Hôm nay bạn muốn đọc gì?

A Stormy Spanish Summer - Chương 6

Chương 6.

Có ai đó đang gõ cửa phòng ngủ của cô. Lấy vội chiếc mũ có vành Panama ra khỏi vali và chộp lấy cái túi xách, Fliss chạy ra mở cửa, không biết bằng cách nào cô đã xoay sở để giải phóng mình khỏi những suy nghĩ đang quấy rầy cô và nặn ra một nụ cười cho người hầu gái đang chờ ngoài cửa. Trong căn phòng người hầu gái đưa cô tới, một bữa trưa theo kiểu buffet đã được bày trên chiếc bàn gỗ khảm nặng trịch. Bộ ba chỗ ngồi được đặt quanh chiếc bàn gỗ dái ngựa bóng loáng, và lý do của việc đó được làm sáng tỏ khi Vidal bước vào, đi cùng bởi một người đàn ông trẻ khá ưa nhìn với mái tóc sẫm màu, người đã gửi đến Fliss một nụ cười thân thiện bày tỏ sự ngưỡng mộ của nam giới một cách công khai ngay khi anh ta nhìn thấy cô. Vidal giới thiệu họ với nhau. ‘Felicity- đây là Ramón Carrera. Ramón là người quản lí điền sản ở đây.’ Nụ cười rạng rỡ của Ramón chuyển thành một cái cúi chào cung kính khi Vidal bổ sung thêm, ‘Felicity là con gái của Felipe,’ trước khi sải chân về phía bàn ăn và nói với cả hai người họ, ‘Đến đây nào – chúng ta dùng bữa thôi.’

Cầm lên một trong số những chiếc đĩa ở trên bàn, Fliss vật lộn với cảm giác bất ngờ vì Vidal giới thiệu cô một cách công khai là con gái của người chú nuôi của anh ta – dường như công nhận cô là một thành viên của gia đình quá dễ dàng như thể chẳng có bất cứ sự giấu giếm hay miễn cưỡng nào trong quá khứ để thừa nhận cô vậy. Sao anh ta lại làm điều này? Bởi anh ta cảm thấy cần phải giải thích sự có mặt của cô và không muốn bất kì ai ở điền sản này nhảy tới kết luận rằng anh ta đã đem cô tới đây chỉ vì họ có mối quan hệ nào đó lãng mạn với nhau ư? Tất nhiên là thế rồi, một người đàn ông như anh ta sẽ chẳng bao giờ muốn người khác nghĩ như vậy. Dù sao thì anh ta đã bày tỏ thái độ không ưa cô đủ rõ ràng rồi. Trong lúc cô ăn đồ ăn của mình, hai người đàn ông vẫn đang thảo luận một vài vấn đề ở điền sản, Fliss trầm ngâm trong việc tìm ra lời giải thích vì sao nhận thức rằng Vidal chỉ ra cô ở đây bởi vì cô là con gái của Felipe mà không phải bất cứ kiểu quan hệ cá nhân nào khác với anh ta lại có khả năng khiến cô cảm thấy đau đớn và phẫn nộ mãnh liệt đến thế. ‘Cô vẫn chưa dùng thử rượu vang của chúng tôi,’ cô nghe thấy Ramón lên tiếng, ‘Đó là chai rượu nho Merlot mà chúng tôi mới bắt đầu sản xuất ở đây.’

Fliss đưa chiếc ly đựng rượu vang đỏ lên môi một cách kính cẩn và hít vào mùi hương váng vất của nó, bị hấp dẫn bởi dấu vết của một mùi hương giống như là hương hoa hòa quện cùng hương rượu nồng, trước khi nhấp một ngụm đầy thận trọng. Cô đã đúng khi cẩn thận như thế, Fliss nhận ra, khi cô cảm nhận được hơi nóng bừng của rượu đang lan dần trong cơ thể. ‘Nó thật tuyệt,’ cô thật thà nói với Ramón. ‘Vidal mới là người xứng đáng nhận được lời khen của cô, không phải tôi.’ Ramón mỉm cười. ‘Đó là ý tưởng của anh ấy - nhập khẩu một vài giống nho mới từ những vườn nho ở Chile nơi anh ta có một vài khoản đầu tư tài chính, để xem liệu chúng tôi có thể tái tạo lại thứ rượu vang tuyệt hảo được sản xuất ở đó hay không.’

