Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Ai gia có hỉ - Chương 18

Chương 18

Ta thản nhiên uống xong bát thuốc dưỡng thai, sau đó ta biểu lộ vẻ mặt mệt mỏi cáo từ với Thường Trữ, Thường Trữ cũng không giữ, chỉ nói với ta “Dưỡng thai thật tốt” vân vân gì đó. Sau khi hồi cung, ta vẫn thản nhiên như trước bảo Như Ca đem bát thuốc dưỡng thai vào. Ta bảo Như Ca để trên bàn, lơ đãng hỏi: “Thuốc dưỡng thai này là ai sắc?” Như Ca nói: “Bẩm nương nương, là Như Ca.”

“Là dựa theo đơn thuốc Thái y kê?” Như Ca đáp: “Đúng vậy, nương nương.” Ta phất tay, để Như Ca lui ra ngoài. Xung quanh không còn cung nữ, ta bưng bát dược lại uống một ngụm, quả thực hương vị không giống với bát thuốc dưỡng thai của Thường Trữ. Ta chẳng chút nghĩ ngợi đem bát dược đổ vào bồn hoa.

Bên ngoài sắc trời tối dần, ta gọi Nhạn Nhi tiến vào. Trong Phúc Cung lớn như vậy, Như Ca Như Họa Như Thi Như Vũ các nàng bốn người chắc chắn có can hệ tới Hoàng đế, lúc này người duy nhất có thể tin cậy là Nhạn Nhi. Nhạn Nhi thân thủ cũng không tồi, để cho nàng tới viện thái y trộm đơn thuốc ta cũng thấy yên tâm. Ta dặn dò cẩn thận Nhạn Nhi, Nhạn Nhi đúng như ta dự tính đã nói: “Thái Hậu, ta nhất định sẽ giúp người đem về.” Ta vừa lòng cười cười. Ta lúc trước chấp nhận để Hoàng đế hoài nghi cũng nhất quyết muốn đem Nhạn Nhi lưu lại làm cung nữ nguyên nhân chính là thế này, Nhạn Nhi quá mức nghĩa khí, Bình trữ hoàng thúc chỉ cứu nàng một lần, nàng nguyện lấy tính mạng ra báo đáp. Ta cứu nàng một mạng, nàng nhất định cũng sẽ báo đáp ta.

Hôm sau ta giả bộ không khoẻ, kêu tất cả mọi người trong thái y viện tới Phúc Cung, người nào cũng phải bắt mạch cho ta, ta ước chừng có thể giữ chân bọn họ nửa canh giờ, thấy Nhạn Nhi sắc mặt trầm tĩnh đi đến, thì lập tức cho bọn họ lui xuống. Nhạn Nhi đưa ta đơn thuốc, ta hỏi nàng: “Xác định không lấy sai chứ?” “Không thể, tất cả các đơn thuốc trong thái y viện đều có ghi chép lại. Đơn thuốc này tất nhiên là thuốc dưỡng thai của Thái Hậu người.”

Ta thấy Nhạn Nhi vẻ mặt chắc chắc nên cũng tin tưởng. Ta mở đơn thuốc ra xem xét kỹ càng, ta cũng không học qua y lý, nên có nhìn cũng chẳng phát hiện ra có gì không ổn. Ta nghĩ hai ngày, tới ngày thứ ba, Thường Trữ tiến cung thăm ta. Ta vừa thấy Thường Trữ lập tức nghĩ ra một chủ ý, lập tức tận dụng nói để giúp Thường Trữ giải khuây, nên cho nàng mượn Nhạn Nhi mấy ngày. Thường Trữ đáp ứng rất sảng khoái, có vẻ nàng vui mừng thật sự.

Nhạn Nhi trước khi xuất cung, ta đem bản sao của đơn thuốc đưa cho nàng, để nàng tìm cơ hội ra phủ đi tìm một đại phu để hỏi. Nhạn Nhi nói nhanh “Được”, dừng một chút, nàng lại do dự nhìn ta, muốn nói gì đó lại thôi. Ta nói ôn nhu, hỏi: “Sao thế? Đang lo lắng à?” Nhạn Nhi lắc đầu, nói: “Ta có một tâm nguyện, không biết Thái Hậu có thể giúp ta thực hiện không?”

