Hôm nay bạn muốn đọc gì?

A Stormy Spanish Summer - Chương 10

Chương 10.

Tòa nhà trong thành phố ở Granada ngập trong bầu không khí bận rộn – bởi vì, Fliss biết, thực tế là chủ nhân của nó chuẩn bị bay tới Chi-lê cho một cuộc gặp với đối tác kinh doanh tại đó vào cuối tuần. ‘Điều này thật ngớ ngẩn, ta biết là thế, nhưng ta không thể ngăn lại cảm giác lo lắng mỗi khi ta nghe tin Vidal chuẩn bị bay tới Nam Mỹ. Nó luôn nhắc ta nhớ tới cái chết của cha thằng bé, và khiến ta bồn chồn vì sự an toàn của Vidal – mặc dù ta không thể nói điều đó với Vidal, tất nhiên là thế. Nó sẽ chỉ cho rằng ta đang tỏ ra quá bao bọc mà thôi,’ nữ công tước giãi bày với Fliss trong lúc họ dùng cà-phê vào buổi sáng dưới mái hiên ở sân trong, hai ngày sau khi Fliss trở về từ lâu đài. ‘Cháu sẽ sớm quay lại Anh, ta cho là thế,’ bà nói thêm, ‘nhưng cháu phải giữ liên lạc với chúng ta, Fliss. Dù sao đi chăng nữa cháu vẫn là một phần của gia đình này.’ Một phần của gia đình ư? Vidal chắc chắn không hề muốn cô trở thành một thành viên trong gia đình này.

Như thể những suy nghĩ của cô có phép màu, Vidal đang bước ra khỏi ngôi nhà và tiến lại để tham gia cùng họ, khẽ cúi xuống để hôn lên má của mẹ anh và mỉm cười với bà. Cái nhìn mà anh trao cho cô vẫn lạnh lùng và thiếu thiện cảm một cách đáng chú ý. ‘Tôi đã sắp xếp cho cô gặp ngài Gonzales vào sáng mai, để những thủ tục liên quan tới việc bán căn nhà của cha cô cho tôi có thể bắt đầu,’ anh nói với cô. ‘Tôi sẽ không bán nó.’

Những từ ngữ cứ thế tuôn ra ngoài ý muốn của họ, như thể Fliss không thể kiểm soát nổi chúng, khiến cô sốc cũng nhiều như chúng đang làm Vidal nổi điên không hề che giấu. Cho tới giờ phút đó, Fliss chưa hề có ý định giữ lại căn nhà của cha cô, nhưng giờ vì cô đã nói với Vidal rằng cô không định bán nó, bất chấp những gì cô biết về dự định của anh, cô chợt nhận ra rằng điều đó đúng đắn đến mức nào khi cô quyết định giữ lại ngôi nhà. Như thể chúng vươn ra và chạm vào cô, không hiểu sao cô cảm thấy như thể cô đang nhận được sự đồng tình của cha mẹ cô và cả niềm hạnh phúc của họ. Họ muốn cô giữ lại căn nhà. Thậm chí cô còn nhận ra điều đó chắc chắn hơn tất cả những gì cô từng cảm thấy trong đời. Trong luồng cảm xúc mãnh liệt Fliss nhận ra rằng dù Vidal có cố gắng nhiều đến đâu đi chăng nữa để nắn cô theo ý muốn của anh ta và khiến cô phải bán căn nhà cho anh ta, cô cũng sẽ không làm điều đó – chỉ đơn giản vì cô không thể làm được. ‘Ngôi nhà đó là một phần trong điền sản của công tước,’ Vidal nói với cô trong giận dữ. ‘Khi nó được chuyển lại cho Felipe-.’