‘Thứ mà chúng tôi làm ra là độc nhất vô nhị ở vùng này.’ Vidal tham gia vào cuộc nói chuyện cùng với họ. ‘Thứ gì đó giống như là mùi hương từ những vườn cây ăn trái của chúng tôi đã được đưa vào rượu.’ ‘Phải, tôi cũng nhận ra điều đó,’ Fliss đồng tình, cô nhấp thêm một ngụm nữa. Loại rượu này thật sự rất ngon. Mùi của nó làm cô muốn chôn vùi cái mũi của mình trong chiếc ly để có thể hít vào nhiều hơn mùi hương ấy. ‘Vidal từng nói anh ấy muốn làm ra loại rượu vang Merlot có thể làm anh ấy nhớ lại cảm giác cưỡi ngựa xuyên qua những vườn cây ăn quả trong một buổi sáng mùa xuân ấm áp,’ Ramón tán dương. ‘Thứ rượu “tình nhân” đầy hứa hẹn với sức sống lâu bền. Nó đã được thị trường đón nhận. Tôi nghĩ rằng, Vidal ạ, chúng ta có thể đặt tên nó theo tên của cô con gái xinh đẹp của ngài Felipe,’ Ramón nói với Vidal, và một lần nữa gửi đến cô cái nhìn đầy ngưỡng mộ.

Vidal có cảm giác như thể có ai đó vừa cắt một nhát sắc ngọt vào lòng anh khi anh nhìn Fliss nở nụ cười ấm áp với Ramón. Cô ta chẳng thèm để ý rằng vẫn còn một người đàn ông nữa đang ở đây, mà kể cả có đi chăng nữa, cứ nhìn vào những gì anh đã biết về cô, thì rõ là cô ta chẳng buồn nghĩ tới việc cần phải dừng lại – đặc biệt là khi cô ta đang ngồi khá xa anh. Anh đứng bật dậy, tuyên bố một cách sống sượng, ‘Tôi nghĩ là chúng tôi phải đi rồi. Anh làm ơn báo cáo lại vấn đề về hệ thống tưới nước với tôi trước tối nay, Ramón. Nếu chúng ta phải mời đến một kĩ sư có kinh nghiệm tôi ưu tiên việc đó vào ngày mai, khi tôi vẫn còn ở đây.’ ‘Tôi sẽ đi và tìm hiểu xem chuyện gì đang xảy ra,’ Ramón xác nhận, đứng lên khỏi ghế của anh rồi tiến tới kéo chiếc ghế của Fliss bằng một cử chỉ rất nhã nhặn khi cô chuẩn bị đứng dậy.

Sau khi xin thứ lỗi rồi cáo lui để làm nốt công việc của mình, Ramón để Fliss lại với Vidal – hai người đang cùng nhau đi bộ dưới cái nắng trưa gay gắt. Có lẽ vì cô nghĩ rằng ngôi nhà của cha cô sẽ chỉ nằm đâu đó trong khoảng cách có thể đi bộ từ lâu đài tới nên Fliss bị bất ngờ khi Vidal đặt bàn tay anh bên dưới khuỷu tay cô để dẫn cô về phía chiếc xe ô tô. Cô có thể cảm nhận được trước tiên là cánh tay cô, rồi sau đó là cả cơ thể cô đang nóng lên bởi nhiệt năng sinh ra từ trạng thái gần gũi của cô và anh, nó gây ra một cơn nhói đau không báo trước và một thứ nhu cầu phải tách ra khỏi anh ngay lập tức. Cô không thể chịu đựng nổi nếu anh ta đoán ra những tác động mà anh gây ra cho cô. Fliss có thể hình dung được anh ta sẽ thích thú nhiều đến mức nào trước cái cảm giác bẽ bàng mà anh ta gây ra cho cô. Thế nhưng nỗi sợ bị bẽ mặt cũng không đủ để ngăn đỉnh ngực cô cứng lên dính chặt lấy lớp áo lót và chiếc váy đang che phủ cho chúng. Như thể chúng muốn làm cô xấu hổ bằng cách phô trương tình trạng bị khuấy động và vẻ háo hức sẵn có của chúng trước mặt Vidal. Điên tiết với chính mình, cô lẩn tránh nguy cơ khao khát anh một cách không hề mong được mong đợi và sự bất lực của cô trong việc kiểm soát nó bằng cách nói với anh một cách khinh khỉnh, ‘Tôi cho là điều này vượt xa phẩm giá của anh - một công tước hạ mình đi bộ tới ngôi nhà của cha tôi?’

