Hôm nay bạn muốn đọc gì?

A Stormy Spanish Summer - Chương 1

Chương 1.

‘FELICITY.’ Chẳng có một chút cảm xúc nào trong giọng nói của ngài quý tộc Tây Ban Nha cao lớn với mái tóc sẫm màu đang nhìn xuống cô từ chiều cao hơn 6 feet của anh ta. Không chút chào đón hay vẻ thân thiện dành cho cô. Kể cả khi không nhìn vào vẻ chỉ trích và chán ghét cay nghiệt trên từng cử chỉ của anh ta, Felicity vẫn có thể hiểu Vidal Salvadores, Bá tước Fuentualba, sẽ chẳng bao giờ hoan nghênh sự có mặt của cô trên mảnh đất của tổ tiên anh ta – cũng là nơi chôn rau cắt rốn của cô xét trên khía cạnh cha đẻ của cô cũng là người Tây Ban Nha. Người Tây Ban Nha, và là chú nuôi của Vidal.

Cô đã phải dốc hết can đảm cùng nhiều đêm mất ngủ để đưa ra quyết định tới đây, nhưng cô không hề có ý định để Vidal biết điều đó. Cô sẽ không cầu cạnh một chút ơn huệ nào từ anh ta, bởi cô biết rằng chúng không bao giờ được trao. Cô đã có bằng chứng cho điều đó. Cơn hoảng loạn đang nhộn nhạo trong dạy dày của cô, và dâng lên một cách nhanh chóng khiến cho tim cô đập thình thịch và mạch đập tăng vọt. Cô không được nghĩ về chuyện đó. Không phải lúc này, khi mà cô cần đến toàn bộ sức mạnh của mình. Khi mà cô biết rằng cái vỏ mạnh mẽ ấy có thể tan chảy như một mẩu bơ dưới sức nóng của mặt trời Andalusia1 một khi cô để cho những ký ức tồi tệ và bẽ bàng ấy lộ diện cùng những hình ảnh đáng xấu hổ ấy hiện lên trong tâm trí mình.

Fliss chưa khi nào cần đến tình thương yêu và che chở của mẹ cô – hay thậm chí là sự hiện diện đầy tương trợ của bộ ba cô bạn thân của cô hơn lúc này. Nhưng họ, cũng như mẹ cô, giờ đều không có mặt trong cuộc đời cô. Mặc dù họ vẫn còn tồn tại trên đời, không giống như người mẹ quá cố của cô, nhưng nghề nghiệp đã đem họ đến những phương trời xa tít trên trái đất này. Chỉ có cô là vẫn bám trụ tại quê nhà, và hiện đang là Ủy quyền Giám đốc phụ trách Du lịch ở đó – một công việc đầy thách thức và trách nhiệm. Một công việc lý giải cách mà cô vẫn thường tự nhủ với chính mình rằng cô quá bận rộn để có thể dành thời gian cho việc bồi đắp một mối quan hệ nghiêm túc với một người đàn ông? Nghĩ đến những điều đó chẳng khác nào một cú thúc đau nhói vào một chiếc răng đau, cơn đau đột ngột và nhức nhối. Tốt hơn cô nên nghĩ về việc vì sao cô lại quyết định dùng đến quyền nghỉ phép mà cô đã được hưởng sau hàng giờ lao động cật lực để đến nơi này, trong khi thực tế là di nguyện của cha cô có thể được giải quyết một cách đơn giản cả khi cô vắng mặt. Đó chắc chắn là thứ Vidal muốn.

Vidal. Giá mà cô có đủ dũng khí để thoát ra khỏi quá khứ của chính mình. Giá mà cô không bị cùm lại với quá khứ bởi sự bẽ bàng đến thấu xương mà cô không bao giờ có thể thoát khỏi nó. Giá mà… Có quá nhiều từ “giá mà” trong cuộc đời cô – hầu hết chúng đều bắt nguồn từ Vidal. Dưới cái nóng của phòng đợi bên ngoài sân bay Tây Ban Nha đông đúc nơi cô vừa bay tới, nhồi nhét bởi những hành khách đang di chuyển tán loạn xung quanh họ, anh đang tiến về phía cô. Ngay lập tức cô phản ứng lại, cơ thể cô căng ra trong cơn hoảng loạn hòa cùng giận dữ đầy tính phản kháng, não cô đông cứng lại đến mức cô chẳng thể nói hay cử động.

Đã gần 7 năm kể từ lần cuối cô gặp anh ta, nhưng cô nhận ra anh ta ngay lập tức. Thật phi lý khi cô không thể lờ đi anh ta được, bởi những đường nét của anh ta đã được cắt sâu vào cảm xúc của cô. Quá sâu cay và chua xót một cách ám ảnh tới mức cho đến giờ những vết thương gây ra bởi những nhát cắt ấy vẫn chưa lành. Điều này thật vô lý, Fliss tự nhủ. Anh ta hiện giờ chẳng gây ra chút ảnh hưởng nào đối với cô – dưới bất kỳ hình thức nào. Và giờ cô ở đây để chứng minh cho anh ta thấy điều đó. ‘Anh không cần phải đến gặp tôi,’ cô nói với anh ta, buộc bản thân mình phải ngẩng cao đầu và nhìn thẳng vào mắt anh ta. Đôi mắt đã từng nhìn cô theo cái cách có thể lột bỏ sự kiêu hãnh và lòng tự trọng của cô để rồi bỏ lại chúng sống sượng và rỉ máu. Dạ dày cô lại nhộn nhạo khi cô ngắm những đường nét đàn ông một cách quý phái, kiêu hãnh và điển trai vừa khít trong vẻ ngạo mạn của anh ta. Miệng anh ta cong lên một cách khinh khỉnh khi anh ta nhìn xuống cô, ánh nắng Tây Ban Nha lúc xế chiều rọi trên mái tóc dày sẫm màu của anh. Cô cao tới 5 feet 7, nhưng cô phải ngửa đầu ra sau để đối mặt với cái nhìn chằm chằm của anh ta, ngọn lửa trong cô chuyển từ màu xanh ấm áp sang màu tím rực cùng lúc cô gặp cái nhìn mà anh ta đang gửi đến cô.