‘Khi cha tôi để lại nó cho tôi,’ Fliss ngắt lời anh, ‘ông ấy làm điều đó vì ông muốn tôi có nó. Nếu ông muốn trả nó trở lại điền sản thì ông đã không để lại nó cho tôi. Nó là của tôi, và tôi sẽ quyết giữ lại nó.’ ‘Để chọc tức tôi ư?’ Vidal gợi ý một cách lạnh lùng. ‘Không,’ Fliss phủ nhận. ‘Tôi sẽ giữ lại căn nhà cho chính tôi… cho… cho những đứa con của tôi. Để ít nhất chúng cũng biết được điều gì đó về tổ tiên người Tây Ban Nha của chúng.’

Những đứa trẻ nào? Một giọng nói từ thâm tâm cô đang chế giễu cô. Những đứa trẻ duy nhất mà cô muốn có là các con của Vidal – những đứa trẻ mà cô không bao giờ có thể có. Nhưng những từ ngữ của cô dường như còn khiến Vidal điên tiết hơn. Fliss có thể nhận ra điều đó. Đôi mắt anh bừng lên màu hổ phách nóng chảy vì giận dữ khi anh hỏi lại cô, ‘Và những đứa trẻ đó – cô sẽ mang chúng tới Tây Ban Nha ư? Với cô? Cùng với người đàn ông đã mang chúng tới cho cô?’ ‘Phải!’ Fliss đáp lại, cô nhất quyết không để bị dọa dẫm. ‘Tại sao tôi không được làm điều đó? Cha tôi đã để lại ngôi nhà cho tôi bởi ông muốn tôi nhận được thứ gì đó từ ông để giữ gìn. Tất nhiên tôi sẽ muốn chia sẻ nó với các con của tôi.’ Chìm đắm trong những gì cô đang cảm thấy, cô buộc tội anh đầy kích động, ‘Anh có thể buộc tôi ngừng liên lạc với cha mình, nhưng anh không thể ngăn ông để lại cho tôi căn nhà – dù tôi chắc chắn anh đã thử làm điều đó.’

Fliss không thể nói thêm lời nào nữa. Cô không dám tin vào bản thân mình để có thể lên tiếng. Lắc đầu, cô đứng dậy khỏi chiếc bàn và gần như chạy vào căn nhà trong quyết tâm trốn tránh sự hiện diện của Vidal trước khi cô hoàn toàn sụp đổ. Chỉ khi cô tìm được sự an toàn và riêng tư trong căn phòng ngủ của cô, cô mới cảm thấy tốt hơn. Và rồi cánh cửa ra vào của phòng ngủ mở ra, và cô đông cứng lại vì không thể tin được khi Vidal sải chân về phía cô.

Lần này anh thậm chí còn không thèm gõ cửa. Lần này anh chỉ đơn giản là giật tung cánh cửa và bước vào, rồi đóng sầm cửa lại sau lưng anh. Anh đang giận dữ - cơn giận dữ đầy phẫn nộ, đầy đe dọa. Fliss có thể nhận ra điều đó và thứ gì đó trong cô liều lĩnh đáp lại những cảm xúc ấy – thứ sức mạnh nguyên thủy đầy hoang dại của những cảm xúc khiến cô đối mặt với anh một cách bướng bỉnh. ‘Tôi không biết anh muốn gì, Vidal-’

Anh không để cô tiến xa thêm nữa. ‘Cô không biết ư? Để tôi chỉ cho cô.’ Anh đã thu hẹp lại khoảng cách giữa họ trước khi cô có thể nhận ra, anh đang với tới cô trong cơn giận dữ của đàn ông, trong nỗi khao khát của đàn ông, cô nhận ra một cách choáng váng. ‘Đây là thứ mà tôi muốn, Felicity, và cô cũng muốn nó. Vì thế đừng nghĩ đến việc cố gắng giả vờ như cô không muốn. Tôi đã cảm nhận được nó, nhìn thấy nó, nếm trải nó trong cô, và giờ nó vẫn còn ở đó. Cô chưa từng nghĩ rằng việc cô trao thân cho tôi có thể giải phóng cho một thứ gì đó mà cả hai chúng ta đều không thể kiểm soát nổi ư? Một thứ gì đó mà cả hai chúng ta đều phải trả giá vì nó? Không, tất nhiên là điều đó không khiến cô bận tâm. Chỉ đơn giản là ý nghĩ đó chưa hề xảy ra với cô – rằng một người đàn ông bị kích động đến mức thèm muốn được chiếm hữu ngay từ cái nhìn đầu tiên với một cô gái mười sáu tuổi quá non nớt, có thể lao vào những phán xét sai lầm khi anh ta tìm thấy cô ấy lên giường cùng một người khác.’

