang xảy ra với chúng ta chứ?” “Không!” Meredith nói một cách lạnh lùng, nhưng Chúa phù hộ cho cô, cô không chắc liệu mình đang phủ nhận là ông đúng hay phủ nhận khả năng thừa nhận nó của mình. “Tất cả những cái này chỉ chứng tỏ là anh ấy… anh ấy quyết định mua cổ phiếu của chúng ta. Có thể có nhiều lý do. Có lẽ anh ấy biết chúng ta là một đầu tư dài hạn tốt và anh ấy… thích thú khi kiếm tiền trên chính công ty của bố!” Cô đứng lên, đầu gối run run, và nhìn cả hai người đàn ông. “Chuyện đó khác xa với các vụ đặt bom tại những cửa hàng của chúng ta hoặc giết người!” “Tại sao bố lại từng nghĩ là con có đầu óc vậy!” Philip nói trong sự thất vọng. “Thằng con hoang đó đã sở hữu mảnh đất mà chúng ta muốn ở Houston, và chỉ có Chúa mới biết hắn còn sở hữu bao nhiêu cổ phần của chúng ta! Ngay lúc này, có lẽ hắn đã có đủ cổ phần cần thiết để chễm chệ ngồi vào cái ghế của ban quản trị...”

“Đã muộn rồi,” Meredith cắt ngang, nhưng giọng cô căng ra khi cô nhét công việc của mình vào cặp. “Con sẽ đi về và cố gắng làm việc ở đó. Bố và Mark có thể tiếp tục chuyện săn phù thủy này mà không có con!” “Tránh xa thằng đó ra, Meredith!” Bố cô cảnh báo khi cô bắt đầu đi ra cửa. “Nếu không, con rồi sẽ trở thành một tòng phạm trong tất cả những chuyện này. Chậm nhất là đến thứ Sáu chúng ta sẽ thu thập đủ bằng chứng để giao hắn cho các nhà chức trách...” Cô quay lại, cố trông có vẻ khinh bỉ. “Nhà chức trách gì?”

“Đầu tiên là Ủy ban Giao dịch chứng khoán! Nếu hắn đã mua năm phần trăm cổ phiếu của chúng ta, và bố biết chắc là bây giờ hắn đã mua đủ, thì hắn sẽ vi phạm luật của Ủy ban Giao dịch chứng khoán vì đã không thông báo với Ủy ban! Và nếu hắn vi phạm luật như vậy, thì cảnh sát sẽ không nghĩ là hắn trong sạch khi nói đến cái chết của gã luật sư đó, hay các vụ dọa bom...” Meredith bỏ đi và đóng cửa lại phía sau cô. Không hiểu sao cô có thể mỉm cười, nói lời chúc ngủ ngon với những người điều hành khác mà cô gặp trên đường đến bãi đỗ xe, nhưng khi ngồi vào ghế trước chiếc xe Matt đã tặng cô, sự bình tĩnh của cô vỡ nát. Chộp lấy vô lăng, cô nhìn chằm chằm vào vách tường xi măng của bãi đỗ xe, run rẩy không kìm chế được. Cô tự nhủ là mình đang hoảng sợ một cách không cần thiết, và Matt sẽ có một lời giải thích lôgic, hợp lý cho tất cả những chuyện này. Cô không, tuyệt đối sẽ không kết tội anh dựa vào những chứng cớ gián tiếp như vậy. Cô lẩm bẩm không biết bao nhiêu lần điều đó như một bài thánh ca. Hay một lời cầu nguyện. Từ từ, sự run rẩy dịu xuống, và cô đề máy xe. Matt vô tội, cô biết điều đó với mọi tế bào của cô, và cô sẽ không làm mất danh dự của anh bằng cách nghi ngờ anh dù chỉ trong một hay hai giây. Mặc dù đã rất kiên quyết, nhưng mối nghi ngờ và nỗi sợ hãi của cô không thể dễ dàng tống đi được, và cho đến lúc thay quần áo cô đã khốn khổ đến nỗi không thể tập trung vào bất cứ thứ gì khác. Cô mở cặp ra, một cách lơ đãng lấy ra ngân sách quảng cáo, và nhận thấy thật là vô nghĩa khi cố gắng làm việc trong tình trạng này. Nếu cô có thể được nhìn thấy Matt, cô tự nói với mình, thấy khuôn mặt, đôi mắt, và nghe giọng nói của anh, cô sẽ được trấn an là anh đã không làm những chuyện mà bố cô đang buộc tội anh.

