Hôm nay bạn muốn đọc gì?

A Stormy Spanish Summer - Chương 8

Chương 8.

Vidal nhìn vào màn đêm, dò dẫm, cố tìm ra một con đường xuyên qua nó. Căn phòng ngủ được chiếu thứ ánh sáng ấm áp, mọi thứ đã quá rõ ràng. Một số thứ rõ ràng đến đau đớn, ăn sâu đến từng chi tiết vào trái tim anh, mãi mãi. Bóng đêm mà anh cần phải vượt qua nằm chính trong con người anh, chính trong thói bất cẩn tai hại vì suy nghĩ không thấu đáo. Vì đã không hề hay biết. Nó hủy hoại lòng tự trọng của anh, thậm chí còn tệ hơn thế – suy cho cùng thì đến lúc này anh có quyền gì để tỏ ra kiêu hãnh? Thay vào đó, anh bị nhấn chìm trong cảm giác đau đớn của không chỉ riêng anh mà nghiêm trọng hơn là trong nỗi đau của Felicity. Sự đổ vỡ của ảo tưởng của chính anh đã cho anh thấy anh không xứng đáng có được tình yêu của cô – thứ mà anh đã đấu tranh kịch liệt để chống lại việc thừa nhận nó. Đáng lẽ anh phải nhận ra điều đó bằng mọi giá. Anh sẽ không bao giờ có thể tha thứ cho mình vì sai lầm đó, và anh biết rằng Felicity cũng vậy. ‘Tôi có đúng khi cho rằng … sự thân mật mà chúng ta vừa chia sẻ chỉ bắt nguồn từ phần con người bị kích động bởi mong muốn trừng phạt tôi của cô hay không? Để chứng minh rằng tôi đã sai về cô?’

‘Tôi không dành cả bảy năm để dàn dựng kịch bản bị anh cám dỗ, nếu đó là cái anh đang ám chỉ,’ Fliss đánh trống lảng. Họ vẫn đang ở trên giường cùng nhau và, dù cô muốn được đứng dậy và bảo vệ mình bằng cách mặc lại quần áo đến mức nào, cô ngờ rằng nếu cô làm điều đó Vidal sẽ ngay lập tức nhận ra cô làm như vậy là bởi cô cảm thấy bị tổn thương. Cô cảm thấy mình yếu ớt - cơ thể cô gần như chuếnh choáng và thỏa mãn với chính nó, hài lòng với Vidal, và quá sẵn sàng để bày tỏ khả năng được trải nghiệm những khoái cảm mà anh chỉ vừa mới trao cho cô. Như thể ở một nơi nào đó trong sự ngây thơ của cô Vidal đã trao cho cơ thể cô nỗi khao khát mà nó tin rằng anh chỉ anh mới có thể thỏa mãn. Và nếu đó là sự thật.

Nhưng, không được – cô không thể bắt đầu suy nghĩ như thế. Thay vào đó, cô phải nhớ lại những gì cô đã cảm thấy trước những khoái cảm ấy. Cô phải nhớ lại vì sao việc Vidal phải chấp nhận sự thật về sự trong trắng của cô lại quá quan trọng với cô đến thế. Vidal nhằm vào cô trước khi cô có thể nói bất cứ điều gì khác. ‘Không diễn trò nữa, Felicity.’ Giọng anh đầy kiểm soát và không chút cảm xúc. ‘Cô nài xin tôi lấy đi trinh tiết của cô không phải để thỏa mãn tôi hay thậm chí là bản thân cô mà thực ra là để trừng phạt tôi. Đó không phải là hành động thân mật, đó là hành động trả thù.’ Giọng anh quá vô cảm đến mức thật lạ đời nếu cô cho rằng anh có vẻ như đang giữ lại cho chính mình quá nhiều những tình cảm đang bị che giấu. Anh ta chỉ đang cố để khiến cô cảm thấy cô là người đã sai, Fliss tự nhủ. Và anh ta làm điều đó bởi vì anh ta không muốn thừa nhận rằng anh ta mới chính là người đã sai.