Anh đang làm gì thế này? Anh không nên tới đây và nói năng như thế này. Anh cần giữ khoảng cách với Felicity bằng mọi cách. Chính những lời lẽ mà cô ném vào anh – về việc muốn giữ lại căn nhà của cha cô cho những đứa con của cô đã khiến anh làm điều đó – nỗi đau đớn trước ý nghĩ cô ở đó cùng với đứa trẻ của một người đàn ông khác, mang thai đứa trẻ ấy, sinh ra nó, yêu thương nó cũng như cô yêu người đàn ông đã mang đứa bé tới cho cô, đã nằm ngoài những gì anh có thể chịu đựng được. Thâm tâm anh đang nài xin anh dừng lại, rời khỏi đây ngay bây giờ khi anh vẫn còn có thể, khi anh đang chìm trong nỗi đau đớn vì khao khát cô. ‘Tôi không lên giường với Rory,’ là lời phản đối duy nhất mà Fliss có thể xoay sở để đưa ra, và thậm chí đó là một mớ từ ngữ rối bời như đang thì thầm trong tâm trí cô, trong cơ thể cô, những giác quan của cô còn đang bấu víu vào những gì Vidal vừa nói với cô. Vidal muốn cô, khao khát cô ư? Anh đã từng ghen tuông với ý nghĩ cô ở cùng ai đó ư?

‘Tôi đã hứa với bản thân mình rằng tôi sẽ không làm điều này,’ Vidal lên tiếng đầy giận dữ. ‘Tôi đã tự nhủ rằng tôi sẽ tự hạ nhục mình bằng việc lợi dụng ham muốn tình dục giữa hai chúng ta vì một mục đích nào đó. Nhưng cô đã khiến tôi không còn sự lựa chọn nào khác.’ ‘Tôi không cho anh sự lựa chọn nào khác?’ Cô không định để cho bản thân mình nghĩ về những gì anh vừa nói – về việc họ chia sẻ ham muốn nhục dục với nhau – và cô càng không muốn nghĩ tới niềm hạnh phúc mà những lời nói của anh đã mang đến đang trào dâng trong cô. Thay vào đó, cô cần phải nhìn vào thực tế và lấy lại lý trí, với vẻ kiêu hãnh mỏng manh trước niềm tin của anh – rằng anh có thể tiến vào đây và mong đợi. Chính xác thì anh mong đợi điều gì?

Cơ thể cô bắt đầu nóng bừng lên, và những ý nghĩ của cô đang quay cuồng vượt ra khỏi tầm kiểm soát, những ý nghĩ hoang dại, gợi tình, đầy đe dọa đang chực đẩy cô vào vòng tay anh, vào sự chiếm hữu của anh. ‘Không phải lúc cô ném vào tôi những kế hoạch của cô trong tương lai. Tương lai bao gồm việc có một người tình – người sẽ cho cô những đứa con. Anh ta có thể trao cho cô thứ đó, nhưng tôi sẽ trao cho cô điều này, và cô cũng sẽ trao cho tôi những đam mê mà cô đã hứa hẹn trong suốt những năm tháng đó. Đừng nghĩ đến chuyện phủ nhận nó. Cô đã thể hiện việc cô cũng muốn tôi.’ ‘Tất cả phụ nữ đều có khả năng giả vờ rằng cô ta đang tận hưởng… những khoái cảm nhục dục,’ Fliss chỉnh lại một cách điên cuồng.

