Hôm nay bạn muốn đọc gì?

A Stormy Spanish Summer - Chương 11

Chương 11.

Cô không thể nằm lại đây thêm một phút nào nữa, trong nỗi đau quá lớn đến mức nó biến thành thứ gì đó vượt quá mức độ một sự giải phóng cho những giọt nước mắt, Fliss tự nói với chính mình. Cô nhận ra mình hẳn đã tắm rửa và mặc đồ sau khi Vidal rời đi, nhưng không nhớ đã làm những việc đó như thế nào. Tất cả những gì cô còn nhớ chỉ là những lời cuối cùng mà anh nói với cô, hành động tàn nhẫn cuối cùng của anh. Cô thật điên rồ khi cho rằng những gì đã xảy ra giữa họ có thể thay đổi mọi thứ. Anh ghét cô. Ai đó đang gõ cửa phòng ngủ. Fliss cứng người lại, và rồi cô run rẩy. Vidal đã quay trở lại ư? Anh ta còn muốn nói thêm những lời lẽ cay độc nữa hay sao? Tim cô đập dữ dội vì đau đớn. Lại một tiếng gõ cửa lần thứ hai. Cô buộc phải trả lời. Cô đứng dậy và loạng choạng tiến về phía cánh cửa, và thở ra một cách nhẹ nhõm khi cô mở cửa và thấy nữ công tước đang đứng ngoài hành lang, khuôn mặt bà nhăn lại vì căng thẳng. ‘Ta có thể vào trong được không?’ Nữ công tước hỏi. ‘Chỉ là có vài điều ta cần nói với cháu – về Vidal và những gì cháu đã nói lúc nãy.’

Fliss lặng người nhận ra rằng trong phút nóng giận, khi cô tranh cãi với Vidal, cô đã hoàn toàn quên mất rằng mẹ anh cũng có mặt ở đó – một nhân chứng im lặng trước những lời buộc tội mà Fliss đã đưa ra về con trai bà. Không thể làm gì hơn, cô gật đầu và giữ cánh cửa mở ra rồi khép nó lại khi nữ công tước đã ở trong phòng. ‘Ta buộc phải nói chuyện với cháu,’ nữ công tước lên tiếng trước Fliss khi bà ngồi vào một trong những chiếc ghế đặt cạnh lò sưởi, buộc Fliss phải ngồi vào một chiếc ghế khác nếu không muốn đứng đó, trước mặt vị khách của cô. ‘Không người mẹ nào muốn nghe con trai của họ bị phán xét như cách cháu nói với Vidal lúc đó. Cháu sẽ hiểu được điều này vào một ngày nào đó. Nhưng không phải vì Vidal mà ta muốn nói chuyện với cháu, Felicity. Đó cũng là vì cháu nữa. Sự đau khổ và oán giận thật đáng sợ. Chúng có thể ăn mòn một con người cho tới khi không còn lại gì ngoài những cảm xúc đầy giận dữ. Ta ghét phải nghĩ tới cái cách mà những thứ cảm xúc đó đang hủy hoại cháu – nhất là khi những cảm xúc ấy hoàn toàn không đáng có.’ ‘Cháu xin lỗi nếu cháu đã làm bác tổn thương hoặc bị xúc phạm,’ Fliss thú nhận. ‘Đó không phải là điều cháu muốn. Nhưng cái cách mà Vidal hành xử - ngăn cháu không được liên hệ với cha mình-.’

‘Không, điều đó không đúng. Không phải Vidal. Thực ra là ngược lại. Cháu nợ Vidal quá nhiều, và nhờ có nó mà cháu đã có được – ôi!’ Nữ công tước che miệng lại một cách hối hận, bà lắc đầu. ‘Ta chỉ đến để bào chữa cho Vidal, không vì điều gì hơn. Nhưng ta vừa để cho những cảm xúc cuốn mình đi mất. Hãy quên những gì ta vừa nói.’

Quên ư? Làm sao cô có thể. ‘Điều gì không đúng?’ Fliss hỏi lại một cách nài nỉ. ‘Và cháu nợ anh ấy thứ gì? Làm ơn, hãy nói cho cháu biết.’ ‘Ta không thể nói gì hơn,’ nữ công tước trả lời, rõ ràng là bà đang bối rối và không hề thoải mái. ‘Ta đã nói quá nhiều rồi.’ ‘Bác không thể nói những lời đó rồi lại không giải thích,’ Fliss phản đối, cô cũng kích động không kém.