‘Anh đã phán xét tôi một cách hoàn toàn sai lầm, và giờ anh vẫn tiếp tục làm việc đó,’ cô nhắc anh. ‘Anh không ngừng ném cái quá khứ đầy định kiến đó vào tôi. Tôi không hề cố ý dàn dựng những gì đã xảy ra, nếu đó là điều anh đang nghĩ, nhưng khi cơ hội hiện ra trước mắt tôi, phải – tôi đã muốn nó xảy ra.’ ‘Cô có thể dừng lại khi cô nhận ra tôi đã biết cô vẫn là một trinh nữ.’ Một cơn rùng mình vì sợ hãi len lỏi qua sống lưng cô. Lẽ nào anh ta đã đoán ra cô đã trở nên muốn anh quá nhiều đến mức những mục đích ban đầu của những việc cô đang làm đều trở nên vô nghĩa? Nhận thức đó phủ lên cô nỗi hổ thẹn mới nguyên. Cô đã 23 tuổi, không còn 16 tuổi nữa, và cái ý tưởng ham muốn anh một cách thầm kín trong suốt những năm tháng ấy không phải là thứ mà cô tiếp tục nuôi dưỡng.

‘Có thể tôi cho rằng nếu tôi làm điều đó, sẽ luôn có một câu hỏi về… về những chứng cứ xác thực, và suy cho cùng anh có thể chọn cách tin rằng anh chỉ tưởng tượng ra trinh tiết của tôi.’ ‘Có thể ư?’ Fliss nhún vai đầy căng thẳng. ‘Có gì khác khi để mọi chuyện cứ diễn ra như thế? Anh luôn chẳng ưa gì tôi, Vidal,’ cô tiếp tục trước khi anh có thể trả lời. ‘Cả hai chúng ta đều biết điều đó. Tôi chỉ muốn chắc chắn rằng cả hai cũng đều biết sự thật mà thôi.’

‘Vậy ra cô giữ gìn trinh tiết của mình chỉ để chờ cơ hội bắt tôi phải đối mặt với sự thật ư? Anh ta đang chế giễu cô. Cô chắc chắn điều đó. Cô có thể cảm nhận được khả năng tự chủ của cô đang trượt dần khỏi cô. ‘Anh đã bao giờ nghĩ đến cảm giác bị gắn mác lên như anh đã gắn cho tôi chưa? Không chỉ bằng những lời lẽ và cách nhìn của anh về tôi, mà… mà còn trong cả cách chúng tác động lại tôi trong việc tôi cảm thấy như thế nào về chính bản thân mình. Tôi đã 23 tuổi rồi. Anh nghĩ tôi có thể cảm thấy như thế nào trước ý nghĩ phải giải thích với một người đàn ông mà tôi có thể yêu rằng tôi chưa từng quan hệ tình dục. Anh ấy sẽ nghĩ rằng tôi là một kẻ dị hợm.

‘Vậy là đó là lỗi của tôi, phải không, vì cô vẫn là một trinh nữ?’ ‘Phải. Không. Xem này, tôi không thấy có ích gì khi chúng ta cứ tiếp tục nói về vấn đề này. Tôi chỉ muốn vạch ra ranh giới với nó và tiến về phía trước. Như những gì tôi vừa nói, tôi biết anh chưa từng ưa tôi hay cái thực tế rằng tôi có tồn tại. Anh đã chứng minh điều đó khi anh không cho tôi viết thư cho cha mình.’ ‘Cô muốn tôi.’

Những từ ngữ trượt vào hàng phòng ngự của cô quá khép léo khiến cho Fliss phải thở hắt ra trong cơn run rẩy vì bất ngờ. ‘Không. Tôi chỉ muốn sự công bằng.’ ‘Cô bị khuấy động bởi tôi – bởi những đụng chạm của tôi, sự chiếm hữu của tôi.’

