Hôm nay bạn muốn đọc gì?

11 tuần yêu - Paradise - Chương 35

Chương 59.

Meredith rời khỏi toà nhà có văn phòng bác sĩ sản khoa của cô, cố ngăn lại thôi thúc điên rồ tung hai cánh tay lên và xoay tròn trên vỉa hè. Ngửa mặt lên trời, cô đứng đó, để cho gió thu nhè nhẹ vuốt ve làn da, rồi cô mỉm cười với những đám mây. “Cảm ơn,” cô thì thầm. Phải mất gần cả năm và hai cuộc tư vấn dài với các bác sĩ khoa sản chuyên về vấn đề thai nghén, cô mới thuyết phục được Matt rằng cho dù kết quả thai nghén của cô như thế nào, nếu cô tuyệt đối làm theo sự hướng dẫn và phương pháp điều trị của họ, bao gồm nằm trên giường một khoảng thời gian trong thời kì mang thai, nguy cơ đối với cô chỉ hơi cao so với bất kỳ người phụ nữ nào khác. Phải mất thêm chín tháng nữa để cuối cùng cô cũng nghe được những lời nói như hôm nay: “Chúc mừng, bà Farrell. Bà đã mang thai!” Trong cơn bốc đồng, cô băng qua phố và mua một bó hoa hồng, sau đó cô đi đến khúc đường nơi Joe đang đợi với chiếc xe, làm cho anh ngạc nhiên bằng cách đi đến từ một hướng khác. Cô tự mở cửa và trượt vào ghế sau.

Joe choàng cánh tay qua phía sau chỗ ngồi và xoay lại nhìn cô. “Bác sĩ nói sao?” Meredith nhìn lên anh, khuôn mặt của cô ánh lên vẻ ngạc nhiên và kinh sợ. Và cô mỉm cười. Một nụ cười đáp lại bừng lên trên khuôn mặt Joe. “Matt sẽ là người đàn ông cực kỳ hạnh phúc!” Anh dự đoán. “Sau khi anh ấy khắc phục được chuyện là một người đàn ông cực kỳ nhát chết!” Quay trở lại, anh cài số chiếc limousine.

Meredith ngồi vững vàng để tránh bị ném về phía sau ghế khi Joe vọt khỏi lề đường theo cách anh luôn làm, nhưng hôm nay Joe đã bỏ lỡ ba cơ hội để lao vào lòng đường và hai cơ hội thích hợp nữa để làm việc đó với tốc độ vừa phải. Cho đến khi cách cả dãy nhà cũng không có ai sau lưng họ, anh mới lái xe ra, rồi anh lái thật từ từ, cẩn thận như thể đang đẩy xe đẩy em bé. Ở ghế sau Meredith cười khanh khách. Matt đang đợi cô, đi tới đi lui bên cửa sổ phòng khách, cào tay qua tóc, nhiếc móc mình mãi là đã đồng ý để cho cô cố gắng có thai. Anh biết cô nghĩ là cô đã mang thai, và anh một nửa hy vọng là cô sai, vì anh không biết mình có chịu đựng nổi sự sợ hãi hay không nếu cô đúng. Anh lảo đảo xoay lại khi cánh cửa trước mở ra, nhìn Meredith khi cô đi về phía anh với một tay giấu sau lưng. “Bác sĩ nói sao?” Anh hỏi khi không thể chịu đựng thêm sự hồi hộp này nữa.

Cô giơ ra một tá hoa hồng từ phía sau lưng và đưa nó cho anh, nụ cười cô ngập tràn như ánh nắng. “Chúc mừng, ông Farrell. Chúng ta đã có thai!” Anh giật mạnh cô vào vòng tay anh, nghiền nát những đóa hoa hồng giữa họ. “Chúa cứu anh!” anh thì thầm đứt quãng. “Ngài sẽ làm, anh yêu,” cô hứa, hôn quai hàm bạnh ra của chồng mình.

Phần kết "Đã bảo với hai người là chúng ta sẽ về kịp,” Joe O’ Hara nói khi chiếc limousine rít mạnh rồi dừng lại trước Bancroft & Company. Một lần nữa Matt cám ơn tài năng lái xe của Joe, vì Meredith đã muộn một cuộc họp quan trọng với ban quản trị. Máy bay của họ đã hạ cánh trễ từ Ý, nơi họ đã dừng lại để thăm Philip và Caroline trên đường đi trượt tuyết ở Thụy Sỹ về. “Đây,” Matt bảo Joe, trao cho anh ta cái cặp mà anh ta đã mang tới sân bay với các ghi chú cho cuộc họp của Meredith trong đó. “Anh cầm cặp của Meredith, còn tôi sẽ ẵm cô ấy.”