Câu nói của nhận được cái nhìn dữ tợn của anh khi anh đáp lại cô một cách lạnh lùng, ‘Vì đó là quãng đường một dặm rưỡi, hay một dặm theo đường chim bay, tôi nghĩ rằng sẽ dễ hơn nếu đi đến đó bằng ô tô. Tuy nhiên, nếu cô thích đi bộ hơn…’ Anh ta nhìn xuống đôi xăng đan mỏng manh của Fliss trong lúc đang nói, khiến cô nhận ra một cơn giận khác đang bừng lên trong cô khi biết rằng anh ta đã thắng trong cuộc đấu khẩu giữa họ. Họ đã đi được một đoạn đáng kể dọc theo lối vào, trong không không khí im lặng dựng lên bởi thái độ hằm hè lẫn nhau, trước khi Vidal tuyên bố bằng cái giọng hống hách có thể làm Fliss nổi điên mà không cần đến sự sỉ nhục mà anh ta đã thêm vào khi nói, ‘Tôi thấy cần phải cảnh cáo cô không được ve vãn Ramón.’ ‘Tôi không ve vãn anh ta,’ Fliss bật lại đầy phẫn nộ.

‘Anh ta không hề che đậy việc anh ta thấy cô hấp dẫn ra sao, còn cô – để mặc cho anh ta làm điều đó. Tất nhiên rồi, cả hai chúng ta đều biết cô háo hức được thỏa mãn những ham muốn của bất kì gã đàn ông nào bày tỏ chúng với cô.’ ‘Tôi tin là anh dám ném những lời đó vào tôi.’ Fliss cố gắng để biện hộ cho mình. ‘Anh không thể chờ thêm nữa, phải vậy không? Vậy thì, nói để anh biết-’ ‘Nói để cô biết-’ Vidal cắt ngang cô một cách lạnh lùng, ‘Tôi sẽ không để cô thỏa mãn thị hiếu tình dục bừa bãi của cô với Ramón đâu.’

Cô không được để nỗi đau đớn bởi những gì anh ta nói chạm tới cô. Nếu cô làm như thế - nếu cô để nó tiến vào tim cô – nó chắc chắn sẽ phá hủy cô. Điều đó chứng minh cô dễ bị tổn thương đến mức nào, cô sẽ đau đớn hơn khi cố nói với anh ta rằng anh ta đã nhầm, và yêu cầu anh ta lắng nghe sự thật. Vidal sẽ không bao giờ lắng nghe sự thật bởi anh ta không hề muốn làm điều đó. Anh ta muốn nghĩ những gì tồi tệ nhất về cô – giống như anh ta đã từng muốn ngăn cô liên lạc với cha mình. Với anh ta, cô chỉ là một người không đáng được đối xử bằng tình thương hay sự thấu hiểu. ‘Anh không thể ngăn cản tôi tìm cho mình một người tình nếu tôi muốn điều đó, Vidal ạ.’ Dù sao đó cũng là sự thật. Không nhìn vào cô, Vidal đáp trả đầy giận dữ, ‘Ramón đã kết hôn, và anh ta đã có hai con rồi. Không may là lúc này cuộc hôn nhân của anh ta đang rơi vào khoảng thời gian khó khăn. Ramón vẫn được biết đến với thói tán tỉnh những cô gái đẹp, và vợ anh ta không thể nào vui vẻ trước hành vi đó của anh ta. Tôi không hề muốn cuộc hôn nhân của họ đổ vỡ và những đứa trẻ không có cha, và tôi hứa với cô đấy, Felicity, tôi sẽ làm mọi thứ để đảm bảo chuyện đó không xảy ra.’