‘Không. Tôi bị kích động bởi nhận thức rằng anh buộc phải thừa nhận rằng anh đã sai. Những cảm xúc mãnh liệt có thể làm điều đó. Dù sao thì anh cũng đâu ưa gì tôi. Nhưng anh… anh…’ ‘Đã làm tình với cô? Kích động cô? Chiếm hữu cô?’ Anh ta quá nhanh, logic của anh ta quá sắc bén để cô có thể phản kháng ngay lúc này, khi mà tất cả những gì cô nghĩ tới là khoái cảm mà anh ta đã mang đến cho cô. Và khát khao được thỏa mãn một lần nữa? Một cách tuyệt vọng, Fliss vật lộn để tìm ra cách nào đó khiến cô có thể trở nên thực tế hơn và không bị tác động bởi những gì đã diễn ra cũng ngang bằng với Vidal. Nhưng sự thật không phải thế. Sự thật là nếu anh xoay cô lại và chiếm lấy cô trong vòng tay anh… nếu anh ta chạm vào cô như cách anh ta vừa mới làm trước đó…

‘Tôi không muốn nói về điều đó. Tôi chỉ muốn anh rời đi.’ Không, cô không hề. Cô muốn anh ở lại. Cô muốn anh ở lại và chiếm giữ cô và-và gì nữa? Yêu cô ư? Cô không còn mười sáu tuổi nữa, Fliss tự nhắc mình. Vidal nhắm mắt lại. Vì sao anh làm điều này? Anh mong đợi điều gì cơ chứ? Ép buộc cô phải nói rằng cô yêu anh như cái cách anh buộc phải thừa nhận những phán xét sai lầm của anh về cô ư? Đó là con người thật của anh ư? Một người đàn ông với lòng kiêu hãnh đang đòi hỏi cô yêu anh chỉ đơn giản vì anh yêu cô? Có một thứ dư vị chua chát trong miệng Vidal, một thứ gì đó đè nặng lên trái tim anh. Anh còn chưa hủy hoại cô đủ hay sao? Fliss nhận ra tiếng Vidal thở dài. Không phải tiếng thở dài vì hối hận, hẳn thế rồi. Điều đó không thể xảy ra. Cô không dám tin vào bản thân mình để có thể quay lưng lại và nhìn vào anh khi cô nhận ra anh đang rời khỏi cô và ra khỏi chiếc giường. Cô cũng không nhìn vào anh khi anh mặc đồ trở lại và, ơn trời, cuối cùng anh cũng rời khỏi căn phòng.

Cảm giác hưng phấn trước đó giờ đã rời khỏi cô. Cô cảm thấy kiệt quệ và trống rỗng, trơ lì trước nỗi đau đớn cô độc nằm sâu trong tim cô. Điều cô muốn làm hơn tất cả mọi thứ là được giữ trọn trong vòng tay của Vidal, để nhận ra những gì họ chia sẻ với nhau thật đặc biệt. Có phải cô quá ngờ nghệch? Lẽ nào đó là những gì cô thực sự mong đợi? Như thể trong những câu truyện cổ tích, nụ hôn của cô có thể làm thay đổi tất cả và khiến Vidal đem lòng yêu cô say đắm ư? Hết lòng yêu cô ư? Đó không thể nào là điều cô mong muốn. Hay nó có thể? Lẽ nào sau khi đã giấu hết vào cái-tôi-tuổi-mười-sáu của cô tất cả những ước mơ và những viễn cảnh lãng mạn – những ảo tưởng – cô lại một lần nữa sở hữu chúng? Và có đúng là sự thân mật mà họ vừa chia sẻ để lại trong cô cơn giận dữ còn lớn hơn vì đã để lộ con người của mình, để những hạt giống bên trong nó có thể nảy sinh một cuộc đời mới?

