Hôm nay bạn muốn đọc gì?

A Stormy Spanish Summer - Chương 4

Chương 4.

Cô dành gần như cả ngày để khám phá thành phố. Cả thành phố, trừ pháo đài Alhambra – cô vẫn chưa sẵn sàng đến đó. Cô vẫn còn đau đớn sau khi trải qua buổi sáng với Vidal - quá tổn thương để có thể đến thăm nơi cha cô đã tuyên bố tình yêu của ông với mẹ cô, nơi có một cậu bé chứng kiến sự kiện ấy và rồi báo lại cho bà nội mình. Cô ăn trưa tại một quầy đồ ăn Tây Ban Nha. Cô không cảm thấy đói, thú thực cô thấy dường như mình chưa đối xử công bằng với những món ăn tuyệt vời được mang đến cho cô. Lúc này, sau chuyến thăm các công trình lịch sử của thị trấn cổ của người Ma-rốc, cô buộc phải thừa nhận rằng cơ thể cô có vẻ như đã chịu đựng đủ những con đường lát đá cứng cũng như ánh nắng mặt trời gay gắt. Nó khẩn nài cô bóng râm mát mẻ đầy hứa hẹn ở khu vườn trong khoảnh sân mà căn phòng ngủ của cô nhìn xuống.

Vẫn cô hầu gái e thẹn – người đã mang bữa sáng đến cho cô, mở cánh cửa phòng khi cô rung chuông. Ơn trời, không có dấu hiệu gì của Vidal, và cánh cửa thư viện vẫn đóng im lìm. Cô hỏi người hầu gái làm thế nào để có thể vào khu vườn một cách tốt nhất, rồi cảm ơn khi cô ấy chỉ cho cô hành lang cuối tiền sảnh nơi có một loạt các cánh cửa dẫn vào khu vườn. Trong lúc ra ngoài, cô đã tự cho mình cơ hội để mua sắm và mua về một vài bộ đồ bổ sung vào những thứ mà cô mang theo. Bởi giờ cô đang ở tại gia đình Salvetore, thay vì ở khách sạn mà cô đã đặt phòng, cô nhận ra rằng mình cần thêm một vài bộ đồ. Sau khi thử rất nhiều bộ khác nhau, cô dừng lại với một chiếc váy dệt cotton rộng rãi màu kem mà cô rất yêu thích, bởi nó trông thật sáng sủa và mát mẻ, thêm vào một vài chiếc váy đơn giản màu xanh nhạt, một chiếc quần sooc nâu nhạt và vài chiếc áo ôm vào phần thân trên một cách mềm mại – những món đồ rất dễ mặc, tiện lợi và thoáng mát luôn khiến cô cảm thấy dễ chịu khi mặc hơn là quần jeans và chiếc váy ngắn thành thị của cô. Trong phòng ngủ của mình, sau khi tắm nhanh, cô tròng vào chiếc váy màu kem. Được thiết kế đơn giản, nó được may xếp li từ phần cổ áo cắt vuông được viền ren. Mặc cùng với đôi dép xỏ ngón mà cô mang theo, chiếc váy có vẻ mát mẻ và nhẹ nhàng một cách dễ chịu.

Quay xuống dưới nhà, cô nhanh chóng tìm thấy hành lang mà người hầu gái mô tả, và những cánh cửa dẫn ra lối đi bộ có mái che mà cô có thể thấy rằng nó chạy dọc hết chiều rộng của khoảng sân trong. Khi cô bước từ bóng tối của hành lang vào ánh nắng mặt trời trên đầu cô, cô bị lóa mắt trong chốc lát vì ánh sáng, Fliss đứng sững lại. Cô nhận ra rằng cô không ở trong sân một mình. Người phụ nữ mà cô nhìn thấy ngồi cạnh chiếc bàn bằng sắt rèn với những hoa văn cầu kì, đang uống một li cà phê, chắc hẳn là mẹ của Vidal. Họ có đôi mắt giống hệt nhau – mặc dù ở mẹ của Vidal ánh nhìn trong đôi mắt ấy ấm áp và dịu dàng hơn là lạnh lùng và chứa đầy vẻ khinh miệt. ‘Cháu hẳn là con gái của Annabel,’ Nữ công tước lên tiếng, trước khi Fliss có thể rút lui, và bà thêm vào, ‘Cháu rất giống bà ấy. Nhưng ta cho rằng cháu còn sở hữu thứ gì đó trong dòng máu của cha mình nữa. Ta có thể thấy nó trên cử chỉ của cháu. Nào – đến đây và ngồi cạnh ta,’ bà mời mọc, vỗ nhẹ vào chiếc ghế trống ngay bên cạnh mình.