Vidal rẽ từ đường cái vào một con đường nhỏ hơn, gồ ghề hơn, nơi cuối con đường, giữa những vườn cam và chanh sai trĩu trịt, Fliss có thể thấy được phần mái và những khung cửa sổ ở tầng thượng của căn nhà mái đỏ. Nó cho cô một lý do hoàn hảo để không đáp trả lời nhận xét xúc phạm của Vidal, thay vào đó rút lui bằng vẻ im lặng mà cô hi vọng là lịch sự - trong khi trái tim cô đập dữ dội trong lồng ngực bởi sự hòa trộn của hai thứ cảm giác giận dữ và nhục nhã. Trong bầu không khí im lặng ấy, Vidal lái xe qua một thứ có thể ví như một đường hầm được tạo bởi những tán cây đang xòe rộng. Và rồi Fliss nhìn thấy những hình ảnh đầu tiên của ngôi nhà. Hơi thở của cô nghẹn lại trong cổ họng, tim cô đập dữ dội vì xúc động. Cô nhận ra rằng, nếu có thể phải lòng một ngôi nhà thì cô sẽ làm điều đó. Cả ba tầng của ngôi nhà đều cao ráo, được sơn trắng, và nó lấp đầy cô bằng cảm giác thích thú. Có một sự tỉ mỉ rất tinh tế trong những ban công được bao bọc bởi những lan can bằng sắt, và cả sự hòa trộn rực rỡ về màu sắc của những bông hoa phong lữ trĩu xuống trong những chiếc bồn đặt bên ngoài ngôi nhà và những giàn hoa giấy leo trên những bức tường bên dưới. Lạ thay, có gì đó rất giống phong cách của nữ hoàng Anne trong cách thiết kế của ngôi nhà này, khiến cho nó trở nên thân thuộc hơn – như thể bằng cách nào đó nó đang chào đón cô, Fliss nhận ra trong cơn xúc động khi Vidal đột ngột dừng xe bên ngoài cánh cửa ra vào bằng gỗ.

‘Ngôi nhà đẹp quá.’ Những từ ngữ ấy tuôn ra trước khi cô có thể rút lại. ‘Nó vốn được xây dựng để canh giữ cho tình nhân của ông tổ của tôi – một phụ nữ người Anh bị bắt lại trong một trấn chiến trên biển giữa thuyền của ông tổ của tôi và một chiếc tàu lớn của người Anh trong thời kì hai quốc gia còn giao chiến.’ ‘Ngôi nhà này là một nhà tù ư?’ FLiss không thể giấu được vẻ bất mãn.

‘Nếu cô muốn hiểu theo cách đó. Nhưng tôi muốn nói rằng chính tại đây tình yêu của họ dành cho nhau đã giam giữ họ. Ông tổ của tôi bảo vệ người tình của ông khỏi những lời dèm pha của người đời bằng cách xây dựng cho bà căn nhà này, và bà ấy đã bảo vệ trái tim mà ông đã trao cho bà bằng lòng chung thủy với ông ấy và chấp nhận sự thật rằng nghĩa vụ của ông ấy với vợ của ông đồng nghĩa với việc họ sẽ không bao giờ được ở bên nhau một cách công khai.’ Sau những gì Vidal vừa nói với cô, Fliss đã nghĩ rằng ngôi nhà sẽ mang không khí ảm đạm và thất vọng, nhưng thay vào đó ấn tượng đầu tiên mà cô có được khi đặt chân vào tiền sảnh mát rượi được sơn màu trắng với sàn nhà lát gạch men là ngôi nhà này vẫn giữ được sự kì vọng của một thứ gì đó – hay một ai đó. Của cha cô ư? Không khí thật ấm áp và dễ chịu, như thể ngôi nhà vẫn thường xuyên được quét dọn, nhưng Fliss nhận ra rằng bên dưới mùi hương ấy cô vẫn có thể nhận ra dấu vết của hương nước hoa nam. Một cơn đau vì niềm mong ước không hề mong đợi và cảm giác khổ sở quét qua cô, đánh lén cô, khiến cô phải nhắm nghiền mắt để cho những giọt nước mắt đang phản bội cô rơi xuống. Cô tưởng rằng mình đã khóc hết nước mắt cho người cha cô chưa từng biết từ rất nhiều năm trước, rất lâu rồi.