‘Ta rất tiếc,’ nữ công tước xin lỗi. ‘Đáng lẽ ta không nên tới đây. Ôi, ta giận chính mình. Ta rất tiếc, Fliss ạ. Ta thực lòng cảm thấy điều đó.’ Bà đứng dậy và đi về phía cửa ra vào, dừng bước trước khi mở nó ra và lặp lại một cách dịu dàng, ‘Ta thực lòng xin lỗi.’ Fliss nhìn chằm chằm vào cánh cửa đã khép. Nữ công tước có ý gì? Điều mà bà sắp sửa nói ra và rồi lại từ chối không nói với cô là gì? Tất nhiên, một người mẹ luôn có bản năng bảo vệ cho con của mình, Fliss có thể hiểu điều đó. Nhưng còn có gì đó hơn cả vẻ bao bọc của một người mẹ trong lời nói của nữ công tước. Chắc chắn là còn có thông tin gì đó. Thông tin mà cô không biết. Kiểu tin tức gì mới được chứ? Điều gì đó liên quan tới cha của Fliss ư? Điều gì đó liên quan tới việc Fliss chưa bao giờ được phép liên hệ với cha cô ư? Điều gì đó cô có quyền được biết. Điều gì đó mà chỉ một người có thể nói cho cô biết, chỉ cần cô có đủ dũng cảm để đòi hỏi một câu trả lời. Là Vidal. Và cô có đủ can đảm không?

Điều mà nữ công tước lỡ nói ra khiến Fliss cảm thấy như thể một cánh cửa bí mật đột nhiên mở ra trong căn phòng mà cô tưởng rằng cô đã biết quá rõ đến mức nó không thể giấu giếm cô bất cứ bí mật nào nữa. Đó là một trải nghiệm không hề dễ chịu và khiến cô nản lòng. Có thể chẳng có gì để cô khám phá, chẳng có bí mật nào mà cô cần được biết, chẳng có bóng đêm nào đằng sau cánh cửa bí mật đó để cô phải sợ hãi. Nhưng nếu có thì sao? Nếu như…? Đó có thể là điều gì? Chính Vidal đã từng nói với cô rằng anh ta đã chặn những lá thư của cô gửi cho cha mình và bảo cô không được viết thư cho ông nữa. Những bằng chứng đó nói lên tất cả. Hay là nó không? Cô cần phải nói chuyện với Vidal, Fliss chợt nhận ra. Vidal đang ở trong dãy phòng của anh, và đang làm việc, Rosa đã thông báo với cô bằng cái giọng ám chỉ anh sẽ không muốn bị quấy rầy, khi Fliss hỏi bà anh đang ở đâu.

Không cho mình thời gian để đổi ý, Fliss bước lên cầu thang. Trên cả quãng đường ấy bụng cô như thể quặn lại và hai đầu gối cô gần như va vào nhau. Miệng cô khô lại vì sợ hãi. Trong lúc đi dọc theo hành lang, một phần nào đó trong cô muốn cô quay đầu lại, tất cả dũng khí gần như rơi rụng khỏi cô. Cánh cửa phòng Vidal đang khép hờ. Fliss gõ lên nó đầy do dự và rồi cô chờ đợi, cảm giác nhẹ nhõm một cách hèn nhát lấp đầy cô khi không có câu trả lời nào ngay sau đó. Khép chặt tay bên mình, cô chỉ vừa mới quyết định lùi lại khỏi cánh cửa khi cô nghe được tiếng Vidal vọng ra từ trong phòng rất nhanh bằng tiếng Tây Ban Nha, với ngữ điệu như ra lệnh cho cô bước vào.

Hoàn toàn do dự, Fliss vặn tay nắm cửa. Cô có thể chưa đụng tới một giọt rượu nào, nhưng cô đã có cảm giác như bị mê sảng – mụ mẫm, và cô nhận ra, còn có chút gì đó kích động đầy nguy hiểm. Điều đầu tiên mà cô nhận ra khi đặt chân vào căn phòng và để cánh cửa tự xoay rồi khép lại sau lưng cô là căn phòng này được bài trí theo phong cách hiện đại và đơn giản hơn rất nhiều so với những căn phòng còn lại trong ngôi nhà, với tông màu xám và trắng nhạt làm chủ đạo, và đồi nội thất theo phong cách như một văn phòng thu nhỏ. Điều thứ hai là Vidal đang đứng ở lối vào giữa căn phòng mà cô đang đứng và phòng tắm nối liền với nó, chỉ có một chiếc khăn tắm đang quấn quanh cơ thể ẩm ướt của anh, và anh đang nhìn cô với cái nhìn ám chỉ sự có mặt của cô không hề được mong đợi và cũng không được hoan nghênh.

Không thể lên tiếng, mà chỉ có cảm giác tuyệt vọng vì khao khát và tình yêu, và nhận ra trong nỗi xấu hổ rằng cô đang có nguy cơ để lộ ra tất cả những gì anh khiến cô cảm thấy, Fliss buộc mình phải kéo cái nhìn của cô đi nơi khác. Chỉ là bây giờ trong đầu cô mới lóe lên ý nghĩ rằng Vidal gọi cô vào bằng tiếng Tây Ban Nha là vì anh tưởng cô là một trong số những người hầu. Chắc chắn là anh không hề vui vẻ gì khi nhìn thấy cô. Cô có thể đọc được điều đó trong sắc mặt giận dữ của anh. Cô mất hết tinh thần khi anh quay lưng lại với cô, và chuẩn bị đi ra.