Fliss tiến về phía bà một cách do dự. Cao và mảnh khảnh, mái tóc sẫm màu của bà đã điểm hoa râm và được búi lên theo một kiểu tinh tế, sang trọng rất hợp với những người phụ nữ Tây Ban Nha, mẹ của Vidal mỉm cười với cô và mở lời xin lỗi. ‘Ta rất xin lỗi vì không thể ở đây để chào đón cháu ngày hôm qua. Vidal hẳn đã giải thích rằng ta có một người bạn thân không được khỏe.’ Một bóng đen nho nhỏ làm mắt bà tối đi, khiến Fliss hỏi lại một cách lịch sự, ‘Tôi hi vọng là người bạn của bà đang khá hơn?’

‘Bà ấy rất dũng cảm. Bà ấy mắc bệnh Parkinson11, nhưng bà ấy luôn làm như chẳng có gì to tát. Bọn ta đã học cùng trường và hiểu tường tận về cuộc sống của nhau. Vidal nói với ta rằng nó sẽ đưa cháu tới nhà của cha cháu ngày mai? Ta rất muốn đi cùng với cháu, nhưng chồng của bạn ta bất ngờ bị gọi đi để giải quyết công chuyện khẩn cấp, và ta đã hứa sẽ ở bên bà ấy cho đến khi ông ấy trở về.’ ‘Không sao ạ. Ý cháu là, cháu hiểu…’ Fliss trả lời bà một cách thành thật. Cô ngừng lại khi nhận ra rằng nữ công tước đang nhìn qua cô về phía những cái bóng của ngôi nhà, nụ cười của bà rạng rỡ hơn khi bà thốt lên, ‘À, Vidal, con đây rồi. Mẹ chỉ vừa nói với Fliss rằng mẹ lấy làm tiếc như thế nào khi không đi cùng con đến lâu đài ngày mai được.’ Vidal.

Vì sao cơn run rẩy vì ham muốn đó lại chạy dọc sống lưng cô? Tại sao bỗng nhiên cô lại nhạy cảm một cách thái quá với cơ thể mình cũng như những phản ứng, tính nữ tính, và cả những ham muốn của nó? Cô phải chấm dứt việc cư xử như thế này. Cô phải lờ đi những cảm xúc không mong muốn thay vì bận tâm đến chúng. ‘Con chắc rằng Felicity sẽ hiểu vì sao, mama. Bà Cecilia thế nào rồi ạ?’ Cô nhận ra giọng Vidal ngay lập tức. Trái tim của Fliss rơi vào cơn lốc của những nhịp đập ngắn hối hả khiến cho cô cảm thấy khó thở một cách không mong muốn. Đó là vì cô ghét anh ta quá nhiều, cô cam đoan với bản thân mình. Bởi cô ghét anh ta vì đã phản bội mẹ cô.

‘Bà ấy rất yếu và mệt mỏi.’ Nữ công tước đang trả lời Vidal, và rồi gợi ý với anh, ‘Sao con không ngồi cùng chúng ta một vài phút nhỉ? Mẹ sẽ gọi một bình cà phê mới. Fliss trông rất giống mẹ cô ấy trong chiếc váy dễ thương ấy, con có nghĩ như vậy không?’ bà hỏi. ‘Con ngờ rằng Felicity sở hữu một tính cách hoàn toàn khác mẹ của cô ấy.’ ‘Phải, tôi có – và tôi rất vui vì điều đó. Sự dịu dàng của mẹ tôi đã khiến cho bà bị đối xử không hề tử tế.’

Fliss nhìn thấy màu sắc rời khỏi khuôn mặt của nữ công tước còn miệng Vidal siết chặt. Lời nhận xét của cô không phải kiểu mà một người khách nên nói với gia đình chủ nhà, những cô đã không xin ở đây cùng gia đình của cha cô, Fliss bào chữa, trước khi cô xoay gót và đi về phía lối ra đối diện của chiếc sân, với mong muốn nới rộng khoảng cách giữa cô và Vidal càng nhiều càng tốt. Lý do duy nhất mà cô chọn để chạy trốn bằng cách đi sâu và khu vườn chứ không phải vào ngôi nhà là vì nếu vào nhà sẽ phải đi qua anh ta. Nhận thức rằng cơ thể cô yếu ớt một cách đáng xấu hổ trước anh ta đến nhường nào là điều mà cô chưa từng chuẩn bị trước. Giờ, ẩn mình khỏi tầm nhìn của dãy hành lang bởi những cái bóng của con đường trồng đầy hoa hồng nơi cuối vườn, Fliss đặt tay lên ngực để làm dịu những nhịp tim hối hả đầy giận dữ của cô. Những cánh hoa hồng khẽ rung lên khi nơi trú ẩn của cô bị phát hiện. Một bàn tay đàn ông rám nắng rẽ những luống hoa, và những cánh hoa hồng rớt xuống con đường lát đá khi Vidal bước vào trong lãnh địa hoa hồng được bao bọc bởi những giàn cây.