‘Cả đàn ông và đàn bà đều có thể nói ra những từ ngữ và hành động giả vờ rằng họ đang thỏa mãn trong tình dục, nhưng cơ thể con người ta không nói dối. Và cơ thể cô muốn tôi. Nó chào đón tôi, nó đau đớn và khao khát tôi, và khi thời điểm đến nó cho tôi thấy rằng tôi đã mang đến cho nó khoái cảm. Như những gì tôi sẽ làm bây giờ. Và cô sẽ không bắt tôi dừng lại, bởi cô không muốn tôi dừng lại, kể cả khi cô cố nói với bản thân mình rằng cô muốn.’ Fliss thốt ra âm thanh như một tiếng rên rỉ trong cổ họng, nhưng đã quá muộn để cô có thể phản đối kịch liệt hơn bởi Vidal đang hôn cô, dữ dội và say đắm, và cô đang hôn đáp lại anh, đói khát và đòi hỏi không kém. Bàn tay Vidal khum lấy ngực cô, những ngón tay anh đang tìm kiếm nụ nhỏ đã dựng đứng của cô.

Đây là điều cuối cùng mà cô mong đợi – nhưng cũng là điều đầu tiên mà cô từng muốn. Cô không thể phủ nhận nó. Cô đã cố gắng, mặc dù thế, nhưng những từ ngữ ấy không chịu xuất hiện. Cơ thể cô, những giác quan của cô, những cảm xúc của cô đều đã nói lời đồng ý. Vidal nhận ra anh đã cố gắng nhiều đến mức nào để chống lại nỗi ham muốn cô đang quét qua anh lúc này đây, và anh đã thất bại hoàn toàn như thế nào. Anh không lên kế hoạch để điều này xảy ra. Thực ra anh đã làm mọi thứ có thể để tránh xa nó. Nhưng ngay lúc này anh không còn khả năng kiểm soát nỗi ham muốn cô cũng như cô không thể che giấu những sự hưởng ứng của cô với anh. Vô ích. Thật vô ích khi chống cự, vô ích khi lẩn trốn và thậm trí còn vô ích hơn khi cho phép bản thân cô yêu anh – và đó chính xác là những gì cô đang làm, Fliss nhận ra, khi Vidal nhìn sâu vào đôi mặt cô và rồi hôn cô một cách chậm rãi không ngừng nghỉ. Những khoái cảm khi miệng anh chuyển động trên miệng cô với vẻ khêu gợi đầy chủ ý và có kiểm soát đã lấy đi khả năng kháng cự của cô. Tất cả những gì cô muốn làm lúc này là đáp lại anh, trao cho anh, được giữ trong vòng tay anh, được chạm vào và chiếm hữu bởi anh. Sức ép của nhu cầu đó khiến toàn thân cô run rẩy trong vòng tay anh như thể một sợi bông lau trước gió, cần sự hỗ trợ của anh để bảo vệ cô trước sự yếu đuối của chính mình.

Vidal lùi lại để cởi bỏ chiếc áo sơ mi của anh, và rồi anh khum lấy khuôn mặt cô và hôn dọc theo một bên cổ của cô, gửi đến những cơn run rẩy nóng bỏng vì thích thú đang lan ra khắp cơ thể cô – và rồi khả năng tự chủ của cô rời bỏ cô như thể cát bị cuốn đi bởi những đợt sóng không bao giờ chấm dứt. ‘Chạm vào tôi,’ anh thì thầm bên tai cô, và thứ âm thanh thô ráp, vụn vỡ vì ham muốn như muốn nói rằng anh đã khao khát đụng chạm của cô một cách vô điều kiện và anh đã đạt tới thời điểm phá vỡ sự tự chủ của chính mình. Những gì đang diễn ra chắc hẳn không phải thứ gì đó nằm ngoài trí tưởng tưởng của cô? Nhưng Vidal đang nhấc bàn tay cô lên và đặt nó lên da thịt ấm nóng nơi ngực anh, giữ nó ở đó khi anh cầu xin cô, ‘Chạm vào tôi, Fliss, vì tôi đã muốn em chạm vào tôi ngay từ giây phút tôi nhìn thấy em.’ Không thể dừng lại, Fliss tuân theo mệnh lệnh như một lời thì thầm của anh. Suy cho cùng đây chẳng phải là thứ mà cô luôn ao ước và đau đớn vì nó hay sao? Giờ đây, trong lúc cô vuốt ve và khám phá cơ thể Vidal theo cách của riêng mình, cô cảm nhận được sự dâng trào của huyết mạch trong cơ thể anh bên dưới làn da anh để đáp lại những ngón tay run rẩy vì háo hức của cô – như thể cô đang cảm nhận được chuyển động của những cơ bắp của anh khi cô trở nên táo bạo hơn và khám phá xa hơn và thấp hơn, tới mặt phẳng lì nơi da thịt anh ẩn giấu phía dưới phần cạp của chiếc quần thô.

