Hôm nay bạn muốn đọc gì?

A Stormy Spanish Summer - Chương 2

Chương 2.

Trên những bậc thang dẫn lên tầng trên của ngôi nhà, Rosa phá vỡ bầu không khí im lặng đặc quánh giữa hai người họ bằng giọng nói cao vút của bà, ‘Vậy là cô nói được tiếng Tây Ban Nha?’ ‘Tại sao tôi không thể?’ Fliss vặc lại, ‘Dù Vidal muốn nghĩ như thế nào đi chăng nữa thì anh ta cũng không có quyền ngăn tôi nói thứ ngôn ngữ mà, xét cho cùng vẫn là tiếng mẹ đẻ của cha tôi.’ Cô chắc chắn không định thú nhận với Rosa, hay bất kì ai ở đây về giấc mơ thời niên thiếu của cô là một ngày nào đó được gặp cha cô, giấc mơ đã thôi thúc cô lén dành dụm một phần tiền giao báo để trả cho những giờ học tiếng Tây Ban Nha mà cô ngờ rằng mẹ mình sẽ không muốn điều đó. Fliss hiểu rõ trước cả cái tuổi vị thành niên của cô rằng mẹ cô gần như sẽ hoảng sợ trước những hành động bộc lộ phần tính cách Tây Ban Nha mà cô được thừa hưởng. Vì vậy, thay vì liều lĩnh làm bà hoảng sợ, Fliss đã cố gắng không để bà thấy cô khao khát được biết nhiều như thế nào không chỉ về cha mình mà cả về quê hương ông. Mẹ cô là một người dịu dàng – người ghét đối chất và tranh cãi, và Fliss yêu bà nhiều đến nỗi cô không hề muốn làm bà tổn thương.

‘Ồ, chắc chắn là cô không thừa hưởng tính cách ấy từ một trong hai người sinh ra mình,’ Rosa quả quyết với cô. ‘Mặc dù vậy tôi muốn cảnh báo cô hãy tránh xa những cuộc đấu khẩu với Vidal.’ Fliss dừng bước, bàn chân cô đang đặt lên bậc đầu tiên trên những bậc thang dẫn lên tầng trên khi cô quay lại phía người quản gia. Cơ thể cô căng ra vì phản đối cái ý tưởng rằng để cho Vidal kiểm soát bất kì khía cạnh nào của cuộc đời cô. ‘Vidal chẳng có quyền gì lên tôi cả,’ cô nóng nảy đáp lại. ‘Và anh ta sẽ không bao giờ có nó.’

Một chuyển động nơi tiền sảnh bên dưới kéo được sự chú ý của cô. Cô nhìn xuống phía dưới và nhận ra Vidal vẫn đang đứng đó. Anh ta hẳn đã nghe thấy những gì cô vừa nói – điều mà không nghi ngờ gì giải thích cho cái nhìn tăm tối mà anh ta đang bắn cho cô. Có lẽ anh ta ước rằng mình đã thể hiện một chút quyền uy nào đó lên cô. Có chăng anh ta nghĩ đến việc ngăn cản cô tới Tây Ban Nha – cũng như nhiều năm trước anh ta đã ngăn cô liên lạc với cha mình. Cô có thể thấy anh ta lúc này, qua đôi mắt hồi tưởng, đang ở trong phòng ngủ của cô – căn phòng đã từng là thiên đường của riêng cô – trên tay là thư cô vừa mới gửi cho cha vài tuần trước đó. Lá thư đã bị anh ta tước mất. Lá thư được chứa đựng tâm tư tình cảm của một cô gái mười sáu tuổi gửi tới người cha mà cô bé luôn khát khao được gặp. Từng chút cảm xúc dịu dàng và ham muốn vừa mới được nhen nhóm mà cô dành cho Vidal đã tan biến ngay từ khoảnh khắc đó. Tan biến rồi chuyển thành nỗi cay đắng và oán hận.

‘Fliss, con yêu, con phải hứa với mẹ rằng con sẽ không cố tìm cách liên lạc với cha mình nữa,’ mẹ cô đã cảnh báo cô với những giọt nước mắt chứa đầy trong đôi mắt bà, sau khi Vidal đã quay trở lại Tây Ban Nha và chỉ còn lại hai người họ, vẫn như vậy. Tất nhiên cô đã trao cho mẹ lời hứa ấy. Cô quá yêu mẹ để có thể làm bà buồn phiền – đặc biệt là khi… Không được! Cô sẽ không cho phép Vidal đưa mình trở lại đó, cái nơi đáng hổ thẹn đã thiêu rụi lòng kiêu hãnh của cả cuộc đời cô. Mẹ cô đã hiểu chuyện gì đã xảy ra. Bà hiểu Fliss không định đổ lỗi cho ai hết.

Sự trưởng thành đã làm cô nhận thức được rằng, vì cha cô luôn biết cô đang ở đâu, ông ấy có thể dễ dàng liên hệ với cô nếu ông ấy muốn. Cái thực tế là ông ta chẳng bao giờ làm điều đó đã nói lên tất cả. Sau cùng thì, cô không còn là một đứa trẻ lớn lên trong sự chối bỏ của cha mình. Sau cái chết của mẹ cô, cô đã tự nhủ giờ là lúc phải bước tiếp. Giờ là lúc để ấp ủ những hình ảnh về thời thơ ấu cùng người mẹ hết mực yêu thương mà cô có, và quên đi người cha đã chối bỏ cô. Cho đến giờ cô sẽ không bao giờ hiểu điều gì đã làm thay đổi suy nghĩ của cha cô. Cô cũng sẽ không biết là sự ân hận hay sự tiếc nuối vì đã để mất những cơ hội đó đã khiến ông nhắc đến cô trong di chúc của ông. Nhưng cô chắc chắn rằng cô sẽ không để Vidal ra lệnh cho cô được và không được làm gì. Từ phía tiền sảnh bên dưới, Vidal nhìn theo Fliss khi cô xoay gót và bước theo Rosa dọc theo cầu thang lên tầng tiếp theo. Nếu có điều gì đó làm Vidal tự hào về bản thân anh – tính cách mà anh đã phải rèn luyện để có được – thì đó chính là sự kiểm soát mà anh có đối với những hành động và cảm xúc của chính mình. Nhưng vì lý do nào đó mà cái nhìn của anh – vốn luôn tuân theo mệnh lệnh của anh – đã tự thấy rằng cần phải nấn ná trên đôi chân thon dài trong chiếc quần lụa của Fliss khi cô đi khỏi anh.

