Hôm nay bạn muốn đọc gì?

40 ngày kết hôn - Quân Sủng - Chương 29

Chương 29.

Ngày Thứ Hai Mươi Hai 1 Tiết trời giữa tháng tư, thay đổi thất thường, mới phút trước nắng chang chang, nói không chừng giây sau đã đổ mưa phùn rồi. Lâm Ngạn đút tay vào túi quần, cà lơ phất phơ lang thang trên phố. Rất nhiều thế lực đen trong thành phố này đều đã thuộc về anh ta, nhất là địa bàn mới giành được gần đây, thật sự là béo bở, bao gồm vô số quán bar, sòng bạc, nếu quản ngon, nó sẽ biến thành vốn khởi nghiệp của anh ta.

Tuy anh ta còn trẻ nhưng nhìn xa trông rộng vô cùng. Cứ tiếp tục sống thế này tuyệt đối không phải điều anh ta hi vọng, tuy có một đám đàn em mỗi ngày đi đằng sau coi anh ta như Thiên Lôi sai đâu đánh đó nhưng dẫu sao cũng không quang minh chính đại. Thậm chí người ta nhắc đến còn khinh thường nhổ nước miếng, nói, hừ! Đồ du côn!

Anh ta không phải Vân Quang Phương, không muốn sống kiểu được chăng hay chớ thế này, anh ta có trí tuệ có tầm nhìn cũng có dã tâm, quan trọng hơn là, anh ta không cam lòng sống trong bóng tối cả đời. Lâm Ngạn ngẩng đầu nhìn mặt trời đã bị mây đen che khuất, biết sắp mưa rồi. Bước nhanh về nhà, anh ta không muốn về nhà mỗi ngày, thực tế anh ta không có cảm giác gì với cái nhà này. Anh ta ghê tởm Vân Quang Phương, hận không thể khiến ông ta biến mất cả đời! Nhưng anh ta lại không thể không về.

Mỗi lần Vân Quang Phương uống say thì mất hết tính người, chưa biết chừng mẹ anh ta lại bị ngược đãi nữa. Anh ta không sao hiểu được suy nghĩ của mẹ mình, cứ nhất quyết sống cùng với cái tên Vân Quang Phương không bằng súc sinh này. Hiện tại anh ta cũng đã có khả năng cho bà một cuộc sống sung sướng rồi, họ không cần như trước nữa. Nhưng bất kể anh ta nói tốt nói xấu gì, mẹ anh ta đều kiên quyết đi theo Vân Quang Phương.

Thật là cố chấp! Trong mắt Lâm Ngạn thoáng chút châm chọc. Mưa đã bắt đầu nhỏ giọt, lành lạnh, rơi trên người lại không hề lạnh. Gió xuân quá ấm quá nhẹ, cho dù mưa lạnh như thế cũng bị ủ ấm lên. Kỳ thật anh ta cũng cố chấp có thua gì, biết rõ từ sau sự kiện đó Vân Thường né anh ta còn không kịp mà vẫn không buông xuống được.

Cứ tưởng anh ta có thể cho Vân Thường một cuộc sống tốt hơn, ai ngờ mới đi ra ngoài có một chuyến, quay về thì cảnh còn mà người đã mất! Cô bị Vân Quang Phương bán! Bán cho một gã đàn ông hơn cô chín tuổi! Khoảnh khắc biết tin này, anh ta hận không thể băm Vân Quang Phương thành trăm mảnh! Nếu không có mẹ anh ta kéo, có lẽ bây giờ Vân Quang Phương đã thành nắm đất vàng rồi.

Anh ta biết mình không xứng với cô nhưng trong lòng luôn có ảo tưởng, thậm chí sau khi mắt cô mù, trong lòng anh ta còn thoáng hưng phấn một cách ám muội. Bởi vì như thế, cô không hoàn mỹ như trước nữa, anh ta cũng càng an tâm mà tiếp cận cô, độc chiếm cô. Ngày hôm đó anh ta uống say thật song vẫn có ý thức, anh ta biết mình đang làm gì nhưng không hề có ý định dừng lại.

Nếu cô thuộc về anh ta rồi, có phải sau này sẽ không rời khỏi anh ta? Có phải sẽ yêu anh ta một chút không? Cầu mà không được thật sự quá khổ sở, khổ tới mức anh ta không muốn mang theo trái tim đắng chát này nữa. Vì thế phóng túng buông thả bản thân, cho dù bị cô chống cự quyết liệt cũng không dừng lại.

Anh ta biết, nếu hôm đó không có Vân Quang Phương, chuyện này chắc chắn thành. Anh ta cảm thấy may mắn, cũng có chút thất vọng. Lòng rất mâu thuẫn, không biết rốt cuộc mình nghiêng về bên nào nữa. Chị, chị. Cô chỉ lớn hơn anh ta hai tháng. Cô muốn anh ta kêu cô là chị, tất cả mọi người đều bắt anh ta gọi cô là chị!