‘Có phải là cha… cha tôi sống ở đây một mình?’ Cô hỏi Vidal – mong muốn phá tan bầu không khí im lặng giữa họ hơn bất cứ điều gì khác. ‘Còn có Ana, quản gia của ông ấy. Giờ bà ấy đã nghỉ hưu và sẽ vào sống cùng con gái ở trong làng. Đến đây – tôi sẽ chỉ cho cô căn nhà, và sau khi cô thỏa mãn trí tò mò của mình tôi sẽ đưa cô trở lại lâu đài.’ Fliss có thể cảm nhận được Vidal đang cố kìm nén cả tính thiếu kiên nhẫn và thái độ không ưa cô trong một khoảnh khắc ngắn ngủi.

‘Anh không hề muốn đưa tôi tới đây, phải không? Kể cả khi cha tôi để lại căn nhà này cho tôi?’ Cô buộc tội anh ta. ‘Không, tôi không muốn,’ Vidal đồng tình. ‘Tôi không thích và tôi cũng không thấy điều đó có ý nghĩa gì.’ ‘Cũng giống như việc anh không hiểu được ý nghĩa của việc tôi viết thư cho ông ấy. Thực ra đối với anh sẽ tốt hơn nếu tôi chưa từng được sinh ra, phải vậy không?’

Không chờ câu trả lời của Vidal – Suy cho cùng thì cô chờ mong điều gì khi đã thừa biết đáp án cho câu hỏi của mình? – Fliss đi trước về phía căn nhà. Mặc dù ngôi nhà được thiết kế và trang trí theo phong cách đơn giản hơn so với tòa lâu đài, nhưng nội thất bên trong căn nhà không ngoài dự đoán của Fliss – là những món đồ cổ rất có giá trị. ‘Đâu là căn phòng mà cha tôi thích nhất?’ cô hỏi, sau khi đi qua một phòng tranh được bài trí theo lối đối xứng đầy khéo léo, và khám phá phòng ăn cực kì trang nhã và thanh lịch nằm đối diện với tiền sảnh, cũng như một phòng chờ nhỏ hơn và dãy hành lang, các phòng chứa đồ, và một văn phòng làm việc nho nhỏ nằm ở phía sau căn nhà.

Trong chừng một phút cô nghĩ rằng Vidal không định trả lời câu hỏi của cô. Miệng anh siết lại, và anh quay đi khỏi cô như thể không thể chờ để được giải phóng khỏi trách nhiệm đi cùng cô vậy. Cô nín thở. Nhưng rồi, ngay cái lúc cô tưởng rằng anh ta sẽ lờ cô đi thì anh quay lại và nói với cô với vẻ xa cách, ‘Nó đây.’ Anh ta mở cửa ra vào của một cái thư viện nho nhỏ. ‘Felipe rất thích đọc sách và âm nhạc. Ông ấy…’ Vidal dừng lại, nhìn xa xăm trước khi tiếp tục. ‘Ông ấy thích dành những buổi tối của mình ở đây, để nghe nhạc và đọc những cuốn sách mà ông yêu thích. Mặt trời lặn ở hướng này của ngôi nhà, và buổi tối trong căn phòng này cực kì dễ chịu.’ Hình ảnh mà Vidal đang vẽ lên là về một người đàn ông trầm lặng đơn độc – một người đàn ông cô đơn, có lẽ thế - người từng ngồi trong căn phòng này, đắm chìm trong những suy nghĩ về những điều có thể xảy ra nếu mọi chuyện khác đi.

‘Anh… anh đã dành nhiều thời gian cùng ông ấy phải không?’ Fliss có thể nhận ra những từ ngữ ấy đang chực chặn lại trong họng cô. Tay cô lần lên cổ họng, xoắn lấy sợi dây chuyền vàng đã từng thuộc về mẹ cô, như thể bằng việc chạm vào nó cô có thể xoa dịu được nỗi đau mà cô đang phải chịu đựng. ‘Ông ấy là chú của tôi. Ông đã quản lý những vườn cây ăn quả của gia đình.’ Vidal chỉ nhún vai – hành động mà Fliss cho là khinh miệt và chẳng có lòng trắc ẩn. ‘Tất nhiên chúng tôi dành rất nhiều thời gian cùng nhau.’ Vidal đang quay lưng lại với cô. Thả lỏng cho chiếc dây chuyền, Fliss nhìn về phía chiếc bàn làm việc, sự chú ý của cô dừng lại bởi tia sáng lóe lên phí sau chiếc khung ảnh nho nhỏ bằng bạc. Bị thôi thúc bởi một thứ lực đẩy mà cô không thể kiểm soát, cô cầm chiếc khung ảnh lên và xoay nó lại. Trái tim cô đập dữ dội vào lồng ngực khi cô nhìn vào bức ảnh của mẹ cô, đang ôm một đứa bé cười toe toét mà Fliss biết đó chính là cô.