Fliss vùi mặt cô vào lòng bàn tay, toàn thân cô run rẩy khi cô cố gắng nói với bản mình điều đó là đúng, cô đã được an toàn, và cô không yêu Vidal. Trong phòng của anh, Vidal đứng lặng và trầm ngâm. Anh nên đi tắm, nhưng mùi hương của Felicity vẫn còn vương vấn trên da anh, và bởi vì đó là tất cả những gì anh biết về cô cho tới giờ, bên cạnh những gì đã được lưu lại trong trí nhớ và những giác quan của anh, anh tự cho phép mình giữ nó lâu đến khi nào anh còn có thể. Như một cậu thanh niên chìm đắm trong tình yêu đích thực đầu tiên trong đời. Hay một người đàn ông nhận ra tình yêu duy nhất trong cuộc đời anh ta.

Anh không thể trốn tránh sự thật thêm nữa. Anh đã không ngừng yêu Felicity. Đó là nơi mà cả sự cảnh giác và đam mê của anh đã đưa anh tới. Một nơi cằn cỗi vì nỗi xấu hổ và hối hận – một sa mạc theo đúng nghĩa trong tim anh, nơi mà anh sẽ mãi bị dằn vặt bởi cái ảo tưởng về những gì có thể xảy ra. Nó không đem lại cho anh cảm giác dễ chịu hay hài lòng khi biết rằng Fliss cũng muốn anh, hay nỗi khao khát của cô – nỗi khao khát anh đã khuấy động trong cô – cuối cùng cũng vượt qua mọi ý nghĩ của sự trừng phạt và trả thù mà cô đã tuyên bố, để có được cô trong vòng tay anh. Anh nhận thứ đủ về thứ quyền năng của ham muốn để có thể nhận ra nó – trong anh và trong cô. Anh có thể, anh đã hết lòng vì điều đó, anh đã buộc cô phải thừa nhận rằng cô khao khát anh – nhưng điều đó có đem lại cho anh cảm giác hài lòng hay không? Anh đã phán xét cô sai lầm đến tồi tệ, và sẽ chẳng có lời biện hộ nào để xin nhận được sự giảm nhẹ cho lỗi lầm đó của anh, không có cách nào để anh có thể quay trở lại và thay đổi điều đó. Anh sẽ phải chung sống với nó trong suốt phần còn lại của cuộc đời mình. Gánh nặng thứ hai dường như không thể chịu đựng nổi đã chồng chất lên gánh nặng mà anh đã phải chịu trước đó, đã mang nó suốt 7 năm qua. Gánh nặng vì đã yêu một người phụ nữ mà không cần lý do hay logic và yêu một cách toàn tâm toàn ý đến mức anh không thể dành một chỗ trống trong cuộc đời mình cho một người đàn bà khác. Chính là như thế. Giờ anh đã phải thừa nhận điều đó. Anh đã yêu cô và giờ anh vẫn còn yêu cô – nói đúng hơn, anh chưa bao giờ hết yêu cô, và sẽ không bao giờ ngừng yêu.

Tuy vậy, trách nhiệm mà bản thân Felicity phải chịu đựng đè nặng lên lương tâm và trái tim anh nặng nề hơn hết thảy. Chính lòng kiêu hãnh và đố kị trong anh đã dẫn tới quan niệm chỉ cần anh bảo vệ sự trong trắng của cô cho tới khi cô đủ trưởng thành để có thể đón nhận tình cảm của anh, anh sẽ chiếm được trái tim của cô gái mà anh đã phải lòng. Là một người đàn ông trẻ tuổi, một người đàn ông ích kỉ và kiêu ngạo, anh đã không thể chấp nhận được ý nghĩ một người đàn ông nào khác chiếm được cái mà anh muốn và từ chối chính mình. Anh đã giận dữ với Felicity vì đã chọn một gã đàn ông khác mà không phải anh, anh đã nhìn lầm cô và trừng phạt cô vì hành động đó..