‘Phải.’ Sức ép nóng bỏng trong sự đòi hỏi của Vidal bao phủ lên bầu ngực đang căng lên của cô trong lúc tay cô chạm tới rào cản là chiếc quần dài của anh, và điều đó chỉ mang một ý nghĩa duy nhất. Nhưng Fliss vẫn do dự. Đi xa tới mức này là một điều cực kì nguy hiểm. Tiến xa hơn có thể là một tai họa, nó sẽ đẩy cô ra khỏi thực tại và những cảm xúc mà cô biết rằng một khi chúng nảy sinh, cô sẽ không bao giờ muốn rời xa chúng. ‘Em vẫn muốn hành hạ tôi?’ Vidal buộc tội cô. ‘Vậy thì có lẽ tôi cũng cần tạo ra một sự dày vò nho nhỏ của riêng mình.’ Trước khi cô có thể ngăn anh lại, anh đã nâng bổng cô lên gọn trong vòng tay anh và mang cô tới phòng ngủ của anh, tối giản và đàn ông trong cả thiết kế và cách bài trí, tuy vậy chiếc giường cỡ lớn mà anh đang đặt cô lên dường như là một nơi nguy hiểm và gợi tình nhất mà Fliss từng biết. Hay bởi vì Vidal đang cởi bỏ áo quần của cả cô và anh, giữa những nụ hôn mà cô dám chắc rằng anh cố ý để khuấy động cô tới đỉnh điểm – khi cô đau đớn vì anh quá nhiều đến mức cô sẵn lòng làm mọi thứ để có được khoái cảm mà anh đang mang đến cho cô? Từng nụ hôn, từng đụng chạm đều đẩy cô lún sâu hơn và sâu hơn nữa vào một nơi của khát khao quá mãnh liệt đến mức không còn thứ gì khác có thể tồn tại ở đó, và giờ cả cơ thể trần trụi của cô đang run rẩy trước sức mạnh của cơn ham muốn trong cô.

‘Nhìn xem, em muốn tôi nhiều đến mức nào?’ Vidal hỏi cô. Fliss không thể phủ nhận điều đó. Cô muốn anh. Cô muốn anh, cần anh, khao khát anh, và yêu anh. Toàn thân cô run lên trong một lời xác nhận câm lặng cho lời thú nhận đó.