Tay cô run rẩy, và cô đặt tấm ảnh xuống. Chuông điện thoại của Vidal vang lên, và trong lúc anh ta quay đi để nghe điện thoại, Fliss lại nghiên cứu tấm ảnh. Mẹ cô trông quá trẻ. Và đầy hãnh diện vì đứa con của bà. Cha cô đã nghĩ gì khi xem tấm ảnh này? Ông có chìm trong cảm giác tiếc nuối – và tội lỗi – thậm chí là mong muốn có được người phụ nữ mà ông yêu và đứa trẻ mà ông đã cùng bà tạo ra hay không? Cô không thể nào biết điều đó được nữa. Ông đã đặt tấm ảnh trên bàn làm việc của mình, điều này hẳn là đồng nghĩa với việc ông ngắm nó mỗi ngày. Fliss đang cố xua tan nỗi buồn thầm kín đang bủa vây cô, nhưng những nghi vấn của chính cô vẫn dày vò cô. Liệu ông có từng hi vọng rằng một ngày nào đó họ có thể gặp nhau không? Ông chưa hề bỏ ra một chút nỗ lực nào để liên hệ với cô.

Vidal đã kết thúc cuộc gọi của anh ta. ‘Chúng ta phải trở lại lâu đài,’ anh nói với cô. ‘Ramón đã sắp xếp để tôi gặp người kĩ sư thủy lợi. Quyết định liên quan tới vấn đề về hệ thống cung cấp nước của chúng tôi cần được đưa ra. Chúng ta có thể quay lại đây sáng mai nếu cô vẫn muốn xem thêm trên lầu.’ Giọng anh ta ám chỉ rằng anh ta không hiểu có lý do gì để cô muốn làm điều đó, nhưng Fliss vẫn còn một câu hỏi cấp bách mà cô luôn muốn hỏi.

‘Cha tôi có biết về sự qua đời của mẹ tôi không?’ Cô có thể thấy ngực của Vidal căng lên khi anh hít sâu. ‘Có, ông ấy biết.’ Anh trả lời cô.

‘Làm sao anh biết rằng ông ấy biết điều đó?’ Cô không cần nhìn vào cái cách miệng Vidal mím chặt hay nghe tiếng anh thở ra đầy bực bội để hiểu rằng cô đang thử thách tính kiên nhẫn của anh ta. Nhưng cô không quan tâm. ‘Tôi biết bởi tôi chính là người thông báo cái tin ấy cho ông.’

‘Và ông ấy… không ai nghĩ là tôi cũng có thể cần được biết về ông ấy, người thân còn lại duy nhất của tôi, bố tôi…?’ Tất cả những đau đớn mà cô đã chịu đựng khi mất đi người mẹ ở tuổi mười tám đang ùa về. ‘Chính anh – anh đã khiến cho chúng tôi phải li tán,’ cô buộc tội Vidal.

Cái nhìn trong mắt Vidal làm cô chết lặng, rút hết không khí khỏi hai lá phổi của cô. ‘Sức khỏe của cha cô đã suy giảm quá nhiều khi ông ấy phải chia tay mẹ cô. Bác sĩ của ông ấy cho rằng tốt nhất là ông ấy nên sống một cuộc sống bình lặng, không có bất kì thứ áp lực hay kích động nào. Vì lẽ đó, theo ý kiến của tôi-’ ‘Theo ý kiến của anh? Anh là ai mà dám đưa ra những ý kiến và quyết định liên quan tới tôi?’ Fliss hỏi lại đầy chua chát.

‘Tôi đã và vẫn đang là chủ gia đình. Đó là nghĩa vụ của tôi phải làm những gì tôi cho là đúng cho gia đình ấy.’ ‘Và ngăn không cho tôi gặp mặt cha mình, không cho tôi biết về ông ấy, là những gì anh cho là đúng ư?’ ‘Gia đình của tôi cũng là của cô. Khi tôi đưa ra những quyết định liên quan đến nó tôi phải cân nhắc tới tất cả những ai tham gia vào nó. Còn bây giờ, nếu cô có thể xoay sở để chấm dứt trò thỏa mãn cơn bốc đồng của những cảm xúc ấu trĩ này đi thì tôi muốn quay trở lại lâu đài.’

