Hôm nay bạn muốn đọc gì?

11 tuần yêu - Paradise - Chương 34

Chương 58.

Vào tối Chủ nhật, bản tường thuật đặc biệt trên bản tin lúc sáu giờ là tin tức Ellis Ray Sampson bị bắt với tội danh giết Stanislaus Spyzhalski. Theo viên chức hạt St. Clair, Spyzhalski đã không bị giết bởi một khách hàng bị hắn ta lường gạt, mà bởi người chồng giận dữ của một phụ nữ ở Belleville mà Spyzhalski đã có quan hệ lăng nhăng. Sampson đã ra đầu thú và thú nhận là đã đánh đập Spyzhalski, thề rằng gã luật sư dởm vẫn còn sống khi ông ta ném hắn xuống mương. Bản báo cáo của nhân viên điều tra cho thấy Spyzhalski còn bị một cơn đau tim trong đêm đó, và có khả năng lời cáo buộc đối với Sampson có thể giảm từ tội giết người thành ngộ sát. Meredith và Matt xem bản tin cùng nhau. Matt có vẻ chế nhạo khi nhận xét rằng Sampson nên được tặng một huy chương vì đã giải thoát thế giới khỏi một động vật sống ký sinh vào con người. Meredith hiểu được cảm giác khi bị Spyzhalski lường gạt, cô cũng hy vọng lời buộc tội đối với Sampson sẽ được giảm.

Matt gửi Pearson và Levinson xuống Belleville để đảm bảo chuyện đó. Vào ngày thứ Ba của tuần lễ sau, Charlotte Bancroft, Chủ tịch Seaboard Industries và con trai Jason của bà ta chính thức bị chất vấn ở Palm Beach, Florida, liên quan đến một loạt vụ đe doạ đánh bom và thao túng cổ phiếu của Bancroft & Company. Cả hai đã ngay lập tức phủ nhận mọi liên quan cũng như bất cứ ý định nào nhằm tiếp quản Bancroft. Vào ngày thứ Tư, Caroline Edwards Bancroft tự nguyện xuất hiện trước bồi thẩm đoàn ở Florida. Bà khai Charlotte Bancroft đã thật sự có ý định tiếp quản Bancroft & Company, và bà ta còn ám chỉ thêm là sẽ lập một kế hoạch gì đó để làm cho giá cổ phiếu của Bancroft giảm xuống. Ở đảo Cayman, nơi Joel Bancroft đang đi nghỉ với người yêu của anh, cựu thủ quỹ Seaboard Industries, anh đã đọc về việc anh trai và mẹ mình bị tình nghi. Anh đã từ chức sáu tháng trước, khi cả hai ra lệnh cho anh phải mở một tài khoản giả dưới tên giả với một nhà môi giới chứng khoán đặc biệt, người sẵn sàng cộng tác, bắt đầu mua hết cổ phiếu của Bancroft, và sau đó lượng cổ phiếu trên sẽ “nằm” trong các tài khoản giả.

Nằm bên bờ biển, Joel nghĩ về mẹ anh, kế hoạch ba mươi năm trả thù chống lại Philip Bancroft là do nỗi ám ảnh điên cuồng, và về anh trai anh, người – giống như mẹ anh – luôn căm ghét anh vì anh là người đồng tính. Sau nhiều giờ anh đi đến quyết định và gọi một cú điện thoại. Ngày hôm sau, Charlotte và Jason Bancroft bị bắt và bị kết tội vì những hành động phạm pháp dựa theo những thông tin từ một người gọi vô danh báo cho cảnh sát tên của những tài khoản chứng khoán gian lận. Charlotte phủ nhận và nói không hề biết về các tài khoản đó. Nhưng Jason, người đã mở các tài khoản đó và trả tiền cho những kẻ đặt bom dưới sự hướng dẫn của mẹ mình, bắt đầu sợ rằng mình sắp trở thành con cừu hiến tế của bà ta. Anh ta nhanh hơn mẹ mình bằng cách đề nghị làm chứng chống lại bà ta để đổi lấy sự miễn thứ đối với bên nguyên cáo. Hội đồng quản trị của Seaboard, thấy trước mắt cần phải cứu vớt hình ảnh của công ty, và làm theo sự hướng dẫn của Charlotte, đã đưa Joel Bancroft lên làm Chủ tịch và giám đốc điều hành.

