Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Ai gia có hỉ - Chương 21

Chương 21

Ta lúc này cực kỳ đau đầu. Ta ngàn vạn lần không nên sinh ra cảm xúc không nỡ buông tay với Ninh Hằng. Nếu Ninh Hằng với ta tiếp tục ở gần nhau, chẳng biết sẽ còn biến thành loại tình cảm thế nào nữa. Hôm sau tỉnh dậy, ta cứ tránh trong tẩm cung, thẳng đến lúc Ninh Hằng vào triều, thì ta mới đến Thiên Các dùng bữa sáng. Lúc đang ăn, Như Ca đứng phía sau bỗng dưng hô một tiếng: “Ninh đại tướng quân.” Ta ngay lập tức bị sặc, nhanh nâng mắt lên, Ninh Hằng một thân triều phục đứng cách đó không xa, ước chừng khoảng cách chỉ tầm một trượng (1 trượng bằng 10 thước). Trong lòng ta lại nhộn nhạo, còn chưa kịp nuốt miếng cháo vừa ăn, Như Họa nhẹ nhàng vỗ lưng ta, sau khi hết sặc, có chút không tự nhiên hỏi: “Đang thời gian lâm triều mà, sao Trí Viễn lại ở đây?”

Ninh Hằng giọng nói ấm áp: “Trí Viễn để quên đồ.” Ta rủ mi mắt xuống, thản nhiên đáp lời. Ninh Hằng khom người thi lễ, xoay người rời khỏi Thiên Các. Ta nhìn bóng lưng của hắn, đột nhiên cảm thấy Ninh Hằng giống như sợi tơ nhện, trước khi kết thành mạng, ta buộc phải một đao chém đứt. Ninh Hằng, không phải là người ta có thể chạm đến được.

Mặc dù biết rõ là thế, nhưng ta lại nhịn không được trêu đùa hắn, cho đến lúc cả khuôn mặt đỏ bừng mới thôi. Ta buông tiếng thở dài, trong đầu rối rắm ngay cả bữa sáng cũng ăn không nổi nữa. Thấy ta than thở , bốn cung nữ bên cạnh không ngừng đưa ra ý tưởng làm ta vui vẻ. Chỉ tiếc cứ nghĩ tới các nàng là người của Hoàng đế, mà Ninh Hằng cũng là người của Hoàng đế, ta lại càng phiền muộn hơn. Cuối cùng ta dứt khoát nhắm mắt làm ngơ, sai cả bốn người Như Ca Như Họa Như Thi Như Vũ ra ngoài, trong Thiên Các cũng chỉ còn lại một mình Nhạn Nhi. Nhạn Nhi vẫn buông mi mắt xuống, chắc vì hôm qua không tìm được huynh trưởng, nên hôm nay biểu tình có vẻ uể oải.

Ta lại thở dài, Nhạn Nhi lúc này ngẩng đầu lên cũng buông tiếng thở dài. Tuy ý nghĩa tiếng than thở này không đồng nhất, nhưng đều làm cho người khác có cảm giác đang lưu lạc ở chân trời xa xăm. Một chiếc lá rụng nhẹ nhàng bay vào từ cửa sổ hình bán nguyệt, ta nhìn ngoài cửa sổ, lá rụng tung bay, sắc thu ở khắp nơi. Ta lúc này mới phát hiện mùa thu đã đến rồi, thời gian này chỉ lo nghĩ tới oa nhi giả trong bụng, ngay cả mùa hè trôi qua lúc nào cũng chẳng biết.

Lại một chiếc lá rụng nhẹ nhàng bay vào, tay ta vươn ra đón lấy, nhìn một lúc, ta nói: “Nhạn Nhi, đi ra ngoài một chút đi.” Ra khỏi Phúc Cung, mới chỉ đi một đoạn ngắn, ta đã cảm thấy hơi lạnh, gió thu thổi tới, cuốn lại từng đợt cảm giác mát lạnh. Nhạn Nhi cũng cẩn thận, hỏi ta: “Thái Hậu, người có cảm thấy lạnh không?” Lạnh có chút đỉnh cũng chẳng tính là gì, ta lắc đầu, nói: “Vẫn tốt.”

