Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Ai gia có hỉ - Chương 26

Chương 26

Sau khi Thẩm Khinh Ngôn rời đi, bóng đen kia không xuất hiện nữa. Nhưng mà mỗi đêm ta vẫn mơ thấy Ninh Hằng, cảnh trong mơ thiên kì bách quái (mô tả một loạt những điều kì lạ) làm mỗi sáng lúc tỉnh lại đều thổn thức không ngừng. Lúc đầu ta muốn nhân dịp dưỡng bệnh này để quên Ninh Hằng nhưng không buông tay được, không ngờ bây giờ còn có chút cảm giác tự mình làm khổ mình. Ta đành lặp lại 3 lần tự nhắc nhở: Ninh Hằng là người của Hoàng đế, Ninh Hằng là người của hoàng đế, Ninh Hằng là người của hoàng đế… Kết quả, ngày tháng cứ nhàm chán trôi qua. Những ngày này ta ở trên núi Trọng Quang vô cùng nhàm chán, tuy nói phong cảnh núi Trọng Quang rất đẹp, nhưng nhìn nhiều cũng thấy phiền. Chẳng biết sở trường của Hoàng đế có phải là chỉnh ta hay không mà phân phó cung nữ không được để ta ăn mặn. Gần đây, ta hễ nhìn thấy món chay, là dạ dày cứ xoắn lại cả.

Nhạn Nhi thấy ta vì điều này mà đau khổ, đã nghĩ ra một cách giúp ta. “Thái hậu, dưới núi có hộ nông dân sinh sống, hay để nô tỳ lẻn xuống núi đến nhà dân mua đùi gà mang về.” Ta vừa nghĩ đến lớp mỡ dầu vàng ươm của đùi gà, không nhịn được nuốt nuốt nước miếng, hận ngay lập tức không được cắn liền mấy miếng.Ta hào hứng đáp : “Đi nhanh về nhanh”. Nhưng mà việc lên núi xuống núi này lại tốn rất nhiều thời gian, lúc Nhạn Nhi quay về, đùi gà giấu trong người đã nguội lạnh cả rồi, dầu mỡ dính cả vào giấy, từng mảng từng mảng lớn, thật sự làm sụt giảm sự thèm ăn của ta.

Ta giả vờ như không nhìn thấy, ăn hết toàn bộ đùi gà không chừa một miếng. Làm thái hậu như ta thật là uất ức mà, ăn mặn cũng phải lén lén lút lút, y như ăn trộm, ta càng nghĩ càng thấy xót xa trong lòng. Do vậy, ta dự định không thèm giấu giấu diếm diếm làm gì nữa, Hoàng đế ở tận trong cung, bọn nô tài muốn báo lại với Hoàng đế cũng phải chờ ta hồi cung đã, việc lúc vui thì nên vui, lén ăn gà thì phải nhân lúc còn sớm mà ăn. Lúc này ai gia muốn ăn một cái đùi gà thật thơm ngon, Hoàng đế cũng không thể ngăn cản! Hôm sau, ta đem theo Nhạn Nhi tới khu rừng bên ngoài miếu tản bộ, ta đã căn dặn những hộ vệ khác thì chờ ở bên ngoài, lúc ta nói ở trong rừng ngắm cảnh, thì lại cùng Nhạn Nhi lén lút xuống núi.

Thật may là đường núi cũng không khó đi, đi khoảng một canh giờ đã xuống tới chân núi. Dưới chân núi có không ít các hộ nông dân sinh sống, vài căn nhà tranh, hoa dại ven đường, còn chưa đến gần, đã nghe thấy tiếng gà kêu chó sủa, rất an nhàn thoải mái. Ta nhìn xung quanh, mắt sáng lên nhìn chăm chăm vào đàn gà đang kêu quang quác cách đó không xa, lông tơ mềm mượt, thịt bên dưới lớp lông chắc hẳn là non mềm đầy mỡ đây.

Ta nuốt nước miếng , “Nhạn Nhi, hôm qua ngươi mua ở hộ nông nào vậy?” Nhạn Nhi chỉ phía trước, dẫn ta đi đến gần hộ nông kia, một vị phụ nhân bước ra đón tiếp, trên đầu búi một búi tóc tròn, quấn một chiếc khăn màu lam ngọc, cười nói với Nhạn Nhi: “Nha đầu, lại đến đây mua đùi gà hả?”. Nhạn Nhi gật đầu. Phụ nhân ấy nhìn ta, lại cười nói : “Vị phu nhân này nhất định là từ kinh thành tới rồi”.

Ta mỉm cười đáp lại : “Hôm qua ăn chân gà của tẩu tử (chỉ người đã thành thân), mùi vị thơm ngon, hôm nay muốn ăn nên tới đây”. Phụ nhân miệng cười không dứt, “Phu nhân thật là khéo ăn nói, hôm qua đúng lúc phu quân ta săn bắt được không ít thú vật đem về, nếu như phu nhân người không để ý, ta sẽ nấu một bàn đầy thức ăn cho phu nhân”. Ta bản thân cầu còn không được, liên tục nói cảm tạ.