Meredith vẫn còn nói với chính mình lý do duy nhất của việc cô cần gặp anh là để được anh trấn an với sự hiện diện của anh và ngăn cản trí tưởng tượng của cô loạn lên khi cô ấn chuông căn hộ. Matt đã để tên cô trong danh sách khách mời thường trực ở bàn bảo vệ, vì vậy anh không biết là cô đang đến. Joe O’ Hara mở cửa, vẻ mặt thô kệch của anh ta nở nụ cười toe toét khi thấy cô. “Chào bà Farrell! Matt sẽ rất vui khi thấy bà! Không gì có thể làm anh ấy vui hơn,” anh ta dự đoán khi hạ thấp giọng và nhìn xung quanh cô, “trừ khi bà tình cờ mang theo cái va li của bà?” “Tôi sợ là tôi không có,” Meredith nói, mỉm cười bất lực với sự điên khùng lớn mật của anh ta. Trong căn hộ của Matt, Joe hình như nghề nào cũng biết nhưng chẳng thành thạo nghề nào – không chỉ là tài xế hoặc vệ sĩ, những lúc không làm việc, anh ta mở cửa, nghe điện thoại, thậm chí thỉnh thoảng còn nấu ăn. Vì cô đã quen dần với thân thể to lớn thô kệch và khuôn mặt đen sì đầy sát khí của anh ta, anh ta gợi cho cô nhớ đến một con gấu bông hơn – mặc dù là một con gấu bông chết người. “Matt đang ở trong thư viện,” anh ta nói khi đóng cửa. “Anh ấy mang cả đống công việc về nhà, nhưng anh ấy sẽ không phiền nếu bị gián đoạn, không một chút nào đâu! Muốn tôi đưa bà đến chỗ anh ấy không?”

“Không cám ơn,” cô nói với nụ cười qua vai. “Tôi biết đường đi.” “Tôi sẽ đi khỏi đây vài tiếng đồng hồ nhé,” Joe nói thêm một cách có ý nghĩa, và Meredith cố kìm chế sự xấu hổ tràn lên một cách ngớ ngẩn với những gì rõ ràng anh ta đã nghĩ là lý do cho cuộc viếng thăm này của cô. Ở ngưỡng cửa thư viện cô dừng lại, trong giây lát vui vẻ và chắc chắn khi nhìn thấy Matt. Ngồi bắt chéo chân trên chiếc trường kỷ bằng da, anh đang đọc một số văn bản, ghi chú bên cạnh. Nhiều văn bản khác được trải rộng ra trên bàn cà phê trước mặt anh. Anh ngước lên, nhìn thấy cô đứng đó, và một nụ cười để lộ hàm răng trắng hết sức quyến rũ của anh làm rung động trái tim cô. “Hôm nay phải là ngày may mắn của anh,” anh nói, đứng dậy và đi về phía cô. “Anh đã nghĩ anh sẽ không thể gặp em đêm nay – vì em cần làm việc và có một giấc ngủ không bị phá rối. Anh nghĩ đến nó quá nhiều đến mức không thể hy vọng,” anh thêm vào với nụ cười khác, “em có mang vài cái va – li theo không?”

Meredith cười, nhưng tiếng cười nghe có vẻ giả tạo với cả chính tai cô. “Joe cũng hỏi như vậy.” “Anh chắc chắn nên đuổi anh ta vì sự láo xược,” Matt đùa, kéo cô vào vòng tay anh với một nụ hôn dữ dội. Cô cố đáp lại, nhưng cô không để tâm vào đó, và anh gần như cảm thấy nó ngay lập tức. Ngẩng đầu, anh quan sát cô với vẻ bối rối trong chốc lát. “Tại sao anh có cảm giác,” anh hỏi, “tâm trí em đang ở nơi nào khác chứ không phải ở những gì chúng ta đang làm nhỉ?” “Rõ ràng là trực giác của anh nhạy hơn em.”