Ở Chicago, Meredith theo dõi tất cả mọi chuyện xảy ra trên ti vi, và cái cảm giác khao khát đến nhức nhối mỗi lần ai đó nhắc đến Bancroft & Company hầu như đã làm giảm đi cú sốc mà cô cảm thấy khi khám phá ra Charlotte và Jason mới là những kẻ chịu trách nhiệm về những việc mà cô đã tin là Matt làm. Ngồi cạnh cô trên ghế sofa, Matt nhìn sự buồn bã làm cho đôi mắt cô tối lại bất cứ khi nào tên công ty của cô được đề cập đến, và anh nắm lấy tay cô, đan những ngón tay anh vào tay cô. “Em đã nghĩ về những gì em muốn làm sau này chưa vậy?” Meredith biết anh đang nói về một sự nghiệp mới thay thế cho cái mà cô đã bỏ lại khi đứng về phía anh, nhưng cô có cảm giác câu trả lời của cô sẽ làm cho anh lo lắng và hoảng sợ. Cố tình hiểu lầm câu hỏi của anh, cô nhìn xuống bàn tay đang nắm chặt với nhau của họ và cười với chiếc nhẫn 14 ca ra bằng kim cương cắt theo kiểu ngọc lục bảo mà anh đã đeo vào ngón tay cô cùng với nhẫn cưới. “Em có lẽ sẽ xem xét làm một sự nghiệp mua sắm mỗi ngày,” cô đùa, “nhưng anh đã mua nữ trang và xe hơi sang trọng cho em. Bất cứ thứ gì khác em có thể mua sẽ là một tác dụng tệ hại, anh không nghĩ như vậy sao? Ý em là, còn gì để mua đâu chứ?”

“Một chiếc phản lực nhỏ,” anh nói, hôn mũi cô, “hay một du thuyền lớn thì sao?” “Anh dám à…” Cô cảnh báo anh, nhưng anh chỉ cười nhạo vẻ ngoài hoảng sợ của cô. “Phải có thứ khác mà em muốn chứ?”

Meredith nghiêm trang, và quyết định nói thật với anh. “Có. Em muốn nó ghê gớm, Matt ạ.” “Nói ra đi, và nó sẽ là của em.” Cô ngập ngừng, ngón tay cái của cô vu vơ cà lên chiếc nhẫn cưới bằng vàng mà anh đeo trên ngón tay anh, sau đó cô ngước mắt lên để nhìn thẳng vào mắt anh. “Em muốn thử có một đứa con khác.”

Anh phản ứng ngay tức khắc và dữ dội. “Không! Tuyệt đối không. Em sẽ không liều như vậy nếu em kết hôn với Parker, và em cũng không được liều như vậy cho anh!” “Parker không muốn có con,” cô phản đối. “Với lại anh đã nói,” cô khẽ nhắc nhở anh, “bất cứ thứ gì em muốn cơ mà? Em muốn điều đó.” Thông thường ánh mắt cô sẽ làm cho anh tan chảy, nhưng cô đã giải thích với anh trên giường một đêm nọ rằng xác suất rất cao là cô sẽ lại bị sẩy thai vào cuối thời kỳ thai nghén. Anh biết cô đã suýt chết lần cuối cùng, và rủi ro là chắc chắn khi cân nhắc đến vấn đề này. “Đừng làm điều này với anh,” anh cảnh báo, ngắn gọn và khẩn cầu.

“Có những bác sĩ sản khoa chuyên về vấn đề mang thai của phụ nữ. Hôm qua em đã đến thư viện và đọc rất nhiều sách về vấn đề này. Có vài thứ thuốc mới và vài phương pháp mới họ đang cố gắng thử…” “Không!” Matt cắt ngang, giọng anh căng ra. “Tuyệt đối không! Hãy yêu cầu bất cứ thứ gì khác từ anh, nhưng không phải là chuyện đó. Anh không thể chịu đựng nổi sự lo lắng đâu. Anh muốn nói vậy đấy.” “Chúng ta sẽ bàn lại chuyện này sau,” cô nói với nụ cười vừa bướng bỉnh vừa bình thản.

“Câu trả lời của anh vẫn thế,” anh trả lời cô. Anh sẽ còn nói nữa, nhưng ngay sau đó người phát thanh viên tuyên bố rằng họ có một tin tức mới về chuyện tiếp quản Bancroft & Company gần đây, và ánh mắt Meredith gắn chặt vào màn hình ti vi. “Philip A. Bancroft,” người phát thanh viên nói, “đã triệu tập một cuộc họp báo cuối chiều nay để nhận xét về bài báo viết về con gái ông, Meredith Bancroft, bị đuổi khỏi chức vị Tổng giám đốc lâm thời của Bancroft & Company do quan hệ giữa cô ấy với nhà tư bản công nghiệp Matthew Farrell.” Sự khiếp sợ làm Meredith siết chặt lấy tay Matt khi khuôn mặt khắc nghiệt, nghiêm nghị của cha cô xuất hiện trên màn hình ti vi. Đứng thẳng người tại cái bục trong hội trường của Bancroft, ông đọc lời tuyên bố đã được soạn sẵn:

“Để trả lời cho các bài báo viết về hôn nhân của con gái tôi với Matthew Farrell dẫn đến việc nó từ bỏ chức vụ Tổng giám đốc lâm thời của Bancroft & Company, Hội đồng quản trị, bao gồm chính tôi, tuyệt đối phủ nhận mọi luận điệu như thế. Con gái tôi đang tận hưởng một tuần trăng mật ngắn lẽ ra phải làm từ lâu rồi với chồng của nó. Khi kết thúc kỳ nghỉ này, nó sẽ phải trở lại vai trò của nó ở đây.” Ông ngừng lại và nhìn thẳng vào ống kính, và chỉ có Meredith nhận ra rằng ông không phải đang đọc một lời tuyên bố, mà là đang ra lệnh. Cho cô. Cú sốc lan xuống tận chân cô, nhưng đó vẫn chưa là gì so với những cảm giác của cô vào khoảnh khắc ông bình luận về những tin đã xuất hiện trên báo chí Chicago suốt tuần nay. “Để đáp lại những tin đồn rằng có một mối hận thù lâu nay giữa Matthew Farrell và tôi, tôi muốn khẳng định rằng cho đến gần đây tôi mới có cơ hội biết...” ông dừng lại để hắng giọng “...con rể tôi.” Những gì ông đang làm đánh vào Meredith. “Matt,” cô khóc, chộp lấy cánh tay anh với nụ cười không thể tin, “ông ấy đang xin lỗi anh!” Matt bắn cho cô ánh mắt hoài nghi rồi đột ngột thay đổi thành sự thích thú miễn cưỡng khi Philip Bancroft tiếp tục. “Như mọi người bây giờ đều biết, Matt Farrell và con gái tôi từng kết hôn trong một vài tháng ngắn ngủi cách đây nhiều năm, một cuộc hôn nhân mà tất cả chúng ta đều tin là đã sớm chấm dứt bằng một cuộc ly hôn. Tuy nhiên, vì cả hai đã hòa hợp lại với nhau, tôi chỉ có thể nói rằng có một người bản lĩnh như Matthew Farrell làm con rể là một điều mà bất kỳ người cha nào cũng thấy...” ông ngừng lại để đằng hắng, và sau đó ông trừng mắt nhìn vào ống kính khi ông ngập ngừng nhưng mạnh mẽ nói, “thật vinh dự!”

Meredith nhìn chằm chằm vào màn hình khi nó chuyển qua điểm số thể thao, và tiếng cười của cô lắng xuống khi cô nhìn chồng mình. “Em đã buộc ông ấy hứa rằng ông ấy sẽ xin lỗi anh khi ông ấy nhận ra anh vô tội.” Trải những ngón tay cô trên má anh với cử chỉ khẩn nài vô thức, cô thì thầm một cách đau đớn, “Từ tận đáy lòng anh có thể quên đi quá khứ và cố làm bạn với ông ấy bây giờ được không?” Cá nhân, Matt nghĩ rằng không có gì Philip Bancroft làm, bao gồm lời tuyên bố trên truyền hình mà ông vừa đọc, có thể chuộc lại được những gì ông đã làm đối với họ, đừng nói chi đến chuyện anh coi người đàn ông đó như một người bạn. Anh cân nhắc đến việc bảo với cô điều đó, nhưng khi nhìn chằm chằm vào đôi mắt xanh lung linh của vợ anh, anh hoàn toàn không thể nói vậy. “Anh có thể thử,” anh nói. Giọng nói anh khi anh nói ra ý định này sao mà nghe chán nản, và anh cảm thấy mình buộc phải mang lại cho cô thêm sự bảo đảm, vì vậy anh nhận xét một cách không trung thực nhưng mạnh mẽ, “Ông ấy đã đọc một bài diễn văn rất hay.” Caroline Edwards Bancroft cũng nghĩ vậy. Ngồi đối diện với Philip trong phòng khách căn nhà mà bà từng sống với ông, bà đợi cho đến khi chương trình chuyển qua tin tức thể thao, sau đó bà tắt điều khiển và lấy ra cuộn băng mà bà đã thu lại lời tuyên bố. “Philip,” bà nói, “đó là một bài diễn văn rất hay.”

Ông trao cho bà ly rượu, vẻ mặt ông có vẻ nghi ngờ. “Điều gì làm cho bà nghĩ rằng Meredith sẽ nghĩ vậy?” “Tôi nghĩ nó sẽ nghĩ vậy vì tôi cũng nghĩ vậy.” “Dĩ nhiên là bà sẽ nghĩ vậy. Bà đã viết bài diễn văn đó mà!”

