Hôm nay bạn muốn đọc gì?

40 ngày kết hôn - Quân Sủng - Chương 30

Chương 30.

Ngày Thứ Hai Mươi Hai 2 Lục Diệp ngồi dựa vào đầu giường lật báo quân sự giết thời gian, thỉnh thoảng lại giở cổ tay lên xem đồng hồ. Lâu vậy rồi sao cô chưa châm cứu xong nữa? Chẳng lẽ mắt lại bị cái gì? Anh bực bội bỏ báo xuống, trở mình xuống giường, đẩy cửa đi ra ngoài.

Cửa phòng tiểu phẫu không đóng chặt lắm, Lục Diệp còn nhớ Vân Thường không muốn anh thấy cô châm cứu, đành len lén bám một bên cửa nhìn vào trong. Bên trong chỉ có hai ba bác sĩ trẻ ngồi trên giường đang thảo luận gì đó, nhìn rất kịch liệt. Lục Diệp chưa chịu thôi lại hé cửa rộng thêm một chút, ánh mắt sắc bén quét khắp các góc phòng, vẫn không thấy bóng Vân Thường đâu. Cô đi đâu rồi? Lục Diệp hơi nghi hoặc. Bình thường Vân Thường không đi ra ngoài, chỉ có buổi trưa mới xuống sân dưới đi dạo với mẹ anh, phần lớn thời gian đều ở trong phòng bệnh.

Lục Diệp lặng lẽ đóng cửa phòng lại, cau mày dựa vào tường hành lang, cứ cảm thấy có gì đó không ổn. Mẹ anh không có đây, Vân Thường cũng không có. Phòng bệnh bình thường ồn ào hình như chỉ thoáng chốc là trống trơn. Lục Diệp gãi mớ tóc mới dài ra một chút, chậm rãi đi tới phòng viện trưởng. “Vợ cháu? Theo mẹ cháu đi mua bánh bao rồi, chưa về nữa hả?” Viện trưởng ngẩng đầu khỏi đống phim X-quang, ánh mắt lướt từ cái kính lão tới người Lục Diệp “Vết thương của cháu hồi phục khá lắm, ngày mai đại khái có thể ra viện rồi.”

“Dạ.” Lục Diệp sờ sờ ngực mình, tâm trạng bực bội vì không tìm thấy Vân Thường nhờ câu nói của viện trưởng mà tiêu tan không ít, gật đầu với viện trưởng liền đi ra khỏi phòng làm việc của ông. Anh vốn dự định, những ngày nghỉ phép còn lại có thể dẫn Vân Thường đi chơi một chuyến. Tuy anh ở trong quân quanh năm nhưng nhờ đồng đội ở khắp năm châu bốn bể ban tặng, cũng biết không ít chỗ có phong cảnh đẹp. Kết quả một lần bị thương phá hủy mọi kế hoạch của anh, trừ nằm trên giường dưỡng thương ra anh chẳng làm gì được. Đành để lần sau bồi thường cho Vân Thường vậy.

Trong mắt Lục Diệp thoáng hiện chút nuối tiếc, có điều hai người ở nhà cũng tốt, anh có thể thấy cô mọi lúc mọi nơi, cũng không bị người ngoài làm phiền. Lục Diệp quay về phòng, nhàm chán quá liền rót một ly nước nóng cầm trên tay, mở ti vi, chẳng có tiết mục gì làm anh hứng thú hết. Lục Diệp ấn bừa remote, trong lòng oán giận mẹ anh triệt để. Biết hai người chỉ ở chung được có chừng đó thời gian còn dắt vợ anh chạy! Thật là, sau này không cho Vân Thường đi với bà nữa!

Đang nghĩ, điện thoại đặt ở đầu giường đột ngột đổ chuông, Lục Diệp cầm lấy xem, là ba anh. “Lát nữa sẽ có người đem bữa tối tới cho con, tối nay Vân Thường với mẹ con không qua đâu, con tự lo đi.” Không tới? Tại sao? Lục Diệp siết điện thoại “Có chuyện?”

“Ở bệnh viện không thoải mái, ở nhà một ngày.” Giọng thượng tướng Lục hơi khàn, nghe vào tai Lục Diệp cứ kỳ kỳ, cảm thấy chuyện không đơn giản như thế. Còn muốn hỏi nữa, thượng tướng Lục đã ngắt điện thoại.