Cô đang nóng và mệt lử vì chuyến bay, và cơ thể cô phản ứng với cái nóng xứ lạ bởi cô đã từ chối nhu cầu bới mái tóc ngang vai dày vàng sậm của mình ra phía sau sau gáy. Cô gần như cảm nhận được tóc cô bắt đầu cong lên ôm lấy mặt mình dưới cái nóng oi ả bất chấp nỗ lực cô đã bỏ ra để duỗi thẳng chúng thành một kiểu rất trang nhã và tinh tế. Không đời nào bộ dạng của cô có thể so sánh với vẻ thanh lịch đích thực của những cô gái Tây Ban Nha ăn mặc sang trọng xung quanh cô. Cô thích quần áo bình dân, và đang mặc một chiếc quần jean sạch sẽ nhưng đã bạc vì giặt quá nhiều, đi kèm với một chiếc áo cotton trắng rộng thùng thình. Chiếc áo khoác mà cô đã mặc từ lúc lên máy bay ở Mỹ giờ đã bị giấu trong chiếc túi xách tay cỡ lớn bằng da của cô. Vidal cau mày trong khi ánh mắt anh nấn ná trên vẻ gợi tình đang tỏa ra từ mái tóc màu mật ong tự nhiên của cô, nhắc anh nhớ về lần cuối cùng anh được chiêm ngưỡng nó. Tóc cô, cũng như cơ thể cô, được phơi bày trên giường, và đang hưởng thụ sự chăm sóc tận tình của cái gã đang mơn trớn cô ta trước khi Vidal và mẹ cô chen ngang cuộc mây mưa bí mật của hai người họ. Vidal đưa mắt khỏi cô một cách bực tức. Sự hiện diện của cô ta không được mong đợi hay chào đón, phẩm hạnh của cô ta sỉ nhục tất cả những gì anh hằng tin tưởng, nhưng cũng giống như thứ mủ độc trong tâm của một vết thương, chính nhận thức đó đã dày vò lòng kiêu hãnh của anh và khước từ bị ém nhẹm hay bị bỏ quên.

Xem xét vẻ gợi tình phóng đãng trong bộ dạng của cô ta, chứng kiến lối cư xử mà ở đó cô ta, một người đàn bà lẳng lơ đầy kinh nghiệm chỉ vào tuổi 16, phô bày ham muốn nhục dục một cách đầy nhạo báng trước mặt anh không một chút xấu hổ nào, đáng lẽ phải nhồi đầy vào đầu anh sự ghê tởm và không gì ngoài ác cảm. Thế nhưng cùng với sự ghê tởm đó, như một lưỡi kiếm xuyên thẳng qua con người anh, đã hình thành một đợt sóng ham muốn đến cháy bỏng bởi lòng kiêu hãnh dù chỉ trong chốc lát. Nó đã đóng một dấu nung mang tên tự khinh bỉ lên anh, và đám tro tàn sẽ chẳng bao giờ có thể nguội hẳn. Cô có thể khiến da anh bỏng rát, nhưng anh sẽ không đời nào để cô ta lặp lại với trái tim anh. Đáng lẽ cô không nên đến đây, Fliss tự nhủ. Không ý thức được cô sẽ phải chạm trán Vidal. Không hiểu được anh ta nghĩ gì về cô và tại sao. Nhưng làm sao cô có thể không đến? Làm sao cô có thể từ chối cơ hội cuối cùng cho bản thân mình để biết thêm một chút về người đàn ông đã sinh ra cô?

Không như cô, Vidal trông thư thái một cách hoàn hảo dưới cái nóng, bộ com lê phản chiếu màu be trung tính mà dường như chỉ những người đàn ông lục địa mới có thể tự tin mặc trên mình, chiếc áo sơ mi xanh nhạt anh đang mặc bên dưới bằng cách nào đó càng làm nổi bật màu hổ phách của loài chim ưng trong đôi mắt anh. Đôi mắt của kẻ săn mồi, loài ăn thịt, lạnh lùng một cách tàn nhẫn và đe dọa. Cô biết rằng mình không thể nào quên đôi mắt đó. Chúng ám ảnh từng cơn ác mộng của cô, cái nhìn chằm chằm lướt đi trên người cô như thể băng giá, vẻ khinh miệt đáng sợ thiêu đốt da cô cũng như lòng tự trọng của cô. Tuy nhiên, cô sẽ không để Vidal biết cô cảm thấy như thế nào. Cô sẽ không chùn bước sợ sệt dưới cái nhìn săm soi đầy dò xét đôi mắt ấy, cô cũng sẽ không để mình bị anh ta dọa dẫm. Cô chỉ chuẩn bị tư tưởng cho mình để thừa nhận rằng cô đã bối rối khi thấy anh ta đang đợi cô ở sân bay. Cô đã không dự trù điều này – ngay cả khi cô viết thư cho các luật sư để thông báo cho họ về những kế hoạch của cô – những kế hoạch mà cô biết rằng anh ta không hề muốn hay cho phép, nhưng cô không dự định thay đổi chúng. Một cơn rùng mình hoan hỉ hòa với adrenalin dâng lên trong cô khi nghĩ đến cảm giác đánh bại anh ta. ‘Anh chẳng thay đổi chút nào, Vidal ạ,’ cô nói với anh ta, sau khi dồn hết dũng khí của mình. ‘Anh hiển nhiên là vẫn ghét cái ý nghĩ rằng tôi là con gái của cha tôi. Nhưng anh vẫn sẽ làm như thế, phải không? Xét cho cùng, chẳng phải cha mẹ tôi li dỵ một phần nhờ công lao của anh hay sao? Anh chính là kẻ đã tố cáo họ với bà của anh.’

‘Bọn họ chưa hề được phép kết hôn.’ Fliss biết đó là sự thật – mẹ của cô vẫn thường tự nói với cô như thế, nỗi buồn trong giọng nói của bà nhiều hơn là sự cay đắng – nhưng Fliss sẽ không từ bỏ cơ hội được chiếm thế thượng phong về mặt tinh thần từ Vidal một cách dễ dàng như thế. ‘Họ đáng ra có thể tìm được cách nào đó nếu như họ có nhiều thời gian hơn.’

Vidal quay mặt đi khỏi cô. Trong đầu anh là một kí ức mà anh không hề muốn gợi lại: âm thanh của chính anh – một đứa trẻ 7 tuổi, kể một cách ngây thơ cho bà của anh về cái cách mà anh và người vú nuôi nước ngoài2 tình cờ gặp chú nuôi của anh trong chuyến thăm lâu đài Alhambra – mà không nhận ra rằng chú của anh đáng ra phải đang ở Madrid để lo công việc của gia đình, và chắc chắn không hề hay biết tầm ảnh hưởng của cuộc gặp dường như không được mong đợi đó. Thế nhưng bà nội anh lại hiểu được điều đó có ý nghĩa gì. Felipe là con của người bạn thân nhất của bà, Maria Romeo, một góa phụ nghèo nhưng mang dòng dõi quý tộc. Khi Maria biết tin mình đang mắc căn bệnh ung thư ở giai đoạn cuối, và chỉ còn sống được vài tháng, bà đã nhờ bạn của mình nhận nuôi Felipe khi đó đang 12 tuổi sau khi bà qua đời và nuôi dạy đứa bé như con trai ruột của mình. Cả bà của anh và Maria đều mang trong mình một niềm tin bảo thủ rằng những gia đình như họ - mang dòng máu thuần chủng và quý tộc – chỉ nên kết hôn với duy nhất những gia đình cũng chung những điều đó với họ.