Ở tuổi mười sáu, đôi chân ấy đã thon thả và đầy sức sống. Cô đã chuyển từ một đứa trẻ thành một người phụ nữ, với đôi bầu ngực nhỏ nhắn vểnh lên bên dưới những chiếc áo phông mà cô hầu như lúc nào cũng mặc. Có lẽ cô ta đã đóng kịch trước anh bằng thứ điệu bộ ngây thơ giả tạo đầy tính toán bao gồm những cái nhìn lén bẽn lẽn, và vẻ bất lực vờ vĩnh trong đôi mắt to tròn của cô để kéo cái nhìn chằm chằm đầy tôn thờ và mê hoặc ra khỏi phần da thịt đang căng lên của anh khi cô ta bước vào phòng tắm đúng lúc anh đang cạo râu, nhưng rồi anh cũng được tận mắt nhìn ra bản chất rẻ tiền của cô ta: phóng đãng mà không có chút đạo đức và phẩm giá nào. Đó là bản tính tự nhiên của cô ta? Hay vì cô ta đã bị tước đoạt người cha của mình? Cái cảm giác tội lỗi mà anh không bao giờ có thể rũ bỏ được lại bắt đầu giày vò lương tâm của anh. Suốt nhiều năm trời, đã bao lần anh ước rằng mình chưa từng thốt ra những lời lẽ ngây ngô đã đặt dấu chấm hết cho mối quan hệ giữa chú của anh và người gia sư của anh? Câu nói ngây thơ với bà nội anh rằng Felipe cũng đi cùng họ trong hành trình tới Alhambra tại Granada đã trở thành liều thuốc độc cho cả hai người họ - và cho cả anh nữa. Không đời nào nữ công tước Dowager lại để Felipe kết hôn với bất kì người phụ nữ nào ngoại trừ người mà bà chọn. Và cũng không bao giờ có chuyện bà chọn một gia sư làm cô dâu của một người đàn ông mang trong mình dòng máu quý tộc ngang với gia đình đã nhận nuôi anh ta.

Khi còn là một cậu nhóc 7 tuổi, Sander đã không hiểu được điều đó, nhưng anh đã nhanh chóng nhận ra hậu quả của những hành động rất vô tư của mình khi anh được thông báo rằng cô gia sư tiếng Anh tốt bụng – người mà anh vô cùng yêu mến đã bị sa thải và gửi trả về nước. Cả mẹ của Fliss lẫn Felipe đều không sở hữu tính cách đủ mạnh mẽ để chống lại thứ quyền lực của bà nội anh. Cũng không ai trong số họ biết rằng khi họ bị buộc phải rời xa nhau, đã có những hệ quả của tình yêu của họ được hình thành trong đứa trẻ mà mẹ Fliss đang mang. Đứa bé với cái tên và sự tồn tại bị bà nội anh ra lệnh không bao giờ được nhắc tới – trừ những lúc chính bà làm điều đó, để nhắc nhở chú của anh về nỗi nhục nhã mà ông đã gây ra cho gia đình nhận nuôi ông vì đã hạ thấp bản thân để tạo thành đứa trẻ đó với một cô gia sư không hơn không kém. Bà nội anh đã luôn cho rằng quyết định của bà là đúng đắn. Giá mà bà sống đủ lâu để thấy con gái của Felipe đã trở thành người như thế nào. Vidal đã cảm thông với mẹ Felicity khi hai người họ quay trở về sớm hơn dự định từ chuyến gặp mặt ở London để bàn bạc rất nhiều vấn đề cá nhân để rồi họ phát hiện ra Felicity không những lén tổ chức một bữa tiệc của các cô cậu mới lớn mà lúc này đã vượt ngoài tầm kiểm soát, mà còn bắt gặp chính cô cùng một gã say xỉn đần độn trong phòng ngủ trên lầu của mẹ cô.

Vidal nhắm mắt lại rồi lại bừng tỉnh. Có những kí ức mà anh không hề muốn nhớ lại. Kí ức về việc anh đã vô tình phản bội lại tình yêu thương của người gia sư của anh. Cái đêm mẹ anh đến phòng của anh để nói rằng chiếc máy bay mà cha anh đang ở trên đó đã bị rơi ở Nam Mỹ mà không ai còn sống sót. Cái đêm anh bắt gặp Felicity nằm sõng soài trên giường mẹ cô, mái tóc vàng xen lẫn màu mật ong của cô đang nằm gọn trong bàn tay của gã đàn ông đang đè lên cô, khi cô nhìn chằm chằm vào anh với vẻ trơ tráo không đếm xỉa đến những gì cô đã làm. Cái nhìn coi thường không hề giấu giếm dành cho anh. Ngực Vidal căng lên dưới áp lực lấy oxi hối hả của hai lá phổi. Anh là một người đàn ông 23 tuổi, chứ không phải một cậu nhóc – hốt hoảng trước tác động mà Felicity đang gây ra cho anh. Ghê tởm bởi ham muốn mà anh dành cho cô, khổ sở bởi cả nỗi khao khát ấy và những quy tắc đạo đức của chính anh – thứ quy tắc nói rằng một cô gái mười sáu tuổi chỉ là một cô bé, nhưng một người đàn ông ở tuổi 23 chính xác là một người đàn ông. Khoảng cách 7 tuổi giữa họ là khoảng cách giữa sự bồng bột và trưởng thành, và nó là hiện thân của một ranh giới không được phép xâm phạm. Cũng như sự ngây thơ của một cô bé mười sáu tuổi không thể bị xâm phạm.

Kể cả bây giờ, sau 7 năm, anh vẫn cảm nhận được mùi vị của cơn giận đã cào xé tim anh và đốt cháy tâm hồn anh. Cơn phẫn nộ chết chóc vẫn còn âm ỉ mà sự hiện diện của Felicity ở đây đang thổi bùng lên một lần nữa. Vidal duỗi những thớ cơ đang căng ra nơi vai anh. Toàn bộ chuyện này được giải quyết, và Felicity lên máy bay trở lại Anh càng sớm càng tốt. Khi Felipe hấp hối, và nói với anh rằng ông thấy tồi tệ như thế nào về những gì đã qua, Vidal đã khuyên ông bù đắp thông qua di chúc của ông cho đứa trẻ mà ông đã sinh thành và buộc phải chối bỏ. Mặc dù vậy, anh làm điều đó là vì chú của mình, chứ không phải vì Felicity.