Không cần bất cứ lời mở đầu nào, Vidal chĩa mũi tấn công bằng ngôn từ của anh ta bằng những lời nói lạnh lùng, ‘Cô có thể giữ vẻ thù địch đó với tôi tùy ý cô, nhưng tôi sẽ không để cô làm mẹ tôi tổn thương hay phiền não thêm nữa – nhất là lúc này, khi mà bà ấy đã phải bận tâm đến sức khỏe của bạn mình. Mẹ tôi chưa tiếp đón cô bằng bất kì thái độ nào ngoài sự lịch thiệp.’ ‘Đúng vậy,’ Fliss buộc phải đồng ý. ‘Tuy nhiên anh khó có thể là người có thể dạy tôi cách cư xử như thế nào, tôi nói đúng chứ? Suy cho cùng, anh rõ ràng chẳng hề ăn năn vì đã chặn đứng lá thư của tôi gửi cho cha mình, phải vậy không?’ cô nóng nảy buộc tội anh, giọng cô hơn run rẩy ở những từ ngữ cuối cùng. Fliss đang run rẩy cả ở bên trong lẫn bên ngoài. Mong muốn duy nhất của cô lúc này là chạy trốn khỏi sự có mặt đầy chê trách và lạnh lùng của Vidal trước khi cô biến mình thành một con ngốc bằng cách nói cho anh ta biết anh ta bất công đến mức nào khi phán xét cô đầy định kiến, và sự phát xét đó làm cô tổn thương đến nhường nào. Nó vẫn khiến cô đau đớn biết bao.

Tránh nhìn mặt anh ta, cô bắt đầu đi nhanh về phía cuối của dãy giàn leo – cho đến khi cô phải dừng lại đột ngột khi cô trượt chân trên nền đá của lối đi. Cảm giác về đôi tay rắn rỏi đang vươn tới cô, những cánh tay mạnh mẽ đang giữ cô đứng vững, khiến cô không khỏi biết ơn – nhưng ngay khi cơ hể cô nhận ra sự thực rằng đôi bàn tay và vòng tay ấy, cũng như cơ thể mà cô đang dựa vào, thuộc về Vidal, lòng biết ơn chuyển thành nỗi khiếp sợ. Fliss vật lộn một cách điên cuồng để giải phóng cho bản thân mình, sợ hãi đến cực độ trước cái cách mà cơ thể cô đang phản ứng với một liên kết thân mật giữa hai người họ. Về phần Vidal, anh không hề muốn giữ cô. Quay lại để nhìn thấy cô chạy trốn khỏi anh, anh đã thấy ánh nắng mặt trời chiếu rọi qua chiếc váy cotton mỏng manh của cô để lộ ra những đường cong nữ tính như thế nào trên cơ thể cô, và ngay lập tức – trước lòng tin kiên định của anh – cơ thể anh đã đáp lại hình ảnh đó của cô. Lúc này, cô đang ngọ ngoạy trong vòng tay anh, hơi thở của cô vờn trên da anh như một sự chiều chuộng êm ái, mùi hương và cả nhận thức về cô khơi dậy thứ bản năng không thể bị chối từ trong anh. Thứ bản năng thôi thúc anh nếm đôi môi hồng khêu gợi của cô, tìm kiếm và chiếm hữu những đường cong mềm mại nơi bầu ngực cô, và giữ phần cơ thể bên dưới của cô gần lại phần đàn ông đang căng lên của anh.

Trong nỗ lực đẩy Vidal ra, Fliss quờ quạng một cách hoang dại hai bàn tay cô. Cả cơ thể cô sững lại vì hoảng sợ khi những ngón tay cô chạm vào sự mềm mại ấm áp như sa-tanh trên khuôn ngực trần của anh. Fliss nhìn xuống nơi tay cô đang dừng lại và thấy rằng áo của Vidal đã bị mở tung gần đến thắt lưng của chiếc quần thô. Cô đã làm điều này ư? Cô đã tháo tung những chiếc cúc áo khi cô níu lấy anh ta lúc trước và cả khi cô vật lộn với sự giam cầm của anh ta ư? Bàn tay cô đang trải rộng trên làn da sậm màu của anh, và sự giao hòa sậm màu của lớp lông quyến rũ chạy dọc theo thân hình sáu múi đầy ấn tượng của anh khiến Fliss cảm thấy như thể một cách tự nhiên bản thân cô đã lấy chi tiết ấy làm tiêu chí để chọn anh làm người đàn ông của mình. Là mùi hương hoa hồng hay mùi hương của làn da Vidal đã làm cô thấy mình yếu ớt như thế này? Cô bị buộc phải xoay người lại gần với anh hơn, cơ thể cô cong lên một cách dễ dàng và đầy háo hức với anh mà không cần tới sự chỉ dẫn bởi áp lực của bàn tay anh lên tấm lưng nhỏ nhắn của cô, khiến cơ thể cô nóng bừng lên qua lớp vải của chiếc váy. Cái nhìn màu ngọc topaz đang ghim chặt lấy cô. Và rồi khi cô lấy lại hơi thở của mình, nó trượt xuống miệng cô đầy tuyệt vọng, bắt lấy tiếng gầm gừ nho nhỏ điên cuồng vì ham muốn vừa trượt ra khỏi môi cô. Cơn run rẩy làm cơ thể cô chao đảo như thể cô nhận ra rằng nỗi khao khát anh của cô đã vượt quá khả năng kiềm chế của cô, làm cô thở dài phục tùng, làm tan chảy ánh nhìn khao khát mà cô đã trao cho anh – tất cả chúng đều là một thứ mánh khóe để dụ dỗ anh, Vidal tự nhủ với chính mình. Nhưng trong khi tâm trí anh giễu cợt anh vì dại dột hưởng ứng lại chúng, cơ thể anh lại không hề có những giới hạn đó. Cơn giận dữ với chính cơ thể anh và cả với người phụ nữ mà anh đang có trong tay đã bùng nổ trong anh dưới cơn bộc phát hoang dại của nhu cầu nguyên thủy của nam giới.