“Anh sẽ làm gì cơ?” Meredith hỏi, vừa ngoái lại nhìn vừa thò tay vào trong ghế sau lấy cái nạng mà cô phải sử dụng cho đến khi mắt cá chân bị trật của cô khỏi hẳn. “Em không có thời gian đi tập tễnh trên đường đến thang máy,” Matt nói, và nhấc bổng cô trên cánh tay anh. “Chuyện này không đứng đắn chút nào,” Meredith phản đối. “Anh không thể giúp em đi qua cửa hiệu như thế này!”

“Hãy xem anh,” anh nói, cười toe toét. Và anh đã làm vậy. Những người đi mua sắm há hốc miệng khi anh bước về phía họ. Tại một trong những quầy bán đồ trang điểm, một người phụ nữ trung niên kêu lên với bạn cô ta, “Có phải đó là Meredith Bancroft và Matthew Farrell không?”

“Không, không thể nào là họ,” một khách hàng khác tại quầy thu ngân đối diện trả lời. Meredith úp khuôn mặt cô vào ngực Matt, vai cô run lên với sự xấu hổ vui vẻ khi người phụ nữ tiếp tục, “Tôi đọc trong tờ Tattler là họ đang ly hôn mà! Cô ta sắp kết hôn với Kevin Costner, còn Matt Farrell thì ở Hy Lạp với một ngôi sao điện ảnh cơ.” Khi họ đến thang máy, Meredith ngước đôi mắt đang cười lên nhìn Matt. “Thật đáng xấu hổ cho anh,” cô nói đùa. “Một ngôi sao điện ảnh khác à?” “Kevin Costner à?” Anh phản kích, lông mày nhướng cao với sự thách thức thích thú. “Anh thậm chí còn không biết là em thích Kevin Costner đấy!”

Tới văn phòng của Meredith, anh đặt cô xuống để cô có thể đi khập khiễng vào cuộc họp. “Lisa và Parker nói họ sẽ gặp chúng ta ở đây với đứa bé và ăn trưa cùng chúng ta đấy,” cô bổ sung, nhìn hơi lo lắng với khu vực tiếp tân vắng vẻ bên ngoài. “Anh sẽ đợi họ ở đây,” Matt hứa hẹn, trao cho cô cái cặp.

Vài phút sau đó Matt quay lại khi Lisa xuất hiện ở ngưỡng cửa, một đứa bé trên cánh tay cô. “Parker thả chúng tôi xuống trước,” cô giải thích. “Anh ấy sẽ lên đây trong một vài phút nữa.” “Vẻ ngoài của cô,” Matt trêu chọc với nụ cười đến tận mang tai, “trông rất giống như cô đang có thai đấy, bà Reynolds,” nhưng mắt anh đang ở trên đứa bé sáu tháng tuổi trong vòng tay Lisa, và anh vươn tới phía trước để bế nó. “Tôi sẽ đi đón Parker,” Lisa nói.

Khi Lisa rời khỏi, Matt nhìn xuống đứa bé gái mà Meredith đã liều mình để mang đến thế giới. Marissa mở mắt ra ngay lúc đó và bắt đầu khóc. Với một nụ cười dịu dàng, Matt chạm ngón tay vào gò má mềm mại của bé. “Suỵtttt, con cưng,” anh thì thầm. “Chủ tịch tương lai của các doanh nghiệp lớn không được khóc – đó là một nghi thức ngoại giao tệ hại cho công ty. Hỏi mẹ con đi,” anh đề nghị. Đứa bé im lặng, và một lát sau bé toét miệng cười với anh rồi nói ríu rít điều gì đó. “Bố biết ngay mà!” Anh nói, cười toe toét nhìn lại bé. “Cô Lisa đã dạy cho con tiếng Ý cùng với chú Parker, phải không nào?”

Với thời gian rảnh rỗi mà anh có trước khi Meredith kết thúc cuộc họp của cô, Matt đưa con gái anh lên tầng mười một để cho bé thấy gian hàng ưa thích nhất của anh. Đó là một bộ phận mới mà Meredith đã thiết kế tại tất cả các cửa hiệu của Bancroft & Company, và nó bán hàng hóa đến từ khắp nơi trên thế giới, từ nữ trang, quần áo đến các món đồ chơi được làm thủ công. Điểm chung duy nhất của chúng là đáp ứng được yêu cầu của Meredith: mỗi một món đồ phải hiếm có, và nó phải hoàn hảo trước khi được mang nhãn hiệu mới độc quyền đã nổi tiếng tượng trưng cho sự hoàn hảo. Với Marissa trong vòng tay, Matt nhìn lên hình ảnh biểu tượng trên gian hàng đặc biệt của Meredith, và anh lại có cảm giác nghẹn lại trong cổ họng như bất cứ khi nào anh đứng ở đây. Hình ảnh đôi tay; tay một người đàn ông đưa ra cho một người phụ nữ, những ngón tay của họ chạm vào nhau êm ái. Meredith đã đặt tên cho gian hàng này là Thiên đường.

HẾT Mời các bạn ghé thăm Đào Tiểu Vũ eBook để tải thêm nhiều ebook hơn nữa..