‘Để gặp vị kĩ sư – vì việc tưới tiêu cho những cánh đồng của anh còn quan trọng hơn là bận tâm tới những thiệt hại mà anh đã gây ra và phải thừa nhận nó.’ Fliss cười phá lên đầy cay đắng. ‘Tất nhiên tôi đáng lẽ phải nhận ra rằng anh quá ngạo mạn và lạnh lùng để có thể nghĩ đến việc làm bất kì điều gì như thế.’ Không chờ anh trả lời, cô tiến thẳng về phía cửa ra vào. Fliss nhìn xuống đồ ăn trong đĩa của cô với trái tim nặng trĩu, bàn tay cô lại lần lên cổ, nơi mà sợi dây chuyền của mẹ cô đáng lẽ ra phải ở đó. Cô vẫn còn cảm nhận được tia chớp lạnh lẽo vì mất hết can đảm khi cô nhìn vào chiếc gương trong phòng ngủ và nhận ra chiếc dây chuyền không còn ở đó.

Đầu tiên cô đã hi vọng là nó chỉ đơn giản là bị lỏng ra và rơi vào áo cô, thế nhưng sau vài lần rà soát cẩn thận trang phục mà cô đã thay ra và cả sàn phòng ngủ mà vẫn không có chút dấu vết nào của thứ kỉ vật quý giá của mẹ mình, cô buộc phải chấp nhận sự thật. Cô đã đánh mất chiếc dây chuyền cùng với mặt lồng ảnh từng là sợi dây kết nối quý giá không chỉ với mẹ cô mà cả cha cô nữa – bởi ông đã tặng cho bà món đồ trang sức này trước tiên. Tình trạng mệt mỏi của cô trở nên trầm trọng hơn vì nước mắt, và giờ, với đôi mắt khô khốc và trái tim nặng trĩu, cô buộc mình phải thay đồ sang chiếc váy đen để xuống ăn tối – giống như cô đang làm – cô gắng một cách tuyệt vọng để ép mình duy trì những cuộc đối thoại lịch sự với vợ của Rimón, Bianca.

Người quản lí điền sản và vợ anh ta đã được mời đến dùng bữa tối cùng họ - như một lời cảnh cáo ngầm mà Vidal đã đưa ra cho cô khi trước, liên quan tới chính Ramón? Fliss tự hỏi với một chút bực bội. Nếu vậy thì, không cần thiết phải làm điều đó. Kể cả không có vợ của anh ta cô sẽ không bao giờ sẵn lòng khuyến khích quãng thời gian ăn trưa của Ramón theo chiều hướng như một sự tán tỉnh với cô. Mặc dù anh ta rất có duyên, sự có mặt của anh ta chẳng hề xúi giục cho bất kì thể loại cảm xúc ham muốn nào trong cô, càng không thể tạo ra thứ cảm giác đạt ngưỡng mất tự chủ như sự hiện diện của Vidal đã gây ra. Chiếc nĩa ăn trong tay Fliss rơi loảng xoảng xuống chiếc đĩa khi Fliss đấu tranh để chối bỏ những gì cô vừa thú nhận với chính mình. Thế nhưng nó đã xảy ra theo cái thủ đoạn cay độc nào đó – cô quá nhạy cảm và hưởng ứng về mặt thể xác với một người đàn ông mà đáng lẽ trước tiên cô phải thấy an toàn trước cái nhận thức rằng anh ta hấp dẫn trong mọi mặt? Nhặt chiếc nĩa ăn lên, cô chuyển sự chú ý sang Bianca với nỗ lực làm bản thân mình phân tâm. Vợ của Ramón là một người phụ nữ hấp dẫn, đúng hơn là ưa nhìn theo kiểu lãnh đạm ở tuổi 30 của cô ấy, với vẻ bề ngoài ưa nhìn cổ điển đậm chất Tây Ban Nha. Dựa vào những gì Vidal đã kể cho cô về Ramón, cô không ngạc nhiên khi nhận ra thái độ của Bianca với cô có vẻ dè dặt, và chính cô cũng khó có thể trong tâm trạng tốt để trấn an một người phụ nữ khác và bộc bạch với cô ấy – mặc cho lối cư xử thân thiện mà ông bà ngoại và mẹ luôn nhấn mạnh đang đòi hỏi cô phải cư xử tốt nhất.