Tội lỗi. Đó là một gánh nặng trên vai. ‘Họ vốn dĩ không được phép kết hôn,’ anh nhắc lại. Anh ta thật đáng ghét và ngạo mạn, với lòng kiêu hãnh lạnh như băng và cứng như đá granit, Fliss hậm hực. Chính xác mà nói, mẹ cô qua đời vì một cơn suy tim, nhưng biết nói cho ai rằng cơn suy tim ấy phần nào bắt nguồn từ một trái tim tổn thương và những giấc mơ tan vỡ? Mẹ cô chỉ mới 37 tuổi khi bà ra đi, còn Fliss mới 18, chuẩn bị vào đại học. 18 tuổi và vẫn là một cô gái – nhưng giờ thì, ở tuổi 23, cô đã là một người phụ nữ.

Có phải đó là một chút màu sắc tội lỗi mà cô có thể thấy, đang nhen nhóm trên nước da sáng được di truyền cho anh ta từ nhiều thế hệ quý tộc mang huyết thống Castalia3 thuần chủng? Cô nghi ngờ điều đó. Người đàn ông này không thể nào có những cảm xúc như thế - bất kì loại cảm xúc chân thực nào về người khác. Dòng máu của anh ta không cho phép điều đó. Dòng máu được đồn đại là đã từng được kết hợp với dòng máu của một nàng công chúa người Ma-rốc được một chàng quý tộc Castilia – kẻ thù của gia đình nàng, đem lòng yêu, - người đã đánh cắp nàng khỏi gia đình của nàng để thỏa mong ước của chàng, người đã trao cho người vợ cùng mang dòng máu như chàng một cậu con trai được sinh ra trong mối quan hệ bị cấm đoán của chàng, và bỏ lại người tình bị đánh cắp của mình qua đời trong nỗi đau buồn vì mất đi đứa con của nàng. Fliss thừa hiểu một gia đình đã sản sinh ra người đàn ông giống như người đang đứng trước mặt cô lúc này hoàn toàn có thể gây ra thứ tội ác kinh khủng như thế. Lần đầu tiên mẹ cô kể cho cô nghe câu chuyện cổ tích về ngài công tước Castalia đó, cô đã ngay lập tức liên hệ ông ta với ngài công tước bây giờ. Họ cùng chung sự coi thường một cách tàn nhẫn cảm xúc của người khác, cùng quan điểm ngạo mạn rằng chính cái địa vị của họ ban cho họ thứ đặc quyền chà đạp lên người khác, phán xét người khác rồi kết tội họ mà không hề để cho những con người đó được lên tiếng bảo vệ cho chính mình. Thứ đặc quyền không cho một đứa trẻ đến gần cha của nó, không để nó được biết và yêu thương cha mình chỉ vì họ không cho rằng đứa bé ‘đủ tốt’ để trở thành một phần trong gia đình của họ. Cha của cô. Trong tâm trí mình, Fliss nếm náp những từ ngữ ấy, cuộn tròn chúng quanh lưỡi cô, hương vị và tác động của chúng vừa mới mẻ, vừa bối rối. Cô đã dành quá nhiều thời gian của cuộc đời mình tự hỏi một cách thầm lặng về cha cô, lén lút tưởng tượng ra họ gặp nhau, và thầm ước rằng có thể tạo ra cuộc gặp gỡ ấy. Ở nhà, trong căn hộ lịch sự của tòa nhà mang kiến trúc Geogre thanh lịch đã được cải tạo thành một khu chung cư tọa lạc trong những khu vườn vẫn được bảo tồn một cách duyên dáng, và bao trọn một sân tenis cùng với một bể bơi trong nhà và một phòng tập thể dục phục vụ cho nhu cầu của những thành viên của tòa nhà, Fliss có một chiếc hộp nơi cô cất giữ tất cả những lá thư mà cô lén viết cho cha mình nhưng không bao giờ gửi đi. Những lá thư cô giấu không cho mẹ thấy, vì không muốn làm tổn thương bà. Những lá thư không bao giờ được gửi đi – không một lá nào.

Bà cố của cô có thể chính là người ban đầu đã chia rẽ cha mẹ cô, nhưng chính Vidal mới là người khiến cho cô không thể liên hệ với cha mình. Vidal, người đã tước đi của cô quyền được biết về cha mình bởi anh ta cũng không cho rằng cô ‘đủ tốt’ để được thừa nhận là một thành viên trong gia đình của anh ta. Ít ra cha cô cũng đã từng cố gắng để làm điều gì đó như là một sự đền bù vì đã để cô bị tách ra khỏi cuộc đời ông. “Tại sao cô lại đến đây, Felicity?”

Vẻ lạnh nhạt trong giọng nói của Vidal châm chích lòng kiêu hãnh của Fliss. ‘Anh thừa biết vì sao tôi có mặt ở đây. Tôi ở đây như mong muốn của cha tôi.’ Khi nói ra từ “cha”, Fliss nhận ra những cảm xúc trong cô trực dâng trào dưới vẻ tự chủ mà cô đang cố kiểm soát. Đã có quá nhiều đau đớn, bối rối, cũng như hổ thẹn trong con người cô suốt nhường ấy năm, bắt nguồn từ sự chối bỏ hai mẹ con cô từ phía gia đình của bố cô. Và với cô, chính Vidal là hiện thân của sự chối bỏ đó. Vidal – người đã phủ nhận và làm cô tổn thương – dưới nhiều hình thức hơn chính cha của cô.

Thật ra cô tới đây không phải vì bất kỳ thứ quyền lợi vật chất nào được gắn cho cô theo như di chúc của người cha quá cố, mà là vì những quyền lợi về mặt tình cảm – hàn gắn vết thương tình cảm mà cô luôn mong muốn. Nhưng sẽ không có bất kỳ thế lực nào có thể buộc cô phải thú nhận điều đó với Vidal. ‘Cô không cần phải đến đây vì di chúc của chú Felipe, Felicity ạ. Lá thư mà luật sư của ông gửi cho cô đã giải thích các điều khoản khá rõ ràng. Sự hiện diện của cô ở đây là không cần thiết và cũng không được hoan nghênh.’ ‘Cũng giống như trong mắt anh cả mẹ tôi và tôi đều không cần thiết trong cuộc đời của cha tôi – không cần thiết và không quan trọng. Nhưng thực tế không phải như vậy. Anh thật ngạo mạn làm sao, Vidal, khi cho mình cái quyền được đưa ra những nhận định như thế. Nhưng anh rất giỏi đưa ra những lời phán xét gây ảnh hưởng đến cuộc sống của những người khác, phải không? Anh tưởng mình tốt đẹp hơn người khác, nhưng anh không hề như thế, Vidal ạ. Bất chấp địa vị của anh, bất chấp sự ngạo mạn và kiêu hãnh mà anh sở hữu nhờ dòng dõi Castilia của anh, anh còn không sánh được với họ với họ hơn cả một tên ăn mày khốn khổ nhất trên đường phố Granada4. Anh xem thường người khác vì nghĩ rằng mình hơn họ, nhưng thực ra anh mới là người đáng bị coi thường. Anh không có lòng trắc ẩn hay sự thấu hiểu. Anh hoàn toàn không có tình cảm thật lòng, Vidal ạ, bất lực để hiểu được ý nghĩa đích thực của việc làm người,’ Fliss nói với anh một cách phẫn nộ, ném những lời lẽ vào anh bởi những cảm xúc mà cô kìm nén quá lâu đã lấn át cô.