“Đừng khóc.” Thượng tướng Lục lau nước mắt cho Lục phu nhân, ngón tay thô ráp, sờ trên mặt Lục phu nhân ram ráp, thô kệch đặc trưng của đàn ông. “Đều tại em.” Lục phu nhân luôn kiên cường, mới một chốc đã sắp suy sụp, nếu không phải bà cố chấp dẫn Vân Thường đi mua bánh bao con bé cũng không bị bắt đi. Nếu có nguy hiểm gì, đừng nói Vân Thường, cửa ải Lục Diệp bà qua cũng không nổi. “Được rồi, khóc cũng vô ích, đừng khóc nữa, nhìn phiền lắm!” Thượng tướng Lục xưa nay không biết nói chuyện nhẹ nhàng, cách quan tâm của ông hơi kỳ cục gượng gạo. Nếu không phải sống với nhau bao nhiêu năm rồi, chắc ông đã làm Lục phu nhân tức chết.

“Chỗ đó hẳn là có camera giám sát, anh đã tìm người xử trí rồi, cũng thông báo với đội cảnh sát hình sự. Đội trưởng là lính cũ của anh, em yên tâm, nếu như vậy mà còn không tìm thấy người bọn họ cũng khỏi cần làm nữa!” Đôi mắt thượng tướng Lục sẫm lại, cặp mắt già nua sáng ngời, không giảm sự sắc bén theo năm tháng. Lục phu nhân không nói, chỉ cầm khăn tay cúi đầu, lại chảy nước mắt.

Mỗi giây mỗi phút chờ đợi đều là cực hình, thượng tướng Lục cai thuốc lá đã lâu cũng móc ra hút, hết điếu này đến điếu khác, không có lúc nào ngừng, Lục phu nhân cũng chẳng cản ông như mọi ngày nữa. Thư phòng toàn mùi khói, trong giây phút khẩn trương này, tâm trạng con người đặc biệt cáu kỉnh. Đêm khuya dần, nhiệt độ xuống rất nhanh, bên ngoài lạnh căm căm, người đi đường đều co cổ, ra sức kéo cổ áo mình lên, vội vội vàng vàng về nhà.

Trong một kho hàng đổ nát đã lâu ở phía bắc thành phố, miệng Vân Thường bị nhét khăn tay, chỉ biết mở to mắt, siết chặt hai tay, nghe Vân Quang Phương trả giá bán cô lần nữa. “Một giá thôi, hai trăm ngàn!” Vân Quang Phương thò hai ngón tay, không chịu nhượng bộ. “Không được!” Một kẻ khác lắc đầu, người gã gầy quắt, lưng hơi gù, nhìn càng loắt choắt. Cái mặt dài ngoẵng gắn hai con mắt ti hí, lòng trắng nhiều hơn lòng đen, nhìn là biết gian manh rồi.

“Ả bị mù, lại không phải gái tơ, quá đắt, bây giờ gái tơ mới nhiều tiền!” Vân Quang Phương trợn mắt “Mày nhìn rõ chưa! Mặt con tao đẹp số một đó! Với lại còn tốt nghiệp đại học danh tiếng, nếu không kẹt tiền tao không nỡ bán đâu!” Tên kia trợn trắng mắt, khinh bỉ “Ông anh, xem ông nói kia, bọn này cần đại học nổi tiếng với không nổi làm cái gì? Đằng nào cũng quăng vào núi làm vợ người ta, là phụ nữ, đẻ được con là được!”

Nói rồi gã quay đầu nhìn Vân Thường. Bây giờ đã khuya lắm rồi, trong kho chỉ thắp hai ngọn nến, dưới ngọn lửa lập lòe sắp tắt, Vân Thường mặt mũi thanh tú, môi hồng răng trắng, cả người toát ra hơi thở đặc trưng của người có học, cho dù bị trói nhếch nhác trên đất, cũng có vẻ đẹp riêng. Gã kia nuốt nước miếng, mắt thoáng tham lam.

Gã buôn người bao nhiêu năm rồi, lần đầu tiên thấy đàn bà đẹp thế, hơn nữa không như những ả gái tơ không chạm vào được, ả này hết non rồi, bị ngủ một lần với mấy lần có gì khác nhau! Vân Quang Phương lăn lộn sòng bài nhiều năm nay, rèn luyện được bản lĩnh ngó mặt đặt tên, vừa thấy sắc mặt gã này, còn không biết gã nảy ý định gì với Vân Thường sao. Đảo mắt, kế mới nảy sinh.

“Sao nào, con gái tao có phải mỹ nhân hạng nhất không.” Vân Quang Phương bĩu mồm “Không phải tao dóc, mấy thằng ranh chung quanh nhà tao không có đứa nào không thích nó! Vầy đi, tao thấy mày cũng thành thật, một trăm năm chục ngàn, không thể ít hơn nữa!” Tuy gã kia thèm khát nhan sắc của Vân Thường nhưng một trăm rưỡi quả thật quá nhiều, dân bần cùng nhiều lắm bỏ ra năm ngàn mua vợ, mười lăm ngàn thì có là tiên giáng trần cũng không có người muốn! Có điều… không đưa đến mấy vùng nghèo mạt được thì có thể đưa đến hộp đêm! Gã biết không ít quản lý mấy hộp đêm cao cấp, mấy nhà đó có hậu trường kha khá, chỉ cần vào đó đừng mơ đi ra!