Mặc dù vậy, có đôi lần, khi cô không thể kìm bàn tay không đưa lên cổ để tìm kiếm sợi dây chuyền đã mất, và một bóng đen thoáng qua mắt cô khi cô buộc phải chấp nhận sự thiếu vắng của nó. Một chai vang trắng từ những vườn nho ở Chile, nơi Vidal có những khoản đầu tư, được dùng kèm trong bữa ăn của họ với cá được bắt ngay tại bờ biển trong vùng, và rồi một thứ rượu ngọt hơn được Vidal rót ra khi món tráng miệng được đưa tới – một món ăn từ hạnh nhân – loại hạnh nhân được trồng trong chính điền sản. Chính vào lúc anh đang rót đầy ly của cô, anh nói Fliss mà không hề báo trước, ‘Cô không đeo sợi dây chuyền.’

Cái thực tế rằng anh ta là người để ý trước tiên đã đủ để hạ gục Fliss, thậm chí chưa cần tới nỗi đau khi phải tiếp nhận sự mất mát ấy, nhưng bằng cách nào đó cô vẫn xoay sở để kiểm soát những phản ứng của mình và thú nhận bằng giọng khản đặc, ‘Không. Hình như tôi đã làm mất nó rồi.’ Có phải cô đang tưởng tượng ra cách mà ánh nhìn của Vidal nấn ná trên cổ cô trước khi anh tiếp tục rót rượu cho Ramón rồi sau đó cho chính anh? Làn da nhạy cảm của cô hẳn đang nóng lên như thể nó vốn đã vậy. Chật vật để không nghĩ tới chiếc dây chuyền và mặt gắn ảnh đã mất của cô hay những phản ứng trái ngược của cô với Vidal, Fliss một lần nữa tập trung vào Bianca, hỏi về những đứa con của cô ấy. Cô được đền đáp bằng nụ cười ấm áp đầu tiên mà một người phụ nữ khác đã trao cho cô cả buổi tối nay, và Bianca bắt đầu sa vào những câu chuyện về hai cậu nhóc của cô ấy tuyệt vời đến mức nào.

Lắng nghe cô ấy, Fliss không thể ngừng tự hỏi cảm giác sẽ như thế nào khi có con và trở thành một bà mẹ - để được cảm nhận niềm vui và sự hãnh diện của người mẹ mà cô có thể thấy rõ trong phản ứng của Bianca. Bianca đã đưa cho cô xem một tấm hình chụp hai cậu con trai của cô ấy. Tóc đen, mắt đen với làn da màu oliu sáng màu, hai cậu bé đích thị là những phiên bản thu nhỏ của cha chúng. Trái với mong muốn của cô, cái nhìn của Fliss dịch về phía Vidal, người đang thảo luận say sưa với Ramón về những lời khuyên của người kĩ sư trong việc khắc phục vấn đề với hệ thống nước của họ. Tất nhiên rồi, cô không có nhu cầu tưởng tượng ra hình ảnh con trai của Vidal sẽ trông như thế nào. Dù sao thì cô đã có bức hình chụp chính Vidal khi còn là một cậu bé. Cô đã lớn lên cùng với hình ảnh đó, và nó chắc chắn sẽ mãi nằm trong tâm trí cô. Mẹ của những đứa trẻ của anh ta sẽ đóng góp thêm vào gen của chúng, mặc dù vậy, và cô ấy sẽ… Cô ấy sẽ là tất cả những gì mà cô không thể trở thành, Fliss tự nhắc nhở mình, tay cô run rẩy khi cô cầm vào ly rượu. Có lý do gì để cô phải quan tâm ai là người Vidal sẽ cưới, con của anh ra sẽ trông như thế nào, hay thậm chí là anh ta có con hay không? Thực ra là vì sao? Và tại sao cô lại cảm nhận được cơn nhức nhối không kém vì tò mò hòa trộn với mong đợi và cả cảm giác mất mát sâu trong cơ thể cô, ngay ở vị trí tử cung của cô?

.