Ta híp mắt, Nhạn Nhi này thật ra rất thông minh, biết được đây chính là thời điểm để áp chế ta, “Tâm nguyện gì? Ngươi cứ việc nói, chỉ cần ai gia có thể làm được, tất nhiên sẽ giúp ngươi thực hiện.” Nhạn Nhi nhỏ giọng nói: “Ta có một huynh trưởng, từ nhỏ đã thất lạc, lúc này đang ở ngay trong cung, mong Thái Hậu có thể giúp ta tìm được huynh trưởng của ta.” Ta nói: “Cái này đơn giản, nam nhân trong cung cũng không nhiều, muốn tìm người không phải là việc khí, chỉ cần huynh trưởng ngươi ở trong cung, ai gia có quật tung ba thước đất cũng giúp ngươi tìm ra huynh trưởng.”

Nhạn Nhi gật đầu, cảm kích nói: “Tạ ơn Thái Hậu.” Sau mấy ngày, mỗi lúc Như Ca bưng thuốc dưỡng thai tới, ta đều nhân lúc không ai chú ý liền nhanh đổ đi. Ninh Hằng mấy ngày nay từng giây từng khắc đều theo bên người ta, ta nhàn đến chẳng có việc gì làm thỉnh thoảng lại đùa giỡn hắn, nhìn thấy hắn khuôn mặt đỏ bừng, tất cả vấn đề không thoải mái trong lòng ta đều biến mất. Lúc Nhạn Nhi trở về, ta đang cùng Ninh Hằng chơi bài mã điếu hai người.

Cùng Ninh Hằng đánh bài mã điếu là một việc cực kỳ vui vẻ, hắn tuy là người mới chơi, nhưng lại rất nhạy cảm với các quân bài, nhìn qua cũng biết được ta muốn quân bài nào. Kỳ thật đánh bài mã điếu bài chơi cũng vui, Ninh Hằng người này trên triều không biết linh hoạt, chẳng biết vì sao trên bàn đánh mã điếu lại có thể làm ta cực kỳ vui vẻ. Ta tùy tiện lấy một quân bài, rồi hỏi: “Nhạn Nhi, ở phủ công chúa mấy ngày thấy thế nào?” Nhạn Nhi nhỏ giọng trả lời: “Thường Trữ công chúa đối đãi vô cùng tốt.”

Ta đánh ra một quân, cười nói: “Thường Trữ đối với người của ai gia đều đối xử vô cùng tốt.” Dừng lại, ta đột nhiên nhớ tới việc Nhạn Nhi từng nói lúc trước, “Nhạn Nhi, huynh trưởng lúc trước ngươi nói có bức hoạ nào không?” “Không có. Huynh trưởng ta từ nhỏ đã thất lạc, ta chỉ nhớ rõ hắn có một đôi mày rậm mắt to.” Ta nhất thời cùng Nhạn Nhi nói chuyện, không cẩn thận đánh một quân bài không nên đánh, ta nhăn mặt nhíu mày, lại nhìn Ninh Hằng, Ninh Hằng cúi mắt xuống nói: “Trí Viễn cái gì cũng chưa nhìn thấy.”

Ta vui vẻ ra mặt cầm lại quân bài lên tay, lại nói với Nhạn Nhi: “Trong cung nam tử mày rộng mắt to cũng lắm người, ngươi nhìn xem, Trí Viễn đó cũng là mày rậm mắt to. Có khi hắn chính là huynh trưởng thất lạc nhiều năm của ngươi cũng nên.” một lát sau Nhạn Nhi mới nói: “Thái Hậu đừng nói đùa thế. Ninh đại tướng quân cũng không phải là người trong cung, làm sao có thể là huynh trưởng của ta được?” Ninh Hằng đánh một quân bài ta muốn ăn, sau khi ăn xong, có chút buồn rầu nói: “Chỉ nhớ rõ là mày rậm mắt to, thì đúng là khhó khăn. Nếu không ai gia kêu toàn bộ nam tử trong cung tới đứng thành một hàng, cho ngươi nhìn từng người một xem sao?”