Vidal dựa sát vào cô và chiều chuộng cơ thể cô từ hông lên tới ngực cô trong một cái vuốt ve đòi hỏi một cách mãnh liệt – kết thúc bằng việc anh cúi đầu xuống để ngậm nụ hoa của cô bằng môi anh, đẩy cơn khát trong cơ thể cô dâng cao hơn cho tới khi toàn thân cô run rẩy và rộn ràng hưởng ứng anh. Bàn tay còn lại của anh đang khum lấy bầu ngực còn lại của cô, đầu gối anh hối hả len vào giữa hai chân cô. Cơn ham muốn đang tấn công cô như thể một ngọn núi lửa đang phun trào dòng dung nham nóng chảy. Sự thỏa mãn khi cảm nhận được vật đàn ông của anh đang cứng lên bên trên nơi nữ tính của cô, ban đầu nó quá dễ chịu, rồi nhanh chóng chuyển thành một kiểu tra tấn đầy khoái cảm khi cô muốn anh thân mật hơn nữa, áp sát phần cơ thể phía dưới của cô vào anh khi Vidal nâng cô lên ngay sau đó, tách hai chân cô ra để chúng vòng quanh cơ thể anh và giữ anh lại gần cô hơn nữa. Fliss khao khát cảm giác của anh ở trong cô, những chuyển động của vật đàn ông của cơ thể anh bên trong và cả bên trên cô nữa. Chỉ nghĩ về điều đó thôi cũng đủ để khiến cơn khát trong cô dâng lên thành một thứ ham muốn không thể chịu đựng được thêm nữa, nhưng Vidal đang đẩy cô ra, tách cơ thể anh ra khỏi cô, rời bỏ cô. Lẽ nào đây là sự hành hạ mà anh ám chỉ với cô?

Fliss với lấy anh đầy khao khát, nhưng anh lắc đầu. ‘Không phải bây giờ’ anh dịu dàng nói. ‘Trước tiên tôi muốn chạm vào mọi nơi trên cơ thể em, nếm mọi thứ của em, để biết tất cả về em.’ Anh đang rải những nụ hôn dọc từ lưng xuống tới đầu gối của cô và cả phía trong của chân cô, trong khi những ngón tay anh tách hai cánh môi sưng phồng đang che chở cho nơi nữ tính của cô. Nhịp đập rộn ràng vốn có ở nơi đó giờ tăng lên dồn dập hơn, đẩy cô tới cái đích mà cơ thể cô đang khao khát. Cảm giác được Vidal chạm vào nơi ẩm ướt tư mật của cô vừa là một sự chiều chuộng đồng thời cũng là một sự kích thích cô muốn nhiều hơn nữa, muốn anh nhiều hơn. Fliss nhận ra khi cô bấu chặt những ngón tay quanh cổ tay anh như một lời cầu xin câm lặng cho những gì cô muốn.

Vidal từ chối cô, anh cúi đầu xuống và nhấn chìm lưỡi mình trong nơi ẩm ướt khuấy động của cô, nhẹ nhàng vuốt ve trung tâm của nó, và rồi giảm nhẹ hơn khi Fliss dướn mình lên để đón nhận những gì còn sót lại trong tâm trí cô cho tới khi cô không thể nâng mình hơn được nữa, và rồi cô òa khóc trước mặt anh để hoàn tất cơn khoái lạc mà anh đang trao cho cô bằng sự vuốt ve của da thịt anh sâu trong nụ hoa của cô và rồi cô rơi vào vòng xoáy nóng bỏng giữa những nhịp thở ngắt quãng và những nhịp đập cuồng loạn của trái tim họ. ‘Bây giờ! Ngay bây giờ,’ Fliss van vỉ Vidal, tất cả khả năng tự chủ và kháng cự đều biến mất khi cô bị cuốn vào vòng xoáy khao khát mà Vidal đã khuấy lên trong cô. Những giác quan của cô, đầy kích động và phấn khích, thẩm thấu sự hiện diện của vật đàn ông của anh khi anh dừng lại, giữ mình ngay bên trên cô, hãnh diện không hề che giấu trước nhận thức về nhu cầu của anh và tình trạng khuấy động cứng rắn của anh. Fliss run rẩy trong cảm giác đau đớn vì khoái cảm khi cô cảm nhận được sức mạnh của nó đang tác động nơi lối vào cơ thể cô. Nơi nữ tính của cô đau đớn vì khao khát, những thớ cơ ở đó run lên hưởng ứng khoái cảm trong cuộc chinh phục đầy hứa hẹn của anh. Cú thúc nhanh chóng và dữ dội đầu tiên của anh khiến cô khóc thét lên trong cơn bùng nổ khoái lạc tưởng như có thể khiến tim cô ngừng đập. Cơ thể cô chờ đợi đỉnh điểm của những khoái cảm ấy hơn bất kì thứ gì nó hằng mong muốn.