‘Không!’ Fliss phản đối, lao như tên bắn về phía trước và rồi cô đứng sững lại khi anh quay lại với cô quá nhanh đến nỗi họ chỉ còn cách nhau vài bước chân, ‘Tôi muốn nói chuyện với anh. Có một vài điều tôi muốn được biết.’ ‘Đó là?’ Vì sao anh lại ngăn tôi liên lạc với cha mình? Đó là điều Fliss định hỏi anh nhưng không hiểu vì sao cô lại nghe thấy mình nói ra câu hỏi khác, ‘Có đúng chính anh là người đã ngăn tôi liên lạc với cha mình không?’

Sự im lặng trong trong căn phòng tràn đầy căng thẳng, không khí như rít lên bởi sự căng thẳng của Vidal, và Fliss ngay lập tức nhận ra trong sự im lặng không thể lay chuyển của anh rằng câu hỏi của cô đã khiến anh bất ngờ. ‘Điều gì khiến cô hỏi tôi điều đó?’ Cô có nên nói dối anh rằng câu hỏi đó chỉ xuất phát từ lòng hiếu kì? Nếu cô muốn nghe sự thật từ anh thì có lẽ cô nên bắt đầu bằng việc cung cấp cho anh sự thật trước. Fliss hít vào một hơi thật sâu. ‘Điều gì đó mà mẹ anh đã lỡ nói ra, hoàn toàn vô ý, khiến tôi nghĩ rằng những gì tôi vẫn luôn cho là sự thật có thể không phải như vậy.’

‘Khi quyết định đó được đưa ra, nó đã tính đến những lợi ích tốt nhất cho cô.’ Vidal nói lảng đi. Anh đang cân nhắc lời nói của mình một cách thận trọng – quá thận trọng, Fliss nhận ra điều đó. Quá thận trọng theo cái cách khiến cô nghĩ rằng anh đang che giấu điều gì đó – hoặc bảo vệ ai đó? ‘Ai là người đã đưa ra quyết định đó?’ cô hỏi, và nhấn mạnh thêm, ‘Tôi có quyền được biết điều đó, Vidal. Tôi có quyền được biết ai là người đã đưa ra quyết định đó và lý do đằng sau hành động đó. Nếu anh không nói cho tôi biết, tôi sẽ quay lại hỏi mẹ anh và tôi sẽ hỏi cho tới khi nào bà ấy trả lời tôi,’ cô đe dọa anh đầy kích động.

‘Cô sẽ không làm điều đó.’ ‘Vậy thì nói cho tôi. Là bà nội anh? Hay cha tôi? Chỉ có thể là một trong hai người họ. Không thể là bất kì ai khác. Người duy nhất còn liên quan tới là mẹ tôi…’ Fliss gần như đang độc thoại, nhưng rồi cử chỉ bất ngờ trên khuôn mặt Vidal, một cái siết ngắn trên quai hàm anh khi cô đề cập tới mẹ cô, đã tố cáo anh, khiến cô cứng người lại và nhìn chằm chằm vào anh với vẻ không thể tin nổi. Giọng nói của cô trở thành một tiếng thì thầm đau đớn, đầy cảm xúc khi cô hỏi, ‘Mẹ tôi? Đó là mẹ tôi phải không? Nói với tôi sự thật, Vidal. Tôi muốn biết sự thật.’ ‘Bà ấy cho rằng mình đang làm những gì đúng đắn cho cô,’ Vidal trả lời cô, lảng tránh câu hỏi của cô.

‘Mẹ tôi! Nhưng anh mới là người mang những lá thư của tôi trở lại. Anh…’ Fliss cảm thấy quá yếu đuối vì choáng váng và vỡ mộng đến mức cô không thể kìm lại được giọng nói run rẩy, ‘Tôi không hiểu.’ Lời thú nhận của cô là một tiếng thì thầm khổ sở khiến Vidal muốn bước tới bên cô và ôm lấy cô đầy che chở, nhưng anh đấu tranh với nhu cầu đó. Anh đã thề với lòng mình rằng anh phải để cô có sự tự do, rằng anh không được đặt thêm cho cô gánh nặng bằng tình yêu của mình. Tuy nhiên thật khó để có thể đứng nhìn cô tuyệt vọng mà không thể đem lại cho cô sự an ủi mà anh khát khao được trao cho cô. Thay vào đó tất cả những gì anh có thể làm là nói ra một cách lặng lẽ, ‘Hãy để tôi giải thích.’