Trên lầu, trong căn phòng mà Rosa dẫn cô tới trước khi bảo cô đồ ăn nhẹ sẽ được đưa tới cho cô và rồi dời đi, Fliss nghiên cứu những gì xung quanh mình. Căn phòng thật rộng, với trần nhà cao, và được trang trí bởi những đồ nội thất bằng gỗ sẫm màu thật công phu theo phong cách mà Fliss biết từ những lời mô tả của mẹ cô là kiểu nội thất Tây Ban Nha cổ sang trọng điển hình. Được chạm trổ tinh xảo, và không một hạt bụi, màu gỗ sáng lên ấm áp dưới ánh sáng rót vào từ những khung cửa sổ cao kiểu Pháp. Tiến lại gần chúng, Fliss thấy rằng chúng mở ra một ban công nho nhỏ, được trang hoàng bởi những tác phẩm nghệ thuật tinh xảo từ kim loại cao đến ngang hông, với kiểu dáng cổ điển theo phong cách Ả-rập hơn là châu u. Dù cố hết sức, Fliss cũng không thể phát hiện ra vết nứt cố ý thường được tạo ra trên những tác phẩm như thế này, bởi chỉ có duy nhất thánh Allah mới có thể tạo ra sự hoàn hảo. Ban công trông xuống một khu vườn ở sân trong kiểu Ma-rốc cũng cổ điển không kém, được ngăn đôi bởi những dòng suối nhỏ chảy vào từ một thác nước bắt nguồn từ một nơi bí mật nơi cuối khu vườn. Hai bờ của con kênh hẹp là những lối đi bộ được phủ một màu hồng nhạt của những luống hồng, mùi hương của chúng lan tỏa lên tận ban công. Trên nền đất dọc theo chúng là những luống hoa ly ly trắng. Những con đường nhỏ được lát đá xanh trắng cầu kì, trong khi thứ gì đó trông giống như những giàn cây ăn trái leo chằng chịt lên các bức tường bao quanh sân. Ở bốn mảnh vườn con vuông vức phía đối diện con đường hoa hồng, những khóm hoa phong lữ trắng trĩu xuống trong những cái bình đất nung có kích cỡ Ali Baba, còn ngay dưới ban công, được nhuốm bóng nắng chiều từ dãy hành lang có mái vòm, là một khoảng sân trong được bày biện những món đồ nội thất trang nhã dành cho các khu vườn.

Fliss khép mi lại. Cô biết quá rõ về khu vườn này. Mẹ cô đã tả nó cho cô, phác họa nó cho cô, và cho cô xem những bức hình về nó. Bà nói với cô rằng đó là khu vườn ban đầu được thiết kế chỉ dành riêng cho phụ nữ trong những gia đình người Ma-rốc, những người mà ngôi nhà được xây nên là để dành cho họ. Đây rõ ràng là một hành động tàn nhẫn có chủ ý của Vidal khi bố trí cho cô căn phòng này, với tầm nhìn xuống khu vườn mà mẹ cô đã vô cùng yêu thích. Liệu anh ta có để cô ở trong căn phòng mà mẹ cô đã từng ngủ không? Fliss ngờ rằng anh ta chẳng làm điều đó. Mẹ cô từng kể với cô rằng bà và Vidal được xếp ở tầng cao nhất – khu phòng trẻ – khi họ đến sống với bà của Vidal, người sở hữu ngôi nhà ở thời điểm đó, mặc dù Vidal đã được 7 tuổi. Fliss quay người trở vào phòng. Được dập nổi những họa tiết đồng bộ, thứ vải gấm thêu kim tuyến màu xanh thẫm được dùng làm rèm cửa sổ cũng như bọc những chiếc ghế tựa đặt ở hai bên của chiếc lò sưởi bằng đá cẩm thạch. Ga trải giường màu kem cũng được viền màu xanh tương tự, những chiếc gối ôm thêu kim tuyến màu xanh càng làm nổi bật bề rộng màu kem mịn của nó. Sàn gỗ sậm màu bóng loáng, còn tấm thảm cổ điển vẫn tông màu xanh pha kem che phủ gần hết sàn nhà quá sang trọng đến mức Fliss gần như không dám đặt chân lên nó. Tất cả những thứ này khác xa với căn hộ đơn giản của cô ở Anh. Nhưng những món đồ này, cũng như những thứ mà cô chọn cho căn hộ của chính mình, chỉ là một phần trong những gì cô được thừa hưởng từ cha mình. Giá mà ông không ruồng bỏ mẹ cô, giá mà ông không chối bỏ cả hai người họ, cô đã có thể lớn lên và quen thuộc với căn nhà này cũng như lịch sử của nó, và hãnh diện về nó. Hệt như những gì Vidal làm.

Vidal. Cô ghét anh ta làm sao. Những cảm xúc mà cô dành cho anh ta còn hơn cả sự cay đắng, chúng chứa đựng nỗi kinh miệt còn nhiều hơn những gì cô cảm thấy về cha mình. Dù sao thì cha cô cũng không hề có quyền lên tiếng. Theo như những lời giải thích của mẹ cô, ông đã bị ép phải rời từ bỏ và quay lưng lại với họ. Ông đã không mở lá thư cô viết để xin một cơ hội được biết về ông để rồi sau đó bảo cô rằng cô phải từ bỏ - không bao giờ được thử liên hệ với ông nữa. Nhưng Vidal đã làm điều đó. Ông chưa từng gần gũi cô để rồi nhìn cô với cái nhìn khinh miệt lạnh lùng, rồi chối bỏ cô và quay lưng lại với cô, nhưng những gì Vidal đã làm. Ông cũng chưa từng đốt cháy lòng tự trọng của cô và đóng dấu nung sâu hoắm nơi trái tim cô bằng những định kiến của mình. Nhưng Vidal cũng đã làm điều đó. Chính tại ngôi nhà này, những quyết định đã được đưa ra. Chúng đã tác động đến cô và cả cha mẹ cô theo cách tàn nhẫn nhất. Là từ đây mẹ cô bị sa thải. Cũng chính nơi đây và được thông báo rằng người đàn ông mà bà đem lòng yêu đã hứa hôn với một cô gái khác – người được gia đình nhận nuôi chọn cho ông, người đang học năm cuối cùng tại một trường tư thục trang bị cho những tiểu thư dòng dõi kĩ năng cần thiết trong các cuộc hôn nhân của họ. Một cô gái mà, theo như mẹ cô kể lại, Felipe đã thề với bà rằng ông không hề yêu và càng không muốn kết hôn. Tuy vậy, vấn đề không phải là Felipe muốn gì. Tất cả những lời hứa hẹn của ông với mẹ Fliss, tất cả những lời tuyên bố của ông về tình yêu, cũng chỉ như những bọt nước lấp lánh do tia nắng mặt trời rọi vào những giọt nước đang rớt xuống từ đài phun nước. Đẹp đẽ và quyến rũ đến nỗi chúng có thể làm trái tim ta ngừng đập, nhưng lại quá ngắn ngủi và mong manh trong thực tế.