Dưới cuộc công kích dữ dội trong nụ hôn của anh, cơn run rẩy phản kháng của Fliss tan biến, đôi môi run rẩy của cô mở ra mời gọi cuộc xâm chiếm của lưỡi anh, ngực cô căng lên trong tay anh. Cơn ham muốn mãnh liệt đến đau đớn đang cuộn lên ở phần thân dưới của cô và bắt đầu rộn lên thứ nhịp điệu nài nỉ không dứt dưới cơn bùng nổ nóng bỏng của khoái cảm khi những ngón tay thành thạo của Vidal khum lấy bầu ngực đang căng lên của cô. Fliss chưa bao giờ nghĩ mình là kiểu phụ nữ để cho ham muốn nhục dục lấn át lý trí. Ngược lại, trong những suy nghĩ riêng tư nhất của mình cô còn tin rằng mình là kiểu người không thích tình dục một cách cổ hủ. Nhưng giờ, hoàn toàn sửng sốt, Vidal đang chứng minh cho cô thấy rằng nhận xét của cô đã sai như thế nào. Tình trạng mất kiểm soát và sự khuấy động không mong đợi, nhu cầu được hòa hợp đang làm cô bứt rứt và đau đớn, đang quét qua cô như đám lửa cháy rừng, thiêu rụi mọi vật cản trên con đường của nó. Khát khao được Vidal chạm vào phần da thịt nơi ngực cô bừng lên quá mãnh liệt trước khi Vidal giải phóng cho những đường cong gợi cảm đang bị giam hãm khỏi chiếc áo ngực, để cho núm vú của cô vểnh lên háo hức bên dưới lần vải đang bị siết chặt của chiếc váy, hình dạng của chúng và thậm chí cả sắc hồng sậm của chúng hằn lên rõ rệt bên dưới lớp vải mỏng.

Cái hình ảnh của sự cám dỗ ấy, sự khuấy động ham muốn của chính anh, khiến Vidal siết lấy lưng cô trong vòng tay anh để rồi hạ thấp đầu anh xuống cơ thể của cô, để anh có thể nếm náp đỉnh ngực cô, chúng quá tương đồng về màu sắc với những cánh hoa hồng đang tạo ra cho họ sự riêng tư này. Mất kiểm soát, Fliss khẽ rên lên một cách khó nhọc và đau đớn vì khoái cảm đến mê mụ. Khoái cảm từ lưỡi anh đang vuốt ve và mơn trớn da thịt quá nhạy cảm của cô, chỉ trong một giây làm dịu đi nhu cầu của nó, và ngay sau đó lại chòng ghẹo nó bằng một cái giật nhẹ bằng lưỡi của anh, đã đẩy cô lên đến đỉnh điểm của ham muốn, và nó lấy đi hết những gì còn sót lại trong sự tự chủ của cô. Lưng cô cong lên, dâng ngực cô gần với miệng Vidal hơn nữa. Vẻ gợi tình hoang dại đến tuyệt đối trong từng cử động đòi hỏi của cơ thể Fliss cùng với nhận thức đầy khêu gợi về chiếc nụ cứng ngắc và nóng bỏng của cô bên dưới lưỡi anh làm Vidal quên biến cô là ai và họ đang ở đâu. Cuối cùng – cuối cùng thì anh cũng có cô trong tay, người phụ ngữ với những kí ức đã luôn dày vò anh. Vòng tay của anh siết chặt hơn khi anh lôi nụ nhỏ ấy vào sâu hơn và quyết liệt hơn trong miệng anh. Thay vì thỏa mãn nhu cầu đàn ông đang phun trào nóng bỏng trong anh, hành động đó chỉ càng làm tăng cơn lũ hoang dại của khao khát đang cuộn lên trong anh. Ưỡn người lên trong vòng tay của Vidal, đeo dính lấy vai anh như để khuyến khích, Fliss chỉ có thể run rẩy một cách dữ dội bởi thứ khoái cảm lạ lẫm trước đó. Thứ khoái cảm quá mãnh liệt đến mức nó gần như vượt quá sức chịu đựng của cô. Cô muốn xé toang chiếc váy ra khỏi cơ thể mình và giữ cho miệng của Vidal giam giữ trên ngực cô để anh làm dịu đi cơn đau nhức nhối ngày một lớn dần mà những hành động bú mút mãnh liệt của miệng anh đang gây ra cho cô – nhưng cùng lúc ấy cô lại muốn giấu mình khỏi anh và những gì anh đang khiến cô cảm thấy một cách nhanh nhất có thể.