Bậm chặt môi tới trắng bệch, Vidal hứng những lời lẽ của cô. Việc cô ta - trong tất cả mọi người - dám đưa ra những lời kết tội chống lại anh, khiến anh nổi điên. ‘Cô chẳng biết cái quái gì về việc tôi là người như thế nào’, anh bật lại cô một cách cáu kỉnh. ‘Ồ ngược lại đấy – Tôi biết quá nhiều về anh và bản chất của anh,’ Fliss chỉnh lại. ‘Anh là Công tước Fuentuabla, cái địa vị mà anh sinh ra là để đảm nhận – được tạo ra để gánh vác, thực ra là, do cuộc hôn nhân của cha mẹ anh đã được dàn xếp bởi cả hai gia đình để bảo tồn tính thuần chủng trong huyết thống của họ. Anh sở hữu những vùng đất rộng lớn, cả ở đây cũng như ở Nam Mỹ, anh đại diện và duy trì một bộ máy phong kiến buộc mọi người phục tùng địa vị của mình, và anh cho rằng nó mang lại cho anh quyền đối xử với họ bằng sự khinh miệt và coi thường. Chính vì anh và bản chất của anh mà tôi không bao giờ có cơ hội được biết về cha đẻ của mình khi ông ấy vẫn còn sống.’

‘Và giờ cô đến đây để trả đũa hả? Có phải đó là cái cô đang cố nói với tôi không?’ ‘Tôi không cần trả đũa,’ Fliss nói, nóng nảy bác bỏ lời buộc tội của anh ta. ‘Anh sẽ mang mối hận thù đó vào đầu mình bởi chính bản chất của anh – mặc dù tôi chắc chắn rằng anh thậm chí sẽ không nhận ra nó là gì. Bản chất của anh, quan điểm sống của anh, sẽ tước khỏi anh thứ mà anh lấy đi khỏi cha mẹ tôi – một mối quan hệ của yêu thương, chung thủy, hạnh phúc, được đem đến bởi không gì ngoài chính hai con người trong mối quan hệ đó, thực lòng yêu thương nhau. Sự trả thù của tôi sẽ nằm trong nhận thức rằng anh sẽ không bao giờ hiểu được hạnh phúc đích thực là gì – bởi vì anh vốn dĩ không thể hiểu được điều đó. Anh sẽ không đời nào có được tình yêu của một người phụ nữ, và đáng thương nhất là, anh thậm chí sẽ không nhận ra mình đang đánh mất thứ gì.’ Bản thân sự im lặng quá mức của anh ta thật đáng sợ, chưa kể đến cái nhìn mà anh ta đang gửi đến cô, Fliss nhận ra. Nhưng cô không phải là người mẹ hiền lành và yếu đuối của mình – tự cho mình thật tầm thường và sợ sệt trước một người đàn ông quá ngạo mạn.

‘Chưa từng có ai bảo với cô rằng đưa ra những quan điểm như thế là rất nguy hiểm phải không? ‘Có lẽ tôi không bận tâm đến mối nguy hiểm phát sinh khi nó đến cùng với việc nói ra sự thật,’ Fliss đáp lại, cùng một cái nhún vai khẽ khi cô thêm vào, ‘Sau cùng thì anh còn có thể gây ra thiệt hại gì cho tôi ngoài thiệt hại mà anh đã từng gây ra cho tôi chứ?’ Đó là mức hà tiện nhất mà cô dám cho phép bản thân mình biểu lộ nỗi đau trong cô. Nói nhiều hơn có thể sẽ quá nguy hiểm. Cô không thể nói gì hơn mà không liều lĩnh để anh thấy những vết thương quá sâu mà anh ta đã gây ra lên tất cả mọi thứ cô vốn là đến mức cô sẽ phải mang chịu đựng chúng mãi mãi. Những vết sẹo – anh ta – đã thay đổi cuộc đời cô mãi mãi. Đã cướp đi khỏi cô quyền yêu và được yêu – không chỉ như một người con gái, mà cả như một người phụ nữ. Nhưng giờ không phải lúc nghĩ đến những tổn thất anh ta đã gây ra cho cô, cả về mặt tình cảm lẫn tình dục. Cô sẽ không bao giờ dâng cho Vidal sự thỏa mãn vì biết được những gì anh ta đã gây ra cho cô.

Vidal đấu tranh với mối đe dọa từ sự tự chủ của chính mình. ‘Để tôi cam đoan với cô một điều,’ anh tuyên bố một cách dứt khoát, từng từ ngữ được cân nhắc một cách thận trọng. ‘Khi tôi kết hôn, người đàn bà sẽ trở thành vợ tôi sẽ không phải là ai đó-’ ‘Như tôi?’ Fliss tiếp lời anh một cách chua chát. ‘Không một người đàn ông nào, nếu như anh ta thật lòng, muốn vợ mình là ai đó sở hữu những hình ảnh nhục dục của kẻ hạ đẳng. Đó là bản năng đàn ông – bảo vệ đức hạnh của người bạn đời của mình, muốn sự thân mật mà anh ta chia sẻ với vợ mình là duy nhất. Một người đàn ông không thể nào đảm bảo rằng bất cứ đứa trẻ nào mà vợ mình mang thai đích thực là của anh ta, vì thế anh ta sẽ lựa chọn theo bản năng một người đồng hành mà anh ta có thể tin là sẽ chung thủy về mặt tình dục với mình. Khi tôi kết hôn, vợ tôi sẽ hiểu rằng cô ấy sẽ có được sự chung thủy của tôi với cô ấy trong suốt cuộc đời, và tôi cũng mong đợi sự chung thủy như thế từ cô ấy.’

Anh ta đang tức giận. Fliss có thể thấy điều đó. Nhưng thay vì hăm dọa cô, cơn giận của anh lại kích động cô. Kích động cô và làm cô phấn khích, thôi thúc cô đẩy anh ta xa hơn, và tiếp tục dồn anh ta đến khi cô có thể dồn anh ta ra khỏi ranh giới của sự tự chủ của chính anh ta. Một cơn rùng mình bởi những xúc cảm lạ lẫm gợn lên dọc xương sống của cô. Vidal là một người đàn ông của những cảm xúc mạnh mẽ, người luôn kiểm soát chặt chẽ những cảm xúc ấy. Người phụ nữ nào có thể khuấy động chúng – và cả anh – sẽ phải là người nồng nhiệt ngang bằng, hoặc liều mình để bị thiêu rụi bởi trái tim nồng nhiệt của họ. Trên giường, anh ta sẽ… Bị choáng váng, Fliss lảng tránh chính những ý nghĩ đang đeo bám cô một cách dai dẳng, mặt cô đỏ bừng lên. Chuyện gì đang xảy ra với cô thế này? Cô thấy như thể mình vừa bị sét đánh vậy, và dư chấn của nó để lại cho cô là cái cảm giác muốn phát bệnh và run rẩy. Sao cô có thể cho phép bản thân mình nghĩ về Vidal theo cách đó được chứ?