Ta đi dạo lung tung trong Hoàng cung, cho đến lúc gần trưa, mới rẽ vào trong rừng đào. Hoa đào sớm đã rụng hết, khi mùa xuân chứng kiến đâu đâu cũng là tàng cây hồng phấn giờ đã biến thành màu bùn đất, bây giờ chỉ còn lại những quả đào nặng trịch treo trên cây. Nhạn Nhi có vẻ rất thích thú với rừng đào, vẻ mặt uể oải từ lúc tiến vào đã biến mất không thấy tăm hơi, đôi mắt hạnh long lanh, loé sáng, hô to: “Oa, quả đào thật to.” Ta thấy nàng vui vẻ như thế, nên nói: “Nhạn Nhi, ai gia tới đình nghỉ chân phía trước ngồi, ngươi ở đây cứ từ từ mà thưởng thức đào. Nếu thích, cứ hái xuống mà ăn đi.”

Nói xong, ta bước vào sâu trong rừng đào. Chẳng qua bao lâu, ta đã thấy một đình nghỉ chân, trong đình có một nam nhân mặc bạch sam đứng trong gió, tay áo bay bay, sau lưng là một cây đào nặng trĩu quả, vừa nhìn qua, đã có cảm giác là người trong hoạ bước ra đời thường. Đến gần, hắn cười ôn hoà, nói: “Thái Hậu.”

Ta mỉm cười, cũng nói: “Thẩm Tương.” Bên trong chiếc lá rụng bay vào từ cửa sổ sáng nay, có một lá có ám hiệu của Thẩm Khinh Ngôn với ta. Ta lúc trước từng bàn bạc với Thẩm Khinh Ngôn, nếu một ngày thật sự không thể nói chuyện quan trọng trong cung, thì viết ký hiệu lên trên lá rụng, tước bao nhiêu đường là khắc bấy nhiêu, lúc chiếc lá rụng bay vào tới giờ là nửa canh giờ, bây giờ mới là canh ba giờ Thìn, ta cứ theo đó đi tới rừng đào, Thẩm Khinh Ngôn quả thực đã ở đây. Ta bước vào đình, đứng sóng vai với Thẩm Khinh Ngôn, nâng mắt nhìn khắp bốn phía, tới khi không nhìn thấy bóng người nào, mới nhẹ giọng hỏi: “Có chuyện gì quan trọng?”

Thẩm Khinh Ngôn thấp giọng nói: “Thái Hậu cũng biết Giang gia Giang Nam?” Ta trầm ngâm một lát, nói: “Giang gia tài phú có thể so với vua sao?” “Đúng vậy.” Thẩm Khinh Ngôn gật đầu, lại nói: “Chúng ta nếu có được sự ủng hộ của Giang gia, thì thành công sẽ trong tầm tay. Bình Trữ thân vương đã bí mật phái người đến thuyết phục Giang gia, nhưng mà…” Hắn dừng lại, liếc mắt nhìn ta.

Ta ngạc nhiên, hỏi: “Nhưng mà cái gì?” Thẩm Khinh Ngôn rời mắt ra xa, nói: “Quốc công trước lúc tạ thế đã nói đùa với Cảnh Chi, nếu Thái Hậu đến tuổi cập kê mà chưa có người tới cầu thân, thì sẽ để Cảnh Chi mang sính lễ đến, kết thông gia với Tô gia. Nhưng vài ngày trước Cảnh Chi mới biết, kể cả nếu Thái Hậu không vào cung, trưởng nữ Tô gia cũng cũng không phải là thê của Cảnh Chi.” Ta nhíu mày, “Có ý gì?”