Bàn tay anh trượt xuống cánh tay cô, sau đó anh thả cô ra và lùi bước, hơi cau mày. “Điều đó có nghĩa là gì?” “Nghĩa là em không giỏi mấy trong việc đoán cái gì đang diễn ra trong đầu anh,” Meredith trả lời với nhiều sự tấn công hơn cô dự định, và cô choáng váng nhận ra là cô không đến đây để trấn an lại mình bằng việc nhìn thấy anh. Cô đi đến đây để nghe một số câu trả lời.

“Sao chúng ta không vào phòng khách, ở đó thoải mái hơn, và em có thể giải thích ẩn ý của lời nhận xét đó.” Meredith gật đầu và đi theo anh, nhưng một khi họ ở đó, cô quá bồn chồn đến mức không thể ngồi xuống và quá lúng túng để đối mặt với anh sau những lời buộc tội ngầm của cô. Không thoải mái dưới cái nhìn quan sát kỹ lưỡng của anh, cô để ánh mắt mình lang thang trong căn phòng... qua những khung ảnh cũ cha mẹ và em gái anh trên chiếc bàn cẩm thạch tráng lệ, qua quyển album bọc da nằm cạnh. Cảm nhận được sự căng thẳng của cô, Matt tiếp tục đứng, và khi anh cất tiếng, giọng anh vừa không hiểu vừa hơi cộc lốc, “Chuyện gì làm cho em bận tâm vậy?” Bị giật mình bởi giọng nói của anh, ánh mắt cô dán chặt vào khuôn mặt anh, và cô hỏi đúng những gì đã làm cho cô bận tâm, “Sao đêm qua anh không nói cho em biết cảnh sát đã chất vấn anh về cái chết của Spyzhalski? Làm thế nào mà anh ở chung suốt buổi tối với em mà không hề có dấu hiệu nào cho thấy anh là một… một người bị tình nghi?”

“Anh không nói cho em biết vì em đã có đủ chuyện để xử lý mà không cần phải biết chuyện này. Thứ hai, cảnh sát đang chất vấn nhiều ‘thân chủ’ của Spyzhalski và anh không phải là người bị tình nghi trong cái chết của hắn ta.” Anh nhìn thấy sự nhẹ nhõm và hồ nghi mà cô đang cố giấu, và quai hàm anh bạnh ra. “Hay là anh?” “Anh cái gì?” “Là một kẻ bị tình nghi giết người – trong mắt em?”

“Không, dĩ nhiên là không!” Vuốt tóc ra khỏi trán bằng một cử chỉ căng thẳng trong sự bối rối và bực bội, cô quay mặt tránh nhìn anh. “Em xin lỗi, Matt. Em đã có một ngày khủng khiếp.” Quay lại, cô quan sát anh với những lời nói tiếp theo có phần mạnh dạn hơn, chờ phản ứng của anh, “Bố em tin rằng có ai đó sắp sửa bắt đầu một nỗ lực tiếp quản cửa hiệu.” Vẻ mặt anh vẫn không đổi, không đọc nổi. Phòng thủ ư? “Ông ấy nghĩ rằng bất cứ ai đã đặt bom tại các cửa hiệu có thể cũng là một người hay một nhóm đang lập kế hoạch để thu mua cửa hiệu.” “Có thể là ông ấy đúng,” anh nói, và từ giọng điệu lạnh lùng, cụt lủn của anh, cô biết anh đã bắt đầu nhận ra rằng cô nghi ngờ anh, và anh sẽ ghét cô vì điều đó. Đau đớn đến khổ sở, cô lại quay mặt đi, và ánh mắt cô rơi trên khung hình cha mẹ anh cười với nhau vào ngày cưới của họ. Tấm hình tương tự nằm trong một quyển album mà cô đã xếp ở trang trại. Những tấm ảnh. Những cái tên bên dưới chúng... Những cái tên. Tên thời con gái của mẹ anh là COLLIER. Collier Trust đã mua hết các khoản nợ của Bancroft & Company. Nếu cô không bị vây quanh bởi quá nhiều các vấn đề khác, cô đã nhận thấy sự liên quan này từ trước. Ánh mắt cô bắn vào khuôn mặt Matt, trong khi nỗi đau bị phản bội tràn qua cô như ngàn mũi dao sắc nhọn. “Tên thời con gái của mẹ anh là Collier, phải không?” Cô nói, giọng cô hét lên với sự đau khổ. “Anh không phải là Collier Trust chứ?”