Dòng cảm xúc như những tia sét ngoằn ngoèo đang rạch lên cô, chạy từ ngực cô đến tâm điểm của nơi nữ tính của cô, khiến cô muốn đặt tay mình lên phần cơ thể ấy để che giấu nó cũng như làm dịu đi nhịp đập rộn ràng điên cuồng vì ham muốn của nó. Kéo cô dậy, Vidal giữ cô dính chặt lấy anh để cố có thể cảm nhận được sự khuấy động của anh, nhóm lên một luồng tia sét mới trong cô khi cô hưởng ứng lại thông điệp nhục dục rất đàn ông từ cơ thể anh. Cô có thể thấy nền trời xanh trên đầu cô. Cô có thể ngửi thấy mùi hương nóng bỏng của da thịt họ hòa cùng hương thơm nồng nàn của những đóa hoa hồng. Nếu anh đặt cô xuống bây giờ và phủ lên cơ thể cô bằng chính cơ thể anh – nếu anh muốn chiếm hữu cô … Fliss nhận ra tim cô đang dâng lên trong ngực và đập hối hả như một con chim non mắc bẫy. Phải chăng đây chính là những gì mà cô vẫn mong muốn trong suốt những năm qua kể từ khi cô nhìn thấy Vidal và phải lòng anh?

Choáng váng và ghê tởm vì hành vi của mình khiến cô kêu lên đầy kích động, ‘Dừng lại – dừng lại ngay! Tôi không muốn điều này.’ Sự hoang mang đến cực độ trong giọng cô cắt ngang sự khuấy động của Vidal, lấp đầy anh thứ cảm giác đáng sợ của sự ghê tởm chính bản thân mình. Điều gì thực sự đang ám ảnh anh thế này? Anh biết cô ta là người như thế nào. Chính anh đã chứng kiến và nghe về nó. Ngay khi anh giải phóng cho cô, Vidal quay lưng lại với cô, nhận thức rõ ràng về phần cơ thể khuấy động cứng ngắc của anh – một thứ khuấy động không hề được chào đón và cũng chẳng có lí do trong giới hạn những gì anh bận tâm. Sao anh có thể để cho chuyện đó xảy ra?

Vẫn còn run rẩy, Fliss chỉnh lại quần áo của cô, những vệt đỏ nhuốm trên mặt cô và cả ngực cô không chỉ do cơn xấu hổ của cô gây ra. Hai núm vú cô vẫn còn nhức nhối một cách tồi tệ - không chỉ ở bên ngực mà Vidal vuốt ve, mà cả bên còn lại cũng vậy. Kể cả một việc đơn giản và cần thiết như là hít thở cũng có thể đem đến cho chúng nhận thực về sự nhạy cảm đã lên tới đỉnh điểm của chúng. Phần nữ tính của cô nóng lên và sưng phồng, gây ra một thứ áp lực lên cái rào cản là chiếc quần lót của cô, sự ẩm ướt của nó rõ ràng một cách xấu hổ. Cô không thể hiểu điều gì đã xảy ra với mình – sao cô có thẻ chuyển từ phẫn nộ thành khao khát đến mãnh liệt chỉ trong vài giây chỉ vì Vidal đã chạm vào cô. Sao cô có thể có những cảm xúc như thế này? Fliss nhìn chăm chú vào tấm lưng đang biến mất của Vidal khi anh trở lại ngôi nhà. Cô không định để mình nối gót anh, lẽo đẽo theo sau như một con cún con trung thành, như một cô gái mà cô đã từng là như thế ở tuổi mười sáu. Hơn nữa, thực lòng cô không muốn đối mặt với bất kì ai lúc này. Ngay lúc này đây, cô muốn sự riêng tư giữa những luống hồng và chiếc ghế bằng sắt rèn cầu kì, nơi cô có thể ngồi xuống và lấy lại bình tĩnh. Gần mười phút sau cô mới cảm thấy có thể đứng lên và đi bộ trở lại căn nhà. Mười phút chắc chắn là đủ dài để đảm bảo rằng hình ảnh của Vidal đã trở thành vô hình, kể cả khi nó không đủ dài để tim cô có thể hoàn toàn lấy lại nhịp đập bình thường của nó. Cô bắt đầu cảm thấy vô cùng lo lắng rằng điều đó sẽ chẳn bao giờ xảy ra, rằng cô sẽ bị nguyền rủa mãi mãi và sẽ phải mang trên mình những vết sẹo của nỗi đau mà anh ta đã gây ra cho cô.

