Hôm nay bạn muốn đọc gì?

11 tuần yêu - Paradise - Chương 33

Chương 57.

Với đôi mắt nhắm lại và nụ cười còn đọng trên môi, Meredith từ từ thức dậy trên giường của Matt, để cho những ký ức về tối qua uể oải trôi qua tâm trí cô như một bản nhạc êm đềm. Họ đã cùng nhau nói chuyện với khách khứa, và cô yêu thích được đóng vai nữ chủ nhân của anh. Sau bữa tiệc, trên giường với anh, cô yêu thích được đóng vai vợ anh hơn gấp ngàn lần. Tin cậy và giao phó, cô mơ màng quyết định, rõ ràng là có tác động sâu sắc đến việc ân ái giữa họ, bởi cuộc làm tình dữ dội đêm qua đã hoàn toàn xua tan tất cả những hiểu lầm trước đó. Ánh nắng xuyên qua màn cửa rọi vào phòng, và cô lăn tròn một vòng, mở mắt ra. Matt vừa hôn tạm biệt cô, nói là anh đi mua bánh ngọt cho bữa điểm tâm của họ. Anh để lại tách cà phê trên bàn bên cạnh giường cho cô, và cô thoải mái ngồi dậy, dựa trên gối. Cô vừa mới uống một ngụm cà phê thì Matt đi vào phòng với túi bánh mì trong tay, một tờ báo kẹp dưới cánh tay, và vẻ kỳ quặc, căng thẳng hiện lên trên khuôn mặt đẹp trai của anh. “Chào anh,” cô nói, mỉm cười khi anh cúi xuống hôn cô. “Cái gì đấy anh?” Cô nói thêm, nhận thấy tờ báo có khổ nhỏ giống như báo lá cải.

Matt đã hứa với cô đêm qua là sẽ không bao giờ giấu cô chuyện gì, nhưng lúc này anh thà bị một cú quất của giới truyền thông còn hơn là đưa cho cô thấy tờ báo. “Là tờ Tattler,” anh nói. “Anh thấy nó khi trả tiền bánh ngọt. Không biết vì sao,” anh bổ sung khi miễn cưỡng đưa nó cho cô, “họ khám phá ra thoả thuận mười một tuần của chúng ta, và đã dịch chúng theo kiểu riêng của họ.” Anh nhìn cô đưa tay cầm lấy tờ báo, nhớ rằng cô luôn ghê tởm với loại tin tức giật gân mà anh bị đưa tin mấy năm nay, biết rõ là cứ như thế này thì sẽ tiếp tục làm cho cô thêm mệt mỏi. Chuẩn bị sẵn sàng để đối mặt với một lời kết tội nặng nề hoặc một cơn giận dữ chính đáng sẽ bùng nổ, anh nhìn cô mở tờ báo ra và đọc. Ánh mắt Meredith dán chặt lên cái tiêu đề khủng khiếp: NGƯỜI THỪA KẾ TÍNH TIỀN CHỒNG 113.000 ĐÔ-LA

CHO MỖI ĐÊM LÀM TÌNH. “Lúc đầu anh đã không thể hình dung làm thế nào họ nghĩ ra được con số đó,” Matt nói. “Sau đó anh chợt nghĩ ra. Họ nhân mỗi tuần bốn lần cho mười một tuần và lấy năm triệu mà anh đã hứa với em chia đều cho con số đó. Anh xin lỗi,” anh nói. “Nếu anh có thể kiểm soát, anh...” Đột nhiên Meredith kéo tờ báo úp vào mặt và tuôn ra một tràng cười ngặt nghẽo lấn át lời xin lỗi của anh. Cô cười dữ dội đến nỗi rũ người xuống gối, và căn phòng đầy ắp tiếng cười vui vẻ như tiếng nhạc của cô. “Một tr…ăm mười b... ba ng...ngàn đô-la,” cô tắc nghẹn, buông người xuống giường, và nụ cười nhẹ nhõm của Matt biến thành nụ cười trìu mến, vì anh biết những gì cô đang làm: cô đang đương đầu với chuyện mà cô ghét và tìm cách xử lý nó để nó không thể làm tổn hại đến họ.

“Anh có bao giờ nói với em,” anh khàn khàn thì thầm, cúi xuống ôm lấy bờ vai đang phập phồng của cô, “là anh tự hào như thế nào về em chưa?” Cô lắc đầu, vẫn còn cười, và anh kéo tờ báo ra khỏi khuôn mặt cô, hôn lên đôi má hồng hào của cô, buộc cô phải ngừng tiếng cười khúc khích bằng môi anh. “A... anh có chắc chắn,” cô thì thầm, chế ngự tràng cười đang dâng lên trong khi ôm lấy vai anh và kéo anh xuống với mình, biết anh muốn làm tình lại, “anh có... có đủ khả năng để làm lại chuyện này không đấy?”

“Anh nghĩ nó nằm trong ngân sách của anh,” Matt cố trêu, nhưng bàn tay anh run lên khi anh âu yếm vuốt một lọn tóc vàng ra khỏi má cô. “Vâng, nhưng vì bây giờ em đã chấp nhận chuyện này như một công việc thường xuyên, em có được tăng lương định kỳ cao hơn một trăm mười ba ngàn không?” Cô nói đùa, tay cô áp vào khuôn mặt anh, đôi mắt long lanh đẫm nước của cô quan sát anh, “Và còn quyền lợi, với bảo hiểm y tế và tiền thưởng thì sao?” “Nhất định rồi,” anh hứa, xoay khuôn mặt mình trong tay cô và hôn vào lòng bàn tay cô.

“Ồ, không!” Cô than phiền. “Anh sẽ đẩy em tiến thẳng vào nhóm người đóng thuế cao hơn mất.” Chồng cô làm nghẹn lại tiếng cười trong họng cô, và Meredith xoay người trong vòng tay anh. Rồi suốt một giờ sau đó, cả hai tiến thẳng vào đám mây bềnh bồng của thiên đường..