Có lẽ họ chỉ kịp có thời gian để trao cho nhau cái ôm từ biệt và chia sẻ với nhau những khoảnh khắc riêng tư bị cấm đoán đã dẫn đến việc tạo ra cô trước khi họ bị chia rẽ - mẹ cô bị gửi trả về Anh và Felipe bị ra lệnh phải thực hiện nghĩa vụ của ông và cưới người phụ nữ đã được chọn cho ông. ‘Ông ấy đã thề với mẹ rằng ông ấy yêu mẹ, nhưng ông ấy cũng yêu gia đình của mình và ông ấy không thể trái lời họ,’ mẹ cô nói với cô đầy dịu dàng khi cô hỏi mẹ mình tại sao ông không đuổi theo bà. Người mẹ bất hạnh của cô. Bà đã sai lầm khi phải lòng một người đàn ông không đủ mạnh mẽ để bảo vệ tình yêu của họ, và bà đã phải trả giá vì việc làm đó. Fliss sẽ không bao giờ để điều tương tự xảy ra với mình. Cô sẽ không bao giờ cho phép bản thân cô yêu thương để rồi bị tổn thương. Dù sao thì, cô cũng đã biết mùi vị của nó như thế nào – kể cả khi những cảm xúc của cô với Vidal chỉ đơn thuần là những tình cảm của một cô bé mười sáu tuổi non nớt.

Khẽ rùng mình để giải thoát khỏi những hồi ức đau đớn, cô nhìn vào chiếc vali nhỏ. Mẹ cô đã nói với cô về lối sống truyền thống của những gia đình quý tộc cao ngạo Tây Ban nha mà Vidal đang hướng tới bây giờ. Vidal từng nói mẹ anh ta khăng khăng rằng cô sẽ ở đây. Có phải điều đó có nghĩa là cô có thể tưởng tượng rằng mình sẽ được chào đón một cách trang trọng ở đây không? Có lẽ là thông qua bữa tối? Cô chẳng mang theo bất kì bộ đồ trang trọng nào – chỉ một vài bộ đồ lót, một đôi tất, vài chiếc áo mới… và một chiếc váy dệt len jécxi không nhăn màu đen mờ đơn giản mà cô đã thích ngay khi nhìn thấy trong một chuyến thăm London. Cô đang chuẩn bị lấy chiếc váy ra và rũ thẳng nó thì cửa mở và Rosa bước vào, mang theo một chiếc khay có chứa một ly rượu và một phần đồ ăn mặn Tây Ban Nha. Sau khi cảm ơn bà, Fliss hỏi, ‘Khi nào bữa tối được phục vụ?’

‘Sẽ không có bữa tối nào cả. Vidal không muốn điều đó. Cậu ta quá bận rộn,’ Rosa trả lời một cách ngạo mạn bằng tiếng Tây Ban Nha. ‘Bữa ăn sẽ được mang đến cho cô nếu cô muốn.’ Fliss nhận ra mặt cô đang đỏ bừng. Sự khiếm nhã của Rosa là không thể chấp nhận được - nhưng không nghi ngờ gì, bà ta chỉ làm theo lệnh của Vidal. ‘Tôi cũng không muốn dùng bữa với Vidal nhiều hơn anh ta muốn làm điều đó với tôi,’ cô tuyên bố thẳng thừng với Rosa. ‘Nhưng vì Vidal đã nói với tôi rất rõ rằng vì mong muốn của mẹ anh ta mà tôi ở đây, chứ không phải ở khách sạn mà tôi đã đặt chỗ, nên tôi cho là tôi sẽ dùng bữa tối với bà.’

‘Nữ công tước không ở đây,’ Rosa thông báo cho cô một cách cộc lốc, rồi đặt chiếc khay xuống và quay ngoắt tiến ra phía cửa ra vào. Bà đi khuất trước khi Fliss có thể hỏi thêm bất cứ câu hỏi nào. Vidal đã nói dối cô về sự có mặt của mẹ anh ta ở ngôi nhà này và mong muốn được gặp cô của bà ta. Tại sao? Tại sao anh ta vẫn muốn có cô bên dưới mái nhà của anh ta chứ? Chỉ một giây cô ước rằng giá như cô được về nhà – và hơn hết cô ước rằng giá như mẹ cô vẫn còn sống. Chìm trong những cảm xúc đau buồn, Fliss ngồi xuống mép giường.

Mẹ cô đã mang đến cho cô tuổi thơ tuyệt vời chưa từng có. Một khoản thừa kế hào phóng từ một người họ hàng mà Fliss không bao giờ biết đã giúp mẹ cô mua được cho hai người họ một căn nhà đáng yêu ở một ngôi làng nơi ngoại ô thanh bình – đủ rộng rã để ông bà của Fliss có thể tới sống cùng họ - cũng như chu cấp đủ một khoản chi tiêu đồng nghĩa với việc mẹ cô có thể ở nhà với cô. Mẹ cô đã kể cho cô rất nhiều về cha cô, nhắc đến ông với tình yêu trong giọng nói và cả đôi mắt của bà, và không hề có chút oán giận hay cay đắng nào. Bà chỉ nín lặng khi Fliss cầu xin bà đưa cô tới Tây Ban Nha để cô có thể tận mắt thấy đất nước ấy. Bà đã không trách móc gì Vidal khi Fliss, với trí tuệ sắc sảo của một cô bé bảy tuổi, đã khám phá ra rằng anh ta chính là người phản bội cha mẹ mình. ‘Con không được đổ lỗi cho Vidal, con yêu ạ,’ mẹ cô dịu dàng nói. ‘Đó không hoàn toàn là lỗi của cậu ấy. Cậu ấy chỉ là một đứa bé - ở vào cái tuổi như con bây giờ. Cậu ấy không hề biết những gì sẽ xảy ra.’ Người mẹ khoan dung, đáng thương của cô – lúc nào cũng sẵn lòng thấu hiểu và tha thứ cho những người khiến bà bị tổn thương.