Phụ nhân mời ta và Nhạn Nhi vào phòng, ta nhìn khắp nơi một lượt, góc rèm cửa có thêu một con hươu nhỏ, trên chiếc bàn bày những vòng hoa kết bằng hoa dại, trên ghế trúc phủ một tầng rơm làm nệm ngồi, căn nhà tranh nói nhỏ thì nhỏ, nhưng lại rất ấm áp. Nhạn Nhi đột nhiên lên tiếng: “Nếu một ngày nào đó có thể tìm một người thật lòng cùng nhau sống những ngày tháng chỉ có hai người, như vậy thật tốt biết bao.” Ta cười bảo: “Tiểu nha đầu động lòng xuân rồi hả?.”

Nhạn Nhi mặt ửng hồng: “Phu nhân đừng nói đùa.” Ta cười thành tiếng, đang định đùa Nhạn Nhi tiếp, thì nghe vài tiếng ho nặng nề sau rèm, ta kinh ngạc, Nhạn Nhi nhỏ giọng nói với ta: “Phu nhân đừng sợ. Hôm qua lúc nô tỳ đến đây, vị phụ nhân kia có nói với nô tỳ, đây là phu quân mấy ngày trước đi săn bắt thú trở về của bà ấy, nghe nói bị thương rất nặng, khuôn mặt bị hủy hết rồi, vả lại cũng không nói được. Nghĩ kĩ chắc là do tranh đấu trong giang hồ rồi.” Giang hồ đúng là nguy hiểm, ta thở dài một hơi nói: “Thật là đáng thương.”

Qua một lúc, vị phụ nhân mới bưng những bát to đầy đồ ăn đem ra, từng bát từng bát bày lên bàn dài, có đùi gà đầy mỡ vàng ươm mà ta mong muốn mấy ngày nay, trong lòng vô cùng vui sướng, liên tục nói cảm tạ, nghĩ nhất định phải đưa thật nhiều tiền. Lúc này, phụ nhân cầm một bát cháo nhỏ, vén rèm thêu hưu lên, ta vô tình liếc nhìn, cùng lúc người trên giường cũng nhìn ta, làm ta suýt chút nữa hồn bay luôn ra ngoài, người này không lẽ là người bị thương nặng, nhưng mà chẳng giống người bị thương chút nào. Mành cửa vừa buông xuống, ta lập tức quay mặt đi, cầm cốc nước trên bàn uống một ngụm, lấy lại bình tĩnh.

Nhạn Nhi hỏi: “Phu nhân, người làm sao vậy?.” Ta lắc đầu, đột nhiên trong rèm có tiếng hét hoảng sợ của phụ nhân, sau đó là âm thanh rơi vỡ, ta lập tức đứng dậy, cùng Nhạn Nhi nhanh chóng đi vào, vừa vén rèm cửa lên, một cánh tay lớn đầy vết thương do đao kiếm kéo váy ta. Sắc mặt ta trắng bệnh, Nhạn Nhi đánh một chưởng về phía cánh tay người đó, một ngụm máu đỏ tươi phun trên mặt đất, nhưng cánh tay của hắn vẫn níu lấy gấu váy của ta như trước. Ta ổn định lại tinh thần, nhìn lại người đang nằm dài trên mặt đất kia, hắn ngẩng đầu nhìn ta, trong mắt có gì muốn nói lại nói không nên lời.

Ta hỏi: “Ngươi biết ta sao?.” Hắn gật đầu. “Ngươi có lời muốn nói với ta?.” Hắn buông gấu váy của ta, chấm ngón tay vào chỗ máu vừa phun ra, cố gắng viết gì đó trên mặt đất, đợi hắn viết xong, ta cúi đầu nghi hoặc nhìn xuống, mặc dù chữ viết xiên xẹo, nhưng ta vẫn nhìn ra được, đó là một chữ Thẩm.

Ta theo bản năng nghĩ tới Thẩm Khinh Ngôn, ta sững sờ, Nhạn Nhi đã nhanh miệng hỏi: “Có phải là người họ Thẩm đã hại ngươi thành thế này không?.” Ta nhăn mày, đang định trách cứ Nhạn Nhi nhiều chuyện thì hắn đã nặng nề gật đầu. Hắn lại chấm máu, viết hai chữ lên đất – chùa miếu.

Ta hơi sửng sốt, cúi đầu xem xét, điện quang hỏa thạch (là lời trong phật giáo chỉ những điều khó nắm bắt,ở đây ý chỉ những việc trôi qua rất nhanh như tia chớp), ta đột nhiên cảm thấy người này có chút quen thuộc, dường như ta đã gặp hắn ở đâu đó, ta mở miệng hỏi: “Có phải ta gặp ngươi ở đâu đó rồi không?.” Người nọ kích động gật đầu, nước mắt dâng lên mắt. Lúc này trong lòng ta đã không còn cảm giác sợ hãi nữa, lại có một cảm giác không ổn, ta để Nhạn Nhi nâng hắn dậy, vị phụ nhân này không chút kinh sợ, mà cùng Nhạn Nhi đem hắn lên giường, rồi nâng mắt nhìn ta, nói thầm: “Mọi người từ từ nói chuyện”. Sau đó, bà ấy vén rèm đi ra ngoài.