“Đúng, là anh.” Matt nói, nhìn cô, như thể hầu như không chắc chắn là làm thế nào hay tại sao cô đang phản ứng như thế này. “Ôi, Chúa tôi!” Cô nói, thụt lùi lại. “Anh đang mua hết cổ phiếu của cửa hiệu, và anh đã mua tất cả các khoản nợ của cửa hiệu. Anh định làm gì, tịch thu và tiếp quản cửa hiệu nếu thanh toán trễ à?” “Thật là điên rồ,” anh nói, nhưng có sự khẩn thiết trong giọng nói của anh khi anh bắt đầu đi về phía cô. “Meredith, anh đang cố giúp em.”

“Bằng cách nào?” Cô khóc, hai tay ôm gập lấy bụng và lùi phắt lại khỏi tầm với của anh. “Bằng cách mua hết các khoản nợ hay mua hết cổ phiếu của cửa hiệu à?” “Cả hai…” “Anh đang nói dối!” Cô nói khi mọi thứ rơi vào đúng chỗ, và sự mê mụ mù quáng của cô đối với anh nhường lối cho một thực tế đau đớn. “Anh bắt đầu mua cổ phiếu của cửa hiệu sau cái ngày chúng ta ăn trưa với nhau – ngay sau khi anh nhận ra cha em đã ngăn cản yêu cầu quy hoạch của anh. Em đã nhìn ra cái ngày đó rồi. Anh không hề cố gắng muốn giúp em!”

“Không, lúc đó thì anh đã không,” Matt trả lời với vẻ chân thành tuyệt vọng. “Lúc đầu anh mua cổ phiếu với ý định tích luỹ đủ số cổ phiếu để có được một ghế trong hội đồng quản trị của em, hoặc có thể kiểm soát nó.” “Và anh vẫn cứ tiếp tục mua chúng kể từ đó,” cô mỉa mai. “Chỉ là bây giờ các cổ phiếu mà anh đang mua rẻ hơn nhiều, phải không, vì chúng đã bị giảm giá sau các vụ doạ bom đó! Nói cho em biết đi,” cô yêu cầu run rẩy, “chỉ một lần này thôi, nói thật với em – toàn bộ sự thật và hoàn toàn! Anh có giết Spyzhalski không? Anh có đứng đằng sau các vụ doạ bom đó không?” “Không, mẹ kiếp!”

Rung chuyển với sự giận dữ và đau khổ, cô lờ đi lời quả quyết của anh. “Vụ doạ bom đầu tiên diễn ra cùng tuần lễ chúng ta ăn trưa và anh đã phát hiện ra cha em muốn yêu cầu quy hoạch của anh bị từ chối! Anh có nhận thấy nó có phần trùng hợp không?” “Anh không liên quan gì tới chuyện đó,” Matt tranh cãi một cách khẩn nài. “Nghe anh nói này! Nếu em muốn toàn bộ sự thật, anh sẽ đưa nó cho em.” Giọng của anh xoa dịu. “Em sẽ nghe anh nói chứ, em yêu?” Trái tim phản bội của cô đập thình thịch khi cô nghe anh gọi hai tiếng ‘em yêu’ và nhìn thấy ánh mắt trong đôi mắt xám. Meredith gật đầu, nhưng cô biết cô sẽ không bao giờ có thể tin là anh sắp kể cho cô nghe sự thật hoàn toàn, khi mà anh đã giấu cô quá nhiều chuyện, và quá khéo léo.