Mải mê với những suy nghĩ của chính mình, Fliss gần như quên mất mẹ của Vidal cho tới khi cô đặt chân vào khoảng sân trong và bắt gặp nữ công tước vẫn đang ngồi đó. Quá muộn để cô có thể tránh mặt. Nữ công tước cũng đã trông thấy cô và mỉm cười với cô, và bên cạnh đó… Hít một hơi thật sâu, Fliss can đảm tiến lại gần bà, và bắt đầu xin lỗi với vẻ hối hận một cách thành thực nhất. ‘Cháu xin lỗi nếu như những lời nói của cháu làm bác buồn lòng hay cảm thấy bị xúc phạm. Cháu không hề có ý đó.’ Một bàn tay tao nhã với những ngón tay thon dài – phiên bản nữ tính của bàn tay con trai bà ấy, hẳn là thế? – siết lấy cánh tay cô đầy dịu dàng.

‘Ta ngờ rằng ta mới là người nợ cháu một lời xin lỗi, Felicity ạ. Con trai ta thường tỏ ra quá bao bọc cho ta hơn mức cần thiết. Điều đó phần nào bắt nguồn từ con người của nó, và cũng từ cương vị đứng đầu của một gia đình truyền thống, nhưng ta nghĩ rằng đó là bởi vì nó buộc phải gánh vác trọng trách ấy ở cái tuổi quá nhỏ.’ Một nỗi buồng thoáng qua trong lời nói của bà khi bà giải thích, ‘Chồng ta mất khi Vidal mới bảy tuổi.’ Fliss nín thở vì sững sờ, cô không thể ngừng tưởng tượng trong đầu mình hình ảnh một cậu bé bảy tuổi khi biết rằng cậu đã mất đi người cha của mình. Cảm thông với Vidal ư? Cô không được để mình trở nên yếu đuối bằng cách đi vào con đường đó. ‘Sau đó khi Vidal mười sáu tuổi, bà nội của nó qua đời – điều đó có nghĩa là nó phải gánh những trách nhiệm của người thừa kế.’ Bà nhẹ nhàng dừng lại bằng một câu nói. ‘Ta xin lỗi. Ta nghĩ rằng mình đang làm cháu phát chán.’

Fliss lắc đầu. Cô có thể đang cố khẳng định rằng cô không hề hứng thú với những câu chuyện của người mẹ đáng thương của Vidal về tuổi thơ của con trai bà, nhưng sự thực là một phần nào đó trong cô muốn cô khẩn nài vị nữ công tước này kể cho cô nghe nhiều hơn nữa. Thật dễ dàng đến mức đáng hổ thẹn cho cô để có thể phác họa Vidal ở tuổi mười sáu – cao lớn, với mái tóc sẫm màu, vẫn còn là một cậu bé nhưng đã có những dấu hiệu trên cơ thể về người đàn ông mà anh sẽ trở thành. Một luồng cảm xúc chạm vào da cô; Những đụng chạm của Vidal, cũng như miệng anh trên da thịt cô, đã thiêu rụi mọi rào cản mà cô tưởng rằng mình đã dựng lên rất kiên cố - rào cản của giá trị và những nhận xét. Không biết bằng cách nào cô đã xoay sở để lấy lại sự chú ý cho mẹ của Vidal, người vẫn đang nói, nói với cô thật dịu dàng, ‘Vidal đã rất thân thiết với mẹ cháu, cháu biết đấy. Nó thực sự dành nhiều tình cảm cho bà ấy.’

Fliss xoay sở để gật đầu, mặc dù cô không thể tin tưởng bản thân mình để có thể nói bất cứ điều gì. Mẹ cô đã không kể nhiều cho cô về mẹ của Vidal – ngoại trừ việc bà ấy không phải là lựa chọn số một của bà nội Vidal cho vị trí cô dâu của con trai bà ấy, và cả việc chính nữ công tước là người một mực cho rằng Vidal cần được nuôi dạy một cách toàn diện và phong phú hơn những gì bà nội anh muốn. Nữ công tước tiếp tục, vô tình bà xác nhận lại những gì mẹ của Fliss đã kể cho cô, ‘Mẹ chồng ta không chấp nhận dù chỉ một chút khi ta thuyết phục chồng mình thuê một người phụ nữ trẻ về để dạy tiếng Anh cho Vidal. Bà ấy cho rằng điều đó thật không hợp lý, và bà ấy ưu tiên một giáo viên nam hơn, nhưng ta lại cho rằng đứa con bé bỏng của mình đã chịu quá đủ tác động từ những người đàn ông suốt cuộc đời nó rồi.’