Fliss gật đầu, cô thả mình xuống chiếc ghế gần nhất. Những suy nghĩ và cảm xúc của c ô đều bị xáo trộn, và chưa hề hướng tới những gì mà câu hỏi của cô vừa tiết lộ. Nhưng có điều gì đó trong hình ảnh Vidal chỉ với chiếc khăn tắm quấn quanh hông đã chạm tới các giác quan của cô như thể đó là một vết thương chưa lành, nhắc cô nhở về tất cả những gì cô không thể có. ‘Sau khi cha tôi qua đời, quyền kiểm soát mọi công việc và tài chính của gia đình được chuyển lại cho bà nội tôi. Tôi chỉ là một đứa trẻ, và bà nội tôi là người bảo trợ cho tôi với cùng với luật sư của gia đình. Cách đối xử của bà nội tôi với cha cô, cùng với việc từ chối giúp đỡ mẹ cô về mặt tài chính cũng như việc từ chối thừa nhận cô đã tác động tới cha cô bằng một cơn suy sụp. Cha cô là một người đàn ông tốt bụng và đáng mến, Felicity ạ, nhưng tiếc là sức khỏe về mặt tinh thần của ông đã bị hủy hoại bởi quyết tâm của bà nội tôi để đảm bảo ông ấy sẽ kết hôn. Ông từng là một nhà sử học không chuyên đầy triển vọng, và khi còn trẻ, ông muốn được phát triển con đường sự nghiệp của mình ở lĩnh vực đó. Nhưng bà nội tôi đã bác bỏ. Bà nói với ông ấy rằng ông không được phép làm bất cứ công việc được trả lương nào. Như tôi đã nói lúc trước, cha cô là một người đàn ông tốt bụng và lịch thiệp, nhưng bà nội tôi là một phụ nữ sắt đá – người có thể chà đạp lên tất cả mọi người và cho rằng bà ấy đang làm điều đúng đắn. Bà trừng phạt và đe dọa cha cô từ giây phút ông ấy muốn chọn con đường đi riêng cho mình. Bà ấy không đời nào cho phép ông quên những gì bà đang làm là những gì mẹ đẻ của ông muốn làm cho ông, và điều đó đã gây ra quá nhiều cảm giác có lỗi và bối rối cho ông ấy. Đó là lý do vì sao ông rời bỏ mẹ cô quá dễ dàng, và tôi tin rằng đó cũng là lý do vì sao ông ấy suy sụp khi ông biết tin mẹ cô mang thai. Ông ấy đã muốn ở bên hai mẹ con cô quá nhiều, nhưng ông không thể đứng lên chống lại bà nội tôi. Ông ấy không bao giờ có thể hồi phục hoàn toàn từ cú sốc đó.’ Fliss có thể cảm thấy nỗi thương tiếc và hối hận trong giọng nói của Vidal và cô nhận ra rằng anh đã từng rất quan tâm tới cha cô.

‘Tôi chưa bao ngừng hối hận vì chính lời nói thiếu suy nghĩ của tôi đã khiến bà nội tôi chất vấn Felipe và mẹ cô về mối quan hệ của họ, Và tôi sẽ không bao giờ.’ Việc Vidal đưa ra lời thú nhận đó khiến trái tim Fliss nhói lên vì nỗi đau mà cô biết anh đã trải qua. ‘Anh chỉ là một đứa trẻ,’ cô nhắc anh. ‘Mẹ tôi đã nói với tôi rằng bà luôn có cảm giác bà nội anh đã nghi ngờ cha mẹ tôi dù thế nào đi chăng nữa.’

‘Phải, bà ấy cũng nói với tôi điều đó khi tôi tới thăm bà ấy lần đầu tiên – sau khi bà nội tôi qua đời. Lòng tốt của mẹ cô đã xoa dịu cảm giác tội lỗi trong tôi.’ ‘Khi anh tới thăm bà lần đầu ư?’ Fliss hỏi. ‘Đó là khi nào?’ Cô có thể thấy trên nét mặt Vidal rằng anh đã nói nhiều hơn những gì anh định nói với cô. Giọng anh trở nên rời rạc, lời lẽ sơ sài, như thể anh đang bị ép buộc phải nói nhiều hơn những gì anh muốn nói, khi anh trả lời cô, một cách gần như miễn cưỡng, ‘Sau khi bà nội tôi qua đời, tôi đã tới thăm mẹ cô. Là người đứng đầu trong gia đình, nghĩa vụ của tôi đòi hỏi phải … làm điều đó – phải đảm bảo cho cả cô và bà ấy-’

‘Anh tới Anh để gặp mẹ tôi?’ Fliss ngắt lời anh. ‘Phải. Tôi cho rằng mẹ cô có thể muốn biết tin tức về cha cô. Hoàn cảnh họ phải chia tay nhau không được… tốt đẹp cho lắm, và còn có cô cần được quan tâm – con của họ. Tôi muốn mẹ cô biết rằng cả cô và bà ấy đều được hoan nghênh nếu như bà chọn phương án đưa cô tới Tây Ban Nha. Tôi nghĩ bà ấy có thể muốn cha cô được gặp cô, và cô được gặp ông ấy.’ Vidal đang cố gắng sàng lọc những từ ngữ một cách quá thận trọng. Felicity đã chịu quá nhiều đau đớn. Anh không muốn giáng thêm nỗi đau lên cô nữa.