Bình thản nhấp một ngụm rượu, Caroline nhìn ông đi tới đi lui. “Bà có nghĩ là nó sẽ xem không?” Ông hỏi, đi vòng qua bà. “Nếu nó không xem, ông có thể đưa cho nó cuộn băng này. Tốt hơn là, ông hãy đi gặp nó ngay bây giờ và yêu cầu Matt và cả nó xem trong khi ông ở đó.” Caroline gật đầu. “Tôi thích ý tưởng đó. Nó có vẻ riêng tư hơn.”

Mặt ông hơi tái. “Không, thật sự, tôi không thể làm điều đó. Có lẽ nó rất ghét tôi, và Farrell sẽ ném tôi ra ngoài. Cậu ta không phải là một kẻ ngu ngốc. Cậu ta biết một vài chữ không thể đền bù được những sai lầm mà tôi đã làm. Cậu ta sẽ không chấp nhận lời xin lỗi của tôi.” “Có, Matt sẽ chấp nhận,” bà lặng lẽ nói, “vì cậu ta yêu nó.” Khi ông do dự, Caroline trao cho ông cuộn băng và nói với vẻ kiên quyết, “Ông đợi càng lâu, thì mọi chuyện sẽ càng trở nên khó khăn hơn với ông và hai đứa nó. Đi lại đó ngay bây giờ đi, Philip.”

Đút tay vào túi, Philip nói với một tiếng thở dài. “Caroline,” ông nói cộc cằn, “bà sẽ đi với tôi chứ?” “Không,” Bà nói, trong lòng cảm thấy mất tinh thần khi nghĩ đến chuyện lần đầu tiên đối diện với con gái bà. “Máy bay của tôi sẽ rời khỏi đây trong ba tiếng đồng hồ nữa.” Giọng ông dịu xuống, và bà thoáng thấy hình bóng người đàn ông có sức thuyết phục không cưỡng lại nổi mà bà từng yêu ba thập niên trước đây. “Bà có thể đi với tôi,” ông lặng lẽ nói, “và tôi sẽ giới thiệu bà với con gái chúng ta.”

Tim bà như ngừng đập với cách ông nói con gái chúng ta, rồi bà nhận ra những gì ông đang làm và bà lắc đầu, cười. “Ông vẫn là người đàn ông mánh khóe nhất mà tôi từng biết.” “Tôi cũng là người đàn ông duy nhất mà bà từng kết hôn,” ông nhắc nhở bà với nụ cười hiếm hoi. “Tôi chắc là đã có vài phẩm chất tốt.” “Dừng lại đi, Philip,” bà cảnh báo ông.

“Chúng ta có thể đi gặp Meredith và Farrell...” “Bắt đầu gọi cậu ấy là Matt đi.” “Được rồi,” ông chịu thua. “Matt. Và sau khi chúng ta rời khỏi chỗ của hai đứa nó, chúng ta có thể trở lại đây. Bà có thể ở lại một thời gian, và chúng ta có thể tìm hiểu nhau lại.”

“Tôi biết ông quá rõ,” bà nói một cách nóng nảy. “Và nếu ông muốn tìm hiểu tôi, ông sẽ phải làm việc đó ở Ý!” “Caroline,” ông nói gay gắt. “Làm ơn đi.” Ông thấy bà lưỡng lự. “Ít nhất hãy đi cùng tôi đêm nay. Đây có thể là cơ hội cuối cùng của bà để gặp con gái chúng ta. Bà sẽ thích nó. Nó giống bà nhiều mặt… nó rất can đảm.” Nhắm mắt lại, Caroline cố lờ đi lời nói của Philip và sự thúc giục của con tim, nhưng sự kết hợp của chúng trở nên mạnh mẽ không cưỡng lại nổi. “Gọi cho nó trước đi,” bà run rẩy nói. “Sau ba mươi năm tôi không nên xuất hiện mà không báo trước với nó. Mà, đừng bị bất ngờ khi nó không chịu gặp tôi nhé,” bà bổ sung thêm, lấy ra số điện thoại mà Matt đã đưa cho bà và đưa nó cho Philip.

“Có lẽ là nó sẽ không chịu gặp cả hai chúng ta,” ông nói. “Và tôi không thể trách nó.” Ông đi vào căn phòng bên cạnh để gọi điện và lại xuất hiện nhanh đến nỗi Caroline nghĩ Meredith chắc đã gác máy không nghe ông nói, và tim bà chùng xuống. “Nó nói gì?” Bà cố thốt lên khi Philip có vẻ không nói được.

Ông đằng hắng như thể có một cục nghẹn trong cổ ông, và tiếng nói của ông nghe khàn khàn một cách kỳ lạ. “Nó nói được.”.