Thẩm Khinh Ngôn thở dài, nói: “Giang gia chấp thuận mưu phản, nhưng lại có một điều kiện, tới lúc đại công cáo thành Bình Trữ thân vương phải đem chủ mẫu tương lai của Giang gia trả lại cho Giang gia. Mà chủ mẫu tương lai của Giang gia, là… Thái Hậu.” Lời này nói ra chẳng khác gì sấm sét, ầm vang một tiếng làm đầu ta choáng váng, ta khiếp sợ nói: “Vớ vẩn! Ai gia chưa từng có liên hệ với Giang gia, làm sao lại nói là chủ mẫu tương lai của Giang gia được!” Thẩm Khinh Ngôn lại nói: “Giang gia nói Quốc công trước khi tạ thế đã từng tới Giang Nam, trùng hợp gặp được người đứng đầu Giang gia, cũng rất coi trọng bảo kiếm mang theo bên người của Giang gia, Quốc công rất yêu kiếm liền đánh cược với Giang gia, nếu thắng bảo kiếm thuộc về Quốc công, nếu là thua thì hứa một chuyện với chủ nhân Giang gia. Kết quả là Quốc công thua, người đứng đầu Giang gia nói muốn kết làm thông gia với Quốc công, đợi đến lúc trưởng nữ Tô gia tới tuổi cập kê, thì lúc đó Giang gia tới cửa cầu hôn.”

Trong đầu ta bỗng dưng hiện ra một hình ảnh liên tưởng —— liễu rủ xuống hồ, nước xanh biếc, phụ thân của ta cùng người đứng đầu Giang gia gặp nhau bên bờ hồ, phụ thân ta rất thích… bảo kiếm của Giang gia, rồi sau đó đem ta bán luôn. Thảo nào thảo nào. Tiểu thư của tứ đại danh gia vọng tộc ở kinh thành không người nào không phải là bánh trái thơm ngon, người nào cũng chưa tới tuổi cập kê đã có người tới cửa cầu hôn đếm không xuể? Ta Tô Cán từ nhỏ tới giờ tuy không có tuyệt sắc khuynh quốc như Thường Trữ, nhưng tốt xấu gì thì cũng là một tiểu cô nương trẻ trung, tại sao chẳng có ai tới cửa? Giờ mới biết được, hoá ra là phụ thân đã sớm hứa gả cho Giang gia, chắc mấy công tử tới cầu thân đều đã bị phụ thân đuổi từ cửa rồi. Ta bây giờ quả thật nước mắt đổ thành sông, ta híp mắt, nói: “Có chứng cớ gì không?”

Thẩm Khinh Ngôn từ trong tay áo lấy ra một phong thư, nói: “Giang gia nói đây là vật năm đó Quốc công để lại làm đính ước, bởi vì quá mức quý trọng, nên Bình Trữ thân vương cho người vẽ lại, mời Thái Hậu xem qua.” Ta tiếp nhận phong thư, trong lòng chấn động, đây quả thật là ngọc bội phụ thân ta trước kia luôn mang theo bên người. Ta bỗng dưng nhớ tới, lúc ta được mười tuổi phụ thân có tới Giang Nam một chuyến, sau khi hồi kinh mẫu thân hỏi phụ thân ngọc bội đâu, phụ thân lúc đó gãi gãi mũi, hình như có chút áy náy nhìn ta một cái, nói: “Không cẩn thận đánh mất rồi.” “Miếng ngọc bội này là thật sao?”

Ta nặng nề gật đầu. Thẩm Khinh Ngôn trầm mặc một lúc, đột nhiên nói: “Quán Quán.” Ta lại chấn động, so với lúc nghe tin phụ thân hứa gả mình cho một người chưa từng gặp mặt còn chấn động hơn, lông mi rung rung, lập tức nâng mắt. Thẩm Khinh Ngôn nắm hai tay buông thõng của ta, nhẹ giọng nói: “Tuy Giang gia quan trọng, ta cũng tuyệt đối không đáp ứng yêu cầu này của Giang gia. Quán Quán, nàng yên tâm, chỉ cần có ta ở đây, ta sẽ không để người khác ức hiếp nàng.”