Ban đầu Felicity – cái tên theo mẹ cô mang nghĩa là “hạnh phúc” – đã chấp nhận sự bảo vệ mà bà dành cho Vidal. Nhưng rồi khi anh ta tới thăm họ, và sau khi đối đãi với cô rất tử tế, anh ta bắt đầu đối xử với cô bằng sự khinh miệt, xa lánh cô nhiều nhất có thể, và thể hiện công khai rằng anh ta không ưa gì cô. Trái tim nhạy cảm thời thiếu nữ của cô đã đau đớn biết nhường nào trước sự ghẻ lạnh ấy. Từ giây phút cô nhìn thấy anh lần đầu tiên, bước ra khỏi chiếc xe đắt tiền mà anh lái từ London về ngôi nhà của họ, Fliss đã bị mê hoặc, và nảy sinh một sự rung động mãnh liệt trước anh. Cô vẫn nhớ y nguyên cái ngày mà cô vô tình bước vào phòng tắm đúng lúc anh đang cạo râu. Tất nhiên sự thân mật ấy đã đẩy khát khao cháy bỏng khờ dại của cô vượt khỏi tầm kiểm soát. Ngôi nhà của họ vốn luôn là ngôi nhà của phụ nữ, vì vậy hình ảnh bờ ngực trần của một người đàn ông không thể không khiến cô nhìn ngắm một cách lén lút đầy háo hức, nhưng khi bờ ngực trần ấy là của Vidal… Cô đã gần như phát ốm bởi nỗi phấn khích và khao khát khi cuối cùng cô cũng xoay sở để ra khỏi phòng tắm, trí tưởng tượng của cô hoạt động không ngừng nghỉ và vẽ lên vô số viễn cảnh mà ở đó cô không chỉ đứng nhìn nó mà còn nín thở một cách háo hức được giữ gần kề với nó. Giờ đây, thật dễ dàng để chế giễu tính ngây thơ ở tuổi mười sáu của cô, nhưng chẳng phải là đến giờ cô vẫn còn thấy lạ lẫm với những sự thân mật rất riêng tư – sự tiếp xúc giữa da thịt trần trụi, như trước đây cô đã từng như thế?

Fliss lắc đầu một cách vụng về, như thể đang chạy trốn khỏi những suy nghĩ của chính mình. Nhưng thực tế là cô chẳng có nơi nào để chạy trốn khỏi sự thực rằng cô vẫn là một trinh nữ. Dù cô có dựng lên nhiều tấm lá chắn như thế nào, dù vẻ tự tin của một người phụ nữ trưởng thành mà cô luôn nhắc mình phải trưng ra có thuyết phục đến đâu, và dù cho cô có gìn giữ bí mật về tiết hạnh đang ngày một già cỗi của mình kín đáo đến mức nào đi chăng nữa, cô vẫn không thể chạy trốn khỏi sự thực. Chuyện gì đang xảy ra với cô thế này? Cô tự hỏi mình. Cô đã sống mà không quan hệ tình dục bao nhiêu năm rồi. Đó là quyết định chính cô đưa ra và giữ gìn. Đó chỉ là một trong số rất nhiều quyết định khác. Nhịp sống hiện đại, mong muốn tạo dựng sự nghiệp của cô, bằng cách nào đó đã ngăn cản cô gặp gỡ một người đàn ông mà cô muốn đủ để quên đi quá khứ. Đó thuần túy là một đặc ân cho cô được tự thương tiếc cho bản thân mình. Dựa vào những tiêu chuẩn của mọi người, Fliss biết thời thơ ấu của cô đã là một đặc ân. Đến giờ cô vẫn coi bản thân mình là một thứ gì đó đặc biệt – không chỉ vì cô đã từng có một người mẹ tuyệt vời đến thế.

Sau sự ra đi của ông bà và mẹ cô, ngôi nhà lớn trở nên thật trống trải – đồng thời cũng tràn ngập những kí ức đau buồn. Trong thời kì bất động sản đang nóng lên, trước khi nó nguội lại, Fliss đã được một nhà thầu tiếp cận – người đưa ra cho cô khoản tiền lớn đến khó tin cho ngôi nhà và đất đai quanh nó. Sau nỗ lực hoàn tất những tâm nguyện của mẹ mình, cô đã tiến lên phía trước và bán căn nhà đó lại cho ông ta, và mua cho mình một căn hộ kiểu Georgian trong thành phố. Công việc của cô trong một công ty du lịch của một thành phố thương mại xinh đẹp nơi mà cô đang sinh sống giữ cô luôn bận rộn, và cô cũng có thêm rất nhiều bạn – mặc dù nhiều bạn học của cô giờ đã lập gia đình và lên những kế hoạch “xây tổ ấm”, và ba người bạn đại học thân thiết nhất của cô, giờ vẫn độc thân giống như cô, giờ đã sống và làm việc ở nước ngoài. Một cái gõ nhẹ bên ngoài cửa phòng ngủ của cô làm cô bật dậy khỏi giường và căng thẳng trong lúc cô chờ cánh cửa mở ra và Rosa xuất hiện – không nghi ngờ gì chiếu vào cô những tia bức xạ còn hơn cả không hài lòng. Tuy nhiên, không phải Rosa là người đang bước vào hay đúng hơn là sải chân vào căn phòng, mà chính là Vidal. Anh ta đã thay bộ đồ công sở bằng một chiếc áo sơ mi đơn giản cùng một chiếc quần thô, và anh ta cũng đã tắm, dựa vào vẻ lộn xộn của mái tóc đen bóng của anh. Tim cô dội vào lồng ngực đau đớn, hơi thở của cô đang nghẹn lại trong hai lá phổi. Nhận thức về sự có mặt của anh trong phòng ngủ của cô gợi lại quá nhiều hồi ức khiến cô không hề thấy dễ dàng gì kể cả khi cánh cửa đã đóng lại và bị khóa.