Nhạn Nhi cầm chén trà đưa cho người nọ, nói: “Ngươi có thể dùng tay chấm nước viết.” Ta nghiêm túc hỏi: “Ngươi gặp ta ở đâu?”. Hắn chấm nước, chậm rãi viết lên bàn hai chữ – Tô phủ.

Ta nhìn hắn dò xét, hỏi: “Ngươi là nô tài ở Tô phủ?”. Thấy hắn gật đầu, lại hỏi: “Ngươi tên gì?”. Hắn run rẩy, lại viết lên bàn hai chữ nữa. Ta cúi đầu nhìn, trong lòng chấn động, người có khuôn mặt hoàn toàn bị huỷ nát này là Triệu Thất mà lần trước ở Tô phủ ta đã đi tìm.

Hắn đột nhiên phun ra một búng máu, ho nặng nhọc, Nhạn Nhi hô lên sợ hãi, ta đưa mắt nhìn, đôi mắt hắn, lỗ mũi hắn, lỗ tai hắn, miệng hắn đều bắt đầu có máu chảy ra, nhưng tay vẫn không ngừng viết lên mặt bàn. Cuối cùng, hắn khuôn mặt đầy máu nhìn thật sâu vào mắt ta, rồi cả người nặng nề ngã xuống giường, Nhạn Nhi tới cạnh thăm dò hơi thở, sắc mặt tái nhợt nói: “Phu nhân, hắn chết rồi”. Trong lòng ta run mạnh, rất lâu sau mới phản ứng lại, ta cúi đầu nhìn xuống những chữ trên bàn gỗ – Từ đường Tô phủ có điều khác thường, Thẩm không thể tin, báo thù…

Nhạn nhi lúc này cũng kích động nhìn ta. Ta nhắm mắt lại, lúc mở mắt ra lần nữa, đã bình tĩnh lại.Ta lau đi những chữ viết trên bàn, bảo Nhạn nhi tẩy sạch chữ viết bằng máu trên mặt đất, sau đó đưa cho vị phụ nhân kia một bao tiền lớn, để bà ấy tìm một nơi tốt chôn cất Triệu Thất, cũng căn dặn bà ấy không được để ai khác biết sự việc hôm nay. Sau đó, ta cùng Nhạn Nhi lên núi, quay lại khu rừng bên cạnh miếu.

Hộ vệ hầu hạ bên ngoài thấy người ta dơ bẩn, đều lắp bắp kinh hoàng, vội vã lên nghênh đón, ta khoát tay, hạ giọng nói: “Ai gia chỉ ngã một cái, không sao hết.” Đêm hôm đó, ta cuối cùng cũng không mơ thấy Ninh hằng nữa. Nhưng mà lại mơ thấy Triệu Thất cả mặt đầy máu nói với mình: “Thái hậu, thay ta báo thù, thay ta báo thù, nhất định phải thay ta báo thù…”. Ta hoảng sợ tỉnh dậy, thở gấp, toàn thân mồ hôi lạnh, ngực đập dữ dội, hình dáng Triệu Thất thất khiếu chảy máu cứ hiện trong đầu ta không cách nào quên được.

Ta xuống giường, thắp sáng đèn trên bàn, bên ngoài côn trùng kêu râm ran, ta đưa mắt nhìn ra ngoài, ngoài cửa có hai thị vệ thức đêm canh gác, thân hình cao lớn làm ta an tâm không ít. Ta đột ngột nhớ tới bóng đen nhìn thấy những đêm trước. Ta vốn cho là Thẩm Khinh Ngôn, nhưng mà bây giờ cẩn thận suy nghĩ lại, thấy khả năng không lớn lắm. Đêm hôm đó, bóng đen kia dẫn dụ ta ra ngoài, nhất định là có lời muốn nói với ta, nhưng sau đó bóng đen kia dừng lại, lúc ta bước lên phía trước vài bước thăm dò, thì đột nhiên xuất hiện thêm một bóng đen khác.

Nếu nói bóng đen lúc đầu là Thẩm Khinh Ngôn, thì bóng đen còn lại là ai, nhưng mà hôm nay thấy Triệu Thất nói như vậy, ta khẳng định bóng đen lúc đầu là Triệu Thất. Triệu Thất viết từ đường Tô phủ có điều khác thường, Thẩm không thể tin, báo thù…chữ Thẩm trong đó, nhất định là Thẩm Khinh Ngôn, mà từ đường Tô phủ có điều khác thường, điều này tạm thời giữ lại, còn về từ báo thù cuối cùng là chỉ việc thay hắn báo thù. Ta tuỳ tiện suy đoán như vậy.

Triệu Thất nhất định là biết được bí mật không nên biết, cho nên mới rơi vào kết cục như vậy. Mà cái bí mật này không những có liên quan đến ta, liên quan đến Thẩm Khinh Ngôn….. mà còn liên quan đến cả Tô phủ..