Thẩm Khinh Ngôn hai tay hơi lạnh, làm lòng ta run rẩy. Đây là lần đầu tiên Thẩm Khinh Ngôn với ta có đụng chạm da thịt, tuy lúc trước có tưởng tượng qua không kích động như vậy, nhưng bây giờ lại vô cùng rung động. Một lúc lâu sau ta mới phục hồi lại tinh thần, run run nói: “Thẩm Tương chàng…” Hắn nắm chặt tay ta, ôn hoà nói: “Quán Quán, gọi ta là Cảnh Chi.”

Ta kinh ngạc nhìn hắn. Thẩm Khinh Ngôn là giấc mộng đẹp nhất của ta, cảnh tượng như thế này ta đã mơ mộng từ lâu, nhưng khi thật sự xảy ra ngay trong rừng đào này, ta lại cảm thấy như không có thực. Thẩm Khinh Ngôn cúi đầu nói: “Quán Quán, đợi tới ngày mưu phản thành công, ta sẽ cin Bình Trữ thân vương lấy nàng làm vợ, nàng với ta lưỡng tiểu vô xai (từ nhỏ đã chơi với nhau vô tư thanh khiết), vốn nên kết làm vợ chồng. Nếu không vì tiên đế, chúng ta lúc này chắc hẳn đã có mấy oa nhi rồi” Hắn cúi đầu nhìn bụng ta, ánh mắt loé sáng, “Mà nếu không vì bệ hạ, Quán Quán nàng cũng sẽ không đẻ non. Nàng càng ngày càng gầy yếu, mỗi lần gặp ta đều thấy đau lòng. Quán Quán, mặc kệ dù thế nào, về sau ta định sẽ yêu thương nàng bảo vệ nàng, không để bất kỳ kẻ nào tính kế với nàng.” Ta lúc này thật sự là kinh hoàng đến nỗi nói không ra lời.

Thẩm Khinh Ngôn đưa nhẹ xoa nhẹ mặt ta, hắn lại nói: “Quán Quán, nàng cũng thích ta, đúng không?” Mặt ta đỏ lên, đã quên luôn Triệu tam tiểu thư đã hương tiêu ngọc vẫn, đã quên luôn cảm giác không buông tay với Ninh Hằng, đã quên hết, không tự chủ gật đầu. Hắn cúi đầu cười, lại gọi ta một tiếng: “Quán Quán.”

Mặt ta lại hồng thêm vài phần. Hắn nói: “Quán Quán bộ dáng mặt đỏ này, quả nhiên là như hoa đào.” Trong lòng ta lúc này lung tung hết cả, ta thấp giọng hỏi: “Chàng thật sự thích ta sao?”

Thẩm Khinh Ngôn gật đầu, “Thật sự, bằng không Quán Quán cho rằng vì sao tới nay ta vẫn chưa lấy vợ?” “Vậy lần trước trước mặt Bình Trữ hoàng thúc không phải chàng nói…” Ta mím môi. Thẩm Khinh Ngôn khẽ cười nói: “Quán Quán hoá ra vẫn so đo mấy lời đấy sao.” Hắn cúi đầu lặng yên nhìn ta, “Quán Quán chắc cũng hiểu, nếu một ngày Bình Trữ thân vương mưu phản thành công trở thành tân hoàng của Đại vinh, thố tử cẩu phanh (qua cầu rút ván), ta nếu cùng với Quán Quán thân mật trước mặt Bình Trữ thân vương, đến lúc đó Bình Trữ thân vương chắc chắn sẽ có nghi kỵ với chúng ta.”

Ta nhẹ nhàng “ừm” một tiếng. Thẩm Khinh Ngôn cười ôn hoà với ta, lúc này đột nhiên thanh âm của Nhạn Nhi vang lên trong rừng đào —— “Thái Hậu, người đâu rồi?” Ta vội vàng nói: “Nhạn Nhi đến đây, chàng mau đi đi.”

Thẩm Khinh Ngôn buông tay ta ra, nói: “Quán Quán, nàng mọi việc cẩn thận.” Dừng lại, hắn nhìn thật sâu vào mắt ta, lại nói: “Ninh Hằng là người của bệ hạ, đối với Quán Quán nhất định là có ý tứ sâu xa, Quán Quán nhớ phải cẩn thận với Ninh Hằng.”.