Vidal đã từng bước vào phòng ngủ của cô một lần. Không! Cô sẽ không để bản thân mình bị chi phối bởi nỗi dằn vặt đáng hổ thẹn về cái nơi tồi tệ ấy – nơi những kí ức của cô được lưu lại. Cái cô cần phải đối mặt là thực tại – không phải quá khứ. Cô mới là người có quyền thách thức và chỉ trích Vidal – không phải điều ngược lại. Dồn hết can đảm, cô hỏi, ‘Sao anh nói với tôi rằng mẹ anh sẽ ở đây khi mà đó là một lời nói dối?’

Những mạch máu đang nổi lên dọc quai hàm anh đã tố giác cảm xúc thực của anh trước lời thách thức của cô, kể cả khi anh đang cố phủ nhận nó bằng cách bắn cho cô một cái nhìn khinh khỉnh lạnh lùng. ‘Mẹ tôi đã được mời đi thăm một người bạn đang không khỏe. Tôi không hề biết về sự vắng mặt của bà cho đến khi Rosa thông báo cho tôi về điều đó.’ ‘Rosa nói với anh rằng mẹ anh đang ở đâu ư? Kiểu đàn ông điển hình như anh lại cần đến một người hầu nhắc nhở về nơi ở của mẹ mình ư?

Máu nóng dồn lên tấn công đường quai hàm của anh chẳng khác nào những cơn thủy triều bất kham. ‘Nói để cô hay, Rosa không phải là người hầu. Và mối quan hệ giữa tôi với mẹ mình cũng không phải là chủ đề tôi muốn thảo luận với cô.’ ‘Không, tôi chắc chắn anh sẽ không làm điều đó,’ Fliss đáp lại dứt khoát. ‘Suy cho cùng, chính bởi vai trò không hề nhỏ của anh mà tôi không bao giờ có được mối quan hệ với cha mình. Anh là người đã lấy đi lá thư mà tôi viết riêng cho ông ấy. Và anh cũng là người tìm mọi cách đến Anh để quấy rầy mẹ tôi, buộc bà phải cầu xin tôi không được cố liên lạc với ông ấy nữa.’

‘Mẹ cô tin rằng sẽ không phải là điều tốt đẹp cho cô khi cứ tiếp tục viết thư cho Felipe.’ ‘Ồ, vậy là vì lợi ích của tôi mà anh đã ngăn cản việc tôi liên lạc với ông ấy, phải vậy không?’ Giọng Fliss lạnh lùng đầy mỉa mai khi kí ức về tất cả những nỗi đau đớn và tổn thương mà Vidal đã gây ra nhấn chìm tấm áo giáp phòng thủ của cô. Anh ta thật độc ác và kiêu ngạo. Sẵn sàng hủy hoại người khác không chút ăn năn để đạt được mục đích của mình. ‘Anh không có quyền ngăn tôi biết về cha mình, hay tước đi của tôi cái quyền tối thiểu là được biết ông ấy có yêu thương tôi hay không. Nhưng rồi cả hai chúng ta đều biết tình yêu thương dành cho một người khác không phải là khái niệm mà một kẻ như anh có thể hiểu được, phải vậy không, Vidal?’ Cô có thể cảm nhận được vết thương cảm xúc đau đớn trong những giọt nước mắt đang đe dọa dâng đấy trong đôi mắt cô. Nước mắt! Cô sẽ không – cô không bao giờ được phép khóc trước mặt người đàn ông này. Cô không được phép để anh ta thấy bất kì sự yếu đuối nào. Không bao giờ.

‘Anh có khi nào hiểu thế nào là yêu thương một ai đó – bất kì ai hay không?’ Fliss phóng những lời buộc tội vào anh như một sự tự vệ quyết liệt. Cô sẽ nói và làm mọi thứ để ngăn anh ta khám phá ra nỗi đau mà những lời lẽ của anh ta đã chạm tới bên trong cô. ‘Anh chẳng hiểu tình yêu là gì!’ Cô không hề biết mình đang nói gì khi những từ ngữ lộn xộn tuôn ra trên môi. Tất cả những gì cô biết là chúng đều bắt nguồn từ nỗi đau vô tận sâu thẳm trong cô. ‘Và cô thì biết ư? Cô – một kẻ’ Điên tiết với chính mình, Vidal rút ngắn khoảng cách giữa họ, lắc đầu phản đối khi anh ngừng lại.

Nhưng Fliss quá rõ những gì anh ta vừa định nói ra, kể cả lời buộc tội mà anh ta sắp sửa ném vào cô. Giờ thì cả nỗi đau cùng với hoảng sợ đã ghìm chặt lấy cô. ‘Đừng chạm vào tôi,’ cô ra lệnh, lùi ra xa anh ta, giọng cô run rẩy vì hoảng sợ.

‘Cô có thể ngừng diễn kịch được rồi, Felicity ạ.’ Cơn giận của Vidal ngay lập tức bị thay thế bởi một cái nhìn khinh thường. ‘Và cả hai chúng ta đều biết rằng đó chỉ là một màn kịch, trước khi cô cố tình phủ nhận nó và tự lừa dối chính cô nhiều hơn.’ Sự sợ hãi của cô đã vượt ra khỏi ngôi nhà, vút lên trời cao và ra khỏi sự tự chủ của cô, đánh bại cô khi cô vật lộn tìm lại chút lý trí cho những hành động và cảm xúc của mình. Những kí ức đang tràn về rõ ràng đến đáng sợ, khuấy tung dòng chảy của quá khứ và cả hiện tại. Tim cô đập loạn lên trong lồng ngực, và rồi cô lại một lần nữa mười sáu tuổi, lúng túng một cách tuyệt vọng trong phức hợp cảm xúc cấm kị thật đáng sợ.