“Anh thừa nhận chuyện anh bắt đầu mua cổ phiếu để trả đũa bố em. Sau khi chúng ta ở chung với nhau tại trang trại, anh bắt đầu nhận biết tầm quan trọng của cửa hiệu bách hoá đối với em, nhưng anh cũng biết khi bố em quay về và thấy chúng ta lại ở chung với nhau, ông ấy sẽ khuyên can em ngừng lại. Anh nghĩ sớm muộn gì ông ấy cũng sẽ buộc em chọn: ông ấy hay anh. Bancroft & Company và chức vị Tổng giám đốc đi kèm, hoặc không có gì, nếu em chọn anh. Anh đã quyết định tiếp tục mua thêm cổ phiếu của cửa hiệu để ông ấy không thể làm được chuyện đó. Anh đã chuẩn bị mua nhiều cổ phiếu để đạt được quyền kiểm soát hội đồng quản trị, như thế ông ấy mới không thể đe doạ em bằng chức Tổng giám đốc!” Meredith nhìn chằm chằm vào Matt, lòng tin của cô sụp đổ bởi vì anh đã giữ bí mật chuyện này và tất cả những điều khác. “Nhưng anh đã không thể thổ lộ động cơ cao quý đó với em,” cô nói, đầy vẻ khinh thị. “Anh không rõ cách em sẽ phản ứng.”

“Và hôm qua anh đã để cho em xử sự như một kẻ ngốc khi nói với anh về người cho vay mới của cửa hiệu – Collier Trust, khi anh chính là Collier Trust.” “Anh sợ em sẽ nhìn thấy điều đó như… một sự ban ơn!” “Em không ngu ngốc đến thế,” cô công kích, nhưng giọng cô đang run rẩy và nước mắt vỡ òa trong mắt cô. “Đó không phải là ban ơn, mà là một chiến lược xuất sắc! Anh quả quyết với cha em là anh sẽ sở hữu ông ấy vào một ngày nào đó, và bây giờ anh đang làm điều đó! Với sự giúp đỡ của một vài quả bom, và sự hợp tác vô tình của em.”

“Anh biết là nó trông có vẻ như vậy…” “Bởi vì nó chính là vậy!” Cô khóc. “Từ ngày em đi đến trang trại để nói cho anh biết những gì đã thực sự xảy ra cách đây mười một năm, anh đã tàn nhẫn sử dụng mọi điều em nói với anh để thao túng mọi thứ cho đến khi chúng xảy ra như anh muốn. Anh đã nói dối em...” “Không, anh không có!”

“Anh đã cố tình làm cho em lầm đường lạc lối, cũng thế cả thôi! Phương pháp của anh toàn những thứ không thành thật, vậy mà anh còn mong em tin động cơ của anh là cao quý à? Em không thể!” “Đừng làm điều này với chúng ta,” Matt cảnh báo, giọng anh khàn khàn trong nỗi tức giận xen lẫn thất vọng khi anh nhận ra anh đang mất cô. “Em đang để cho mười một năm nghi ngờ bóp méo mọi thứ anh đã làm.” Một phần nào đó trong Meredith không chắc là anh sai. Tất cả những gì mà cô chắc chắn là một luật sư giả mạo đã chết khi chen vào lối đi của Matt, và cha cô, người can thiệp vào chuyện của anh, chẳng bao lâu sẽ không hơn một con rối múa trên những xâu chuỗi tài chính của Matt. Và cả cô cũng vậy. “Chứng minh cho em đi,” cô khóc trên bờ vực của sự cuồng loạn. “Em muốn bằng chứng.”

