Hôm nay bạn muốn đọc gì?

A tale of two sisters - Chương 8

PHẦN KẾT.

Một tuần sau “Em đây rồi, bà Marchbanks!” Lydia mỉm cười mơ màng khi Rupert bế cô qua ngưỡng cửa Portmeadow House. Nó thậm chí không lớn được như Thornton Hall, thứ mà dường như cũng không mấy đồ sộ, và nó thậm chí còn không phải của họ, ít nhất là không cho đến khi ông chú già của Rupert qua đời. Nhưng không ai trong hai người thèm bận tâm. Họ đã kết hôn, và họ đang yêu, và miễn là họ được bên nhau, không mấy quan trọng nếu họ có phải đi ở nhờ.

Bên cạnh đó, chú của Rupert sẽ rời khỏi London về đến trong một tuần nữa. “Anh đang hỏi,” Rupert nói, nheo mắt khi đặt cô xuống. “Cái gì đây?” Lydia nhìn theo ánh mắt anh tới một chiếc hộp rực rỡ được đặt trên bàn trước sảnh.

“Quà cưới, chắc là vậy?” cô thì thầm mong đợi. Anh bắn cho cô một ánh nhìn châm biếm. “Ai biết chúng ta đã kết hôn rồi chứ?” “Chỉ tất cả những người đến tham dự lễ cưới của ngài Burwick thôi, em cho là vậy,” cô trả lời. Họ đã nghe nói về hôn lễ của Charlotte thế chỗ cô. Lydia thậm chí không thể tưởng tượng được về những lời đồn đại như vậy.

Tuy nhiên, sự chú ý của Rupert đang đặt trên chiếc hộ. Với một chuyển động cẩn thận, anh kéo dải ruy băng và trượt một ngón tay qua lớp sáp niêm mong. “Chất liệu đắt tiền đây,” anh nhận xét. “Một chiếc bì thư. Không chỉ là một mảnh giấy được gấp lại.” “Mở ra đi,” Lydia kêu lên. Anh dừng lại chỉ đủ lâu để bắn cho cô một biểu hiện cau có. “Thế em nghĩ anh đang làm gì nào?”

Cô giật lấy chiếc phong bì từ tay anh. “Anh chậm chạp quá.” Bằng những ngón tay háo hức, cô xé chiếc phong bì và rút ra mảnh giấy bên trong, mở những nếp gấp để đọc nội dung bên trong. ’Tis with this note that I give thee thanks And promise that you may avoid all banks.

When you stole my bride, you did me a favor And gave me a wife that I may savor. In this box you’ll find French brandy

And a selection of the finest candy. But my true gift to you lies in this verse So you may avoid money’s worst curse.

The deed to a home, not five miles away That you may call your own, both night and day. And a modest income, yours for life

Because when you eloped, you gave me my wife. I wish you happiness, health and love (My wife assures me this rhymes with dove.)[9]

—Edward Blydon, Viscount Burwick Phải mất đến cả phút trước khi Rupert hay Lydia có thể thốt lên lời. “Anh ta thật hào phóng,” Lydia thì thầm.

Rupert chớp mắt vài lần trước khi lên tiếng. “Em có biết tại sao anh ta lại viết cái này theo vần không.” “Em không thể tưởng tưởng nổi,” Lydia nói. “Em không biết anh ta có bị quẫn trí không nữa.” Cô nuốt nước bọt và nước mắt dâng lên châm chích mắt cô. “Tội nghiệp Charlotte.” Rupert quàng một cánh tay quanh cô. “Em gái em là người rất mạnh mẽ. Con bé hẳn sẽ vượt qua được thôi.”

Lydia gật đầu và để anh dẫn cô về phòng ngủ, nơi cô nhanh chóng quên mất rằng cô có bất kỳ cô em gái nào. Meanwhile, at Middlewood... “Ôi Ned, không thể nào!” Charlotte kinh hoàng áp tay lên miệng khi anh đưa cô một bản sao những lời nhắn anh muốn gửi cho Rupert và Lydia.