‘Tôi biết anh đang nghĩ gì,’ cô chỉ trích dữ dội, ‘nhưng anh nhầm rồi. Tôi không muốn anh. Tôi không bao giờ muốn anh.’ ‘Muốn tôi?’ Sự im lặng trong căn phòng chẳng khác nào tâm mắt bão. Tất cả các giác quan của cô đều nhận thấy mối đe dọa đang hiển hiện và sớm muộn gì nó cũng sẽ đổ ập xuống cô và tàn phá cô. Giờ thì chẳng có nơi nào để cô có thể chạy trốn khỏi nó.

‘Muốn tôi? Ý cô là như thế này?’ Vidal nói một cách êm ái. ‘Như thế này’ là bị kéo vào vòng tay anh một cách không thương xót, rồi sau đó bị khóa chặt trong đó, bị giam cầm giữa anh và bức tường phía sau cô, khi anh khóa cô với cơ thể của mình một cách thân mật đến mức cô cảm thấy như thể cô có thể cảm nhận được những chiếc xương và những thớ cơ rắn chắc của anh bên dưới da thịt nhẵn bóng đang bao bọc chúng. Không giống như của cô, tim anh đập đều đặn – đều đặn và hoàn toàn có kiểm soát. Nhịp tim của kẻ thắng trận – kẻ đã hoàn toàn có được con mồi. Đây có khi nào là cảm giác mà nàng công chúa Ma-rốc xưa kia cảm nhận được trong sự giam hãm của kẻ bắt giam xấu xa hệt như thế này?

Nhịp tim của Fliss tăng vọt, mạch đập của cô phập phồng trong một thứ vũ điệu nguyên sơ đầy hoang dại, tước đi của cô khả năng suy nghĩ hay thậm chí là cảm giác có lý trí. Cô, người phụ nữ trẻ dại trước kia, cũng từng cảm nhận được cái cảm giác như bị thiêu đốt, bay bổng và bấn loạn vì sợ hãi và cả phấn khích hệt như thế này? Lo sợ cho sự tự chủ của mình – hốt hoảng trước sự phản đối mãnh liệt đang vang lên trong cô. Và phải chăng cô cảm nhận được niềm hân hoan bởi cô có thể đẩy người đàn ông đang ôm cô vượt ra khỏi giới hạn của anh? Kể cả khi cái giá phải trả cho chiến thắng ấy là sự trả đũa bằng quyền lực của anh lên cô? Cuộc hỗn chiến của những suy nghĩ và cảm xúc đang dấy lên trong cô, biến cô thành một con người mà chính cô cũng không nhận ra. Anh không nên làm điều này, Vidal biết, nhưng bằng cách nào đó anh không thể buộc bản thân mình dừng lại. Quá nhiều đêm dài và cả những giấc mơ bị cấm đoán mà anh phải cố kéo mình ra khỏi chúng – trong đó anh ôm cô hệt như lúc này, đã nhấn chìm sự tự chủ của anh. Cô không còn 16 tuổi nữa, cô không còn là một điều cấm kị cho những quy tắc đạo đức của anh nữa – kể cả khi lòng kiêu hãnh của anh bị thiêu đốt và dội lại cái ý nghĩ rằng anh vẫn còn khao khát cô.

Cô gái với cái nhìn chăm chú trong đôi mắt to tròn, tràn đầy vẻ ngây thơ đầy kích động trong vòng vây của ham muốn nhục dục lần đầu tiên trong đời với một người đàn ông, chưa hề tồn tại ở bất cứ đâu ngoại trừ trí tưởng tượng của anh. Tất cả những đêm anh trằn trọc và bị dày vò trên chiếc giường mà cô đã từng nằm là thứ gì đó còn hơn cả sự kiềm chế. Khi anh cúi đầu xuống nhìn cô, anh có thể cảm thấy nhịp đập của tim cô, và sự ấm áp mềm mại của ngực cô trước ngực anh – đôi bầu ngực mà anh đã khao khát đến tồi tệ được lột bỏ chiếc áo thun đang bao bọc chúng để anh có thể tiết lộ sự hoàn hảo của chúng cho cái nhìn và sự đụng chạm của mình, để anh có thể chòng ghẹo hai núm vú của cô bằng ngón tay mình, để anh có thể kéo chúng vào miệng và mơn trớn cho đến khi cơ thể cô cong lên vì khao khát sự chiếm hữu của anh. Không! Anh không được làm điều này.

Vidal định thả cô ra, nhưng Fliss run lên dữ dội trong tay anh, âm thanh nho nhỏ mà cô tạo ra từ sâu trong cổ họng đã nhấn chìm ý định khước từ của anh. Vidal đang nhìn vào đôi mắt cô, buộc cô phải nhìn lại anh. Ở gần đến như vậy, đôi mắt anh không chỉ đơn thuần mang một màu sắc mà còn là sự hòa trộn của nhiều sắc thái, tựa như màu ngọc topaz hòa với màu hổ phách. Cái nhìn không chớp mắt của anh khiến cô choáng váng, cũng như nhịp tim đang ngày một mạnh lên của anh đang đòi tim cô phải đáp lại những rung động của nó. Chỉ một khoảnh khắc sau đó, anh đã hôn cô, và cô có thể cảm nhận được sự thống trị lạnh lẽo và không khoan nhượng của đôi môi như tạc của anh. Môi cô hé ra - trong nỗ lực phản đối những gì anh đang làm, chứ không phải sự phục tùng ngoan ngoãn, và càng không phải một sự hưởng ứng đầy háo hức.

Nhưng rồi… Nhưng rồi bên dưới quần áo của cô, bên dưới chiếc áo cánh và chiếc áo nịt trơn màu của cô, ngực cô bắt đầu nhức nhối vì những cảm xúc đang lan tỏa từ nơi bàn tay anh đang phủ lên những mạch đập nơi cổ của cô đến hai đỉnh ngực cứng ngắc của cô. Fliss run rẩy trong sự chiếm hữu của nó, buộc phải thú nhận với bản thân cô rằng những gì cơ thể cô và cả nỗi khao khát mà nó báo hiệu trong cơ thể cô không phải sự cự tuyệt giận dữ. Thay vào đó, một cơn ham muốn của phái nữ bắt đầu nảy sinh và truyền đi khắp các tĩnh mạch của cô như một thứ khoái lạc nặng trĩu đang dần tan chảy – thứ khoái cảm lấp đầy các giác quan của cô và lấn át sự tự chủ của cô, thay thế nó bởi ham muốn nhục dục đang ngày một lớn dần. Hơi thở của Vidal lướt trên da cô, sạch sẽ và thoảng hương bạc hà. Bên dưới hương vị sạch sẽ tươi mới của da anh, các giác quan của cô còn cảm nhận được thứ gì đó nữa – thứ gì đó ban sơ và nguy hiểm đối với một người đàn bà – người sở hữu nỗi ham muốn đã vượt quá cả những rào chắn của sự tự chủ của cô ta. Mùi hương đàn ông nguyên sơ đầy mê hoặc, thứ đã khơi lên ham muốn ấy và bằng cách nào đó khiến cô sát lại gần anh ơn, đôi môi cô hé mở thêm một chút nữa.