‘Lẽ ra cô không nên đến Tây Ban Nha, Felicity ạ.’ ‘Ý anh là anh không muốn tôi đến,’ Fliss đáp lại cũng theo cái cách dửng dưng hệt như lời lẽ của Vidal. ‘Vậy thì tôi có tin mới cho anh đây, Vidal. Tôi không còn 16 tuổi nữa, và anh không thể bảo tôi những gì tôi phải làm. Giờ thì, nếu anh thứ lỗi, tôi muốn đến nhận phòng tại khách sạn của tôi. Anh cũng không cần đến tận sân bay,’ cô nói với mong muốn thoát khỏi anh ta ngay lập tức. ‘Chúng ta chẳng có gì để nói với nhau, điều đó sẽ không được đề cập tại buổi gặp luật sư đại diện đến trễ của tôi, vào ngày mai.’ Cô dợm bước qua anh, nhưng cùng lúc đó tay anh vươn ra, những ngón tay thon rám nắng của anh bao quanh cánh tay cô và giữ cô lại. Lạ thay, một bàn tay tao nhã với những ngón tay được chăm sóc cẩn thận lại có thể chứa đựng sức mạnh đàn ông mãnh liệt đến vậy, nhưng nó đúng là như thế, Fliss nhận ra điều đó khi da cô râm ran dưới sự kềm tỏa của bàn tay anh. Mạch đập của cô rộn ràng khác thường, như thể đang hưởng ứng mệnh lệnh của anh chứ không phải những chỉ thị từ chính cơ thể cô.

‘Chẳng có gì tôi muốn làm hơn thế, tôi đảm bảo với cô đấy. Nhưng vì mẹ tôi hi vọng là cô sẽ ở cùng với chúng tôi, và đang đợi chúng ta trở về, nên tôi sợ rằng điều đó là không thể.’ ‘Mẹ anh?’ ‘Phải. Bà đã đích thân rời ngôi nhà của bà ở vùng núi để đến ngôi nhà trong thị trấn của chúng tôi, ngay tại thành phố này, để chào mừng cô đến với gia đình.’

‘Chào mừng tôi đến với gia đình?’ Fliss bắn cho anh một cái nhìn chế giễu. ‘Anh cho là tôi muốn điều đó sau cái cách “gia đình” anh đối xử với mẹ tôi – kẻ tôi tớ không đủ cao quý để lấy cha tôi ư? Cái cách họ từ chối thừa nhận sự tồn tại của tôi ư?’ Lờ đi cơn giận dữ đang bùng nổ của Fliss như thể cô chưa từng nói ra, Vidal tiếp tục một cách lạnh lùng, ‘Lẽ ra cô nên nghĩ đến những hậu quả khi đến đây trước khi cô quyết định làm điều đó – nhưng cô cũng đâu phải loại người biết nghĩ về hậu quả của những hành động của mình, phải không, Felicity? Không cả với những hậu quả và tác động của chúng lên người khác.’ Fliss không thể ép mình nhìn vào anh ta. Dĩ nhiên anh ta sẽ ném những lời lẽ đó vào cô. Rõ ràng là anh ta sẽ làm thế.

‘Tôi không có bất kì mong muốn nào được gặp mẹ anh. Phòng ở khách sạn tôi đã đặt trước –’ ‘Đã bị hủy.’ Không, cô không thể. Cô sẽ không làm được. Cô run rẩy. Fliss lên tiếng để phản đối, nhưng đã quá muộn. Cô bị đưa đi một cách kiên quyết tới bãi đỗ xe. Và một cú xô đẩy đột ngột của đám đông đẩy cô lại gần phía Vidal, và da cô ngay lập tức nhận biết được vẻ nam tính và sức nóng ở cơ thể anh khi đùi cô chạm tới nó trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, rắn chắc với những thớ cơ bên dưới lớp quần áo đắt tiền của anh. Cô lùi lại, miệng cô khô khốc, tim cô đang đập dữ dội khi những kí ức mà cô không thể ép mình ngừng hồi tưởng đang thách thức những nỗ lực chối bỏ chúng.

Họ đi nhanh dưới cái nắng nóng gay gắt và chói chang của mùa hạ - chắc chắn đó là lý do tại sao cơ thể cô bắt đầu nóng lên dữ dội đến mức cô có thể cảm nhận được mạch đập trên khuôn mặt của chính mình. ‘Cô nên đội mũ,’ Vidal quở trách, cái nhìn gay gắt của anh quét qua khuôn mặt đang nóng bừng của cô. ‘Cô quá nhợt nhạt để tiếp xúc với sức nóng gay gắt ở đây.’ Flew biết mặt trời không phải là nguyên nhân của sức nóng đang thiêu đốt cô. Nhưng ơn trời, chỉ mình cô biết điều đó.

‘Tôi có một cái mũ trong vali,’ cô bảo anh. ‘Nhưng vì tôi dự định sẽ đi thẳng từ sân bay về khách sạn bằng taxi, chứ không phải bị bắt cóc một cách lộ liễu và bị ép phải đứng dưới cái nắng chói chang như thế này, tôi đã nghĩ là nó chẳng cần thiết.’ ‘Lý do duy nhất của việc cô đang đứng bất kì chỗ nào là bởi vì cô chọn cách gây tranh cãi. Xe của tôi ở kia,’ Vidal đáp trả cô. Vẻ ngạo mạn của anh ta khiến Fliss nghiến răng. Nó mới hiển nhiên làm sao trong số tất cả những gì cô biết về anh ta – rằng anh ta chẳng bao giờ nghĩ đến chuyện xin lỗi mà thay vào đó, cố gắng đặt cô vào vị trí người làm sai. Anh nâng bàn tay lên như muốn đặt nó lên tấm lưng nhỏ nhắn của cô và không nghi ngờ gì sẽ đẩy cô về phía chiếc xe đang đợi, nhưng ngay lập tức cô phản ứng bằng cách bước lùi lại trong lúng túng. Cô không thể chịu được việc anh ta chạm vào cô. Điều đó chẳng khác nào một sự tự phản bội mà cô không thể kiểm soát nổi. Và bên cạnh đó, anh ta quá… quá đàn ông ư? Anh ta đã nhìn thấy hành động bối rối ấy của cô, dĩ nhiên, và giờ thì anh ta nhìn cô theo cái cách có thể khóa chặt cơ bụng của cô chỉ bằng cái nhìn đầy khinh rẻ ấy.