Lâm Ngạn đẩy cửa, mang theo hơi lạnh vào nhà, đi qua phòng ngủ Vân Thường từng ở thì liếc vào trong một cái. Bên trong không có người ở lâu lắm rồi, mẹ anh ta cũng không quét dọn, bụi bặm nhiều lắm. Bên trong còn có đồ đạc cô từng dùng, ngọn đèn bàn cũ kỹ, giường đơn chật hẹp… Tim Lâm Ngạn như bị một bàn tay to bóp chặt, đau đớn, hô hấp cũng mang theo mùi máu tanh.

Người kia… mạnh hơn anh ta, mạnh hơn nhiều lắm, gia đình giàu có, lại tiếng tăm, hơn nữa bây giờ họ đã kết hôn rồi, anh ta lấy cái gì mà đi giành với người đó? Anh ta dựa vào vách tường loang lổ bùn sình, cả người bị rút cạn, bỗng nhiên mất hết sức lực. “Tiểu Ngạn, về rồi à?” Bà Lâm đẩy cửa phòng bếp đi ra, người bám mùi dầu mỡ “Lập tức ăn trưa liền đây, con đói không? Tủ lạnh có trái cây, ăn trước lót bụng đi.”

Lâm Ngạn nhíu mày lắc đầu “Con không đói, máy hút khói lại hư rồi? Ngày mai đi mua một cái đi?” Nhà này chỗ nào cũng cũ nát hết rồi, lúc anh ta kiếm được món tiền đầu tiên liền mua một căn nhà, muốn mẹ anh ta dọn tới đó không ngờ nói sao mẹ anh ta cũng không chịu, nhất quyết để dành cho anh ta cưới vợ. Cả đồ điện trong nhà cũng không cho anh ta mua, sợ anh ta tốn tiền.

Mẹ anh ta rất tốt với anh ta, tốt tới gần như cưng chiều. Anh ta rất cảm kích song không cách nào hồi báo y như thế. Mỗi lần nhớ tới mẹ anh ta cùng Vân Quang Phương hết đánh rồi đập Vân Thường, cái cảm giác căm ghét lại trào dâng đè ép hết mọi tình cảm khác. “Không cần, không cần!” Con bỗng nhiên quan tâm làm bà Lâm đâm sợ, vội vàng xua tay “Tiền của con con cất đi, mẹ…” “Vân Quang Phương đâu?” Lâm Ngạn không để bà ta nói tiếp, liếc nhìn phòng ngủ “Còn ngủ hả?”

“Đâu có!” Bà Lâm cột lại tạp dề, lại quay vô bếp “Sáng sớm sau khi con đi ông ấy cũng đi rồi.” Vân Quang Phương đang giở trò gì? Chịu khó như thế. Lâm Ngạn cau mày suy nghĩ một lát cứ cảm thấy có gì đó không ổn, bất thường thế này tất có chuyện. Có điều anh ta không mấy hứng thú với chuyện của Vân Quang Phương, cũng không truy đến cùng, ăn qua quýt bữa trưa xong liền ra khỏi nhà.

Hiện tại Vân Thường không học chữ nổi nữa, một là không có thời gian, ngày nào cô cũng ở bệnh viện với Lục Diệp, hai là Lục Diệp và Lục phu nhân đều phản đối cô học tiếp. Đằng nào bác sĩ cũng đã nói mắt có thể chữa khỏi rồi, tình huống này mà còn học chữ nổi chỉ khiến tâm trạng Vân Thường thêm tiêu cực. “Anh đưa em đi châm cứu.” Lúc Vân Thường muốn đi châm cứu, Lục Diệp cũng lóp ngóp bò dậy khỏi giường, muốn đi theo Vân Thường.

Vết thương của anh đã hết đau rồi, dùng thuốc tốt nhất, bây giờ đi chầm chậm đã không vấn đề gì nữa. “Không cần, anh nghỉ cho khỏe đi.” Tuy Vân Thường nhẹ giọng nhưng lại kiên định không thể từ chối. Đối với việc cô kiên trì không để anh đưa đi châm cứu, Lục Diệp thật sự bất lực. Anh chỉ muốn xem quá trình điều trị của cô chút thôi, thế mà nói gì cô cũng không đồng ý.

Tuy Vân Thường dễ tính nhưng quyết định chuyện gì rồi khó mà thay đổi, Lục Diệp biết hôm nay cũng hết hi vọng đành thôi. Lại ngồi trở về giường cầm báo lên đọc, ngón tay lướt sột soạt “Vậy em về sớm chút.” Vân Thường dạ một tiếng, một mình đi qua phòng điều trị kế bên.