Cái nhìn của họ ghim chặt lấy nhau và đấu tranh dữ dội để giành lại ưu thế, và rồi miệng anh ở trên miệng cô. Áp lực từ đôi môi đàn ông đang gửi đến những giác quan của cô ngày càng gia tăng, thổi bùng lên một cơn bùng nổ nóng bỏng của sự đê mê trong nỗi khát khao đang tan chảy nơi bụng dưới của cô. Fliss cố gắng đấu tranh với những gì cô đang cảm thấy. Cô thốt ra âm thanh tuyệt vọng – cô có thể cảm nhận nó đang dội lại trong cổ họng cô – âm thanh của sự phản đối, Fliss chắc chắn vậy. Một cơn đòi hỏi bỗng dưng tăng lên đột ngột khi Vidal áp sát cơ thể anh lên cô, và vòng ôm của anh siết chặt hơn khi lưỡi anh thực hiện cuộc xâm chiếm sự mềm mại thân mật từ khuôn miệng cô, bắt lấy lưỡi của cô, và đưa cô đến nơi bí mật với khoái lạc dịu dàng và cả sự nguy hiểm. Cả cơ thể cô đang ở trên lửa, run rẩy bởi những phản ứng với anh – chúng dường như đang lấp đầy cô. Mắt cô khép lại… Vidal cảm nhận được sự thúc giục của nỗi ham muốn mãnh liệt đang ngày một lớn dần trong anh, quét sạch những rào cản trong anh – thứ mà anh đã nghĩ rằng không thể xuyên thủng. Càng cố gắng lấy lại tự chủ thì những phản ứng của anh càng trở nên hoang dại hơn. Cơn giận dữ và nỗi ham muốn đàn ông vượt ngoài tầm kiểm soát. Chỉ một trong hai thứ cảm xúc ấy đã quá đủ nguy hiểm, nhưng khi cả hai đều bị kích động, như những gì người phụ nữ mà anh đang giữ trong tay đã làm, thì phản ứng hóa học giữa chúng tạo ra nguồn năng lượng có thể xé tan lòng tự tôn đàn ông thành từng mảnh vụn – cũng như lòng tin vào bản thân của anh.

Dưới mi mắt nặng trĩu của mình, Vidal có thể ngắm nhìn cô khi cơ thể anh khao khát cô nhất: trần trụi, háo hức được xoa dịu cơn khát đàn ông mà cô đã tạo ra và giải phóng cho nó, dâng hiến bản thân cô. Làn da trắng của cô lấp lánh những giọt mồ hôi khi cô được vuốt ve, đôi núm vú hồng sậm của cô dựng lên cứng ngắc đòi vì khao khát sự âu yếm của môi và ngón tay anh. Phía bên ngoài khu vườn bên dưới họ bóng tối nhá nhem tích tụ đã kích hoạt hệ thống chiếu sáng tự động cho khu vườn. Luồng sáng đột ngột rọi vào khiến Vidal bừng tỉnh và nhận ra những gì anh đang gây ra. Nguyền rủa chính mình, anh đột ngột giải phóng cho Fliss.

Choáng váng bởi sự chuyển đổi từ một nụ hôn quá thân mật đến mức cô cảm nhận được nó đã khiến giác quan của cô bùng nổ bởi sự thực rằng ai là người đã đem đến nụ hôn đó khiến cho Fliss run bắn lên vì hoảng sợ. Nhưng trước khi cô có thể góp nhặt lại những giác quan rời rạc của mình – trước khi cô có thể làm bất cứ điều gì, trước khi cô có thể nói cho Vidal những gì cô nghĩ về anh ta – anh ta đã nói với cô. Như thể những gì anh ta đã làm chưa từng xảy ra. ‘Điều tôi đến để nói với cô là chúng ta sẽ khởi hành sớm vào buổi sáng, vì chúng ta có một cuộc hẹn lúc 10 giờ với luật sư của cha cô. Rosa sẽ bảo ai đó mang bữa sáng lên cho cô, vì mẹ tôi sẽ không trở về cho đến hết ngày mai. Tôi cũng phải nói với cô rằng tất cả những nỗ lực trong tương lai của cô để… để thuyết phục tôi đáp ứng những cơn ham muốn nhục dục bừa bãi của cô sẽ chịu thất bại như lần này.’ Môi anh mím chặt khi anh gửi đến cô cái nhìn xúc phạm đầy vô cảm. ‘Những món hàng đã qua sử dụng không bao giờ khiến tôi có hứng thú.’ Những món hàng đã qua sử dụng.

Run lên vì điên tiết trước sự sỉ nhục mà anh ta ám chỉ, Fliss lắc đầu. ‘Anh mới là người bắt đầu điều này, không phải tôi. Và… anh hoàn toàn sai về tôi. Anh luôn như thế. Cái mà anh nhìn thấy-’ ‘Cái mà tôi nhìn thấy là một cô gái mười sáu tuổi lẳng lơ, nằm dài trên giường của mẹ cô ta, để cho một tên cục súc sờ soạng và khoác lác rằng hắn ta muốn có cô bởi những tên còn lại trong đội bóng của anh ta đều đã làm điều đó.’ ‘Cút ra!’ Fliss gầm lên, giọng cô cao vút đầy trong cơn phẫn nộ. ‘Cút ra ngay!’

Anh sải bước ra xa khỏi cô và sau đó là ra khỏi cánh cửa phòng ngủ. Ngay khi cô để mặc mình nửa chạy nửa loạng choạng tiến về phía cánh cửa, và khóa chặt nó lại, những giọt nước mắt của cơn giận dữ và nỗi xấu hổ tràn ra khỏi đôi mắt nóng rực của cô..