Một cú đẩy vào nữa – sâu hơn, mạnh hơn – khiến cơ thể cô siết chặt quanh anh. Tiếng đáp lại ‘vâng’ đầy nhiệt tình và hoang dại của cô trượt ra trong từng hơi thở trên miệng Vidal, nỗi khao khát và cơn kích động đã nhấn chìm cô trọn vẹn. ‘Em muốn tôi.’ Anh nói với cô.

‘Vâng. Vâng. Em muốn anh, Vidal. Em cần anh ngay bây giờ.’ Những từ ngữ nồng nhiệt và nóng bỏng nhảy múa trên môi cô khi cô rướn mình lên với anh, giữ chặt anh bên trong cô, run rẩy đầy thỏa mãn và hưởng ứng. ‘Nói lại điều đó,’ anh thúc giục cô khi anh đẩy vào sâu hơn trong cô. ‘Nói cho tôi nghe em muốn tôi nhiều đến mức nào.’ ‘Rất nhiều – quá nhiều. Nhiều tới mức không thể diễn tả được,’ Fliss trả lời anh khi cô rải những nụ hôn điên cuồng lên khuôn mặt anh.

Lúc này, anh đang chuyển động trong cô, thỏa mãn nhu cầu của cô và đồng thời càng đẩy nó lên cao hơn nữa. Fliss dính chặt lấy anh một cách tuyệt vọng khi cơn căng thẳng trong cô lớn dần lên, cho tới khi nó chiếm trọn tất cả của cô, mọi nhịp đập của trái tim và huyết quản của cô, tất cả những gì cô có. Và rồi tất cả đều tập trung ở đó, trong một giây ngắn ngủi lơ lửng trong không gian, và rồi nó nổ tung, sự co rút dữ dội của cơ thể cô đẩy cô từ bờ vực khoái cảm vào trung tâm một cơn bão. Cực khoái của cô đạt tới đồng thời cùng sự giải phóng của Vidal. Lạc trong cảm giác kinh ngạc trước tình trạng gần gũi của họ, tuyệt vọng và yếu ớt trước tất cả những gì mà cô đang cảm thấy, Fliss tìm tới Vidal, cô biết rằng điều này không chỉ đơn thuần mang ý nghĩa là cơn khao khát đang ngự trị trong cô, đây là tình yêu. Và cũng là những cảm giác của anh với cô? Cô có thể cảm nhận được sự ấm áp trong hơi thở của anh bên tai cô. Giọng cô run rẩy khi cô thì thầm đầy dịu dàng, ‘Vidal?’

Ngực Vidal căng lên. Anh có thể cảm nhận được tình cảm chứa đựng trong lời nói của Fliss. Cái cách mà nó run rẩy khi cô gọi tên anh chẳng khác nào một cái vuốt ve khêu gợi trên da anh. Mặc dù cảm xúc ấy xuất phát từ sự thỏa mãn nhục dục. Không còn gì hơn. Anh thở ra chầm chậm. Hít vào một hơi thật sâu, anh nói với cô cộc lốc, ‘Giờ chúng ta hòa nhau. Em sử dụng cơ thể tôi để chứng minh tôi đã sai về em. Vừa rồi tôi cũng sử dụng cơ thể em để chứng minh rằng em đã nói dối khi tuyên bố rằng em không muốn tôi.’ Fliss có thể cảm nhận được Vidal đang nói một cách lạnh lùng khi cô nằm đó, cuộn mình trong cảm giác bị tổn thương vì đã yêu anh quá sâu sắc và mãnh liệt, gần như không thể bảo vệ bản thân cô khỏi sự tàn nhẫn trong những lời anh vừa nói.

.