“Hôm nay cảm thấy thế nào?” Viện trưởng đeo cặp kính lão, tay găm kim cực chuẩn. “Vẫn như cũ.” Giọng Vân Thường không có vẻ gì thất vọng, cũng không nôn nóng, vẫn bình tĩnh dịu dàng nhỏ nhẹ. “Lại chờ tiếp xem.” Viện trưởng không nói tốt hay xấu, vừa đè ấn đầu Vân Thường vừa găm kim.

Vân Thường dạ một tiếng, nhắm mắt chờ châm cứu kết thúc. Lúc sắp xong, cửa phòng điều trị vang lên tiếng gõ, Lục phu nhân xách một cái túi rón rén bước vào, quen nếp ngồi trên ghế kế bên quan sát. “Còn bao lâu mắt mới khỏi hoàn toàn?” Lục phu nhân chống cằm, hỏi viện trưởng.

Viện trưởng chăm chú nhổ từng cây kim trên đầu Vân Thường xuống, bấy giờ mới đáp: “Chưa biết được, trung y chứ đâu phải tây y.” Lục phu nhân trề môi với ông, đứng dậy dìu Vân Thường “Đi thôi, mẹ dẫn con đi mua bánh bao ăn, gần bệnh viện đó, thơm lắm.” Vân Thường cười gật đầu “Dạ.” Bánh bao nhân thịt gà nấm hương hôm qua ăn ngon thật, nấm hương tươi mềm thịt gà thơm nức, bên trong còn có chút nước thịt nữa, cắn một miếng là thơm nức mũi.

Vân Thường chỉ cần nghĩ thế là ứa nước miếng. Vội vàng quàng tay Lục phu nhân, theo bà xuống lầu. Tiệm bánh bao này không lớn, buôn bán lại cực kỳ thịnh vượng, Lục phu nhân dẫn Vân Thường tới trước quầy bánh bao, để cô ngồi xuống chỗ dành cho khách ăn sáng, còn mình thì chen vào mua bánh. Mùi bánh bao nồng nàn, Vân Thường ngồi ngoài tiệm chờ, chỉ cảm thấy mùi thơm bay vào mũi, chỉ chốc lát đã gọi con sâu tham ăn trong bụng bò ra.

Cô nuốt nước miếng, nhàm chán ngồi ở đó, lom lom chờ Lục phu nhân quay ra. Ngay lúc đó, Vân Thường chỉ cảm thấy cánh tay đau nhói, giọng Vân Quang Phương đột nhiên vang bên tai “Vân Thường, đi theo ba!” Vân Thường cả kinh, hất tay ông ta ra đứng dậy “Ông đến đây làm gì?”

Giọng Vân Quang Phương rất nhỏ, hình như cố ý đè nén gì đó, nghe đặc biệt âm trầm “Mau đi theo tao!” “Dựa vào đâu tôi phải đi theo ông, tôi và ông không có quan hệ gì hết! Ông tránh ra!” Vân Quang Phương tới tìm cô tuyệt không có gì hay! Không phải thiếu tiền thì là trốn nợ! Vân Thường lạnh lùng “Ông mà không tránh ra, tôi kêu lên đó.”

“Hết cách rồi.” Vân Quang Phương lầu bầu, đột nhiên bịt miệng Vân Thường như sét đánh ngang tai, liếc mắt ra hiệu với người trong bóng tối. Trước tiệm bánh bao người đông như nước, tất cả đều chen nhau muốn giành giật mua bánh bao trước, không ai chú ý, mấy gã đàn ông kèm một cô gái đi xa dần. Lục phu nhân xách túi bánh bao, chùi mồ hôi trên trán, đang chuẩn bị gọi Vân Thường về nhà, ngẩng đầu lên mới phát hiện chỗ Vân Thường ngồi căn bản không có người!

Tim bà đánh bộp một tiếng, bất chấp tất cả túm lấy người bên cạnh hỏi “Có nhìn thấy cô bé ngồi chỗ này ban nãy không? Cao lắm, tóc cuộn lên.” Người kia bực mình lắc đầu, đẩy Lục phu nhân ra tiếp tục chen lấn. “Cô ơi, cô muốn tìm cái chị vừa rồi hả?” Một cô bé rụt rè đi tới trước mặt Lục phu nhân, ngước mặt lên “Vừa nãy cháu thấy chị ấy bị mấy chú lôi đi ra đằng kia rồi!”

Lục phu nhân run lên “Hồi nào vậy cháu?” Cô bé nghiêng đầu ngẫm nghĩ “Lâu lắm rồi…” Đầu Lục phu nhân vang lên tiếng nổ, trong óc trắng xóa, móc điện thoại ra gọi cho thượng tướng Lục, run giọng “Anh Lục, có chuyện rồi…”

.