‘Đã quá muộn để cô diễn cái trò “run rẩy sợ sệt của trinh nữ trước mỗi đụng chạm của đàn ông” với tôi rồi.’ Anh ta cảnh báo cô. Cô không định để anh ta nói về cô theo cách đó. Cô không thể để điều đó xảy ra. ‘Tôi không diễn,’ cô đáp trả. ‘Và đó cũng không phải sự sợ hãi, nó là sự ghê tởm.’

‘Cô đã đánh mất cái quyền phản ứng theo kiểu trong sáng như thế từ lâu rồi, và cả hai chúng ta đều biết điều đó,’ Vidal giễu cợt. Giận dữ cùng một thứ cảm xúc gì đó – thứ gì đó đau đớn, chua xót và mất mát – đang siết lấy ngực cô một cách nhức nhối. Đã có lúc – mặc dù khá lâu rồi, hoặc lúc này có vẻ là như thế - cô là một cô gái trẻ run rẩy bên bờ vực của rung động xác thịt đầu đời quá mãnh liệt trước một người đàn ông trưởng thành từng trải, tìm thấy ở anh mọi thứ mà tâm hồn lãng mạn của cô khao khát, và cảm nhận nơi anh khả năng đáp ứng tất cả những giấc mơ trụy lạc ngây thơ mà bản năng nữ tính ngày một lớn dần trong cô đang làm cô nhức nhối. Một cơn chấn động, như tia sét tĩnh điện lóe lên, chạy thẳng dọc xương sống của cô, khiến cho da thịt của cô trở nên nhạy cảm còn tóc gáy cô dựng đứng.

Một cơn rùng mình khác kẹp lấy cô. Cơn hoảng loạn còn mới nguyên chộp lấy cô. Hẳn là cái nóng đang làm điều này. Đó không thể nào là Vidal. Nó không thể, không phải là Vidal, người phải chịu trách nhiệm cho tình trạng bối rối không báo trước và cả những rung động tự nhiên không hề mong muốn đang vạch ra một tia lửa tình kích động dọc theo sống lưng cô. Đó là một kiểu rối loạn về thể chất, tất cả chỉ là dạng biểu lộ một cách gián tiếp cô ghê tởm anh ta như thế nào. Một cơn rùng mình vì ghê tởm, chắc chắn không phải là cơn rùng mình vì khao khát sự đụng chạm từ một người đàn ông là sự tích tụ của mọi thứ có thể ở một người đàn ông - người có thể khống chế và khơi dậy sự hưởng ứng từ một người đàn bà bất cứ khi nào anh ta muốn. Suy cho cùng, không có cách nào khiến cô muốn Vidal được nữa. Không cách nào hết! Nhận thức được mạch đập của cô đang tăng tốc dồn dập cũng như tim cô nện thình thịch – vì phẫn nộ chính đáng, tất nhiên là thế - khiến Fliss phải dừng lại để kiểm soát nhịp thở của mình, thái độ chống đối Vidal của cô bị lãng quên trong giây lát khi cô hít vào bầu không khí tuyệt diệu ở thành phố. Nó khiến cô bị mê hoặc và lôi cuốn. Phải, cô có thể ngửi thấy mùi xăng dầu và khí đốt, nhưng quan trọng hơn, cô cũng ngửi thấy mùi không khí bị nung nóng lên bởi mặt trời, hòa trộn với một thứ gì đó như hương thơm cổ kính của phương Đông và một lần nữa, mùi hương ở những chiến binh thống trị Ma-rốc: hương nước hoa đắt tiền tinh tế, mùi hương thật hấp dẫn. Nếu cô nhắm mắt lại, Fliss chắc rằng cô có thể nghe được những âm thanh như tiếng nhạc của nước chảy – sự đáng yêu của người Ma-rốc – cũng như hình dung ra ánh sáng lung linh trên những tấm vải đã được ngao du qua một chặng đường dài trên con đường tơ lụa để đến được Granada.

Những ngày xa xưa của thành phố dường như đang lan tỏa và bao trùm lên cô – như một tiếng thở dài bởi mùi hương ngọt ngào, phảng phất hương nước hoa gợi tình đầy sang trọng, một sự đụng chạm rất nhẹ của lụa như một sự chiều chuộng dịu dàng nhất. ‘Đây là xe của tôi.’ Giật mình bởi giọng nói của Vidal xâm nhập vào những suy nghĩ riêng tư của cô đánh thức cô trở về thực tại, nhưng không đủ nhanh để tránh bàn tay cứng rắn nam tính đặt trên lưng cô, thứ mà cô đã rất cảnh giác trước đó. Sức nóng của nó dường như đang thiêu đốt da cô xuyên qua lớp quần áo.

Hiển nhiên là một người đàn ông như anh mang trên mình danh tiếng của tính chiếm hữu, dấu ấn chiếm hữu của anh in hằn trên da thịt một người phụ nữ, nhắc nhở cô về nó mọi lúc. Trong tâm trí cô, một hình ảnh hiện lên – hình ảnh của một bàn tay đàn ông đang mơn trớn đường cong nơi tấm lưng trần của một người phụ nữ. Một cách tính toán và khêu gợi, bàn tay ấy dịch xuống để khum lấy đường cong mềm mại của đôi mông của người phụ nữ, xoay cô lại với anh, da anh sẫm màu tương phản với sắc da tái dưới ánh trăng của cô, nhịp thở của cô trở nên hỗn loạn khi anh trượt dài thong thả như một kẻ đi săn đang chiếm con mồi của nó. Không! Đầu cô như nổ tung còn tim cô đập thình thịch khi những cảm xúc hỗn loạn đang chộp lấy cô. Cô phải nhìn vào thực tế. Kể cả khi biết điều đó, lý trí của cô phải bỏ ra nỗ lực đáng kể để làm được điều đó. Chiếc xe hơi mà anh ta nói đến quá lớn, đen bóng và hết sức sang trọng – kiểu xe mà cô sẽ dùng để trưng ra sự giàu có và quyền lực khi lái nó vòng quanh London.’

‘Vậy là anh không phải người ủng hộ những quan điểm về năng lượng sạch, phải không?’ Fliss không thể ngừng chế giễu Vidal khi anh mở cửa trước nơi ghế cho khách cho cô, lấy chiếc vali nhỏ khỏi tay cô và để nó ở ghế sau. Tiếng đóng cửa là lời đáp lại duy nhất từ anh, trước khi anh đi vòng sang cửa xe phía của người lái và tự mình ngồi vào trong xe. Phải chăng sự im lặng của anh ta ám chỉ cô đã chọc tức hay làm phiền anh ta? Fliss hi vọng thế. Cô muốn chọc anh ta tức điên. Cô muốn trở thành một cái gai trong mắt anh ta – một lời nhắc nhở về những gì anh ta đã làm với cô, và cũng là nhắc nhở chính bản thân cô.