Fliss, mặc dù vậy, đã đoán ra những điều anh đang cố giấu cô. ‘Mẹ tôi không muốn quay lại Tây Ban Nha ư? Lẽ nào bà không muốn tôi gặp lại cha mình?’ Cô hỏi. Vidal ngay lập tức biện hộ cho mẹ của Fliss. ‘Bà ấy nghĩ cho cô. Tôi buộc phải kể cho bà về cơn suy sụp của Felipe, và bà đã cân nhắc tới những tác động có thể có lên cô.’

‘Vẫn còn điều gì đó nữa đúng không? Tôi muốn biết tất cả,’ Fliss khăng khăng. Trong một phút cô đã nghĩ rằng Vidal sẽ từ chối. Anh quay lưng lại với cô và nhìn về phía cửa sổ. ‘Tôi có quyền được biết.’ Fliss nài nỉ.

Cô nghe thấy tiếng Vidal thở dài. ‘Được thôi. Nhưng hãy nhớ rằng, Felicity, tất cả những gì mẹ cô muốn làm là bảo vệ cô.’ ‘Không gì trong số những lời anh nói có thể thay đổi những gì tôi cảm thấy về mẹ mình,’ Fliss đảm bảo với anh một cách chân thành. Và không gì có thể thay đổi những cảm giác cô dành cho anh, cô biết điều đó. Anh đã hiểu sai về cô, và dường như cô cũng đã hiểu sai về anh, nhưng tình yêu mà cô dành cho anh sẽ mãi trọn vẹn kể cả bây giờ cũng như nhiều năm trước.

Vidal quay lại để nhìn cô. Fliss nín thở. Lẽ nào anh có thể đọc được trong mắt cô tình yêu mà cô dành cho anh? Cô nhanh chóng cụp mắt xuống để che giấu những cảm xúc của mình. ‘Mẹ cô đã nói với tôi rằng bà không muốn có bất kì mối liên hệ nào giữa cô và phía gia đình ở Tây Ban Nha,’ Vidal bắt đầu. ‘Bà đã yêu cầu tôi phải hứa với bà điều đó. Ban đầu bà sợ rằng nó có thể khiến cô bị tổn thương. Cô chỉ là một cô bé con, với những hình ảnh có lẽ là lý tưởng về cha cô mà bà ấy nhận ra ông có thể không được như vậy, và sau này bà cũng lo sợ không kém rằng cô có thể - vì tình yêu của con gái – hi sinh tự do của mình để được ở bên cha cô. Tôi đã trao cho bà ấy lời hứa mà bà yêu cầu, vì thế khi lá thư cô viết cho cha mình được chuyển tới-’ ‘Anh đã giữ nó thay vì cha tôi. Phải, giờ tôi có thể hiểu được điều đó, Vidal. Nhưng tại sao anh không chỉ đơn giản là hủy nó đi? Tại sao anh còn mang nó trở về Anh và… chế giễu tôi bằng lá thư đó?’

Nỗi đau trong giọng nói của cô cào xé trái tim Vidal. ‘Tôi nghĩ tốt nhất nên thảo luận trực tiếp tình huống đó với mẹ cô. Tôi không hề có ý định chế giễu cô, khi cô nhận nó, tôi chỉ muốn đảm bảo rằng cô sẽ không viết lại cho cha cô nữa.’ ‘Anh tới nước Anh chỉ để nói điều đó ư?’

Bàn tay Vidal làm một cử chỉ có vẻ như từ chối, như muốn gạt đi câu hỏi của cô, và ngay lập tức Fliss đã hiểu ra. ‘Anh không phải chỉ đến vì việc đó, đúng không? Còn có việc gì khác nữa.’ Lại thêm một khoảng lặng nữa khi Vidal nhìn về phía khung cửa sổ trước khi anh quay lại và nói với cô, ‘Như tôi đã nói lúc trước, là người đứng đầu trong gia đình tôi cảm thấy đó là nghĩa vụ của mình. Mẹ cô đã phải trải qua quãng thời gian rất khó khăn, phải chịu đựng cảm giác mất đi người đàn ông mà bà ấy yêu, và cả những vấn đề nan giải về mặt tài chính mà bà phải chịu đựng trước đó.’