Gã sờ cằm, lộ vẻ khó xử “Không được, một trăm rưỡi không được! Tôi cũng không hơi đâu mồm mép với ông, một trăm ngàn! Được thì được! Không được tôi dẫn người đi ngay!” Mới… một lát đã bị giảm một phần ba giá, Vân Quang Phương xót ruột không thôi, nhưng bán người dù sao cũng là phạm pháp, mặc dù đó là con gái lão. Nếu bỏ lỡ người mua này, chẳng biết đến chừng nào lão mới bán được nó đi! Đằng nào cũng là tiền trên trời rớt xuống, ít thì ít! Huống chi cô bé kia đưa lão cũng không ít.

Nghĩ đến đó, Vân Quang Phương nghiến răng “Được rồi!” Nửa đêm, nhà họ Lục, đèn đuốc sáng trưng, người làm, cảnh sát hình sự, tài xế ra ra vào vào, vừa nhìn là biết nhà họ Lục gặp chuyện gì trầm trọng rồi. “Đó là ba Vân Thường!” Lục phu nhân chỉ vào màn hình máy tính, đột nhiên hét lên.

“Không sai được! Là ba con bé!” Bà đứng phắt dậy, mười ngón tay bấu lấy mép bàn, môi run rẩy, hiển nhiên đã tức giận cực độ “Là lão bắt Vân Thường đi!” Đội trưởng hình sự ngẩn người, không dám hỏi nhiều, anh không dám tỏ vẻ quá hứng thú với chuyện nhà của thượng tướng Lục. “Xác định được mục tiêu là tốt rồi! Thủ trưởng, phu nhân yên tâm, tôi nhất định nhanh chóng bắt được tội phạm, tìm con dâu ngài về!”

Thượng tướng Lục gật đầu, vẻ mặt nghiêm túc, ông vỗ vai đội trưởng hình sự “Nhờ cậu đấy!” Lục Diệp nằm trên giường bệnh trằn trọc, không sao hiểu được lý do tối nay Vân Thường không đến bệnh viện. Vân Thường luôn luôn giữ lời, rõ ràng trước khi đi còn nói với anh sẽ về sớm mà, nguyên nhân đặc biệt gì làm cô nuốt lời chứ? Đã vậy điện thoại cũng không gọi được. Lục Diệp bóp điện thoại, dựa vào đầu giường ngồi dậy. Lại bấm số Vân Thường, vẫn tắt máy.

Anh cau mày, đầu óc theo thói quen khi nhận nhiệm vụ thì phân tích tình hình đối phương, bắt đầu phân tích vấn đề. Bình thường mà nói, nếu có tình huống đột xuất, nhất định là do mẹ anh, có khả năng bỗng dưng nổi hứng kéo Vân Thường đi tụ họp này nọ, nhưng lần này gọi điện thoại cho anh là ba anh! Cái này có vấn đề, ba anh xưa nay không quản mấy chuyện này, toàn bộ mặc mẹ anh thu xếp hết, lần này lại phá lệ. Với lại mẹ anh trước giờ không giấu được người nhà chuyện gì, có gì thú vị mà không gọi điện nói cho anh mới lạ đó!

Tim Lục Diệp từ từ đập dồn, anh là nòng cốt trong đội đặc chủng, chẳng những bản lĩnh phải làm mọi người khâm phục, đầu óc còn phải linh hoạt hơn người bình thường mới được. Màn hình điện thoại còn sáng, đã rạng sáng rồi. Vân Thường rời anh gần sáu tiếng rồi. Ngực Lục Diệp nặng nề đáng sợ, cảm giác bất an như ngọn lửa rừng rực, vùng vẫy muốn xông ra ngoài.

Đột nhiên, anh quăng điện thoại ra sau, nhảy xuống giường! Vết thương chưa kịp lành bị kéo đau nhói, anh cũng bất chấp. Đẩy cửa chạy ra ngoài, đồng phục rộng thùng thình bị gió thốc lên, cả người lạnh buốt, Lục Diệp run lập cập. Cản một chiếc xe chạy về nhà họ Lục, ánh mắt Lục Diệp lạnh lẽo, hàng lông mày đẹp nhíu chặt. Tốt nhất… đừng có ai gạt anh.

.