Anh ta không muốn cô tới đây. Cô biết điều đó. Anh ta muốn cô chỉ đơn giản là để luật sư của cả hai bên giải quyết mọi việc. Nhưng cô đã quyết tâm đến đây. Để gặp Vidal ư? Không đời nào! Cô muốn tìm về nguồn cội, không phải sự báo thù. Xét cho cùng, tinh hoa của đất nước này chảy trong huyết quản của cô. Granada – quê hương của những chiến binh thống trị Ma-rốc cuối cùng của Tiểu vương quốc Granada và cũng là nơi tọa lạc của pháo đài Alhambra5, pháo đài đỏ, một tổ hợp của vẻ đẹp tráng lệ khiến khuôn mặt mẹ cô sáng lên vì hạnh phúc khi bà kể với Fliss về nó – đó cũng là một phần nguồn cội của cô.

‘Cha của con có đến đó cùng mẹ không?’ Cô hỏi mẹ mình. Cô có lẽ chỉ mới bảy tuổi vào thời điềm đó, nhưng cô chưa từng nhắc đến người đàn ông đã sinh ra cô như một người cha. Những ông bố là những người sẽ chơi đùa cùng con cái, là những người yêu thương chúng – không phải những người xa lạ ở một đất nước xa tít tắp nào đó.’ ‘Có chứ,’ mẹ cô đáp lại. ‘Mẹ đã đưa Vidal đến đó một lần, và cha con cũng tham gia cùng chúng ta. Chúng ta đã có một ngày tuyệt diệu nhất. Một ngày nào đó con và mẹ sẽ cùng đến đó, Fliss,’ mẹ cô hứa. Nhưng bằng cách nào đó, cái ngày ấy không bao giờ đến, và giờ cô ở đây, chỉ một mình.

Qua tấm kính màu nơi cửa sổ của chiếc xe, cô có thể ngắm thành phố đang hiện ra trước mắt họ, thị trấn cổ Albaicin của người Ma-rốc6 nằm vắt vẻo bên sườn đồi đối diện với pháo đài Alhambra. Ngay kế bên nó là một khu phố cổ của người Do Thái cũng cổ kính không kém, nhưng Fliss vẫn chưa hết ngạc nhiên, khi họ vào đến thành phố, Vidal bẻ lái vào một con phố trải dài với những tòa nhà sừng sững từ thế kỉ mười sáu sau khi thành phố bị chiếm giữ bởi những nhà cầm quyền Ki-tô giáo Isabella và Ferdinand. Và giờ, trên con phố này, những tòa nhà đồ sộ với kiến trúc Phục Hưng toát lên vẻ giàu sang và bề thế, tầm vóc vĩ đại của chúng chặn đứng những tia nắng mặt trời để rồi hắt lại những cái bóng khổng lồ. Cô có vẻ ngạc nhiên khi biết rằng Vidal tự lái chiếc xe của anh ta, nhưng cô không hề bất ngờ khi anh ta giảm tốc độ chiếc xe và rẽ vào hai cánh cửa gỗ khổng lồ được tán đinh dọc theo chiều dài quá khổ. Nơi này, với bầu không khí đậm vẻ kiêu hãnh và sung túc, phù hợp một cách hoàn hảo cho một người đàn ông xứng với vẻ kiêu ngạo của nó – và cả bề ngoài tráng lệ cổ kính như tạc của nó nữa. Fliss cảm thấy khuây khỏa khi để mình bị xao nhãng khỏi ý nghĩ đó bởi hình ảnh của khoảng sân trong ngập nắng nơi họ vừa đặt chân tới, hai lối đi đối xứng nhau một cách hoàn hảo, và kể cả tiếng nước bắn tung tóe trong đài phun nước bằng đá công phu ngay tại trung tâm bằng cách nào đó cũng điều chỉnh thật nhịp nhàng.

Ngôi nhà – một cung điện thì đúng hơn, chắc chắn rồi, hơn là một ngôi nhà đơn thuần – bao trọn lấy khoảng sân ở cả bốn phía, với lối vào chính đối diện với con đường họ vừa đi. Trên bức tường phía bên phải họ, một chiếc cổng tò vò hai tầng dẫn vào một nơi như khu vườn kiểu Pháp7 mà Fliss đã thoáng thấy khi Vidal cho xe chạy dừng lại ngay sát một lối đi tạo bởi những bậc đá. Những bậc thang chạy thẳng đến một cánh cửa gỗ khảm trai tương tự như những cánh cửa họ đã thấy lúc trước. Chạy xung quanh trung tâm tầng trệt của toàn nhà ba tầng là lối đi bộ có mái che còn những khung cửa số nhìn ra sân được lắp cửa chớp để che ánh nắng xế chiều. Nhìn lên phần đá phía trên những khung cửa sổ Fliss có thể thấy biểu tượng của Granada – hình trái lựu 8– trong khi phía trên cửa chính được tạc họa tiết mà theo cô tìm hiểu là những thành viên trong gia đình, cùng với dòng chữ được dịch ra là “Chúng ta nắm giữ những gì chúng ta đã giành được.’ Fliss thừa nhận rằng không chỉ bởi con mắt nghề nghiệp của cô thôi thúc cô tìm kiếm ở những địa danh này tiềm năng du lịch khiến cô để ý tới những chi tiết này. Cô đã coi nó như công việc của mình kể từ khi cô đủ lớn – đọc càng nhiều càng tốt về lịch sử gia tộc của Vidal – và đương nhiên cũng là của cha cô. ‘Anh có bao giờ bận tâm về việc ngôi nhà này được xây dựng bằng tiền của được chiếm đoạt từ một vị hoàng tử người Hồi giáo mà tổ tiên anh đã sát hại không?’ cô hỏi Vidal, quyết tâm không để vẻ đẹp và vẻ tráng lệ của ngôi nhà lấn át cái nhận thức về việc nó được xây dựng xa xỉ như thế nào.

‘Có một câu nói như thế này – chiến lợi phẩm thuộc về kẻ thắng cuộc. Ông tổ của tôi là một trong số rất nhiều chiến binh Castilian giành chiến thắng trong trận chiến chống lại Boabdil – Muhammad thứ XII – vì nhà vua Ferdinand và nữ hoàng Isabella9. Tiền của xây dựng tòa nhà này là do Isabella trao tặng, và chẳng dính dáng gì đến chuyện sát hại bất kì ai, Hiến pháp Alhambra đã đưa ra một hiệp ước với những thành phố theo đạo hồi về tự do tôn giáo.’ ‘Một hiệp ước mà sau đó đã bị phá vỡ,’ Fliss nhắc Vidal một cách gay gắt. ‘Ngay khi ông tổ của anh phá vỡi lời hứa mà ông ta đã tuyên bố với vị công chúa đạo Hồi mà ông ta đã bắt cóc từ gia đình của bà ấy.’ ‘Lời khuyên của tôi cho cô là bỏ thêm thời gian để kiểm chứng những nhận định đầy trí tưởng tượng của cô thay vì lặp đi lặp lại chúng mà chẳng làm điều đó.’