‘Trước khi bà ấy nhận được khoản tiền đó,’ Fliss nói một cách chậm rãi. ‘Số tiền từ một người dì mà mẹ chưa một lần để cập với tôi và người mà tôi chưa từng được gặp. Số tiền mà mẹ tôi vẫn thường nói rằng bà rất mừng khi nhận được bởi tất cả đều là vì tôi. Số tiền mà mẹ tôi dùng để mua một ngôi nhà đáng yêu ở ngoại ô mà bà nói rằng nó đặc biệt dành cho tôi. Số tiền đồng nghĩa với việc mẹ tôi không phải đi làm, và vì thế bà có thể ở nhà cùng tôi. Số tiền mà mẹ đã dùng để nuôi tôi ăn học trong một ngôi trường tử tế và cả khi lên đại học.’ Tâm trí cô đảo lộn, quay cuồng trước từng chi tiết và từng manh mối mà đột nhiên, khi đặt chúng lại cùng nhau, lại dẫn tới sự thật khiến cô sửng sốt từ đáy lòng. ‘Không có người dì nào hết, đúng không?’ cô khẽ hỏi lại anh bằng giọng trống rỗng. ‘Không có người dì nào, không có bản di chúc nào, không có tài sản thừa kế nào hết. Đó là anh. Anh đã chi trả cho mọi thứ.’

‘Felicity-.’ ‘Điều đó có đúng không?’ Fliss hỏi lại. Màu sắc đã bị rút cạn khỏi khuôn mặt cô, để lại những cái bóng bên dưới khung xương của cô. ‘Điều đó là sự thật,’ cô lặp lại một cách kiên quyết. ‘Anh chính là người đã mua căn nhà, là người đã cung cấp cho mẹ tôi những khoản chi tiêu, người đã trả học phí cho tôi.’ ‘Cô và mẹ cô có quyền nhận được những gì tôi cung cấp cho hai người. Tôi chỉ muốn bù đắp lại lỗi lầm mà tôi đã gây ra thay cho bà nội của tôi. Ban đầu mẹ cô không muốn nhận mọi thứ từ tôi, nhưng sau đó tôi đã nói với bà rằng điều đó sẽ chỉ làm tăng thêm tội lỗi mà gia đình tôi đã và đang gây ra nếu như bà ấy không nhận lại thứ gì đó đáng lẽ ra phải thuộc về bà.’

‘Tôi đã hiểu quá sai về anh.’ Cổ họng Fliss đau đớn vì xúc động đến mức cô gần như không thể nói được. ‘Tôi đã nghĩ về anh quá tồi tệ.’ Cô đã quá kích động đến mức cô đứng bật dậy để bước tới phần không gian nho nhỏ phía trước chiếc ghế và gần như siết chặt hai bàn tay lại vì tuyệt vọng. ‘Không, Fliss. Cô chỉ đơn thuần không thể lý giải được những gì đã diễn ra khi cô nhìn vào chúng. Đó là tất cả. Tôi mới là người phải cảm thấy có lỗi vì những phán xét sai lầm của mình – một sai lầm thậm chí còn nghiêm trọng hơn trường hợp của cô.’

‘Làm ơn đừng tỏ ra tốt bụng với tôi,’ Fliss cầu xin. ‘Điều đó chỉ khiến cho mọi thứ trở nên tệ hơn.’ Chỉ mình cô hiểu được nó tệ tới mức nào. Giờ thì cô đã nhìn thấy con người thật của Vidal, thay vì những hình ảnh thêu dệt bởi những niềm tin sai lầm của cô. Giờ thì cô có thể thấy anh đứng ở tầm cao đến mức nào, anh đáng được tôn trọng đến mức nào, và cuộc đời cô sẽ trở nên vô nghĩa tới mức nào khi không có anh ở đó. ‘Tôi muốn anh nhận lại ngôi nhà của cha tôi,’ cô nói với Vidal. ‘Tôi không muốn nhận bất cứ khoản tiền nào cho nó. Đúng là nó cần phải được trả về làm một phần của điền sản. Tôi sẽ về nhà, Vidal.’ Cô nói thêm. ‘Ngay khi mọi chuyện được thu xếp xong.’

‘Felicity-.’ Vidal bước thêm một bước về phía cô, khiến Fliss phải lùi lại. Nếu anh chạm vào cô bây giờ, cô sẽ gục ngã mất. Cô chỉ có thể hiểu được điều đó. ‘Tôi không thể ở lại đây.’

‘Cô vừa bị sốc. Sẽ không khôn ngoan khi đưa ra những quyết định trong lúc mất bình tĩnh.’ Vidal với tới cô trong lúc anh nói. Ngay giây sau đó, anh sẽ chạm vào cô. Cô không thể để điều này xảy ra. Cô không dám. Fliss lùi lại, quên mất rằng chiếc ghế đặt ở đó, và cô suýt ngã vào nó nếu như Vidal không kịp ôm lấy cô.