Khuôn mặt anh căng ra. “Có ai đó phải chứng minh cho em anh không phải là một kẻ đốt phá hay một kẻ giết người, phải không? Em phải có bằng chứng về việc anh không phạm tất cả những tội còn lại, và nếu anh không thể chứng minh, em sẽ tin vào điều xấu nhất, phải không?” Bị hành hạ bởi sự thật trong lời nói của anh, cô nhìn anh, cảm giác như thể tim mình bị xé nát thành từng mảnh. Khi anh nói tiếp, giọng nói trầm ấm của anh đầy đau đớn. “Tất cả những gì em cần làm là tin anh trong vài tuần cho đến khi nhà chức trách tìm ra sự thật.” Anh chìa tay ra cho cô. “Tin anh, em yêu,” anh nói một cách âu yếm.

Với sự nghi ngờ đang gặm nhấm cô, Meredith nhìn bàn tay đang đưa ra của anh, nhưng cô không thể di chuyển. Những lời đe doạ đánh bom quá thuận lợi... cảnh sát đã không chất vấn tất cả các khách hàng của Spyzhalski, vì họ đã không chất vấn cô. “Hoặc đưa tay em cho anh,” anh nói, “hoặc nên chấm dứt mọi chuyện ngay bây giờ, và để cho cả hai chúng ta thoát ra khỏi nỗi đau khổ này.” Meredith muốn đặt bàn tay cô vào trong tay anh và tin anh vô cùng, nhưng cô không thể. “Em không thể,” cô thì thầm đứt quãng. “Em muốn, nhưng chỉ là em không thể!” Bàn tay Matt rớt xuống bên hông, khuôn mặt anh xóa sạch mọi cảm xúc. Không thể chịu đựng nổi cách anh đang nhìn cô, cô hướng ra cửa để rời khỏi. Những ngón tay cô nắm quanh chùm chìa khoá trong túi, chìa khoá chiếc xe mà anh đã tặng cô. Cô lôi chúng ra và chìa chúng về phía anh. “Em xin lỗi,” cô nói, cố gắng để giữ giọng mình không run rẩy,” em không được phép nhận món quà nào hơn hai mươi lăm đô-la từ bất kỳ ai mà công ty em có giao dịch kinh doanh.”

Matt không cử động, một cơ bắp giật giật ngay quai hàm đang sít chặt của anh, không chịu với lấy chùm chìa khóa, và Meredith cảm thấy như thể lòng cô đang chết. Cô thả chúng trên bàn và chạy trốn. Dưới lầu cô gọi một chiếc taxi. *** Doanh số bán hàng ở Dallas, New Orleans và cửa hàng Chicago tăng lên một cách đáng ngạc nhiên vào sáng hôm sau. Meredith thấy nhẹ nhõm nhưng không có niềm vui đặc biệt nào khi cô xem những con số thay đổi trên màn hình máy tính. Những gì mà cô cảm thấy cách đây mười một năm khi mất Matt không thể so sánh với nỗi đau khổ mà cô cảm thấy lúc này – bởi vì cách đây mười một năm, cô không thể thay đổi kết cục. Lần này, sự lựa chọn hoàn toàn là của cô, và cô không thể rũ bỏ sự nghi ngờ khổ sở rằng có thể cô đang phạm phải một sai lầm ghê gớm, ngay cả khi Sam Green đưa cho cô bản báo cáo mới nhất cho biết Matt đã mua nhiều cổ phiếu Bancroft hơn đánh giá ban đầu của họ.

Hai lần trong ngày, cô bảo Mark Braden gọi điện cho Đội Tháo gỡ bom và Cứu hỏa ở Dallas, New Orleans và Chicago, hy vọng hão huyền rằng ai đó có thể đã tìm ra vài đầu mối mà không báo cho cô biết. Cô đang tìm kiếm một cái gì đó, bất cứ thứ gì, để biện hộ cho sự thay đổi trong tâm trí cô và gọi cho Matt, nhưng không có manh mối nào về các vụ đánh bom cả. Sau đó, cô chuyển động một cách thờ ơ trong suốt thời gian còn lại trong ngày, đầu cô đau nhức do nhiều đêm không ngủ được. Tờ báo chiều đang nằm bên ngoài cánh cửa khi cô về đến nhà đêm đó, và, không màng cất áo choàng, Meredith lướt qua nó một cách lo lắng, tìm kiếm những mẩu tin đăng cảnh sát đã tìm thấy một kẻ tình nghi trong vụ giết Spyzhalski, nhưng không có một tin tức nào. Cô bật ti vi tìm bản tin lúc 6 giờ với cùng lý do – và với cùng kết quả. Trong nỗ lực vô ích để ngăn mình không chìm vào trong sự bi thảm, cô quyết định dựng cây thông Noel lên. Lúc 10 giờ, cô đã hoàn tất xong việc trang trí và đang sắp xếp cảnh Chúa giáng sinh dưới cây thông thì bản tin cuối ngày của truyền hình bắt đầu. Tim nện thình thịch, cô ngồi trên sàn ngay bên cạnh cây thông, cánh tay ôm quanh đầu gối, mắt dán chặt vào màn hình.

