Hôm nay bạn muốn đọc gì?

A Stormy Spanish Summer - Chương 9

Chương 9.

‘Tôi sẽ để cô ở đây để cô xem nốt ngôi nhà. Cuộc hẹn của tôi với người kĩ sư thủy lợi sẽ không kéo dài quá lâu. Ngay khi nó kết thúc tôi sẽ trở lại đón cô, và sau đó chúng ta có thể quay về Granada.’ Fliss gật đầu. Cổ họng cô còn quá đau vì cảm xúc bị dồn nén khi cô đứng cạnh Vidal trong tiền sảnh của ngôi nhà của cha cô. Cô ngủ quá ít, và cơ thể cô bị xáo trộn, như thể bị cách li khỏi nhận thức về tình trạng giữa họ, đã hưởng ứng sự gần gũi trên chiếc xe ô tô vào sáng nay như thể họ thực sự là người tình của nhau, khao khát được gần lại anh. Có đôi lúc cô nhận ra bản thân mình đang bị hút về phía anh, những giác quan của cô khát khao sự thân mật chỉ bằng hành động đó. Phải chăng đó luôn là điều xảy ra sau khi quan hệ với nhau? Luôn nảy sinh nhu cầu được tiếp tục ở bên nhau hơn? Khao khát đụng chạm và được chạm vào? Được chiếm giữ và biết rằng đối phương cũng chia sẻ những suy nghĩ và tình cảm với mình? Không biết vì sao Fliss lại không nghĩ như thế - điều này có ý nghĩa gì.

‘Sáng nay tôi không tìm thấy sợi dây chuyền của mẹ tôi.’ Cô nhảy lao vào cuộc nói chuyện với nỗ lực phong tỏa suy nghĩ của cô khỏi những kí ức về sự thân mật giữa họ, nhưng chỉ đơn giản việc đề cập tới nguyên nhân ban đầu của sự thân mật đó cũng đủ để làm cho cả cơ thể cô nóng lên – và không chỉ nóng lên mà còn đau đớn nữa. ‘Tôi giữ nó. Phần móc cài bị lỗi. Tôi sẽ trả lại sợi dây cho cô sau khi nó đã được sửa lại ở Granada.” ‘Cảm ơn anh.’

‘Trước khi để cô ở lại đây, tôi có vài điều cần phải nói với cô.’ Fliss chưa từng thấy Vidal cứng rắn tới mức dữ tợn đến thế, chưa từng nghe giọng anh khắc nghiệt đến thế - thậm chí ngay cả trong cái đêm đáng sợ ấy – khi anh nhìn vào cô với vẻ khinh miệt tàn nhẫn khi thấy cô bị kìm chặt trong vòng tay của Rory. Cơ thể cô căng lên một cách bản năng, như thể đang chờ một cú đánh để ngã xuống, vì thế những lời tiếp theo của Vidal khiến cô choáng váng một cách không hề mong đợi. ‘Tôi nợ cô một lời xin lỗi – một lời giải thích. Tôi biết rằng không từ ngữ nào có thể sửa lại những gì tôi đã làm. Bất kể bao nhiêu lời giải thích hay lời thú nhận lỗi lầm thuộc về tôi cũng không thể trả lại cho cô những năm tháng mà cô đã mất – quãng thời gian mà cô có thể được tự do… tự do tận hưởng thời thanh xuân của mình. Tất cả những gì tôi hi vọng là bất kể sự hài lòng nào mà cô đã có được sau đêm qua sẽ đủ để giải phóng cô khỏi nỗi đau mà tôi đã gây ra cho cô trong quá khứ.’

Mặc dù Fliss băn khoăn với từ “hài lòng”, và không dám chắc rằng có phải anh ta đang cố gắng giễu cợt cô một cách khéo léo bằng cách đề cập đến những khoái cảm nhục dục mà anh ta đã mang đến cho cô, cô vẫn xoay sở để không tự phản bội mình theo bất kì cách nào khác. ‘Lời buộc tội mà tôi đã gắn cho cô vào đêm đó bắt nguồn từ … từ lòng kiêu hãnh của tôi chứ không phải từ hành động của cô. Cô đã nhìn tôi bằng khao khát quá ngây thơ và…’ ‘Và vì thế anh cho rằng tôi là một kẻ hư hỏng?’ Fliss kết thúc hộ anh ta. Mặt cô nóng lên trước nhận xét của anh ta về “khao khát ngây thơ” của cô, nhưng cô càng muốn bác bỏ điều đó, cô nhận ra là mình không thể. Đó chắc chắn không phải là chủ đề mà cô muốn anh tiếp tục, vì thế cô nói với anh một cách nóng nảy, ‘Anh không cần nói thêm gì nữa. Tôi biết những gì đã thôi thúc anh, Vidal. Anh đã không ưa và không chấp nhận tôi thậm chí trước khi anh gặp tôi.’