Cô có thể nghe thấy nhịp tim dữ dội của anh, ngửi thấy mùi hương ấm áp trên da anh. Anh chỉ đang ôm cô trong vòng tay anh, nhưng cả cơ thể cô đang đáp lại bằng cách tiến lại gần anh hơn, khao khát và đau đớn vì anh. Fliss dịch chuyển để đẩy anh ra, và rồi cô thở dốc khi thay vì giải phóng cho cô, vòng ôm của Vidal càng siết chặt hơn. Cô nhìn lên anh, mắt cô mở to khi anh cúi đầu xuống với cô. Hơi thở của anh nung nóng đôi môi cô. Cơn nóng nhục dục đang nhấn chìm cơ thể cô. ‘Không,’ Fliss phản đối, nhưng lời phản đối ấy đã bị nhấn chìm vào đam mê trong nụ hôn của anh.

‘Không!’ Fliss nức nở, đẩy anh ra. ‘Đừng chạm vào tôi, Tôi không thể chịu được điều đó. Tôi phải rời khỏi đây, Vidal, tôi đã yêu anh quá nhiều để có thể ở lại-.’ Hốt hoảng trước những gì cô vừa tiết lộ, Fliss chỉ có thể nhìn chằm chằm vào Vidal, người đang đứng sững như một bức tượng, và đang nhìn lại cô. ‘Cô vừa nói gì?’ Giọng của Vidal trở nên thô ráp.

Anh đang giận cô, không nghi ngờ gì, Fliss tự nhủ. Cô đã làm anh bẽ mặt và biến mình thành một con ngốc. ‘Cô vừa nói gì?’ Vidal lặp lại. Trong cơn run rẩy, Fliss lùi lại khỏi anh, lắc đầu khi cô nói dối, ‘Tôi chẳng nói gì hết.’

Vidal đã lùi lại khỏi cô, nhưng giờ anh đang thu hẹp khoảng cách giữa hai người họ. ‘Có, em có.’ Ánh mắt màu hổ phách của anh ghim chặt lấy ánh mắt cô. ‘Em vừa nói rằng em yêu tôi.’ Fliss đã chịu đựng đủ rồi. Sự tự chủ của cô đang vỡ vụn và trái tim cô cảm thấy như thể nó đã tan vỡ từ trước đó. Lòng kiêu hãnh của cô còn có giá trị gì, khi mà cô đã mất đi quá nhiều?

Ngẩng đầu lên, cô nói với Vidal, ‘Thôi được, phải, tôi yêu anh. Những đứa trẻ mà tôi muốn có – những đứa trẻ mà tôi muốn cho chúng biết về tổ tiên người Tây Ban Nha – chính là các con anh. Đừng buộc tội tôi nếu như anh không muốn biết tất cả những điều này, nếu như anh không muốn nghe. Anh đã bắt tôi phải nói.’ ‘Không muốn biết ư? Không muốn nghe những lời mà tôi đã luôn khao khát được nghe kể từ khi em mười sáu tuổi ư?’ ‘Anh nói sao?’ Giờ chính Fliss lại là người đặt câu hỏi cho anh. ‘Anh không hề có ý đó,’ cô phản đối.

‘Tôi muốn điều đó hơn tất cả những gì tôi từng muốn trong đời mình.’ Vidal khẳng định với cô. ‘Sự thật là tôi đã phải lòng em từ khi em mười sáu tuổi, nhưng tất nhiên là khi đó em còn quá trẻ để có thể đón nhận tình yêu của một người đàn ông, và tôi sẽ cảm thấy hổ thẹn và xấu xa nếu như tôi nói cho em biết những tình cảm của tôi vào lúc đó. Tôi đã tự nhủ rằng tôi sẽ chờ cho tới khi em già dặn hơn, cho tới khi em đủ trưởng thành để tôi có công khai theo đuổi em như một người phụ nữ.’ ‘Ôi, Vidal,’ Fliss thì thầm. ‘Đó là sự thật,’ anh khẳng định lại với cô. ‘Đó là lí do vì sao tôi đã hiểu sai về em. Vì tôi đố kị. Ghen tuông với bất cứ ai cướp em khỏi tôi. Tôi đã làm một điều sai trái khủng khiếp với em, Fliss. Tôi không xứng đáng với tình yêu của em.’

Fliss có thể nhận ra ý nghĩa trong từng lời nói của anh, và trái tim cô nhói lên vì anh. ‘Có, anh có,’ cô khẳng định. ‘Và khi đó nếu em biết anh thực sự nghĩ về em như thế nào, em cho rằng em đã có thể làm mọi thứ để thuyết phục anh thay đổi suy nghĩ của mình.’ ‘Đó chính là điều khiến tôi sợ hãi,’ Vidal thừa nhận một cách dịu dàng. ‘Đó có thể là một sai lầm cho cả hai ta, đặc biệt là em.’