Anh nhún vai. “Anh không thể đừng được.” “Nó thật quá hào phóng,” cô nói, cố gắng sao cho thật trang trạng. “Đúng vậy, phải không nào?” anh lẩm bẩm. “Em có trách nhiệp phải chứng minh lòng biết ơn của mình đấy, em không nghĩ thế sao?”

Cô mím môi để khỏi bật cười. “Em không biết,” cô nói, cố gắng duy trì thái độ lịch sự, “rằng anh lại là một nhà thơ tài năng đến thế đấy.” Anh phẩy tay. “Gieo vần cũng không mấy khó khăn nếu em đặt chút tâm trí vào đó.” “Ồ, thật sao?”

“Đúng vậy.” “Anh mất bao lâu để sáng tác, à, bài thơ đó?” Cô nhìn chằm chằm xuống mảnh giấy và cau mày. “Mặc dù so với Shakesspeare thì nó hơi bị khủng khiếp và Marlowe sẽ gọi nó là thứ vớ vẩn.” “Shakespeare và Marlowe không cần phải sợ anh –”

“Phải,” cô thì thầm, “cái đó thì rõ ràng rồi.” “– sáng tác thêm một bài gieo vần nào nữa.” Ned kết thúc. “Và với điều đó,” Charlotte nói, “chúng em cảm ơn anh. Nhưng anh vẫn chưa trả lời câu hỏi của em.”

Anh nhìn cô vẻ chế giễu. “Em đã hỏi anh sao?” “Anh mất bao lâu để viết cái này,” cô hỏi lại. “À, cũng không lâu,” anh nói thô lỗ. “Chỉ bốn tiếng thôi.”

“Bốn tiếng á?” cô lặp lại, nghẹn lời vì cười. Đôi mắt anh lấp lánh. “Tất nhiên là anh muốn nó thật hay.” “Tất nhiên rồi.”

“Sẽ chẳng làm được việc gì nếu như em không làm một việc thật tốt.” “Tất nhiên rồi,” cô nói lại lần nữa. Đó là tất cả những gì cô có thể nói, kể từ lúc anh vòng tay ôm cô và giờ đang hôn lên cổ cô. “Em có nghĩ là chúng ta nên ngừng nói về thơ ca được không?” anh thì thầm.

“Tất nhiên rồi.” Anh đẩy nhẹ cô về phía sofa. “Và anh có thể cưỡng đoạt em ở đây và ngay bây giờ không?” Cô mỉm cười. “Tất nhiên rồi.” Anh lùi lại, gương mặt anh vừa nghiêm túc vừa cực kỳ dịu dàng cùng lúc. “Và em sẽ để anh yêu em mãi chứ?”

Cô hôn anh. “Tất nhiên rồi.” ---The end--- Ghi chú:

* * * [1] Bệnh viện tâm thần nằm phía đông nam London [2] Love, dove

[3] You, dew [4] Tiếng bò rống [5] Loo: nhà vệ sinh

[6] rob Peter to pay Paul: ý chỉ việc vay chỗ này đắp vào chỗ kia. [7] Love is like a dove [8] “That tree! It’s like my knee!”

[9] Với lời nhắn này tôi gửi đến anh lời cảm ơn sâu sắc. Và lời hứa anh sẽ tránh được mọi ngân hàng Khi anh đánh cắp cô dâu của tôi, anh đã cho tôi một ơn huệ

Và cho tôi một người vợ tôi hằng ước ao. Trong chiếc hộp này anh sẽ thấy rượu brandy Pháp Và những cây kẹo thật hảo hạn

Nhưng món quà thật sự tôi tặng anh là trong câu thơ này Vậy nên anh sẽ không còn phải lo lắng về tiền bạc. Giấy tờ của một ngôn nhà, cách chỉ khoảng năm dặm

Thứ sẽ thật sự là của riêng anh, ngày cũng như đêm. Và một khoản tiết kiệm khiêm tốn, cho cuộc sống. Bởi khi anh chạy trốn, anh đã tặng tôi một người vợ.

Tôi hy vọng anh hạnh phúc, khỏe mạnh và tràn ngập tình yêu. - Edward Blydon, Tử tước Burwick.