‘Điều đó không đúng.’ ‘Đúng, nó đúng là như thế. Anh đã muốn tôi ngừng viết thư cho cha tôi, còn nhớ không?’ ‘Đó là –’

‘Đó là cách mà anh nghĩ về tôi. Tôi không đủ xứng đáng để có thể viết thư cho cha mình – cũng như mẹ tôi không đủ xứng đáng để kết hôn với ông ấy. Ồ, ít nhất thì cha tôi cũng có những ý thức về mối quan hệ giữa chúng tôi, kể cả khi anh ước rằng nó không tồn tại.’ Vì lợi ích của cô, có lẽ sẽ tốt hơn khi để cô tin vào những gì cô đang nói, Vidal quyết định. Nó không thể xóa đi những tổn thất đã gây ra, tất nhiên là thế. Chẳng có gì có thể làm được điều đó. Nhưng anh không thể và cũng sẽ không gây áp lực thêm cho cô với tình yêu của anh – tình yêu mà cô không hề muốn. Mặc dù, cô vẫn khao khát anh. Có lẽ đã quá muộn khi anh nhận ra rằng yêu cô đồng nghĩa với việc đặt hạnh phúc của cô lên trên hết, chỉ là bây giờ anh thấy thật đáng hổ thẹn và xấu xa khi lợi dụng trải nghiệm nhục dục đầu tiên của cô làm công cụ để thuyết phục cô rằng cô có thể bắt đầu yêu anh. Anh không thể làm điều đó. Ngay cả khi nó đồng nghĩa với việc đứng nhìn cô rời xa anh. Ngôi nhà trống rỗng, như thể sự tĩnh lặng của nó đã bị xáo trộn bởi sự có mặt của cô, cuối cùng cũng lắng lại và thở dài với cô theo cái cách mà những ngôi nhà cũ vẫn thường làm, nhắc cô nhớ lại những tiếng thở dài và cả những tiếng kẽo kẹt tương tự trong căn nhà cũ của gia đình cô khi cô đi vòng quanh nó lần cuối cùng trước khi nói lời giã từ với nó. Fliss đã nghĩ về mẹ cô và cha cô khi cô lang thang từ căn phòng này sang căn phòng khác, nỗi thương tiếc cho cả hai người và những gì họ chưa được trải qua lấp đầy cảm xúc và tâm trí cô. Hai con người quá tốt bụng – họ chỉ không đủ mạnh mẽ để chống lại những người không muốn họ ở bên nhau.

Nhưng cô chính là bằng chứng sống cho thực tế rằng tình yêu của họ đã từng tồn tại, cô tự nhủ khi đứng trên lối vào căn phòng ngủ của chủ nhân ngôi nhà. Không phải phòng ngủ của cha cô. Theo lời Vidal, cha cô thích ngủ trong căn phòng nhỏ hơn, như một cái tổ ong bởi thiết kế đơn giản của nó, nằm cuối hành lang. Một căn phòng với không khí ảm đạm chẳng nói với cô điều gì về người đàn ông chịu trách nhiệm về sự tồn tại của cô. Lúc này, sau khi đã thăm toàn bộ ngôi nhà, cô chẳng còn gì để làm ngoài việc chờ Vidal quay lại. Không có gì để làm, có nghĩa là, ngoài việc cố gắng không để bản thân cô nghĩ về sự thân mật mà họ đã chia sẻ. Khi còn là một cô gái mười sáu tuổi, cô đã dành hàng giờ cho những tưởng tượng nóng bỏng rằng Vidal đang làm tình với cô. Giờ thì anh đã làm điều đó. Giờ thì anh đã khiến cô muốn anh làm lại điều đó – một lần nữa. Cô muốn những khoái cảm mà anh trao cho cô chỉ dành riêng cho cô, cô muốn Vidal chỉ thuộc về một mình cô mà thôi. Cô đã làm gì với bản thân mình thế này? Fliss tự hỏi mình đầy cay đắng. Thay vì chứng minh cho Vidal thấy anh đã phát xét cô sai lầm, cô chỉ đơn thuần đổi một gánh nặng tình cảm để lấy gánh nặng khác. Giờ thì cô không còn giận dữ trước việc giấu giếm những cảm xúc thực của cô với Vidal. Những tình cảm thực ư? Một người có thể yêu một lần duy nhất trong đời ở vào tuổi mười sáu hay không? Một người có thể nghĩ rằng sự chiếm hữu của người tình đầu tiên của người đó là sự chiếm hữu duy nhất mà người ấy hằng ao ước không? Trái tim cô và trực giác của cô đã cho cô câu trả lời ngay lập tức và hoàn toàn thuyết phục. Cô yêu Vidal, và cơn giận dữ của cô với anh vì đã phán xét cô theo cách sai lầm đã vướng vào nỗi đau vì anh không hề yêu cô.

Cô yêu Vidal. Từ cửa sổ của căn phòng ngủ của chủ nhà, cô có thể thấy chiếc xe ô tô đang rẽ vào con đường vào nhà cũ kĩ và hướng thẳng về phía ngôi nhà. Xe của Vidal. Anh đến để đón cô, như anh đã nói với cô, và họ sẽ sớm trở lại Granda. Sớm thôi, cô sẽ lại trên đường trở lại London và sống nốt cuộc đời cô ở đó. Một cuộc đời không có Vidal. Liệu cô có thể chịu đựng được điều đó không? Cô sẽ phải làm như thế. Fliss ra đến tiền sảnh vừa đúng lúc Vidal mở cánh cửa ra vào. Câu nói ‘Cô đã xem hết mọi thứ mà cô muốn xem chưa?’ của anh nhận được một cái gật đầu đáp lại của cô.

Cô không đủ tự tin vào chính bản thân mình để có thể nói với anh – không phải lúc này, khi trái tim cô đau đớn vì anh và khát khao tình yêu của anh. Cuối ngày hôm đó, trên con đường rời khỏi tòa lâu đài và điền sản, Fliss nhận ra rằng từ giờ trở đi mỗi khi cô ngửi thấy mùi hương cam, cô sẽ lại nhớ tới thung lũng Lecrin, nhớ tới những đụng chạm của đôi tay Vidal trên da thịt cô, nhớ đến sự nồng nhiệt trong nụ hôn của anh trên miệng cô, và sự chiếm hữu cơ thể cô bởi cơ thể anh. Sự mãn nguyện ngọt ngào nhưng cũng đầy cay đắng, thực vậy..