Khi Fliss chuẩn bị phản đối, Vidal đã ngăn cô lại. ‘Em còn quá trẻ. Nó sẽ là một sai lầm. Nhưng khi nghe gã đàn ông đó khoác lác theo cái cách mà hắn làm đã khiến tôi nổi điên lên, tôi nghĩ thế. Tôi đã tự nói với mình rằng cuối cùng thì người con gái tôi yêu không hề tồn tại, rằng tôi chỉ dựng lên hình ảnh cô ấy trong trí tưởng tượng của mình mà thôi. Tôi đã tự nhủ rằng tôi sẽ cảm thấy vui vì em không hề ngây thơ như tôi đã nghĩ, bởi nếu em đúng là như vậy thì sự tự chủ của tôi có thể phản bội tôi và tôi, với tình yêu dành cho em, có thể đánh mất lòng tin mà mẹ em đã có đối với tôi.’ ‘Và thế là anh ngừng yêu em?’

‘Tôi đã cố thuyết phục bản thân mình, nhưng sự thực là tôi luôn đau đớn và khao khát em. Chỉ lòng kiêu hãnh của tôi mới có thể giữ tôi không đến bên em – nhất là khi mẹ em qua đời. Em đã ám ảnh những giấc mơ của tôi và khiến tôi không thể để người phụ nữ nào đặt chân vào cuộc đời mình một lần nữa. Tôi biết rằng tất cả những gì mà lòng tự trọng của tôi nói với tôi về việc không thể yêu em đều là dối trá. Tôi yêu em bất kể mọi thứ. Tôi đã nhận ra điều đó từ lần đầu tiên chúng ta thân mật – trước khi tôi nhận ra mình đã hiểu sai về em. Tôi muốn nói cho em biết tôi yêu em nhiều đến mức nào, nhưng tôi cảm thấy sẽ thật xấu xa khi ràng buộc em với tình yêu của tôi. Tôi muốn em được tự do để đưa ra lựa chọn cho mình, không vướng bận bất kì gánh nặng nào trong quá khứ.’ ‘Anh là lựa chọn của em, Vidal. Anh là người em yêu, và sẽ luôn như thế.’ ‘Em có chắc rằng tôi là người em muốn không?’ Vidal hỏi cô với vẻ nhún nhường đến xa lạ.

‘Em chắc chắn,’ Fliss nói với anh đầy cảm xúc. ‘Tôi là mối tình đầu của em.’ ‘Là người tình duy nhất mà em muốn,’ cô nhấn mạnh. ‘Người tình duy nhất mà em từng muốn và sẽ muốn.’ Fliss biết những gì cô nói là đúng.

‘Tôi mong là em có ý đó,’ Vidal nói với cô một cách khó khăn, ‘bởi tôi không đủ hào phóng để có thể cho em cơ hội rời khỏi tôi lần thứ hai.’ Khi anh ngắm nhìn cái cách mà cô đang nhìn anh Vidal cảnh báo cô bằng giọng nói đầy tình cảm, ‘Đừng nhìn tôi như thế.’ ‘Vì sao?’ Fliss hỏi lại anh một cách ngây thơ. ‘Vì khi em làm như vậy tôi sẽ phải làm điều này,’ Vidal trả lời cô, hôn cô đầy say đắm đến mức Fliss cảm thấy như thể ham muốn mà anh đang khuấy động trong cô đang làm cơ thể cô tan chảy tới tận xương tủy.

‘Chúng ta đã đấu tranh quá nhiều để ngừng yêu nhau, nhưng rõ ràng đó là một cuộc chiến mà chúng ta đã được ấn định là phải thua,’ cô nói với anh trong hơi thở, khi anh đã ngừng hôn cô. ‘Và tôi biết một điều rằng trong thất bại đó tôi đã có được một thứ còn quý giá hơn nhiều – là em, em yêu ạ,’ Vidal đáp lại, trước khi anh lại hôn cô. Thật tuyệt khi biết rằng cô có thể đáp lại anh bằng tất cả trái tim mình và tất cả tình yêu của mình, và biết rằng anh cũng trao tặng cô những điều đó, Fliss nhận ra khi anh không ngừng hôn cô trong lúc anh mang cô tới chiếc giường.

‘Anh yêu em,’ Vidal nói với cô khi anh đặt cô lên trên nó. ‘Anh yêu em và sẽ mãi yêu em. Đây là nơi tình yêu của chúng ta bắt đầu, Felicity. Tình yêu của chúng ta, và cả tương lai của chúng ta nữa – đó có phải là điều em muốn không?’ Vòng tay cô quanh anh, Fliss thì thầm trên môi anh, ‘Anh là tất cả những gì em muốn, Vidal, và sẽ luôn là như thế.’ ‘Anh muốn em kết hôn với anh,’ Vidal nói với cô, ‘Sẽ sớm thôi – ngay khi mọi thứ được thu xếp.’

‘Vâng,’ Fliss đồng ý. ‘Ngay khi mọi thứ được thu xếp. Nhưng giờ em muốn anh làm tình với em, Vidal.’ ‘Ý em là, như thế này?’ anh hỏi lại đầy dịu dàng, khi anh bắt đầu cởi đồ trên người cô. ‘Phải,’ Fliss thở dài hạnh phúc. ‘Chính xác là như thế.’

.