Nhưng mặc dù tin tức về vụ giết Spyzhalski được đề cập đến, cũng như các vụ dọa bom của Bancroft, vẫn không có tin tức gì mới có thể giải tội cho Matt. Nản lòng, Meredith tắt ti vi, nhưng vẫn còn ngồi ở chỗ cũ, nhìn chằm chằm vào ánh đèn nhấp nháy trên cây thông Noel. Giọng nói trầm ấm của Matt vang lên trong tâm trí cô, quen thuộc một cách đau đớn, sâu sắc một cách lặng lẽ: “Sớm muộn gì, em sẽ phải chấp nhận rủi ro và tin anh hoàn toàn, Meredith. Em không thể đánh lừa số phận bằng cách cố gắng đứng bên lề và đặt cược chút ít vào tương lai. Hoặc là em tấn công dữ dội và liều mọi thứ để chơi, hoặc là em không chơi. Và nếu em không chơi, thì em không thể thắng.” Khi thực sự đến lúc cần lựa chọn, cô đã không thể chấp nhận rủi ro. Cô nghĩ về những điều khác anh đã nói với cô, những điều thật đẹp với giọng nói âu yếm. “Nếu em dọn về với anh, anh sẽ mang lại cho em thiên đường trên cái đĩa bằng vàng. Bất cứ thứ gì em muốn – mọi thứ em muốn. Anh đi cùng với nó, dĩ nhiên. Đó là lời đề nghị trọn gói...”

Sự sâu sắc trong những lời nói của anh làm ngực cô đau nhói. Cô tự hỏi bây giờ Matt đang làm gì và liệu anh có đang chờ đợi, hy vọng cô sẽ gọi hay không. Câu trả lời cho câu hỏi đó nằm trong lời nói của anh lúc họ chia tay đêm qua. Bây giờ, lần đầu tiên, những lời nói của anh, cùng sự dứt khoát của chúng, thực sự đánh vào cô, và cô biết anh sẽ không chờ cô gọi lúc này hay mãi mãi. Sự lựa chọn mà anh đã buộc cô phải làm đêm qua là không thể thay đổi theo lập trường của anh: hoặc đưa tay em cho anh, hoặc chấm dứt mọi chuyện ngay bây giờ, và để cho cả hai chúng ta thoát ra khỏi nỗi đau khổ này. Khi cô bỏ lại anh đứng đó đêm qua, cô đã không hiểu rằng quyết định của cô mãi mãi sẽ không thể thay đổi được, rằng anh sẽ không bao giờ cho cô thêm một cơ hội nữa để quay lại với anh – dù cho anh có được chứng minh vô tội. Bây giờ thì cô biết. Lẽ ra cô nên nhận ra ngay lúc đó. Nhưng cho dù cô có nhận ra, cô vẫn sẽ không thể tin anh và trao cho anh bàn tay mình. Các bằng chứng đều chống lại anh, tất cả. Mãi mãi...

Những hình ảnh về Chúa giáng sinh nhòe đi khi dòng nước mắt nóng hổi lăn dài trên má cô, và cô gục đầu vào trong vòng tay. “Ôi, xin đừng,” Meredith khóc nức nở, “đừng để cho chuyện này xảy đến với tôi. Làm ơn, đừng.”.