Không để cô có cơ hội trả miếng, Vidal bước ra khỏi xe, rảo bước vòng sang phía cửa xe dành cho khách nhanh đến nỗi Fliss chẳng kịp có thời gian để tự mở nó. Lờ đi bàn tay đang chìa ra của anh, Fliss tự mình ra khỏi xe, quyết tâm không để mình bị lấn át bởi những gì xung quanh mà thay vào đó cô nghĩ về mẹ mình. Liệu bà có từng bị dọa dẫm trước vẻ kiêu ngạo và coi thường mà ngôi nhà này ném vào những người không thuộc về nó nhưng đủ liều lĩnh để đặt chân vào nó? Mẹ cô yêu quãng thời gian bà sống ở Tây Ban Nha, bất chấp nỗi bất hạnh mà nó đem đến cho bà vào những phút cuối. Mẹ cô đã được cha mẹ Vidal thuê làm gia sư, để kèm cặp tiếng Anh cho anh trong kì nghỉ hè, và bà luôn cố làm cho Fliss hiểu rằng bà yêu mến cậu bé con mà bà đã dạy dỗ nhiều đến nhường nào. Phải chăng chính tại ngôi nhà này, bà đã gặp và phải long người chú nuôi của Vidal ngay từ lần đầu tiên – người đàn ông đã từng là cha cô? Fliss tự hỏi. Có khi nào bà đã gặp người đàn ông Tây Ban Nha điển trai lần đầu tiên ngay ở khoảng sân này? Điển trai, có lẽ thế - nhưng không đủ mạnh mẽ để bảo vệ bà và tình yêu mà ông ta đã thề thốt với mẹ của cô, Fliss tự nhắc mình một cách cứng nhắc, và để cho bà bị cuốn đi trong ảo tưởng thơ mộng được dệt lên từ những gì xung quanh bà. Cô biết rằng mẹ cô chỉ đến thăm ngôi nhà tại Granada này trong một khoảng thời gian rất ngắn, bởi phần lớn thời gian bà sống ở Spain đều là ở tòa lâu đài trong điền sản ở miền ngoại ô của vị công tước, nơi từng là nơi ở chính của cha mẹ Vidal.

Ý nghĩ về những gì mẹ cô đã từng phải chịu đựng gây ra một luồng xúc cảm trong lồng ngực Fliss như thể có những ngón tay thép đang bóp nghẹt tim cô vậy – những ngón tay cứng rắn như của Vidal. Anh ta cũng góp phần gây ra nỗi bất hạnh và bẽ bàng cho mẹ cô, Fliss tự nhủ đầy cay đắng, và cô quay ngoắt khỏi anh ta – nhanh đến nỗi cô phải thở dốc vì bất ngờ khi chân cô trượt trên một viên sỏi, hành động đó khiến cô bị trẹo chân và mất thăng bằng. Ngay lập tức ánh nắng mặt trời chói chan đã làm cô lóa mắt giờ vụt tắt khi Vidal tiến về phía cô, hai bàn tay anh ôm lấy cánh tay cô khi anh giữ cô lại và nâng cô đứng thẳng dậy. Mọi bản năng trong cô đều muốn chối bỏ sự chiếm hữu mà anh đang đặt lên cô, và cho anh ta thấy nó không được chào đón như thế nào. Mặc dù vậy, anh rời ra rất nhanh, để lại cho cô cái nhìn ghê tởm như thể chạm vào cô có thể đầu độc anh ta vậy. Giận dữ và bẽ bàng bùng lên trong cô, nhưng cô chẳng thể làm gì khác ngoại trừ quay lưng về phía anh ta. Cô đã mắc bẫy – và không chỉ ở đây, trong tòa lâu đài mà cô không hề muốn tới. Cô cũng bị kẹt trong cái bẫy quá khứ của chính mình, và Vidal đóng một vai trò trong đó. Hệt như những bức tường thành mà người Ma-rốc dựng lên quanh thành phố và những ngôi nhà của họ, sự khinh miệt và Vidal dành cho cô chính là một nhà tù không lối thoát. Đi vượt lên trước anh, Fliss tiến vào ngôi nhà, đứng ngay tại tiền sảnh lạnh lẽo với một chiếc cầu thang gỗ bóng loáng được chạm trổ cầu kì, cảm nhận được vẻ tráng lệ xa hoa và đài các của những thứ bao quanh cô.

Những bức chân dung được treo trên những bức tường sơn trắng – những vị quý tộc Tây Ban Nha trong trang phục quân đội hoặc trang phục của quan lại lạnh lùng nhìn xuống cô từ những cái khung vàng nặng trịch. Fliss nhận thấy chẳng có lấy một người nào trong số họ đang mỉm cười. Thay vào đó, họ nhìn ra thế giới với vẻ kiêu ngạo và khinh khỉnh. Hệt như Vidal, hậu duệ của họ, nhìn cuộc đời ở thời đại này. Cánh cửa mở ra để tiếp đón một người phụ nữ trung niên phúc hậu và nhỏ bé với đôi mắt nâu sáng đang đánh giá cô một cách chóng vánh. Mặc dù bà chỉ ăn mặc đơn giản, và không phải kiểu mà Fliss vẫn hình dung về mẹ của Vidal, chẳng có chút khiếm khuyết nào trong dáng đứng thẳng và phong thái tự tin điềm đạm của bà. Cô nhận ra những giả định của mình hoàn toàn sai khi Vidal thông báo, ‘Để tôi giới thiệu cô với Rosa, quản gia của gia đình. Bà ấy sẽ chỉ cho cô phòng của cô.’

Người quản gia tiến về phía Fliss, cái nhìn của bà vẫn không thôi dò hỏi và đánh giá, và rồi, lờ đi Fliss, bà quay mặt về phía Vidal. Bằng tiếng Tây Ban Nha, bà bảo anh, ‘Nếu như mẹ cô ta là một con chim bồ câu, thì cô gái này có bề ngoài như một con chim ưng hoang dã chưa từng được thuần hóa vậy.’ Cơn giận giữ lóe lên trong đôi mắt Fliss. ‘Tôi nói được tiếng Tây Ban Nha,’ cô bảo cả hai người họ. Cô run lên vì giận dữ. ‘Và sẽ không có bất kì thứ mồi nhử nào có thể thuần hóa tôi dưới bàn tay của bất cứ ai trong ngôi nhà này.’

Cô chỉ kịp thấy vẻ thù địch cháy lên trong cái nhìn đáp trả của Vidal trước khi cô quay gót và tiến thẳng về phía cầu thang, để lại Rosa phải theo sau cô..