Nhạn Nhi nói: “Tạ ơn Thái Hậu.” Sau khi đánh với Ninh Hằng xong một ván bài, ta có chút mệt mỏi. Ta ngáp một cái, để Ninh Hằng lui xuống. Nhạn Nhi hầu hạ ta thay quần áo ngủ trưa, sau khi Nhạn Nhi thay giúp ta bộ áo ngủ rộng, ta hỏi nhỏ: “Đã tra ra gì chưa?” Nhạn Nhi nhìn bụng của ta, nhẹ giọng nói: “Đại phu nói, đơn thuốc kia nếu uống liên tục nhiều ngày, sẽ biểu hiện như là đang mang thai.”

Ta run lên, tay theo bản năng xoa xoa cái bụng. Nói như thế, oa nhi trong bụng ta là không tồn tại sao? Hôm mùng mười tháng sáu kia, cuối cùng lại chẳng phát sinh chuyện gì sao. Nghĩ đến người phía sau làm ra màn này cũng đã rõ ràng, trừ bỏ Hoàng đế nhi tử của ta kia thì chẳng còn ai nữa. Hoàng đế nhi tử của ta quả thật đã trưởng thành, lại còn tính cả kế lên người ta. Ta trong lòng lúc này không biết là có cảm giác gì, ta hai tay sờ sờ bụng dưới, lúc suy nghĩ bên trong chẳng có gì, lòng ta lại có chút cảm khái. Xem ra cùng với oa nhi của Thường Trữ kết thân hoặc oa nhi đoạn tay áo, đều không có khả năng thành hiện thực rồi.

Lúc ngủ trưa tỉnh dậy, bên ngoài màn đêm đã buông xuống, không ngờ ta lại ngủ nhiều thế. Ta lười nhác vươn vai, miễn cưỡng kêu một tiếng “Như Ca”. Giây lát sau, Như Ca liền bước vào, đem toàn bộ đèn trong phòng thắp lên. Ta ngáp một cái, hỏi: “Lúc này là giờ nào?” Như Ca nói: “Bẩm nương nương, đã là giờ mẹo năm khắc rồi.”

Ta lần này ngủ trưa cũng dài thật, ngủ quá hai canh giờ liền (một canh giờ hồi xưa bằng 2 tiếng hiện nay). Ta nói: “Tới Noãn Các dùng bữa tối đi.” Dừng lại, ta híp mắt hỏi: “Ninh Hằng có ở Phúc Cung không?” Như Ca đáp: “Bẩm nương nương, có.” Ta nói: “Truyền hắn tới dùng bữa cùng.”

Tuy nói mỗi người trong cung này đều biết hát hí khúc, nhưng ta này nếu đùa cợt thì được chứ hát xướng thì hơi khó khăn một chút. Vừa nghĩ đến Ninh Hằng đầu gỗ này hằng ngày đều trợn trong mắt cùng ta xướng hí khúc, trong đầu ta lập tức thấy không thông thuận. Trong đầu ta đã thấy không thông thuận, ta muốn tra tấn Ninh Hằng. Lúc này khi dùng bữa tối, vừa ăn mấy miếng nhỏ đã buông đũa xuống. Ta vừa buông đũa, Ninh Hằng tất nhiên cũng ngừng lại. Hắn nâng mắt nhìn ta, ánh mắt hắn trong sáng như chưa bao giờ chạm vào xuân tuyết. (cách nói lái gái gú ấy mà) Lòng ta muốn trêu đùa Ninh Hằng lại nâng lên vài phần, ta thanh âm lãnh đạm nói: “Đêm nay đồ ăn quả thực rất khó nuốt.”

Mọi người thở cũng không dám thở mạnh, ta nhíu mày nói: “Tất cả đều đem đổ đi, ai gia không muốn nhìn thấy mấy đồ này lần nào nữa.” Dừng lại, ta nói: “Đem thuốc dưỡng thai bưng lên.” Giây lát sau, toàn bộ đồ ăn trên bàn đều bị đem đi, Như Họa bưng bát thuốc dưỡng thai tới, ta liếc mắt nhìn, lại liếc mắt nhìn Ninh Hằng, Ninh Hằng thần sắc thản nhiên, cũng chẳng thu được cái gì. Ta nói với Ninh Hằng: “Nữ nhân mang thai 10 tháng, mới có thể sinh con. Trong khoảng thời gian này đúng là cực kỳ gian nan. Trí Viễn thân là phụ thân của oa nhi trong bụng ai gia, có nên cùng chia sẻ mấy ngày gian nan vất vả cùng ai gia hay không?”