Sự ấm áp đầy tình yêu thương và trìu mến rót đầy khuôn mặt của nữ công tước làm cho Fliss nhận ra bà đang hồi tưởng lại hình ảnh của Vidal khi còn là một cậu bé. Fliss cũng có thể phác họa hình cậu bé ấy. Mẹ cô đã mang những bức ảnh chụp khá đẹp trong thời gian bà ở Tây Ban Nha, và Fliss dần được biết cậu bé tóc đen trong một vài bức ảnh là ai. Cô vẫn giữ một trong những bức ảnh đó bên mình, trong chiếc túi xách của cô, bức ảnh được chụp tại pháo đài Alhambra. Trên đó là hình ảnh mẹ cô và cha cô cùng một Vidal rất trẻ, đang cười với chiếc máy ảnh qua làn nước từ chiếc đài phun. Trên đó, mẹ cô và cả vòng tay của bà đang bao bọc lấy bờ vai của Vidal – vòng tay đầy tình thương và sự che chở, mặc dù, ở cái tuổi còn rất trẻ vào lúc đó, bà đã ý thức được trách nhiệm của mình với cậu bé mà bà đang giữ trong tay. ‘Bà nội Vidal là một người kỉ luật đến mức hà khắc, người không chấp nhận cái mà bà ấy cho là sự nuông chiều của ta dành cho Vidal.’ Nữ công tước ngừng lại. ‘Mẹ cháu đã phải chịu đựng rất nhiều vì gia đình ta. Tội nghiệp Felipe – một người quá trầm lặng và tốt bụng. Anh ta ghét phải làm phiền lòng dưới bất kì hình thức nào, và một mực phục tùng mẹ nuôi của mình. Điều đó hoàn toàn có thể hiểu được. Bà ấy đã nuôi nấng anh ta, sau cái chết của mẹ đẻ anh ta, áp đặt thứ khuôn phép hà khắc và những gì mà bà cho rằng mẹ anh ta sẽ mong muốn điều đó cho anh ta. Anh ta không được thừa kế bất cứ thứ gì từ cha mẹ mình, vì thế anh ta hoàn toàn lệ thuộc về mặt tài chính vào mẹ chồng ta. Felipe đã cầu xin bà cho phép được chính thức kết hôn với mẹ cháu, nhưng bà ấy thẳng thừng từ chối điều đó. Bà ấy thậm chí chẳng đồng ý chi trước cho anh ta đủ tiền để có thể chu cấp cho hai mẹ con cháu. Bà ấy không phải là một người khoan dung. Trong mắt bà ấy, cả Felipe và mẹ cháu đều phạm luật, và đáng phải bị trừng phạt vì hành động đó. Felipe không có chút tiền bạc nào của chính ông ấy, không có nhà cửa để cho mẹ cháu, và cũng không có cách nào để kiếm tiền. Công việc của ông ấy trong gia đình là quản lý những vườn cây ăn trái.’ ‘Và mẹ của ông muốn ông lấy một ai khác,’ Fliss chỉ ra.

‘Bà ấy đã làm vậy,’ nữ công tước đồng ý. ‘Mẹ chồng ta có thể trở nên tàn nhẫn trong một vài thời điểm – tàn nhẫn một cách độc ác, ta e là thế. Ta thừa nhận rằng mình không bao giờ có thể cảm thấy ấm áp với bà, cũng như bà ấy với ta. Nhưng cha của Vidal, giống như chính Vidal, là một người đàn ông mạnh mẽ và kiêu hãnh. Ông ấy đang ở Nam Mỹ trong một chuyến công tác khi mẹ ông phát hiện ra mối quan hệ của hai người họ. Ta luôn tin rằng nếu ông ấy ở đây, ông ấy sẽ làm mọi thứ có thể để hiểu được vấn đề và giải quyết nó một cách hoàn toàn khác. Thế nhưng ông ấy đã không bao giờ trở về. Máy bay của ông ấy bị rơi và tất cả mọi người trên chuyến bay đều đã chết.’ Fliss thở hắt ra, không thể ngừng bản thân cô cảm thấy đồng cảm. ‘Điều đó thật tồi tệ.’ ‘Phải, nó đúng là thế, với tất cả chúng ta, đặc biệt là Vidal. Nó đã trưởng thành rất nhanh kể từ đó.’