Ninh Hằng ngẩn người, vội nói: “Thái Hậu nói có lý.” “Như Họa, lại đi sắc thêm một bát thuốc dưỡng thai mang đến.” Ta cười tủm tỉm nhìn Ninh Hằng, tới lúc Như Họa đem thuốc dưỡng thai bưng lên, ta nói với hắn: “Nếu Trí Viễn cũng cho rằng ai gia nói có lý, thì sau này mỗi khi ta phải uống thuốc dưỡng thai thì ngươi cũng uống cùng đi.” Như Họa biến sắc, vội hỏi: “Thái Hậu nương nương, việc này vạn vạn lần không thể.”

Ta giả bộ không nghe thấy Như Họa nói, vẫn nhìn thẳng Ninh Hằng, khóe miệng giương lên nụ cười nhẹ. Ninh Hằng rũ mắt xuống nói: “Nếu có thể thay Thái Hậu giảm bớt vài phần khổ sở, Trí Viễn nguyện cùng uống thuốc với Thái Hậu.” Lúc này ánh mắt ta di dời tới người Như Hoạ, “Ồ? Sao lại nói vạn vạn lần không thể?”

Như Họa ngập ngừng nói: “Thuốc dưỡng thai chỉ là để cho các phu nhân sử dụng, Ninh đại tướng quân đường đường là một nam tử, nếu dùng thuốc dưỡng thai, chẳng phải là… chẳng phải là…” Ta lúc này cũng nghĩ, nếu Ninh Hằng dùng thuốc này thật, chẳng phải cũng sẽ xuất hiện bệnh trạng như mang hỉ mạch sao. Một đại nam nhân bị chẩn đoán hỉ mạch, đúng là kinh hãi thế tục. Ta nhìn bộ dáng Ninh Hằng, nếu không nguyên nhân mà bị chẩn ra hỉ mạch, thì thanh danh cả đời Ninh Hằng bị ô uế có nhảy sông cũng rửa không sạch.

Ta thản nhiên nói: “Ngươi lo lắng gì chứ? Ai gia cũng chỉ nói giỡn thôi.” Ta lấy tay chống cằm, nhìn chăm chú thuốc dưỡng thai trên bàn, có chút không kiên nhẫn nói: “Các ngươi đều lui xuống đi, Trí Viễn lưu lại.” Mọi người nối đuôi nhau ra ngoài, Ninh Hằng vẫn như trước ngồi bên cạnh ta, cúi đầu không nói. Ta hỏi Ninh Hằng, “Trí Viễn, ngươi cảm thấy oa nhỉ của chúng ta là nam hay là nữa?”

Ninh Hằng mắt buông xuống: “Trí Viễn không biết.” Ta để mặt sát vào hắn, “Ngươi thích nam oa nhi hay là nữ oa nhi?” Ninh Hằng nói: “Đều thích.”

Ta sờ sờ bụng, đột nhiên nói: “Trí Viễn, ngươi tới kiểm tra, oa nhi hình như đang động đậy.” Ninh Hằng sửng sốt, ta túm lấy tay hắn đặt lên bụng ta, mặt hắn nháy mắt đã biến đỏ, ta cười tủm tỉm hỏi: “Cha của hài tử, ngươi cảm giác thấy hài tử động đậy không?” Ninh Hằng tay run run, ta dùng sức giữ, Ninh Hằng không dám bỏ ra. Bỗng dưng mặt của hắn nhìn qua có sự rung động, hắn nói: “Động đậy, thật sự là đang động đậy.”

Nhìn biểu tình này của hắn đúng làm cho người khác thấy khủng hoảng, ta suýt nữa đã cho rằng oa nhi trong bụng ta đang động đậy thật. Hay là Ninh Hằng cũng không biết sự thật?.