Quá nhanh, và trở thành một người đàn ông tàn nhẫn và không khoan nhượng hệt như bà nội anh, người không nghi ngờ gì đã can thiệp vào quá trình dạy bảo anh, Fliss thầm nghĩ đầy cay đắng. Thật khó cho một đứa trẻ lớn lên sau cái chết của cha mình, nhưng thậm chí còn khó khăn hơn cho một người mẹ tiếp tục sống và đứa con bị chối bỏ quyền liên hệ với cha của nó. Cô vẫn nhớ mẹ cô đã trả lời những câu hỏi ngây ngô của cô rằng vì sao cha mẹ không ở cùng nhau, và không kết hôn. ‘Gia đình của cha con sẽ chẳng bao giờ đồng ý cho cha mẹ kết hôn, Fliss ạ. Một người như mẹ không bao giờ đủ xứng với ông ấy. Con hiểu mà, con yêu, những người đàn ông như cha con, xuất thân từ những gia đình quý tộc danh giá, phải kết hôn với những người phụ nữ cùng tầng lớp với họ.’

‘Giống như hoàng tử kết hôn với công chúa ạ?’ Fliss vẫn còn nhớ câu hỏi của cô. ‘Chính xác là như thế,’ mẹ cô đồng tình. ‘Ta không nghĩ rằng mọi chuyện lại tiến triển đến mức đó khi Annabel bị gửi đi,’ nữ công tước lên tiếng, nhìn một cách kiên định.

‘Cháu được thụ thai ngoài ý muốn trong cái đêm mẹ cháu và Felipe chia tay. Không ai trong số họ dự định điều đó… Mẹ cháu từng nói cha luôn cư xử như một quý ông hoàn hảo, nhưng cái tin mẹ cháu bị gửi đi đã khiến mọi thứ vượt khỏi tầm kiểm soát.’ Fliss bảo vệ mẹ cô ngay lập tức, cô nhận ra bà có thể đang bị chỉ trích. ‘Ban đầu mẹ cháu thậm chí còn không nhận ra bà đã có mang. Thế rồi khi bà phát hiện ra, ông bà ngoại đã khăng khăng là bà phải viết thư để thông báo cho cha cháu.’ Cô sẽ không để nữ công tước nghĩ xấu về mẹ mình, người mà, suy cho cùng, hoàn toàn vô tội và chỉ là một cô gái mười tám tuổi ngây thơ, tuyệt vọng trong tình yêu và đau khổ vì bị chia cắt khỏi người đàn ông bà yêu. ‘Đó là khi mẹ cháu nhận được lá thư phản hồi nói rằng bà không có chứng cứ để chứng minh cháu là con của Felipe, và những hành động về mặt luật pháp sẽ được đưa ra để chống lại bà nếu bà thử liên lạc với Felipe một lần nữa.’

Nữ công tước thở dài và lắc đầu. ‘Mẹ chồng ta đã làm điều đó. Trong mắt bà ấy, kể cả khi mẹ cháu trước đó có được chấp nhận là vợ của Felipe, thì sự thực rằng mẹ cháu đã để cho anh ta gần gũi…’ Nữ công tước khẽ nhún vai ‘Trong những dòng họ như chúng ta, có những truyền thống từ xa xưa của người Ma-rốc liên quan đến những người phụ nữ trong gia đình và sự trong trắng của họ. Ở thời của bà nội Vidal, những cô gái trong gia đình danh giá sẽ không bao giờ rời nhà mà không có sự hộ tống của một người đi kèm để bảo vệ danh tiếng của họ. Giờ mọi thứ đã thay đổi, nhưng ta sợ rằng một phần rất nhỏ trong số những gì đã được thông qua vẫn còn vương lại. Vẫn có những quy tắc nhất định, những sự hà khắc nhất định, những chuẩn mực nhất định trong một gia đình mà những người phụ nữ phải tôn trọng những quy tắc về phẩm giá, đó là-.’ ‘Đó là cô dâu phải là trinh nữ?’ Fliss gợi ý. Nữ công tước nhìn cô. ‘Ta sẽ thêm vào đó rằng người đàn ông trong gia đình luôn coi trọng trinh tiết của người phụ nữ của họ. Ta luôn tin rằng nếu cha của Vidal trở về Granada an toàn ông ấy có thể khẳng định mẹ cháu vô tội và vai trò của cháu trong gia đình ta sẽ được thừa nhận. Dù sao chăng nữa, cháu vẫn là một thành viên trong gia đình ta, Felicity ạ.’

Hình ảnh người hầu gái bước ra và hỏi liệu họ có muốn dùng thêm cà phê đã khiến Fliss lắc đầu và xin phép cáo lui. Hôm nay là một ngày dài. Và ngày mai thậm chí sẽ còn dài hơn vì cô đã khăng khăng đòi đến thăm căn nhà từng là nhà của cha cô, và giờ đã là nhà của cô. Một ngày mà cô sẽ phải dành thời gian trong sự đồng hành của một người đàn ông mà bản năng tự vệ của cô nhắc nhở cô rằng cô nên dành càng ít thời gian với anh ta càng tốt..